Nhạc nềnShenxian

Bức Thư Tốc Ký Và Mối Đe Dọa Phố Nghèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh thép lạnh buốt của mũi dao găm phản chiếu trong đồng tử của Cố Trạch, chỉ cách ngực áo anh trong gang tấc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, cơ thể phàm nhân của Cố Trạch—vốn đang kiệt quệ và nhiễm lạnh sâu sau hành trình dài nằm dưới đống xác chết—đột ngột bộc phát một phản xạ vô điều kiện. Đó là ký ức cơ bắp của tiền thân, một gã lục sự câm điếc bẩm sinh đã quen với việc sinh tồn bằng cách cảm nhận những rung động nhỏ nhất của không khí. Cố Trạch không lùi thẳng, mà khẽ nghiêng bả vai trái ra sau nửa bước, đồng thời hạ thấp trọng tâm cơ thể. Mũi dao găm sượt qua lớp vải thô của chiếc áo choàng lục sự rách nát, rạch một đường dài trên vai áo nhưng không chạm được vào da thịt anh.


Bóng đen tấn công anh khựng lại một nhịp, dường như không ngờ một kẻ phàm nhân hoàn toàn không có ma lực lại có thể né tránh được nhát đâm hoàn hảo ở cự ly gần như vậy. Ngay khi gã định xoay cổ tay để thực hiện nhát chém ngang quyết định, Cố Trạch đã nhìn thấy khuôn mặt gã dưới ánh trăng khuyết mờ ảo.


Đó là một khuôn mặt góc cạnh, phong sương với mái tóc dài xơ xác buộc vội sau gáy. Cánh tay trái của gã giấu trong ống tay áo rộng, chỉ có cánh tay phải đang cầm thanh kiếm gãy không chuôi làm bằng hắc thiết.


Mạc Kỳ.


Cố Trạch lập tức giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước—một cử chỉ vô ngôn nhưng đầy quyền lực yêu cầu dừng lại. Mạc Kỳ nhìn thấy ký hiệu tay của anh, lưỡi kiếm gãy dừng lại cách cổ họng Cố Trạch đúng ba phân. Luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ thanh hắc thiết khẽ làm những sợi tóc ngắn của Cố Trạch dựng ngược.


"Là cậu thật sao, cậu Cố?" Giọng nói của Mạc Kỳ trầm khàn, mang theo sự kinh ngạc tột độ. Gã hạ kiếm xuống, nhanh chóng thu mình vào bóng tối của bức tường đá rỉ sét. "Tiêu Dao nói cậu đã vượt ngục bằng xe chở xác, nhưng ta không tin. Ta phải tự mình kiểm tra xem có kẻ nào của Vong Hồn Hội giả dạng cậu để truy vết căn cứ này hay không."


Cố Trạch không thể phát ra tiếng nói. Cổ họng anh, với vết sẹo bỏng sâu do nguyền độc của tiền thân, chỉ khẽ phát ra một tiếng thở dốc khàn đục. Anh khẽ gật đầu, vỗ nhẹ vào bả vai Mạc Kỳ để biểu thị sự thông cảm. Anh biết Mạc Kỳ làm vậy là vì sự an toàn của cả đội. Là một cựu sát thủ của Vong Hồn Hội bị phế bỏ kinh mạch, Mạc Kỳ hiểu rõ hơn ai hết sự tàn nhẫn và xảo quyệt của những kẻ ám sát bằng nguyền chú.


Tiêu Dao bước ra từ cánh cửa gỗ mục của nhà kho phế liệu ma pháp. Đôi mắt sắc sảo của cô nhìn lướt qua hai người, nhanh chóng hiểu ra tình hình. Cô dùng thủ ngữ hỏi Cố Trạch: *"Anh không sao chứ? Xe của A Ngưu đã đi chưa?"*


Cố Trạch dùng tay ra hiệu đáp lại: *"Ta ổn. A Ngưu đang đợi ở ngõ ngoài. Ta phải giao vật chứng này cho cô và quay lại phòng giam số 9 ngay lập tức trước khi Hình Bưu đi tuần ca sáng."*


Anh thọc tay vào ngực áo, cẩn thận rút ra chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô bọc trong giấy sáp cách điện ma lực. Bên trong ống nghiệm, mẫu máu của Ngục trưởng quá cố đã đông lại thành một màu đỏ sẫm, nhưng dưới đáy ống, những hạt kết tủa màu đen kịt vẫn đang tỏa ra những sợi tơ ma lực màu tím sẫm siêu vi—bằng chứng vật lý chứng minh Ngục trưởng bị đầu độc bằng nguyền độc mực viết chứ không phải chết do đột quỵ tự nhiên.


Tiêu Dao đón lấy ống nghiệm, ngón tay cô khẽ chạm vào lớp giấy sáp. Cô ra hiệu: *"Ta đã chuẩn bị sẵn thấu kính thạch anh quang học chất lượng cao do Tô Dung cung cấp. Đêm nay, ta sẽ dựng lại hoàn chỉnh cấu trúc ma lực của loại nguyền độc này để làm chất thử đối chứng trước tòa án ngày mai. Anh phải đi ngay."*


Ngay khi Cố Trạch định quay lưng bước đi, một tiếng động nhẹ từ phía đường cống ngầm sát cạnh nhà kho vang lên. Đó không phải là tiếng nước chảy thông thường, mà là tiếng bước chân dồn dập, loạng choạng của một đứa trẻ đang chạy trốn trong hoảng loạn.


Mạc Kỳ lập tức áp sát vách đá, thanh kiếm gãy dựng đứng trước ngực. Tiêu Dao lùi lại phía sau bàn thí nghiệm, tay lén rút ra chiếc trâm cài tóc tẩm độc tê liệt.


Một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò nhô lên từ nắp cống ngầm. Cậu bé mồ côi Tiểu Đậu thở hổn hển, cả người bám đầy bùn đất hôi thối và máu khô. Khuôn mặt cậu nhóc cắt không còn giọt máu, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi tột cùng. Khi nhìn thấy Cố Trạch đứng trong bóng tối, Tiểu Đậu lập tức lao đến, quỳ sụp xuống đất, hai tay bám chặt lấy vạt áo rách nát của anh.


"Cậu... cậu Cố... cứu... cứu Diệp tỷ tỷ!" Giọng Tiểu Đậu nghẹn ngào, lẫn trong tiếng nấc cụt vì chạy quá sức. "Bọn đòi nợ... băng đảng của Lão bản Tiền... chúng đã bắt Diệp tỷ tỷ đi rồi!"


*Oàng!*


Một luồng điện lạnh buốt đột ngột chạy dọc sống lưng Cố Trạch. Trí não anh vốn luôn hoạt động như một cỗ máy logic lạnh lùng, nay bỗng chốc bị một cơn bão cảm xúc hỗn loạn chém toác. Cố Diệp—em gái nuôi của tiền thân, thiếu nữ mười sáu tuổi gầy yếu đã hy sinh cả tuổi thanh xuân để lén lút bán thảo dược mua cháo cho anh trong những ngày anh bị giam cầm. Cô là sợi dây liên kết nhân tính duy nhất, là động lực tinh thần lớn nhất giữ cho linh hồn hiện đại của anh không bị sự điên loạn của hắc ngục này đồng hóa.


Cố Trạch khuỵu gối xuống, hai tay siết chặt lấy bả vai gầy gò của Tiểu Đậu. Anh không thể nói, nhưng đôi mắt anh rực lên một sát khí lạnh lẽo chưa từng có. Anh dùng tay ra hiệu dồn dập, ép Tiểu Đậu phải nhìn thẳng vào mắt mình để lấy lại bình tĩnh: *"Bình tĩnh. Nói rõ cho ta biết. Chúng bắt cô ấy lúc nào? Ở đâu?"*


Tiểu Đậu nuốt nước bọt, cố gắng nói mạch lạc: "Khoảng hai canh giờ trước... lúc cháu đang lén mang rác thải thạch anh từ chợ đen về nhà kho. Cháu thấy một chiếc xe ngựa gấm màu vàng chanh của Lão bản Tiền đỗ đầu ngõ Nam Thành. Tên Lâm Đại dẫn theo mười mấy tên côn đồ xông vào nhà, trói Diệp tỷ tỷ lại ném lên xe. Lão bản Tiền đứng bên cạnh cầm điếu tẩu cười. Hắn nói... hắn nói nếu cậu Cố muốn em gái sống sót, thì sáng mai tại phiên tòa dị giáo phải tự tay ký vào bản nhận tội mưu sát Ngục trưởng. Nếu cậu dám hé răng nửa lời về Thẩm Hồng... chúng sẽ bán Diệp tỷ tỷ vào kỹ viện Nam Thành ngay lập tức!"


"Thẩm Hồng!" Mạc Kỳ rít qua kẽ răng, bàn tay cầm kiếm gãy nổi đầy gân xanh. "Gã lục sự trưởng đó đã biết cậu tìm ra mẫu tóc bạc của gã. Gã muốn dùng tính mạng của Cố Diệp để bẻ gãy ý chí của cậu trước phiên tòa ngày mai. Ta sẽ đi ngay đêm nay, một kiếm chém nát sào huyệt của Lão bản Tiền!"


Mạc Kỳ định quay người lướt đi, nhưng Cố Trạch đã vươn tay giữ chặt lấy cánh tay phải của gã.


Sức mạnh phàm nhân của Cố Trạch không thể ngăn cản được một cựu chiến binh cấp 4, nhưng ánh mắt của anh đã khiến Mạc Kỳ phải dừng lại. Đó là một ánh mắt lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, một sự bình tĩnh cực hạn được tôi luyện từ hàng trăm vụ án phác họa hành vi tội phạm lâm sàng ở kiếp trước. Cố Trạch biết, trong những khoảnh khắc thế này, sự nóng giận sẽ chỉ dẫn đến cái chết của con tin.


Anh dùng thủ ngữ ra hiệu cho Mạc Kỳ và Tiêu Dao: *"Không được manh động. Lão bản Tiền là kẻ thực dụng. Hắn bắt Cố Diệp chỉ vì tiền của Thẩm Hồng và để uy hiếp ta. Trước khi phiên tòa sáng mai kết thúc và ta chưa ký vào bản nhận tội, hắn tuyệt đối không dám làm hại cô ấy. Con tin chỉ có giá trị khi còn nguyên vẹn."*


Tiêu Dao gật đầu đồng ý, cô dùng tay ra hiệu: *"Cậu Cố nói đúng. Sào huyệt của Lão bản Tiền nằm ở trung tâm khu ổ chuột Nam Thành, canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt bởi hàng trăm tay đấm và các bẫy khế ước nợ linh hồn ma pháp. Nếu Mạc Kỳ xông vào một mình, Thẩm Hồng sẽ lập tức nhận được tin và ra lệnh giết chết Cố Diệp để bịt đầu mối."*


*"Và quan trọng hơn,"* Cố Trạch tiếp tục ra hiệu, ánh mắt anh hướng về phía tháp canh tối cao của Hắc Ngục đang lờ mờ trong màn sương đêm ngoài cửa sổ. *"Nếu ta không quay lại Phòng biệt giam số 9 trước khi Hình Bưu tuần ca sáng, việc ta vượt ngục sẽ bị phát hiện. Khi đó, tướng quân Nhạc Sơn sẽ mất đi cơ sở pháp lý để bảo lãnh hoãn án cho ta. Thẩm Hồng và Tào Phán Quan sẽ lập tức tuyên bố ta là kẻ vượt ngục phản tặc và hành quyết ta ngay lập tức mà không cần xét xử. Chúng ta sẽ mất sạch mọi lợi thế pháp lý."*


"Nhưng cậu Cố, nếu cậu quay lại ngục tối, làm sao chúng ta có thể cứu được em gái cậu trong đêm nay?" Mạc Kỳ hỏi, giọng nói đầy sự bất lực và lo âu.


Cố Trạch khẽ nhắm mắt lại. Anh hít một hơi thật sâu, ép bản thân vào trạng thái Hyper-focus.


Toàn bộ không gian xung quanh anh như tối sầm lại. Tiếng gió rít đêm đông Nam Thành, tiếng nước chảy rỉ rả dưới cống ngầm và cả nhịp tim dồn dập của Tiểu Đậu đều biến mất khỏi nhận thức của anh. Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của Cố Trạch, bản đồ khu ổ chuột Nam Thành hiện lên rõ nét dưới dạng các khối hình học phát sáng màu xanh lam nhạt. Anh bắt đầu phác họa hồ sơ hành vi của Lão bản Tiền.


Lão bản Tiền—trùm đòi nợ thuê, mập mạp, thực dụng, tàn nhẫn nhưng cực kỳ nhát gan trước cường quyền. Hắn hành động hoàn toàn vì lợi ích kinh tế. Việc hắn sử dụng chiếc xe ngựa gấm màu vàng chanh để bắt cóc Cố Diệp giữa ban ngày chứng tỏ hắn muốn tạo ra một sự phô trương thanh thế để đe dọa dân nghèo Nam Thành, nhưng đồng thời hắn cũng phải giấu con tin ở một nơi an toàn nhất để tránh sự can thiệp của quân biên phòng Nhạc gia.


Nơi đó phải là một địa điểm nằm ngoài tầm mắt của tuần tra hoàng gia, nhưng lại phải có kết nối ngầm với hệ thống cống thải để dễ dàng tẩu thoát nếu có biến động.


Cố Trạch mở mắt ra, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của sự thấu suốt. Anh di chuyển đến bàn thí nghiệm, nhặt một mẩu than đá hắc ngục đen kịt. Không dùng chữ viết thông thường, anh bắt đầu vẽ dồn dập lên một mảnh da thú cũ bằng phương pháp Tốc Ký Ký Hiệu Hiện Đại.


Hệ thống ký hiệu Latinh viết tắt, kết hợp với các thuật ngữ viết tắt y khoa và sơ đồ hành vi tội phạm hiện đại hiện lên sắc nét trên mặt da thú. Đây là thứ ngôn ngữ mật mã mà ngoài Cố Trạch ra, không một ai ở dị giới này—kể cả Thẩm Hồng hay các pháp sư tối cao—có thể giải mã được.


Anh vẽ một sơ đồ hình học biểu thị ba điểm nút của hệ thống cống ngầm Nam Thành kết nối trực tiếp với sào huyệt của Lão bản Tiền.


*“Tiêu Dao, Mạc Kỳ, hãy nghe rõ kế hoạch của ta,”* Cố Trạch dùng thủ ngữ giải thích khi đôi tay anh vẫn đang vẽ tốc ký. *“Lão bản Tiền sẽ không giấu Cố Diệp ở biệt phủ xa hoa của hắn, nơi đó quá dễ bị Nhạc gia quân lục soát. Hắn sẽ giấu cô ấy dưới mật thất ngầm của sòng bạc hắc ám Nam Thành—nơi có hệ thống cống ngầm thải nước trực tiếp ra sông rác phía Nam.”*


*“Tại sao anh lại chắc chắn như vậy?”* Tiêu Dao hỏi.


*“Vì thói quen hành vi của hắn,”* Cố Trạch ra hiệu sắc bén. *“Lão bản Tiền là kẻ nghiện cờ bạc nặng, hắn dành 18 tiếng mỗi ngày tại sòng bạc đó để giám sát các giao dịch khế ước nợ linh hồn. Hắn chỉ tin tưởng những nơi nằm trong tầm mắt kiểm soát trực tiếp của mình. Hơn nữa, mật thất sòng bạc được bảo vệ bởi trận pháp áp chế ma lực cấp thấp, là nơi hoàn hảo để giấu một con tin không có ma lực như Cố Diệp.”*


Anh chỉ tay vào ba ký hiệu tốc ký hình tam giác trên mảnh da thú:


*“Đây là ba điểm mù tuần tra của lính gác sòng bạc dưới cống ngầm mà cha nuôi Cố Viễn từng ghi chép trong sổ tay. Vào lúc 3 giờ sáng, lính gác ca đêm của Lão bản Tiền sẽ thực hiện việc bàn giao ca trực, tạo ra một khoảng trống an ninh đúng 5 phút. Mạc Kỳ, anh phải dùng kiếm thuật một tay để đột nhập qua lối cống ngầm phía Đông Bắc, vô hiệu hóa hai tên gác cửa không tiếng động.”*


*“Tiêu Dao, cô sẽ di chuyển từ lối thông gió phía trên để định vị chính xác vị trí giam giữ Cố Diệp. Hãy dùng chiếc nhẫn chứa độc chất gây tê liệt để xử lý tên Lâm Đại nếu hắn túc trực bên cạnh cô ấy. Tuyệt đối không được kích hoạt các trận pháp nổ tự hủy của sòng bạc.”*


Mạc Kỳ nhìn sơ đồ tốc ký trên mảnh da thú, gã khẽ vuốt cằm, đôi mắt phong sương lộ ra sự thán phục sâu sắc trước sự tỉ mỉ và chính xác đến từng giây của kế hoạch. "Cấu trúc thời gian và sơ đồ này hoàn hảo. Ta và Tiêu Dao có thể hành động ngay trong đêm nay. Nhưng còn cậu, cậu Cố? Cậu phải quay lại ngục tối như thế nào?"


Cố Trạch khẽ mỉm cười lạnh tanh. Anh chỉ tay vào Tiểu Đậu đang đứng khóc thúc thít bên cạnh:


*“Tiểu Đậu sẽ là người dẫn đường cho hai người qua các ngõ ngách cống ngầm. Cậu bé biết rõ các lối đi tắt của Nam Thành. Sau khi dẫn hai người đến điểm đột nhập, Tiểu Đậu phải lập tức mang bức thư tốc ký này chạy trốn qua cống ngầm phía Tây để đến dịch trạm biên giới báo tin cho Nhạc Linh (con gái Tướng quân Nhạc Sơn). Nếu cuộc giải cứu của hai người gặp bất kỳ biến cố nào, lực lượng giáp sĩ của Nhạc gia sẽ lập tức can thiệp cưỡng chế sòng bạc dưới danh nghĩa truy quét phản tặc.”*


Anh cúi xuống, đặt mảnh da thú có khắc ký hiệu tốc ký mật vào tay Tiểu Đậu. Anh dùng ngón tay cái khẽ lau đi vệt bùn đất trên má cậu bé, rồi ra hiệu bằng tay một cách chậm rãi, đầy ấm áp và tin tưởng: *“Tiểu Đậu, đệ là liên lạc viên dũng cảm nhất của ta. Hãy mang bức thư này đi. Tránh xa các luồng sáng ma pháp trên đường đi. Đệ có làm được không?”*


Tiểu Đậu nhìn vào mắt Cố Trạch, cảm nhận được hơi ấm và sự tin tưởng tuyệt đối từ người anh lớn đã cứu sống mình khỏi trận sập hầm ngục trước đây. Cậu bé lau nước mắt, gật đầu mạnh mẽ: "Cậu Cố yên tâm! Cháu thuộc lòng từng viên gạch dưới cống ngầm Nam Thành. Cháu sẽ mang thư đến cho Nhạc Linh tiểu thư an toàn!"


"Thời gian không còn nhiều," Mạc Kỳ nhìn lên bầu trời đêm, ánh trăng khuyết đã bắt đầu bị những đám mây đen dày đặc che phủ hoàn toàn, báo hiệu một cơn bão tuyết sắp sửa ập xuống phố nghèo. "Cậu Cố, mau quay lại xe chở xác của A Ngưu. Ta và Tiêu Dao sẽ bắt đầu hành động ngay khi cậu rời đi."


Cố Trạch khẽ gật đầu chào đồng minh. Anh quay người bước ra cổng sau nhà kho, nhanh chóng nép mình vào bóng tối ngõ hẻm để trở lại chiếc xe gỗ của A Ngưu.


Nằm trở lại dưới đống xác chết lạnh ngắt, cứng đờ của các á nhân Orc, Cố Trạch một lần nữa kích hoạt kỹ thuật Giả Chết Bằng Ngưng Thở Lâm Sàng. Nhịp tim anh giảm dần, hơi thở ngưng bặt, đưa cơ thể phàm nhân của anh hòa vào tử khí lạnh lẽo của đêm đông. Chiếc xe chở xác của A Ngưu lầm lũi lăn bánh trở lại cổng Hắc Ngục, vượt qua sự kiểm soát gắt gao của Vương Đội Trưởng một lần nữa dưới danh nghĩa xe không sau khi đổ xác.


Cố Trạch được Trần Lực lén lút đưa trở lại Phòng biệt giam số 9 an toàn, ngay trước khi tiếng bước chân nặng nề, kéo lê xích sắt của Hình Bưu tuần ca sáng vang lên ngoài hành lang biệt giam. Anh ngồi xếp bằng trên sàn đá ẩm ướt, đôi mắt nhắm nghiền, giữ vững sự im lặng tuyệt đối của một tử tù, nhưng bộ não anh đang căng ra từng giây để theo dõi tiến trình cuộc giải cứu ngoài phố nghèo.


Trong khi đó, dưới lòng đất Nam Thành, màn đêm u tối bao phủ hệ thống cống ngầm hôi thối, ẩm ướt.


Tiểu Đậu nhỏ bé đang chạy phăm phăm trên những phiến đá trơn trượt của đường cống ngầm phía Tây. Cậu bé ôm chặt mảnh da thú chứa bức thư tốc ký của Cố Trạch vào sát lồng ngực gầy gò, đôi chân trần không sợ đá nhọn, lách qua các đường ống dẫn nước thải hôi hám một cách nhanh nhẹn như một con chuột chũi.


*“Phải nhanh lên... phải cứu Diệp tỷ tỷ...”* Đầu óc Tiểu Đậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.


Đột nhiên, từ phía sau lưng cậu bé, một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi hôi thối của máu khô và ma lực xám tro xộc tới.


*Gừ... gừ...*


Tiếng gầm rú trầm đục, ghê rợn dội vào vách đá cống ngầm.


Tiểu Đậu khựng lại, hai chân run rẩy. Cậu quay đầu nhìn lại. Trong bóng tối sâu hoắm của đường cống, hai cặp mắt rực lửa đỏ sậm, to như chiếc bát con đang trừng trừng nhìn thẳng vào cậu.


Đó là những con chó săn ma pháp tầm nhiệt khổng lồ của lính gác ngục, đang nhe nanh vuốt sắc nhọn, nước dãi dính nguyền độc nhỏ ròng ròng xuống nền đá ẩm ướt. Tiếng slapping nặng nề của những bàn chân thú khổng lồ nện xuống nước bẩn vang lên dồn dập, lao thẳng về phía cậu bé mồ côi đơn độc.


Tiếng chó săn ma pháp gầm rú dữ dội dội sát sau lưng Tiểu Đậu, chỉ cách cậu bé chưa đầy mười mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!