Xe Chở Xác Đêm Đông Và Vật Chứng Vượt Ngục
Ầm!
Tiếng nổ ma pháp xé toạc không khí chật hẹp của Phòng biệt giam số 9. Luồng xung kích mang theo ma lực màu xám tro của chiếc roi da hắc thiết nện thẳng xuống góc hòm gỗ cũ nát. Mảnh gỗ thông mục vỡ vụn thành trăm mảnh, bắn tung tóe vào vách đá ẩm ướt. Một màn khói bụi hỗn hợp từ bột than hoạt tính, mùn cưa và mảnh xương cá giả bùng lên, che khuất tầm nhìn trong không gian tối tăm.
Cố Trạch bị hất văng ra sàn đá, khẽ rên rỉ một tiếng khàn đục vô nghĩa. Anh nhanh chóng ôm lấy ngực, giả vờ co quắp như thể nguyền độc trong cơ thể đang bộc phát dữ dội do chấn động ma lực. Khóe mắt anh khẽ liếc qua màn khói bụi, quan sát phản ứng của Hình Bưu.
Hình Bưu ho khan vài tiếng, vung tay gạt đi làn khói đen dính đầy bụi than hoạt tính. Gã nhìn vào đống đổ nát của chiếc hòm gỗ, nơi chỉ còn lại những mảnh da dê rách bươm dính đầy vết mực giả và những mẩu xương cá gãy nát. Sự tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt đầy vết chém chằng chịt của gã. Gã tin chắc rằng mình đã tiêu hủy hoàn toàn mọi thước đo và bản vẽ mà Thẩm Hồng lo sợ.
"Thằng câm vô dụng," Hình Bưu nhổ một bãi nước bọt xuống đống tro tàn, khinh bỉ nhìn Cố Trạch đang nằm run rẩy dưới đất. Gã quay sang hai tên lính gác, gầm gừ ra lệnh: "Dọn dẹp sạch sẽ căn phòng này. Đừng để lại bất kỳ mảnh gỗ nào. Sáng mai, khi tiếng chuông tòa án dị giáo vang lên, ta muốn gã phải quỳ trước giàn thiêu trong trạng thái hoàn hảo nhất."
Hình Bưu quay lưng bước đi, tiếng xích sắt của chiếc roi da kéo lê trên sàn đá xa dần rồi mất hút nơi hành lang tối tăm. Cánh cửa sắt hoen rỉ của phòng giam số 9 một lần nữa bị khóa chặt từ bên ngoài.
Khi những rung động bước chân của đội tuần tra hoàn toàn biến mất dưới nền đá, Cố Trạch lập tức mở mắt. Ánh mắt anh không còn chút vẻ u uất hay đau đớn nào, thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm. Anh lồm cồm ngồi dậy, khẽ đỡ Lâm Phong đang tựa vào tường phía Đông.
Bả vai trái của Lâm Phong dính đầy máu tươi, vết rách do roi da hắc thiết quất trúng vẫn đang rỉ máu, da thịt cháy sém nhẹ do tàn dư ma lực xám tro. Cậu trợ lý trẻ nhăn mặt đau đớn, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ hoảng loạn. Cậu nhìn Cố Trạch, mấp móng môi không phát ra tiếng: "Cố đại ca... chúng ta... giữ được vật chứng rồi chứ?"
Cố Trạch khẽ gật đầu. Anh di chuyển đến vách tường phía Đông, cẩn thận cạy viên gạch thứ tư dưới chân tường. Phía sau khoảng rỗng, Bản Thảo Của Cựu Pháp Y, mẫu tóc bạc của Thẩm Hồng, bản đúc thạch cao dấu chân cỡ 39 và đặc biệt là chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô chứa mẫu máu kết tủa đen kịt của Ngục trưởng vẫn nằm an toàn, không hề bị tổn hại.
Cố Trạch rút mẩu than đá từ kẽ tay áo, viết nhanh lên sàn đá ẩm ướt:
*“Lâm Phong, đệ đã làm rất tốt. Vết thương trên vai đệ chính là bằng chứng thép tố cáo hành vi tra tấn trái phép của Hình Bưu trước tòa ngày mai. Bây giờ, ta phải chuyển mẫu máu kết tủa này ra ngoài cho Tiêu Dao tại Nhà kho phế liệu ma pháp để cô ấy chuẩn bị chất thử đối chứng. Thời gian của chúng ta không còn nhiều.”*
Lâm Phong nhìn dòng chữ, nuốt nước bọt lo lắng: "Nhưng cổng ngục bị Vương Đội Trưởng phong tỏa nghiêm ngặt. Chó săn ma pháp tầm nhiệt túc trực ngày đêm. Làm sao chúng ta có thể mang một ống nghiệm chứa ma lực vượt qua lớp quét của thấu kính hoàng gia?"
Cố Trạch không trả lời bằng chữ viết. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh tanh đầy tính toán. Anh ra hiệu cho Lâm Phong giữ nguyên vị trí để bảo vệ vách tường phía Đông, còn mình thì nép sát vào cửa sắt phòng giam, áp tai xuống nền đá để lắng nghe nhịp rung cơ học truyền đến từ lòng đất.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tần số rung động quen thuộc: hai nhịp ngắn, một nhịp dài. Trần Lực đang di chuyển ở khu vực hành lang phụ. Nhưng bên cạnh bước chân của Trần Lực, còn có một nhịp bước chậm rãi, kéo lê và nặng nề hơn rất nhiều.
Lão Thập.
Lão già dọn xác gầy gò, lưng còng rạp xuống đất đang đẩy chiếc xe gỗ thô bốc mùi tử khí nồng nặc tiến về phía phòng giam biệt giam. Trần Lực đi bên cạnh, lén lút mở chốt khóa phụ của phòng giam số 9 dưới danh nghĩa đưa lao công vào dọn dẹp đống đổ nát sau cuộc lục soát của Hình Bưu.
Cánh cửa sắt khẽ mở. Lão Thập bước vào, tay cầm chiếc chổi tre cán rỗng. Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già bám đầy tro than, đôi mắt kèm nhèm nhưng lộ rõ vẻ tôn kính khi nhìn thấy Cố Trạch. Trong suốt mười năm làm lao công nhặt xác ở Hắc Ngục, lão chỉ thấy những kẻ coi xác chết tù nhân như rác rưởi để bóc lột hoặc tiêu hủy bằng axit. Chỉ có Cố Trạch—chàng lục sự câm điếc này—luôn cúi đầu chào và dùng vải thô liệm cho những vong hồn á nhân tội nghiệp trước khi họ bị ném xuống hố vạn nhân.
Lão Thập không nói lời nào, chỉ khẽ cúi đầu, dùng cán chổi tre gõ nhẹ xuống sàn đá ba nhịp. Đó là ám hiệu an toàn.
Cố Trạch nhanh chóng viết lên mảnh gỗ thông gãy đưa cho Lão Thập:
*“Lão Thập, ta cần lén ra ngoài ngục tối đêm nay để giao vật chứng cho Tiêu Dao. Hãy giấu ta và ống nghiệm này dưới đống xác chết trên xe của A Ngưu.”*
Lão Thập đọc dòng chữ, đôi mắt già nua co thắt lại vì kinh hãi. Lão lắc đầu liên tục, tay chân run rẩy chỉ ra phía cổng ngục: "Vương... Vương Đội Trưởng... chó săn... thấu kính quét... Cậu Cố, việc này là tự sát! Nếu bị phát hiện, tất cả chúng ta đều phải thế mạng trên giàn thiêu!"
Cố Trạch đặt tay lên vai Lão Thập, ánh mắt anh toát ra một sự kiên định và trấn tĩnh kỳ lạ. Anh giơ chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô chứa mẫu máu kết tủa, rồi chỉ tay vào vết thương rỉ máu trên vai Lâm Phong, viết tiếp:
*“Nếu đêm nay vật chứng này không ra được ngoài, ngày mai cả ta và Lâm Phong đều sẽ bị chôn sống. Sự thật về cái chết của Ngục trưởng và hàng vạn tù nhân á nhân sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới đáy ngục thối nát này. Hãy tin ta, ta có cách đánh lừa thấu kính quét sinh mệnh của Vương Đội Trưởng.”*
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng nhưng đầy chính trực của Cố Trạch, Lão Thập khẽ thở dài. Lòng trắc ẩn và sự tôn kính đối với người bảo vệ công lý duy nhất của hắc ngục đã chiến thắng nỗi sợ hãi cái chết. Lão khẽ gật đầu, vạt áo vải thô vá víu run rẩy.
Lão Thập nhanh chóng quét dọn đống đổ nát của chiếc hòm gỗ giả dồn vào một góc. Trong lúc đó, Trần Lực lén lút dẫn Cố Trạch di chuyển qua các lối đi tối tăm dẫn xuống khu vực nhà xác—nơi chiếc xe ngựa chở xác của A Ngưu đang đỗ để bốc dỡ các thi thể vô thừa nhận trong đợt dịch bệnh ma pháp vừa qua.
Bầu không khí trong nhà xác lạnh buốt, bốc mùi tử khí nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của nước thải ma pháp rò rỉ từ vách đá. Trên chiếc xe gỗ thô sơ của A Ngưu, mười mấy xác chết của tù nhân á nhân Orc và người phàm nằm xếp chồng lên nhau, da dẻ xám xịt, co quắp cứng đờ vì giá rét đêm đông.
A Ngưu—người đánh xe chở xác có dáng người thô kệch, mặc áo vải thô dính bùn đất—đang đứng tựa vào bánh xe, tay cầm điếu tẩu thuốc lá sợi rẻ tiền bốc khói nghi ngút. Thấy Trần Lực dẫn Cố Trạch đến, A Ngưu lập tức giập tắt điếu tẩu, khuôn mặt ngờ nghệch lộ ra vẻ lo lắng tột độ. Gã đã nhận số tiền vàng lớn từ Tiêu Dao để thực hiện chuyến hàng mạo hiểm này, nhưng khi đối mặt với thực tế phải giấu một người sống dưới đống xác chết vượt qua cổng ngục, tim gã vẫn đập liên hồi như trống trận.
"Cậu Cố," A Ngưu thì thầm, giọng nói khàn khàn run rẩy. "Xe của ta chỉ có một ngăn bí mật nhỏ dưới gầm xe chứa được hai người, nhưng ngăn đó không thể kháng được ma pháp quét sinh mệnh của thấu kính tháp canh. Nếu cậu nằm dưới đống xác chết kia, luồng nhiệt lượng cơ thể của người sống sẽ lập tức bị chó săn tầm nhiệt phát hiện."
Cố Trạch khẽ lắc đầu, ra hiệu cho A Ngưu yên tâm. Anh cẩn thận bọc chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô vào trong một lớp giấy sáp cách điện ma lực, giấu kỹ vào sát lồng ngực gầy gò của mình. Sau đó, anh chậm rãi bước đến bên chiếc xe chở xác, trèo lên và nằm áp sát xuống sàn xe gỗ lạnh ngắt, ngay bên dưới thi thể cứng đờ của một chiến binh Orc khổng lồ.
Lão Thập và A Ngưu vội vã phủ thêm ba thi thể người phàm lạnh ngắt lên phía trên cơ thể Cố Trạch. Sức nặng của những xác chết đè nặng lên lồng ngực anh, ép chặt lấy xương sườn khiến hơi thở trở nên khó khăn tột độ. Mùi hôi thối của sự phân hủy, mùi máu đông lạnh ngắt và tử khí bốc lên nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh, tạo ra một cảm giác buồn nôn, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Trong bóng tối tối tăm dưới đống xác chết, Cố Trạch nhắm mắt lại. Anh bắt đầu kích hoạt kỹ năng đặc thù: Giả Chết Bằng Ngưng Thở Lâm Sàng.
Anh hít một hơi thật sâu, nén khí tại vùng đan điền, rồi từ từ thở ra một lượng khí cực nhỏ qua kẽ môi. Sử dụng kỹ thuật kiểm soát hơi thở yoga pranayama hiện đại kết hợp với sự thấu hiểu lâm sàng về hệ thần kinh thực vật, Cố Trạch chủ động ức chế hoạt động của vỏ não, đưa cơ thể vào trạng thái ngủ sâu chủ động.
Nhịp tim của anh bắt đầu chậm lại.
*70 nhịp... 50 nhịp... 30 nhịp... 10 nhịp...*
Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của Cố Trạch, biểu đồ dao động nhịp tim của anh giảm dần về một đường thẳng nằm ngang phát sáng màu xám tro lạnh lẽo. Thân nhiệt của anh hạ xuống nhanh chóng, các mạch máu ngoại biên co thắt lại để giữ ấm cho các cơ quan nội tạng cốt lõi. Hơi thở của anh hoàn toàn ngưng bặt.
Cơ thể anh giờ đây không khác gì một xác chết cứng đờ, không có nhịp tim, không có hơi ấm, không có bất kỳ dao động sinh mệnh lực nào có thể bị phát hiện bởi các thiết bị quét ma pháp tầm nhiệt.
Chiếc xe chở xác bắt đầu chuyển động.
*Két... két... két...*
Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên nền đá hắc ngục vang lên khô khốc, dội vào xương sọ của Cố Trạch qua chấn động cơ học. Sự lạnh lẽo của đêm đông Nam Thành thấm qua các khe hở của đống xác chết, bao bọc lấy cơ thể anh. Sự ngột ngạt và áp lực đè nặng từ những thi thể phía trên khiến đại não anh bắt đầu xuất hiện những cơn đau đầu dữ dội do thiếu oxy—di chứng tinh thần do cộng hưởng ác niệm từ đêm qua lại một lần nữa trỗi dậy, tạo ra những ảo ảnh mờ mịt về cái chết của tiền chủ trong tâm trí anh. Nhưng Cố Trạch vẫn kiên định giữ vững Bức Tường Lý Trí, cô lập hoàn toàn hệ thần kinh khỏi những ảo giác điên loạn.
Chiếc xe dừng lại đột ngột.
Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên. Tiếng quát tháo đầy uy quyền của Vương Đội Trưởng dội qua nền đá:
"Dừng xe! Kiểm tra định kỳ!"
Cố Trạch nằm im lìm trong trạng thái chết giả, thính giác suy giảm tạm thời của anh vẫn cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo đang bao phủ xung quanh chiếc xe.
Vương Đội Trưởng—chỉ huy lực lượng phong tỏa Hắc Ngục bước đến bên chiếc xe chở xác. Giáp sắt gác ngục của gã kêu leng keng theo từng bước đi. Gã lăm lăm thanh kiếm hắc thiết trên tay, đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị quét qua đống xác chết xếp chồng chất trên xe. Theo sau gã là hai con chó săn ma pháp tầm nhiệt khổng lồ, đôi mắt rực lửa đỏ sậm, liên tục khịt mũi gầm gừ xung quanh bánh xe gỗ.
"A Ngưu," Vương Đội Trưởng lạnh giọng hỏi, thanh âm trầm đục vang lên đầy nghi ngờ. "Đêm hôm khuya khoắt, sao lại chở nhiều xác thế này ra ngoài?"
A Ngưu nuốt nước bọt một cách khó khăn, khuôn mặt ngờ nghệch cố giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. Gã khom lưng khúm núm đáp: "Báo... báo cáo Vương trưởng quan, đợt dịch bệnh ma pháp vừa qua ở tầng hầm thứ ba khiến mười mấy tù nhân á nhân đột tử. Thẩm Hồng trưởng quan ra lệnh phải tiêu hủy toàn bộ xác chết này ngay trong đêm nay để tránh lây nhiễm sang khu vực lính gác."
"Tiêu hủy?" Vương Đội Trưởng nhướng mày, ánh mắt liếc nhìn chiếc bình chứa nước thánh sưởi ấm đeo bên hông A Ngưu. Gã rút ra một chiếc kính một mắt ma pháp, kích hoạt thấu kính quét sinh mệnh để soi rọi toàn bộ chiếc xe.
Luồng ánh sáng màu tím nhạt từ thấu kính ma pháp quét qua đống xác chết, chậm rãi di chuyển từ đầu xe xuống cuối xe.
Trong bóng tối dưới đống xác chết, Cố Trạch cảm nhận được một luồng năng lượng ấm nóng nhẹ lướt qua da thịt mình. Đó là luồng quét tầm nhiệt của thấu kính ma pháp. Nếu nhịp tim của anh tăng lên dù chỉ một nhịp, hoặc nếu nhiệt độ cơ thể anh cao hơn xác chết xung quanh 2 độ, trận pháp báo động trên tháp canh tối cao sẽ lập tức được kích hoạt.
Nhưng biểu đồ dao động sinh mệnh của Cố Trạch vẫn phẳng lặng như tờ giấy trắng. Kỹ thuật Giả Chết Bằng Ngưng Thở Lâm Sàng đã biến anh thành một khối đá lạnh ngắt, hoàn toàn hòa nhập vào tử khí của những thi thể xung quanh.
Con chó săn ma pháp tầm nhiệt của Vương Đội Trưởng tiến lại gần sát cạnh sườn xe, ngay vị trí Cố Trạch đang nằm. Nó khịt mũi mạnh, móng vuốt sắc nhọn cào cấu vào thành gỗ tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Luồng hơi thở nóng rực của quái thú phả qua khe hở gỗ, chạm vào vạt áo của Cố Trạch.
Tim A Ngưu như ngừng đập. Gã siết chặt dây cương ngựa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng.
"Có bất thường gì không?" Vương Đội Trưởng hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.
Tên lính gác đi bên cạnh lắc đầu: "Báo cáo trưởng quan, thấu kính quét không phát hiện bất kỳ nguồn nhiệt lượng hay dao động sinh mệnh nào trên xe. Tất cả đều là xác chết đã nguội lạnh hoàn toàn."
Vương Đội Trưởng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Sự cẩn trọng cực đoan của một kẻ chỉ huy tuần tra khiến gã bước lên một bước, vung thanh kiếm hắc thiết đâm mạnh vào đống xác chết để kiểm tra thủ công.
*Phập!*
Lưỡi kiếm sắc lạnh đâm xuyên qua đùi của một xác chết Orc nằm ngay phía trên Cố Trạch, mũi kiếm dừng lại chỉ cách bả vai trái của anh chưa đầy hai centimet. Cố Trạch cảm nhận được luồng khí lạnh buốt của kim loại chịu lực đang sát sạt da thịt mình, nhưng ý chí thép của anh không hề lay chuyển. Nhịp tim của anh vẫn phẳng lặng ở mức 5 nhịp/phút. Không có bất kỳ phản xạ co rút cơ bắp hay nhịp thở hoảng sợ nào xảy ra.
Vương Đội Trưởng rút thanh kiếm ra, thấy mũi kiếm dính đầy máu đông lạnh ngắt dính tàn dư nguyền độc tím nhạt, gã khẽ nhăn mặt đầy ghê tởm. Gã vung tay ra hiệu cho lính gác mở cổng ngục:
"Cho xe đi qua! Mau mang đống rác thải dịch hạch này đi tiêu hủy nhanh lên!"
*Két... két... rầm!*
Cánh cổng sắt nặng nề của Hắc Ngục mở ra, rồi đóng sầm lại phía sau. Chiếc xe chở xác lăn bánh ra ngoài hoàng thành, tiến vào màn sương mù u ám và lạnh buốt của đêm đông Nam Thành.
Cố Trạch nằm im lìm dưới đống xác chết suốt ba mươi phút di chuyển qua các ngõ ngách gồ ghề của khu ổ chuột. Khi chiếc xe rẽ vào một ngõ tối, hoang tàn sát cạnh khu vực Nhà kho phế liệu ma pháp, A Ngưu lập tức dừng xe, vội vã gạt các xác chết phía trên ra và đỡ Cố Trạch dậy.
"Cậu Cố! Cậu Cố! Tỉnh lại đi!" A Ngưu hốt hoảng lay mạnh bả vai anh.
Cố Trạch hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội để nạp lại oxy cho đại nhĩ đang kiệt quệ. Anh ho sặc sụa, nhổ ra một ngụm nước bọt dính đầy bụi than đen kịt. Đôi mắt anh dần lấy lại tia sáng lạnh lùng sắc bén. Anh khẽ gật đầu với A Ngưu, ra hiệu rằng mình vẫn ổn.
Anh thọc tay vào ngực áo, rút ra chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô chứa mẫu máu kết tủa đen kịt vẫn còn nguyên vẹn, không hề bị nứt vỡ. Vật chứng tối cao bẻ gãy chứng cứ ngoại phạm giả của Thẩm Hồng đã ra ngoài ngục tối thành công.
Cố Trạch chậm rãi trèo xuống xe, cơ thể run rẩy nhẹ do cái lạnh thấu xương của đêm đông và di chứng thiếu oxy của trạng thái chết giả. Anh khoác chiếc áo choàng lục sự rách nát bám đầy tử khí lên người, nép mình vào bóng tối của những bức tường đá đổ nát, nhanh chóng di chuyển về phía cổng sau của Nhà kho phế liệu ma pháp.
Nhà kho phế liệu ma pháp chìm trong bóng tối im lìm, xung quanh bốc lên mùi rỉ sét của hắc thiết và bức xạ ma pháp nhẹ từ rác thải giả kim. Cố Trạch tiến đến sát cánh cửa gỗ mục, khẽ gõ ngón tay theo nhịp thủ ngữ mật của Tiêu Dao.
Cánh cửa khẽ mở ra một khe nhỏ. Khuôn mặt thanh tú che kín bằng khăn lụa xám của Tiêu Dao hiện ra sau khe cửa. Đôi mắt sắc sảo như chim ưng của cô lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ khi thấy Cố Trạch đứng đó trong bộ dạng bẩn thỉu, dính đầy bụi than và tử khí. Cô nhanh chóng kéo anh vào trong, đóng chặt cửa lại.
Cố Trạch không lãng phí một giây nào, anh đặt chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô lên bàn thí nghiệm thạch anh quang học dán đầy hồ sơ vụ án, rồi viết nhanh lên một tờ giấy da dê:
*“Mẫu máu kết tủa đen kịt của Ngục trưởng. Thẩm Hồng đã bóp méo thời gian tử vong thành 3 giờ sáng để ngụy tạo ngoại phạm giả. Hãy dùng thấu kính thạch anh để phân tích cấu trúc tế bào ma lực và chuẩn bị nước thánh tinh khiết làm chất thử đối chứng cho phiên tòa sáng mai.”*
Tiêu Dao đọc dòng chữ, đôi mắt sắc sảo rực lên một quyết tâm lạnh lùng. Cô khẽ gật đầu, ra hiệu bằng thủ ngữ tốc độ cao: *“Yên tâm, ta sẽ hoàn thành trước khi tiếng chuông tòa án vang lên. Nhưng anh phải quay lại ngục ngay lập tức, Hình Bưu sẽ kiểm tra phòng giam của anh trước ca sáng.”*
Cố Trạch gật đầu. Anh khẽ cúi chào Tiêu Dao, rồi quay lưng bước ra cổng sau của nhà kho để chuẩn bị trở lại xe của A Ngưu.
*Vút!*
Một luồng gió lạnh buốt đột ngột rít lên từ phía đỉnh mái nhà kho đổ nát.
Khả năng cảm nhận rung động vật lý nhạy bén của tiền thân lập tức cảnh báo Cố Trạch về một áp lực không khí cực nhanh đang lao xuống từ phía trên.
Cố Trạch phản xạ xoay người lùi lại nửa bước.
Dưới ánh sáng mờ tối của vầng trăng khuyết khuất sau mây, một bóng đen mảnh khảnh, di chuyển không một tiếng động như một bóng ma lướt xuống từ mái nhà. Trên tay kẻ đó lăm lăm một thanh dao găm tẩm độc tê liệt phát ra luồng ma lực màu xanh lam nhạt, mũi dao nhọn hoắt, lạnh ngắt lao thẳng xuống nhắm thẳng vào tim Cố Trạch!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!