Nhạc nềnShenxian

Cuộc Đột Nhập Sào Huyệt Và Tiếng Đao Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm đông Nam Thành mang theo những bông tuyết lạnh buốt, cuốn theo mùi hăng nồng của thuốc phiện rẻ tiền và mùi gỉ sắt đặc trưng từ những bãi phế liệu ma pháp. Rầm rập bên ngoài sòng bạc Kim Tiền, ánh đèn lồng màu vàng chanh hắt ra những vệt sáng lờ mờ trên mặt đường sũng nước. Đây là sào huyệt của Lão bản Tiền, một pháo đài bất khả xâm phạm đối với dân nghèo khu ổ chuột, nơi vận hành những bản khế ước nợ linh hồn tàn nhẫn dưới sự bảo trợ ngầm của Lục sự trưởng Thẩm Hồng.


Mạc Kỳ đứng nép mình dưới bóng tối của một mái hiên nát đối diện sòng bạc. Gã kéo thấp chiếc mũ trùm đầu, cánh tay phải siết chặt chuôi thanh kiếm gãy bằng hắc thiết. Hơi thở của gã phả ra thành những luồng sương trắng xóa. Bên cạnh gã, Tiêu Dao di chuyển nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, đôi mắt sắc sảo che sau lớp khăn lụa xám đang chăm chú quan sát quy luật tuần tra của lính gác.


Tiêu Dao khẽ đưa ngón tay lên, thực hiện một chuỗi thủ ngữ nhanh gọn: *“Đội tuần tra ca đêm vừa bàn giao ca trực. Chúng ta có đúng năm phút trước khi toán lính mới vào vị trí. Tiểu Đậu đã dẫn dụ chó săn ma pháp đi hướng khác, nhưng thời gian không chờ đợi ai.”*


Mạc Kỳ khẽ gật đầu. Gã không đáp lời, nhưng sát khí lạnh lẽo từ cơ thể gã đã bắt đầu ngưng tụ. Thanh kiếm gãy hắc thiết khẽ run lên, phát ra những tiếng vo vo trầm đục dội vào không khí.


*Ầm!*


Không một lời cảnh báo, Mạc Kỳ lao ra khỏi bóng tối như một mũi tên đen. Thanh kiếm gãy vung lên, một luồng kiếm khí xám tro sắc lẹm chém toác cánh cửa sắt dày ba phân của sòng bạc Kim Tiền. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên chói tai giữa đêm đông tĩnh lặng, đánh động toàn bộ hệ thống phòng thủ của sào huyệt.


"Có kẻ đột nhập!"


Tiếng hét thất thanh của tên lính gác chưa kịp dứt thì thân hình gã đã bị chuôi kiếm của Mạc Kỳ nện thẳng vào ngực, hất văng gã vào bức tường đá phía sau. Mười tay đấm của Lão bản Tiền từ trong sảnh lớn lập tức lao ra, tay lăm lăm những thanh đao ma pháp rẻ tiền rực lên ánh sáng đỏ sậm của huyết sát lực.


Mạc Kỳ không hề lùi bước. Dù bị phế bỏ kinh mạch ma pháp và chỉ còn một cánh tay hoạt động, kiếm thuật thực chiến Tàn Diệp Kiếm Pháp của gã vẫn đạt tới độ chuẩn xác tàn nhẫn. Gã xoay người lách qua một đường chém xéo, lưỡi kiếm gãy hắc thiết đâm thẳng vào khớp vai của tên đi đầu, vô hiệu hóa hoàn toàn cánh tay cầm đao của hắn mà không cần lấy mạng. Gã biết, Cố Trạch đã dặn kỹ: hạn chế giết chóc để giữ vững tính chính nghĩa pháp lý trước phiên tòa ngày mai.


Trong lúc Mạc Kỳ thu hút toàn bộ sự chú ý của lực lượng bảo an ở sảnh chính, Tiêu Dao đã biến mất vào bóng tối của các hành lang thông gió phía trên vách đá. Cô di chuyển hoàn toàn không tiếng động, bám theo luồng hơi ấm rò rỉ từ hệ thống sưởi ngầm để tìm kiếm vị trí giam giữ Cố Diệp.


***


Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất hoàng thành, trong Phòng biệt giam số 9 ẩm ướt của Hắc Ngục.


Cố Trạch ngồi xếp bằng trên bệ đá lạnh buốt, đôi mắt nhắm nghiền. Cơ thể anh run lên bần bật, từng cơn lạnh thấu xương tủy từ nền đá thấm vào da thịt. Quần áo lục sự rách nát của anh dính bết vào người, ẩm ướt và bốc mùi nấm mốc. Di chứng tinh thần từ các cuộc cộng hưởng ác niệm trước đó vẫn đang hành hạ đại não anh bằng những cơn đau nửa đầu dữ dội, nhưng lý trí của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại vẫn giúp anh duy trì sự tĩnh lặng tuyệt đối.


*Rầm... rầm... rầm...*


Tiếng bước chân nặng nề, thô bạo dội qua nền đá hắc ngục, truyền qua xương sọ của Cố Trạch. Anh không cần mở mắt cũng nhận ra tần số bước chân này. Đó là Hình Bưu.


Cánh cửa sắt hoen rỉ bị đá văng ra. Hình Bưu bước vào, khuôn mặt đầy vết sẹo chằng chịt rực lên vẻ hung tàn dưới ánh đuốc. Phía sau gã, hai tên lính gác đang khiêng một thùng gỗ chứa đầy nước giếng lạnh ngắt dính những tảng băng nổi lề bề. Trên tay Hình Bưu lăm lăm một chiếc kìm sắt lớn dùng để hành hình phạm nhân.


"Thằng câm," Hình Bưu gầm gừ, ném một tờ giấy da dê dính đầy mực đen xuống trước mặt Cố Trạch. "Thẩm Hồng trưởng quan không còn kiên nhẫn nữa. Sáng mai phiên tòa dị giáo sẽ mở cửa. Ký vào bản nhận tội mưu sát Ngục trưởng này ngay lập tức, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng. Nếu không..."


Gã rít lên một tiếng, nện mạnh chiếc kìm sắt xuống sàn đá tạo ra tiếng *xoảng* chói tai.


Cố Trạch chậm rãi mở mắt. Anh không hề nhìn vào chiếc kìm sắt, mà hướng thẳng ánh mắt lạnh lùng, sắc bén của mình vào khuôn mặt của Hình Bưu. Anh kích hoạt kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm.


Dưới nhãn thần quang học của Cố Trạch, từng cử động nhỏ nhất trên cơ mặt của Hình Bưu đều bị mổ xẻ: khóe mắt trái của gã giật nhẹ liên tục hai lần trong vòng một giây, hai bên thái dương rịn ra một lớp mồ hôi mỏng dù phòng giam đang lạnh dưới độ âm, và bả vai gã khẽ nhô về phía trước—một tư thế phòng thủ vô thức.


*“Gã đang lo sợ,”* Cố Trạch phân tích trong tâm trí. *“Sự hung hãn này chỉ là lớp ngụy trang cho sự hoảng loạn tột độ. Thẩm Hồng đang ép gã phải có được bản nhận tội bằng mọi giá trước bình minh, nhưng gã lại cực kỳ sợ hãi Tướng quân Nhạc Sơn.”*


Cố Trạch không thể phát ra tiếng nói. Anh chậm rãi thọc tay vào túi áo, rút ra mẩu Than Đá Hắc Ngục nhỏ xíu còn sót lại, nhẹ nhàng viết lên mặt sàn đá ẩm ướt một dòng chữ bằng tốc ký ký hiệu Latinh tự chế, rồi dịch sang chữ viết vương quốc đơn giản:


*“Nhạc Sơn đang cho giáp sĩ tuần tra cổng ngục. Y sư Tần sẽ kiểm tra cơ thể ta trước khi ra tòa. Nếu trên người ta xuất hiện một vết thương tra tấn mới, Nhạc Sơn sẽ treo đầu ngươi lên cổng thành vì tội báng bổ lệnh bảo hộ hoàng gia.”*


Hình Bưu nhìn dòng chữ trên sàn đá, đồng tử gã đột ngột co thắt lại. Nhịp tim của gã dội qua chấn động địa tầng truyền đến da thịt Cố Trạch tăng vọt lên 125 nhịp/phút. Gã biết thằng câm này đã đánh trúng tử huyệt của mình. Nhạc Sơn là vị tướng quân biên thùy nắm giữ mười vạn thiết kỵ binh, chỉ cần một cái phẩy tay của ông ta cũng đủ để nghiền nát một tên đội trưởng gác ngục hạng bét như gã thành tro bụi.


"Mày... mày dám đe dọa ta?" Hình Bưu rống lên, nhưng chiếc kìm sắt trên tay gã khẽ run rẩy. Gã không dám bẻ gãy ngón tay Cố Trạch nữa. Sự sợ hãi quyền lực quân đội đã hoàn toàn áp chế bản năng tàn bạo của gã.


Nhưng để giải tỏa sự uất hận và hoàn thành mệnh lệnh của Thẩm Hồng mà không để lại dấu vết vật lý, Hình Bưu quay sang hai tên lính gác, gầm lên: "Dội nước cho ta! Dội cho đến khi nó không còn thở được nữa! Ta xem xương cốt của mày cứng đến mức nào dưới cái lạnh của Hắc Ngục!"


*Ào!*


Một gáo nước giếng dính đầy băng lạnh dội thẳng vào đầu Cố Trạch. Luồng nước buốt giá dội xuống cơ thể yếu ớt của anh, khiến phổi anh co thắt lại dữ dội, hô hấp nghẹt thở trong gang tấc. Cơ thể phàm nhân của anh run rẩy kịch liệt, các mạch máu trên thái dương nổi rõ lên đỏ bừng. Nhưng đôi mắt anh vẫn khóa chặt vào Hình Bưu, một sự im lặng thách thức đầy lạnh lùng.


***


Trong lúc Cố Trạch đang chịu đựng nhục hình dưới hầm ngục tối, trận chiến tại sòng bạc Kim Tiền ngoài phố nghèo đã đạt đến giai đoạn quyết định.


Mạc Kỳ xoay người thực hiện một đường chém ngang mạnh mẽ, thanh kiếm gãy hắc thiết chém đôi thanh đao ma pháp của tên đồ tể cuối cùng thuộc băng đảng đòi nợ. Máu tươi bắn tung tóe trên sàn gỗ sòng bạc. Gã cựu sát thủ thở dốc, bả vai trái bị trầy xước rỉ máu do một luồng huyết sát lực sượt qua, nhưng ánh mắt gã vẫn cương nghị như sắt đá.


Phía sau hậu sảnh, Tiêu Dao lướt đi như một bóng ma qua các đường ống dẫn nhiệt. Cô định vị được căn phòng giam ngầm nằm sâu dưới lòng đất sòng bạc nhờ vào sự thay đổi nhiệt độ đột ngột. Qua khe hở của cửa thông gió, cô nhìn thấy Cố Diệp đang bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ giữa phòng. Thiếu nữ mười sáu tuổi gầy gò, khuôn mặt nhợt nhạt đầy vết bầm tím do bị hành hạ, nhưng đôi mắt cô vẫn kiên cường không chút khuất phục.


Đứng trước mặt cô là Lâm Đại—tên đầu mục đòi nợ hung hãn, tay đang lăm lăm chiếc roi da tẩm độc nguyền chú.


"Ký vào bản khế ước bán thân này, tao sẽ tha mạng cho anh trai câm của mày!" Lâm Đại rít lên, giơ cao chiếc roi da.


Tiêu Dao không chần chừ một giây. Cô lướt xuống từ trần nhà không một tiếng động. Ngón tay cô khẽ búng nhẹ, chiếc trâm cài tóc bằng bạc tẩm độc tê liệt phóng ra như một tia chớp trắng, cắm phập vào gáy của Lâm Đại.


Tên đầu mục trợn tròn mắt, chiếc roi da trên tay rơi rụng xuống đất trước khi gã kịp phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cơ thể gã đổ sụp xuống sàn nhà, hoàn toàn bị tê liệt hệ thần kinh lâm sàng.


Tiêu Dao nhanh chóng lao đến, dùng dao găm cắt đứt dây trói cho Cố Diệp. Cô dùng thủ ngữ nhanh dồn dập: *"Cố Diệp, ta là đồng minh của anh trai muội. Chúng ta phải đi ngay lập tức. Mạc Kỳ đang chặn hậu ở sảnh ngoài."*


Cố Diệp dù yếu ớt nhưng hiểu chuyện cực nhanh, cô gật đầu mạnh mẽ, bám chặt lấy vai Tiêu Dao để đứng dậy.


Trước khi rút lui, Tiêu Dao liếc nhìn chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn của Lão bản Tiền ở góc phòng. Bản năng của một thám tử chợ đen mách bảo cô rằng nơi này cất giấu thứ gì đó quan trọng hơn cả tiền bạc. Cô dùng dao găm cạy mạnh ngăn kéo bí mật dưới gầm bàn.


Một cuộn giấy da dê cũ kỹ, được niêm phong bằng sáp đỏ có đóng dấu ấn ký hình mây cuốn của Thẩm Hồng, hiện ra trước mắt cô.


Tiêu Dao mở vội cuộn giấy dưới ánh đèn dầu leo lét. Đôi mắt cô đột ngột co thắt lại khi nhìn thấy những dòng chữ viết bằng mực ma pháp phát sáng màu tím sẫm. Đó không phải là sổ nợ thông thường, mà là một danh sách hoàn chỉnh ghi chép tên tuổi, giờ giấc sinh hoạt và tần số linh hồn của hơn một trăm dân nghèo và tù nhân á nhân đã bị bán cho Vong Hồn Hội để thu hoạch linh hồn.


Phía dưới cùng của danh sách là chữ ký đóng dấu đỏ chót của Lục sự trưởng Thẩm Hồng, liên kết trực tiếp ông ta với tổ chức ám sát hắc ám.


*“Đây là bằng chứng thép...”* Tiêu Dao thầm nghĩ, ngón tay cô run lên vì xúc động. *“Thẩm Hồng không chỉ bòn rút quỹ ngục tối, gã đang bán rẻ sinh mạng của vạn dân cho Vong Hồn Hội!”*


Cô lập tức nhét cuộn giấy vào nhẫn chứa đồ không gian, dìu Cố Diệp lao ra phía lối thoát cống ngầm nơi Mạc Kỳ đang đợi sẵn. Tiếng đao kiếm và tiếng gầm rú của lính gác sòng bạc vẫn đang vang dội phía sau, nhưng đường sống đã được mở ra giữa đêm đông lạnh giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!