Nhạc nềnShenxian

Bẻ Gãy Ngoại Phạm Và Biểu Cảm Nói Dối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh nhạt nhòa hắt qua những ô cửa sắt rỉ sét của Nhà giam tầng 2 Hắc Ngục, rọi thẳng vào khuôn mặt chữ điền giả nhân giả nghĩa của Lục sự trưởng Thẩm Hồng. Lão đứng dậy, khẽ gạt tách trà tuyết sang một bên, động tác thong thả đến mức tàn nhẫn. Tiếng gốm sứ va chạm nhẹ vào mặt bàn đá vang lên khô khốc, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí đang sục sôi của phòng xử án.


"Một sơ đồ vẽ bằng than đá? Một mớ lý thuyết hình học không gian tự bịa?" Thẩm Hồng khẽ nhếch môi, nụ cười của lão tràn đầy sự khinh bỉ và tự phụ của một kẻ đã quen đứng trên đỉnh cao quyền lực ngục tối. Lão bước ra khỏi hàng ghế bồi thẩm, tà áo gấm thêu hoa văn mây cuốn lướt nhẹ trên sàn đá ẩm ướt. "Cố Trạch, ngươi quả thực là một kẻ câm biết diễn trò. Nhưng ngươi nên nhớ, đây là Tòa Án Dị Giáo, nơi phán xét bằng giáo luật và chứng cứ hành chính vương triều, không phải là nơi để một tên tội đồ sắp chết giở trò ma thuật lừa bịp đám đông nghèo khổ!"


Thẩm Hồng quay sang Tào Phán Quan, cúi đầu cung kính nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng sắc lạnh đầy ẩn ý. "Thưa Phán quan tối cao, để đập tan trò hề này của phạm nhân, ta xin được trưng bày chứng cứ ngoại phạm hợp pháp của bản thân, đã được xác nhận bởi Bộ Nội Vụ vương quốc."


Lão đưa tay ra hiệu. Từ phía sau hàng ghế quý tộc, quan thanh tra bộ nội vụ Trịnh Sâm chậm rãi bước lên. Thân hình trung niên béo mạp của Trịnh Sâm bó chặt trong bộ quan phục màu tía thêu chim hạc xa hoa, bàn tay đeo đầy nhẫn vàng khẽ vuốt chòm râu dê chải chuốt. Gã rút từ trong túi áo gấm ra một cuộn giấy da dê có đóng dấu sáp đỏ của Viện Thanh Tra Hoàng Gia, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể phòng xử án:


"Ta, Thanh tra Trịnh Sâm, xác nhận: Vào đêm Ngục trưởng gặp nạn, từ lúc hai giờ sáng đến bốn giờ sáng, Lục sự trưởng Thẩm Hồng đang ở cùng ta tại tư dinh để đối chiếu sổ sách ngân quỹ lâm thời. Chúng ta đã cùng uống rượu tuyết và có hơn mười binh sĩ cấm vệ canh gác bên ngoài làm chứng. Văn bản này có chữ ký tươi của ta và con dấu đỏ của Bộ Nội Vụ. Không ai có thể ngụy tạo!"


Tiếng xôn xao lập tức bùng phát dữ dội trong đám đông lục sự trẻ dự khán phía dưới. Một văn bản hành chính có dấu sáp đỏ của Bộ Nội Vụ mang sức nặng pháp lý gần như tuyệt đối tại dị giới này. Nó là lá chắn vững chắc nhất bảo vệ Thẩm Hồng khỏi mọi cáo buộc suy luận.


Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Hồng quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào Ngô Hữu đang đứng run rẩy ở góc phòng xử án. "Ngô Hữu! Ngươi là lục sự sơ cấp phụ trách khám nghiệm tử thi ban đầu của Ngục trưởng quá cố. Hãy bước lên đây và đọc to bản báo cáo chính thức trước toàn thể vương triều!"


Ngô Hữu nuốt nước bọt một cách khó khăn, dáng người nhỏ thó của hắn co rúm lại dưới áp lực nghẹt thở của Thẩm Hồng. Hắn run rẩy bước lên bục nhân chứng, hai tay dâng cao một cuộn giấy da dê dính những vết mực loang lổ. Hắn liếc nhìn Thẩm Hồng, rồi vội vàng cúi đầu, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng đọc thật nhanh:


"Theo... theo kết quả khám nghiệm tử thi chính thức do ta thực hiện dưới sự giám sát của Sở Lục Sự... Ngục trưởng quá cố tử vong vào lúc ba giờ sáng đêm xảy ra vụ án. Nguyên nhân tử vong là do đột quỵ tự nhiên, tim ngừng đập đột ngột, hoàn toàn không có dấu vết của ngoại lực hay nguyền độc tác động. Bản báo cáo này đã được lưu trữ vào sổ bộ quốc gia!"


"Nghe rõ chưa?" Thẩm Hồng cười nhạt, gõ ngón tay lên vết băng gạc trắng tinh trên gò má phải của mình. "Ngục trưởng chết lúc ba giờ sáng do bệnh lý tự nhiên. Vào thời điểm đó, ta đang uống rượu cùng Thanh tra Trịnh Sâm tại tư dinh cách Hắc Ngục ba dặm. Cố Trạch, cái sơ đồ hình học phòng kín của ngươi dù có vẽ hay đến đâu, cũng không thể thay đổi được mốc thời gian vật lý này! Ngươi hoàn toàn không có bằng chứng ngoại phạm, còn ta thì có!"


Tào Phán Quan cười rộ lên đầy đắc ý, vung chiếc búa đồng nện mạnh xuống bàn đá. *Bộp!* "Chứng cứ rành rành! Lời khai của quan thanh tra và báo cáo của lục sự pháp y đã khớp hoàn toàn! Cố Trạch, trò hề của ngươi kết thúc rồi!"


Giữa tiếng cười đắc ý của phe phản diện và sự im lặng tuyệt vọng của đám đông lục sự trẻ, Cố Trạch vẫn đứng thẳng trên bục tự biện hộ. Gương mặt anh phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu, không một chút gợn sóng sợ hãi. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn gò má phải dán băng gạc của Thẩm Hồng, rồi chuyển ánh mắt sang Ngô Hữu đang đứng toát mồ hôi hột.


*“Chúng đang tự đào hố chôn mình bằng mốc thời gian ba giờ sáng,”* Cố Trạch nghĩ thầm, Không Không Gian Trí Tuệ 3D trong tâm trí anh lập tức hoạt động, mổ xẻ từng con số và dữ liệu sinh học của tử thi.


Cố Trạch quay sang Lâm Phong, đôi bàn tay gầy gò của anh bắt đầu di chuyển nhanh như gió, thực hiện một chuỗi ký hiệu tay phức tạp của ngôn ngữ câm điếc bẩm sinh.


Lâm Phong cắn chặt môi, bả vai trái quấn vải thô vẫn đang rỉ máu đỏ thẫm làm ướt đẫm một mảng áo lục sự, nhưng cậu vẫn lấy hết sức bình sinh, dõng dạc dịch nghĩa từng cử chỉ của Cố Trạch:


"Cố Trạch phán quan nói: Chứng cứ hành chính có thể làm giả bằng tiền tài và quyền lực, nhưng chứng cứ sinh học trên cơ thể người chết thì tuyệt đối không biết nói dối! Thẩm Hồng, ngươi tự tin vào bản báo cáo ba giờ sáng của Ngô Hữu, nhưng ngươi đã quên mất một quy luật vật lý căn bản của phàm nhân: Định luật làm nguội của Newton!"


Cố Trạch cầm mẩu than hắc ngục, nhanh nhẹn vẽ một đồ thị suy giảm nhiệt độ hình parabol ngược lên bảng gỗ lớn. Anh viết ra các thông số nhiệt độ bằng tốc ký ký hiệu hiện đại:


"Hắc Ngục là một vùng chết ma lực khép kín, quanh năm duy trì nhiệt độ không đổi là 5 độ C, độ ẩm 95%. Khi một phàm nhân tử vong, cơ thể họ sẽ mất nhiệt lượng theo một tốc độ không đổi dựa trên định luật làm nguội vật lý. Vào lúc bốn giờ sáng, khi Y sư Tần tiến hành đo nhiệt độ trực tràng của tử thi Ngục trưởng dưới sự chứng kiến của gác ngục Trần Lực, nhiệt độ đo được là chính xác 28 độ C!"


Cố Trạch gõ mạnh mẩu than vào điểm giao nhau trên đồ thị:


"Với một cơ thể phàm nhân khỏe mạnh nặng 75kg như Ngục trưởng, trong môi trường 5 độ C của ngục tối, tốc độ giảm nhiệt lượng trung bình là 1,5 độ C mỗi giờ trong giai đoạn đầu. Từ nhiệt độ sống bình thường là 37 độ C xuống còn 28 độ C, cơ thể cần chính xác là sáu giờ đồng hồ để tỏa nhiệt! Điều này có nghĩa là..."


Lâm Phong hét lớn, giọng nói run rẩy vì phấn khích cực hạn:


"Thời điểm tử vong chính xác của Ngục trưởng phải là vào lúc một giờ mười lăm phút sáng! Chứ không phải là ba giờ sáng như bản báo cáo giả mạo của Ngô Hữu!"


Phòng xử án lập tức bùng nổ một trận địa chấn tinh thần kinh hoàng. Hàng trăm lục sự trẻ xôn xao, những tiếng bàn tán dồn dập vang lên khắp nơi. Một giờ mười lăm phút sáng!


Thẩm Hồng đứng chết lặng, nụ cười tự phụ trên môi lão hoàn toàn đông cứng. Vết băng gạc trên gò má phải của lão khẽ giật mạnh dưới tác động của sự co thắt cơ mặt vô thức. Lão biết rõ, văn bản ngoại phạm giả của Trịnh Sâm chỉ xác nhận lão ở tư dinh từ lúc hai giờ sáng! Khoảng thời gian từ một giờ đến hai giờ sáng hoàn toàn là một khoảng trống chết người không có ai làm chứng!


"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Trịnh Sâm béo mạp lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ áo gấm. "Cái định luật Newton gì đó của ngươi chỉ là tà thuyết tự bịa! Làm sao một kẻ câm điếc như ngươi có thể đo đạc chính xác nhiệt độ của người chết?"


Cố Trạch không thèm nhìn Trịnh Sâm. Anh chậm rãi bước xuống khỏi bục tự biện hộ, hướng thẳng về phía Ngô Hữu đang đứng run rẩy như cầy sấy trên bục nhân chứng. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần: ba mét, hai mét, một mét.


Cố Trạch dừng lại ngay trước mặt Ngô Hữu. Anh không nói một lời, nhưng nhãn thần quang học của anh khóa chặt vào khuôn mặt của gã lục sự phản bội. Cố Trạch kích hoạt kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm và Nghe Nhịp Tim Từ Xa.


Áp tai và tinh thần vào lồng ngực của Ngô Hữu, Cố Trạch cảm nhận được những nhịp rung dồn dập truyền qua không khí ẩm mốc của phòng xử án.


*Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*


Nhịp tim của Ngô Hữu đang đập điên cuồng ở tần số 120 nhịp/phút. Khóe mắt trái của hắn giật nhẹ liên tục cứ mỗi 0,5 giây, hai cánh mũi phập phồng dồn dập, và bọt mép trắng rỉ ra nơi khóe môi khô khốc. Đây là biểu cảm của một kẻ đang chịu đựng áp lực tâm lý cực hạn của sự dối trá chuẩn bị sụp đổ.


Cố Trạch khẽ nhấc tay, thực hiện một chuỗi ký hiệu tay chậm rãi, rõ ràng từng nét một.


Lâm Phong dõng dạc dịch nghĩa, từng lời chất vấn như những nhát búa nặng nề nện thẳng vào tinh thần của Ngô Hữu:


"Ngô Hữu! Ngươi viết trong báo cáo rằng tử thi không có ngoại lực tác động. Vậy ta hỏi ngươi: Khi ngươi mở khớp hàm của Ngục trưởng, hiện tượng co cứng cơ (rigor mortis) ở vùng cơ nhai đã đạt đến mức độ nào? Với nhiệt độ 5 độ C của Hắc Ngục, nếu nạn nhân chết lúc ba giờ sáng, tại sao cơ hàm lại có thể co cứng hoàn toàn chỉ sau một giờ đồng hồ khám nghiệm? Ngươi có biết hiện tượng co cứng cơ hàm chỉ bắt đầu xuất hiện từ hai đến bốn giờ sau khi chết thực tế hay không?"


Ngô Hữu trợn tròn mắt, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra thành tiếng. Hắn chỉ là một lục sự sơ cấp được Thẩm Hồng nâng đỡ bằng tiền bạc, kiến thức pháp y thực tế của hắn hoàn toàn rỗng tuếch trước những câu hỏi chuyên môn lâm sàng quá đỗi sắc bén của Cố Trạch.


"Trả lời đi!" Nhạc Sơn vác thanh thanh long đao bước tới một bước, tiếng xích sắt trên chiến giáp của ông va chạm loảng xoảng phát ra những luồng sát khí lạnh buốt, ép thẳng vào lồng ngực Ngô Hữu.


Cố Trạch lại nhấc tay, ký hiệu tay của anh thay đổi, nhắm thẳng vào điểm chí mạng nhất:


"Và câu hỏi cuối cùng, Ngô Hữu: Khi ngươi khám nghiệm bàn tay phải của Ngục trưởng, ngươi có nhìn thấy vết xước sâu hoắm dưới móng tay trỏ của ông ấy hay không? Vết xước dính máu và tế bào da của hung thủ thật sự mà Ngục trưởng đã để lại trong cuộc xô xát vật lý trước khi chết! Tại sao ngươi lại cố tình bôi xóa chi tiết này khỏi bản báo cáo chính thức? Ngươi nhận bao nhiêu tiền hối lộ từ Thẩm Hồng để viết ra bản báo cáo giả mạo này?"


*Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*


Nhịp tim của Ngô Hữu lập tức tăng vọt lên mức kinh hoàng: 130 nhịp/phút! Tiếng đập dồn dập như muốn vỡ tung lồng ngực gã lục sự hèn nhát dội thẳng vào thính giác nhạy bén của Cố Trạch.


Ngô Hữu hoảng loạn tột độ, hắn liếc nhìn Thẩm Hồng cầu cứu, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn chứa đựng sát khí diệt khẩu của Lục sự trưởng. Hắn nhận ra, dù phiên tòa này kết thúc thế nào, một quân cờ tốt thí hèn mọn như hắn cũng sẽ bị Thẩm Hồng thủ tiêu để bảo mật thông tin.


Sự dằn vặt giữa nỗi sợ hãi cái chết và áp lực đanh thép của chứng cứ vật lý hoàn toàn bẻ gãy phòng tuyến tâm lý cuối cùng của gã lục sự phản bội.


*Bịch!*


Ngô Hữu quỳ sụp xuống sàn đá lạnh buốt của phòng xử án, hai tay ôm đầu khóc lóc thảm thiết, toàn thân run rẩy dữ dội như một chiếc lá trước gió bão. Hắn ngước khuôn mặt đầy nước mắt và mồ hôi nhìn Cố Trạch, rồi quay sang Nhạc Sơn, gào lên trong sự tuyệt vọng tột cùng:


"Tôi khai! Tôi xin khai hết! Bản báo cáo đó là giả! Ngục trưởng thực sự đã chết từ trước hai giờ sáng! Chính Lục sự trưởng Thẩm Hồng đã ép tôi phải làm giả mốc thời gian... Lão ta đã cho tôi một trăm đồng tiền vàng và đe dọa sẽ giết chết cả gia đình tôi nếu tôi không tuân lệnh! Kẻ đứng sau bóp méo biên bản thực sự chính là..."


Ngay khi Ngô Hữu vừa hé mở khuôn miệng run rẩy, chuẩn bị thốt ra cái tên của kẻ chủ mưu tối cao...


*Vút...*


Một tiếng xé gió cực mảnh, vô thanh vô hình đột ngột bùng phát từ giữa đám đông dự khán đang hỗn loạn phía sau phòng xử án.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!