Ánh Sáng Công Lý Và Quyền Tự Biện Hộ
Bình minh ngày phán quyết nhuộm một màu xám tro lạnh lẽo lên những vách đá ẩm ướt của Nhà giam tầng 2 Hắc Ngục. Không khí bên trong phòng xử án biệt lập của Tòa Án Dị Giáo ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể kích nổ sự căng thẳng đang đè nặng lên lồng ngực của mỗi người.
Cố Trạch bị áp giải vào phòng xử án trong tình trạng thể xác kiệt quệ tột cùng. Cơn lạnh sâu từ những gáo nước đá dội liên tục của Hình Bưu đêm qua vẫn đang gặm nhấm từng phế nang của anh, khiến mỗi nhịp thở đều mang theo vị máu tanh nồng và những tiếng ho khục khặc đục ngầu không thể phát ra thành tiếng. Bộ quan phục lục sự rách nát dính bết vào làn da tái nhợt, run rẩy không kiểm soát dưới tác động của chứng hạ thân nhiệt lâm sàng. Tuy nhiên, đôi mắt đen sâu thẳm của anh vẫn sáng quắc, rực lên ánh sáng lạnh lùng và sắc bén của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại.
Bên cạnh anh, Lâm Phong bước đi khập khiễng, bả vai trái quấn lớp vải thô sơ sài nhưng máu tươi vẫn rỉ ra đỏ thẫm—vết rách rỉ máu trên vai do roi da hắc thiết của Hình Bưu đêm qua vẫn đang bốc lên những sợi khói ma lực xám tro chưa tiêu tán hết. Cậu trợ lý trẻ cắn chặt môi để ngăn những tiếng rên rỉ vì đau đớn, nhưng ánh mắt nhìn Cố Trạch lại tràn đầy sự kiên định vô điều kiện.
Tào Phán Quan ngồi cao ngất ngưởng trên bục xét xử bằng đá hắc thạch. Khuôn mặt mập mạp đầy thịt mỡ của lão rịn ra một lớp dầu bóng loáng dưới ánh nến ma pháp đỏ sậm. Đôi mắt ti hí híp lại đầy khinh bỉ và tàn nhẫn nhìn xuống hai kẻ tội đồ yếu ớt bên dưới. Ngồi ở hàng ghế bồi thẩm bên cạnh lão là Lục sự trưởng Thẩm Hồng. Ông ta khoác trên mình bộ quan phục gấm thêu xa hoa, râu cằm tỉa tót gọn gàng, phong thái ung dung tự tại như một kẻ đứng ngoài cuộc. Chỉ có một chi tiết không thể giấu nổi dưới nhãn thần quang học của Cố Trạch: một lớp băng gạc trắng tinh dán vội trên gò má phải của ông ta, che giấu vết cào rách sâu hoắm vẫn còn rỉ ra dao động ma lực tím sẫm.
*“Lão ta đang tự phụ,”* Cố Trạch kích hoạt Không Gian Trí Tuệ 3D trong tâm trí, mổ xẻ từng cử động nhỏ của Thẩm Hồng. *“Lớp băng gạc đó chính là bằng chứng vật lý tuyệt vời nhất mà Ngục trưởng quá cố đã để lại dưới móng tay mình trước khi chết. Thẩm Hồng tin rằng phiên tòa kín này sẽ chôn sống ta trước khi bất kỳ ai kịp nhìn thấy vết sẹo trên mặt lão.”*
*Bộp!*
Tào Phán Quan vung chiếc búa gõ tòa bằng đồng nặng nề nện xuống bàn đá. Tiếng nổ ma pháp từ nguyền chú áp chế tinh thần lan tỏa khắp phòng xử án, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên bả vai gầy gò của Cố Trạch, ép anh phải quỳ xuống. Nhưng Cố Trạch vẫn đứng thẳng, hai chân bám chặt lấy mặt đá lạnh buốt, xương cốt kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc.
"Phạm nhân Cố Trạch!" Giọng nói của Tào Phán Quan rống lên, vang vọng khắp vách đá ẩm ướt. "Ngươi là một lục sự quèn câm điếc bẩm sinh, được Sở Lục Sự cưu mang nhưng lại nảy sinh lòng tham vô độ, câu kết với á nhân đột nhập mật thất và sử dụng nguyền độc cấm kỵ để mưu sát Ngục trưởng. Chứng cứ rành rành, lời khai của gác ngục Hình Bưu đã rõ. Phiên tòa dị giáo quận hôm nay quyết định xét xử kín, tuyên phạt ngươi án tử hình: Chôn sống tại hành lang tử thần vào giờ Ngọ hôm nay!"
Thẩm Hồng khẽ nhấp một ngụm trà tuyết, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn cực mờ nhạt. Lão ra hiệu bằng mắt cho Hình Bưu đang đứng cầm xích sắt phía sau Cố Trạch chuẩn bị áp giải anh đi.
Ngay khi Tào Phán Quan giơ cao chiếc búa đồng định nện nhát quyết định để đóng hồ sơ vụ án...
*RẦM!!!*
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc bùng phát ngay tại cổng chính của phòng xử án Nhà giam tầng 2. Cánh cửa gỗ lim bọc hắc thiết dày nửa thước bị chém đôi bởi một luồng đao khí xám tro cuồng bạo, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn bay tứ tung trong không khí. Khói bụi mịt mù cuộn lên dữ dội.
Tiếng giáp sắt va chạm rầm rập rúng động toàn bộ địa tầng hắc ngục. Hàng trăm giáp sĩ thuộc Quân Biên Phòng Nhạc Gia, clad trong những bộ giáp sắt lạnh biên thùy nặng nề, tay lăm lăm trường thương kháng ma tràn vào phòng xử án như một dòng thủy triều xám xịt. Họ nhanh chóng thiết lập đội hình phong tỏa toàn bộ giáo binh của Tòa Án Dị Giáo trong vòng vài nhịp thở.
Từ trong màn khói bụi bước ra, Tướng quân Nhạc Sơn sừng sững như một tòa tháp sắt cổ đại. Khuôn mặt phong sương đầy vết sẹo chiến tranh của ông rực lên sát khí nghẹt thở. Trên bả vai ông vác một thanh thanh long đao nặng trăm cân, lưỡi đao vẫn còn rung lên vo vo phát ra những luồng đao phong lạnh buốt.
"Nhạc... Nhạc Tướng quân!" Tào Phán Quan đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu, chiếc búa đồng trên tay suýt rơi xuống đất. "Ngài dám dẫn quân biên phòng đột kích tòa án dị giáo vương quốc? Đây là hành vi mưu phản! Là báng bổ thần quyền!"
"Mưu phản?" Nhạc Sơn cười lớn, tiếng cười chấn động vách đá khiến các ngọn nến ma pháp tắt ngúm trong gang tấc. "Tào Phán Quan, ngươi bớt chụp mũ cho bản tướng quân đi! Quân Biên Phòng Nhạc Gia chỉ tuân lệnh hoàng đế, bảo vệ biên cương. Hôm nay bản tướng đến đây để đòi lại công lý cho vương quốc theo đúng luật pháp vương triều!"
*Bộp!*
Nhạc Sơn thẳng tay ném chiếc Lệnh Bài Miễn Tử Lâm Thời bằng sắt đen xuống bàn đá của Tào Phán Quan. Chiếc lệnh bài cắm phập sâu ba phân vào mặt đá hắc thạch, tỏa ra một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, mang theo uy áp vương quyền của vị vua sáng lập.
"Quy Tắc Tự Biện Hộ Trước Ánh Sáng!" Nhạc Sơn dõng dạc tuyên bố, giọng nói như sấm rền dội thẳng vào màng nhĩ của Tào Phán Quan. "Theo điều 45 của Bộ luật Hình thư vương quốc, bất kỳ tử tù nào có được sự bảo chứng bằng sinh mệnh của một Tướng quân biên phòng có công trạng, đều có quyền tự biện hộ công khai trước công chúng trước khi bản án được thi hành! Tào Phán Quan, ngươi dám chống lại sắc lệnh lập quốc của tiên đế hay sao?"
Trận pháp luật lệ cổ xưa khắc trên lệnh bài lập tức cộng hưởng với từ trường ma pháp của phòng xử án, phát ra những tiếng chuông vàng vang dội. Màn chắn ma pháp xét xử kín màu đỏ sậm của Tòa Án Dị Giáo lập tức bị luồng sáng vàng kim bẻ gãy, vỡ tan thành những đốm sáng vô hại trong không khí.
Cánh cửa phòng xử án buộc phải mở toang ra dưới tác động của luật cổ. Hàng trăm lục sự trẻ thuộc Liên Minh Lục Sự Trẻ, cùng các quan chức trung cấp và người dân hoàng thành đang đứng chờ ngoài hành lang lập tức tràn vào khu vực dự khán, lấp đầy mọi khoảng trống trong phòng xử án.
Thẩm Hồng khẽ biến sắc, bàn tay đang cầm tách trà siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ông ta không ngờ Nhạc Sơn lại điên cuồng đến mức dùng cả danh dự và lệnh bài miễn tử của gia tộc để bảo lãnh cho một thằng câm.
Cố Trạch chậm rãi bước lên bục tự biện hộ giữa những ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm người. Anh không thể nói, cổ họng bị sẹo bỏng chỉ phát ra những tiếng thở khò khè dồn dập do nhiễm lạnh. Anh mở Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ đặt lên bàn, rồi ngước mắt nhìn Lâm Phong.
Cậu trợ lý trẻ hiểu ý ngay lập tức. Lâm Phong bước lên đứng cạnh bục, hít một hơi thật sâu để nén cơn đau từ bả vai đang rỉ máu, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể hội đồng xét xử và công chúng:
"Ta, lục sự tập sự Lâm Phong, hôm nay xin được làm 'giọng nói' cho Cố Trạch phán quan! Mọi lời ta nói ra đều là sự dịch nghĩa chính xác từ ký hiệu tay và chữ viết tốc ký của anh ấy!"
Cố Trạch cầm mẩu than đen, nhanh nhẹn vẽ một đường thẳng sắc nét lên bảng gỗ lớn giữa phòng xử án. Anh quay sang chỉ thẳng vào Lâm Phong, rồi hướng ngón tay về phía Hình Bưu đang đứng run rẩy phía sau.
Lâm Phong dõng dạc dịch nghĩa:
"Trước khi đi vào vụ án phòng kín, Cố Trạch phán quan muốn chất vấn Tòa Án Dị Giáo: Đêm qua, gác ngục Hình Bưu dưới sự chỉ đạo mật của ai đã dùng nhục hình dội nước đá và quất roi da hắc thiết lên vai ta và Lâm Phong nhằm cưỡng chế ký vào bản nhận tội giả? Vết roi da vẫn còn rỉ máu trên vai Lâm Phong chính là bằng chứng vật lý đanh thép nhất chứng minh có kẻ đang muốn diệt khẩu chúng ta trước khi phiên tòa diễn ra! Việc tra tấn phạm nhân có lệnh bảo hộ của Tướng quân Nhạc Sơn là hành vi báng bổ pháp luật vương triều!"
Đám đông lục sự trẻ phía dưới xôn xao bàn tán phẫn nộ. Những tiếng xì xào nhắm thẳng vào Hình Bưu và Thẩm Hồng bắt đầu lan rộng.
"Câm miệng!" Tào Phán Quan tức giận đỏ mặt, vung búa đồng định kích hoạt quang pháp áp chế tinh thần của Cố Trạch một lần nữa. "Đây là nơi xét xử tội mưu sát, không phải nơi để ngươi vu khống lính gác!"
Nhưng ngay khi luồng ma lực đỏ sậm từ chiếc búa đồng vừa định phát tán, Nhạc Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng, dậm mạnh chuôi thanh thanh long đao xuống sàn đá. Một luồng sát khí chiến trường (sát khí chiến trường hóa hình) cuồng bạo từ cơ thể vị tướng quân biên phòng bùng phát, hoàn toàn triệt tiêu và đập tan luồng ma lực áp chế của Tào Phán Quan ngay trong không khí.
"Để gã nói!" Nhạc Sơn gầm lên, ánh mắt rực lửa chính trực khóa chặt Tào Phán Quan xuống ghế.
Cố Trạch khẽ cúi đầu chào Nhạc Sơn, rồi quay lại bảng gỗ. Đôi tay anh di chuyển nhanh như gió, dùng than đen phác họa hoàn chỉnh sơ đồ hiện trường Mật thất Ngục trưởng dưới dạng mô hình hình học 3D trực quan. Từng nét vẽ biểu diễn góc đứng của bàn làm việc, vị trí tử thi và đặc biệt là vách tường phía Đông Bắc nơi có khe thông gió.
Lâm Phong dịch nghĩa dõng dạc, giọng nói vang vọng khắp quảng trường tòa án:
"Đây là sơ đồ hiện trường vụ án phòng kín mà Tào Phán Quan và Thẩm Hồng luôn khẳng định là bất khả xâm phạm. Nhưng thông qua phép toán đo góc vật lý bằng Thước Đo Góc Ma Lực, Cố Trạch phán quan chứng minh: vết cháy sém do nguyền độc trên vách tường phía sau bàn làm việc có góc nghiêng chính xác là 35 độ hướng từ trên xuống. Điều này chứng minh luồng nguyền độc không hề phát ra từ vị trí đứng của Cố Trạch—người chỉ cao 1m72 và đứng sát bàn mổ, mà được phóng ra từ khe thông gió cao 2m2 trên vách tường Đông Bắc!"
Cố Trạch vẽ một đường thẳng màu đen biểu diễn quỹ đạo truyền thẳng của luồng nguyền độc từ khe thông gió đi thẳng vào ngón tay trỏ của Ngục trưởng quá cố.
"Hung thủ chưa từng bước vào phòng kín qua cửa chính! Hắn đã đứng ngoài hành lang cống ngầm, tận dụng lỗ hổng thoát khí đường kính 15cm để phóng nguyền độc mực viết vào ngón tay nạn nhân lúc ông ấy đang ký văn bản!"
Lâm Phong dừng lại một nhịp, giọng nói run rẩy vì phấn khích nhưng cực kỳ rõ ràng:
"Và theo tính toán cơ học hình học không gian, để phóng nguyền chú chính xác qua khe hẹp ở độ cao đó, hung thủ phải là kẻ có chiều cao trên 1m8, thuận tay trái, và sở hữu nguyền chú ẩn thân cấp trung để xóa dấu vết di chuyển trong hành lang tối!"
Cả phòng xử án lặng đi trong giây lát trước những phân tích khoa học hình học quá đỗi chặt chẽ và trực quan của Cố Trạch. Nhiều lục sự trẻ bắt đầu lật mở sổ tay đối chiếu thông số chiều cao của các nghi phạm.
Thẩm Hồng ngồi trên ghế bồi thẩm khẽ dịch chuyển cơ thể, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy. Ông ta cao đúng 1m82, và là một trong số ít người thuận tay trái ở Sở Lục Sự.
Cố Trạch chậm rãi quay người lại. Anh không cần viết thêm một chữ nào nữa. Đôi bàn tay gầy gò run rẩy vì lạnh của anh từ từ nhấc lên, ngón tay trỏ thẳng thừng, un sập chỉ thẳng vào khuôn mặt đang tái nhợt của Lục sự trưởng Thẩm Hồng đang ngồi ở hàng ghế quan tòa phán xét.
Lâm Phong lấy hết sức bình sinh, hét lớn lời tuyên bố chấn động cuối cùng của Cố Trạch:
"Kẻ chủ mưu và là hung thủ thực sự giết chết Ngục trưởng phòng kín không phải là ta! Hắn đang ngồi ngay trên hàng ghế phán xét kia—Lục sự trưởng Thẩm Hồng! Ngươi chính là kẻ đã mưu sát Ngục trưởng để che giấu vụ bòn rút quỹ ngục tối khổng lồ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!