Nhạc nềnShenxian

Niêm Phong Áp Đặt Và Kế Hoạch Nghi Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn ù tai kéo dài từ đêm qua vẫn chưa dứt, dội vào đại não Cố Trạch từng đợt ong ong nhức nhối. Vết máu khô bên tai phải đã đóng vảy cứng, cọ vào cổ áo lục sự rách nát tạo ra những tiếng sột soạt mơ hồ. Sau khi Tào Phán Quan ra lệnh niêm phong Nhà xác Hắc Ngục và ban sắc lệnh cách ly hoàn toàn, Cố Trạch bị Hình Bưu áp giải thô bạo trở lại Phòng biệt giam số 9 dưới tầng hầm thứ ba. Bóng tối ẩm ướt và mùi nấm mốc quen thuộc lại bao vây lấy anh, nhưng áp lực thời gian giờ đây đã tăng lên gấp bội. Phiên tòa xét xử kín sẽ diễn ra vào sáng mai. Anh chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ để bảo toàn những vật chứng mấu chốt và chuyển chúng ra ngoài cho Tiêu Dao.


Áp sát gò má gầy gò xuống nền đá lạnh buốt của phòng giam, Cố Trạch kích hoạt ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc. Nền đá hắc thạch truyền dẫn rung động cực tốt.


*Thịch... thịch... thịch...*


Khoảng cách giữa các nhịp rung là 0,8 giây, lực nện xuống rất mạnh, đi kèm với tiếng kim loại rít nhẹ trên mặt đất. Đó là bước chân của Hình Bưu. Gã đang kéo lê thanh đại đao hắc thiết, dẫn theo ít nhất hai lính gác di chuyển từ phía hành lang phía Tây hướng thẳng về phía phòng giam số 9. Tốc độ di chuyển nhanh hơn thường lệ, nhịp thở của gã qua chấn động địa tầng có sự dồn dập, bất ổn.


Cố Trạch lập tức ngồi dậy, ra hiệu bằng tay cho Lâm Phong đang ngồi co rúm ở góc phòng giam. Cậu trợ lý thực tập nhút nhát lúc này mặt cắt không còn giọt máu, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, bờ vai run rẩy liên tục dưới lớp quan phục lục sự sờn rách.


Cố Trạch thọc tay vào túi áo, rút ra mẩu Than Đá Hắc Ngục, nhanh nhẹn viết lên một mảnh gỗ thông gãy từ chiếc bệ giường cũ:


*“Hình Bưu đang đến. Lục soát. Chúng muốn tiêu hủy Thước Đo Góc Ma Lực và bản đúc thạch cao. Mau phối hợp với ta.”*


Lâm Phong nhìn dòng chữ, nuốt nước bọt một cách khó khăn. Cậu ngước mắt nhìn Cố Trạch, đọc khẩu hình miệng của anh khi anh mím môi ra hiệu hướng về phía chiếc hòm gỗ cũ nát nằm ở góc tối của phòng giam. Chiếc hòm này vốn dùng để chứa những cuộn da dê bỏ hoang và rác thải hành chính của Sở Lục Sự.


“Cố đại ca... chúng ta... chúng ta phải làm gì?” Lâm Phong mấp máy môi, giọng nói run rẩy không phát ra tiếng lớn vì sợ lính gác ngoài hành lang nghe thấy.


Cố Trạch không thể trả lời bằng giọng nói. Cổ họng bị bỏng rát do nguyền độc của tiền thân chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đục ngầu. Anh nhanh chóng dùng than đá viết tiếp xuống mảnh gỗ:


*“Nghi binh. Đưa hòm gỗ giả ra chỗ sáng. Giấu mẫu tóc và bản đúc thật vào viên gạch thứ tư trên vách tường phía Đông. Lâm Phong, đệ phải giả vờ sợ hãi tột độ để thu hút sự chú ý của Hình Bưu vào chiếc hòm giả.”*


Lâm Phong gật đầu lia lịa, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Cậu vội vã nhặt những mảnh gỗ vụn, vài mẩu xương cá chịu nhiệt thừa từ bữa ăn trước, và một chiếc thước đo góc giả được vẽ nguệch ngoạc bằng than lên một miếng da dê rách, thảy tất cả vào trong chiếc hòm gỗ cũ. Để tăng tính thuyết phục, Cố Trạch lén lấy một ít bột than hoạt tính rải nhẹ lên nắp hòm, tạo ra vẻ ngoài giống như một chiếc hòm chứa đầy bí mật vừa được khai quật.


Trong khi đó, Cố Trạch lặng lẽ di chuyển đến vách tường phía Đông ẩm ướt. Anh dùng ngón tay chai sạn cạy nhẹ viên gạch thứ tư dưới chân tường—viên gạch đã được anh lới lỏng từ trước nhờ kiến thức trong Bản Thảo Của Cựu Pháp Y. Phía sau viên gạch là một khoảng rỗng nhỏ, lạnh ngắt và bám đầy rêu xanh.


Cố Trạch cẩn thận rút từ trong ngực áo ra mẫu tóc bạc của Thẩm Hồng được bọc kín trong giấy sáp cách điện ma lực, bản đúc thạch cao dấu chân cỡ 39 lưu giữ hoa văn mây cuốn, cùng cuốn sổ da thú ghi chép toàn bộ sơ đồ hành vi tội phạm. Anh đặt tất cả vào khoảng rỗng, khẽ đẩy viên gạch trở lại vị trí cũ, rồi dùng bùn đất ẩm trộn lẫn với bột than miết chặt các kẽ gạch để ngụy trang hoàn hảo. Chỉ có chiếc Thước Đo Góc Ma Lực bằng xương cá chịu nhiệt là được anh giấu tạm thời dưới chiếu rơm mỏng, chuẩn bị cho bước nghi binh tiếp theo.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt của Phòng biệt giam số 9 bị đá phăng ra, va đập mạnh vào vách đá tạo ra những tiếng vang chói tai dội thẳng vào màng nhĩ đang tổn thương của Cố Trạch.


Hình Bưu sừng sững bước vào. Thân hình hộ pháp của gã che khuất hoàn toàn ánh sáng leo lét từ hành lang. Khuôn mặt đầy vết chém chằng chịt của gã co giật nhẹ, đôi mắt ti hí rực lên sát khí lạnh lùng. Tay phải gã lăm lăm chiếc roi da hắc thiết, luồng ma lực màu xám tro tỏa ra từ những móc gai nhọn rít lên vun vút trong không khí ẩm mốc. Theo sau gã là hai tên lính gác ngục lực lưỡng, tay cầm gậy gỗ khảm hắc thiết.


“Lục sự quèn,” Hình Bưu cười khẩy, giọng nói ồm ồm như sấm rền dội qua chấn động nền đá mà Cố Trạch cảm nhận được dưới chân. “Tào Phán Quan có lệnh, để bảo đảm an ninh tuyệt đối trước phiên xét xử kín sáng mai, phòng giam này phải được dọn dẹp sạch sẽ. Mọi vật phẩm không có trong danh mục cấp phát của ngục tối... đều bị coi là đồ tà giáo và phải bị tiêu hủy ngay lập tức.”


Gã đảo mắt khắp phòng giam nhỏ hẹp, dừng lại ở Cố Trạch đang nằm co quắp trên chiếu rơm, giả vờ như đang bị nguyền độc tàn phá cơ thể, hơi thở đứt quãng và yếu ớt. Hình Bưu khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống sàn đá, rồi ra hiệu cho hai tên lính gác:


“Lục soát cho ta! Không được bỏ sót bất kỳ kẽ đá nào!”


Hai tên lính gác lập tức lao vào như những con thú dữ. Chúng dùng gậy sắt đập phá điên cuồng. Chiếc bệ giường gỗ mục nát bị lật tung, những sợi rơm khô bay lả tả trong không khí. Một tên lính gác thô bạo đá văng chiếc bát sành đựng nước ăn của Cố Trạch, tiếng gốm vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc.


Lâm Phong hét lên một tiếng nhỏ, vội vàng bò rạp xuống đất, dùng hai tay ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ cũ ở góc phòng, cố tình kéo nó sát vào người như đang muốn dùng thân mình che chở cho một bảo vật vô giá. Hành vi của cậu lập tức lọt vào tầm quan sát của Hình Bưu.


Là một kẻ cai ngục lâu năm, Hình Bưu cực kỳ nhạy bén với những phản ứng tâm lý sợ hãi của phạm nhân. Gã khẽ nhếch mép, vết sẹo dài trên má giật mạnh. Gã bước từng bước nặng nề đến trước mặt Lâm Phong, dùng mũi giày sắt hất hàm cậu lên:


“Tránh ra, ranh con! Ngươi đang giấu cái gì sau lưng đó?”


“Hình... Hình trưởng quan... không có gì cả! Chỉ là... chỉ là đống giấy tờ bỏ đi của Sở Lục Sự thôi!” Lâm Phong lắp bắp, giọng nói run rẩy tột độ, hai bàn tay siết chặt lấy nắp hòm gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cậu cố gắng nghiêng người che chắn, nhưng hành động đó càng khiến Hình Bưu tin rằng mình đã tìm đúng mục tiêu.


“Giấy tờ bỏ đi mà ngươi phải liều mạng bảo vệ thế này sao?” Hình Bưu gầm lên. Gã vung chiếc roi da hắc thiết, quất mạnh một phát vào bả vai Lâm Phong.


*Chát!*


Tiếng roi da xé gió dội thẳng vào da thịt. Lâm Phong đau đớn hét lên, cơ thể gầy yếu bị luồng ma lực xám tro hất văng sang một bên, va đập mạnh vào vách tường đá phía Đông. Cú va chạm mạnh khiến cậu choáng váng, máu tươi rỉ ra từ vết rách trên vai thấm đỏ một mảng áo lục sự sạch sẽ.


Hình Bưu không thèm liếc nhìn cậu trợ lý trẻ đang rên rỉ, gã lập tức cúi xuống giật phăng nắp hòm gỗ ra.


Dưới ánh sáng mờ tối, gã nhìn thấy những mảnh xương cá chịu nhiệt được khắc vạch nguệch ngoạc bằng than, cùng một miếng da dê vẽ sơ đồ hình học không gian méo mó. Hình Bưu cười lớn đầy đắc ý. Gã tin chắc rằng đây chính là chiếc Thước Đo Góc Ma Lực và các bản vẽ thiết kế mà Thẩm Hồng đã dặn gã phải tiêu hủy bằng mọi giá.


“Ha ha! Hóa ra là những thứ đồ chơi này!” Hình Bưu vung chân, dùng gót giày sắt nện thẳng xuống chiếc hòm gỗ.


*Rắc! Rắc!*


Chiếc hòm gỗ cũ nát bị giẫm nát vụn. Những mảnh xương cá giả và miếng da dê vẽ sai lệch bị xé rách, nát bấy dưới đế giày đầy bùn đất của gã. Hình Bưu cúi xuống, nhặt lên một mảnh xương cá gãy, dùng ma lực xám tro trên tay thiêu rụi nó thành tro bụi trước mặt Cố Trạch.


Cố Trạch nằm trên chiếu rơm, hai tay ôm lấy ngực, khẽ ho khan một tiếng đục ngầu, giả vờ như đang vô cùng đau đớn và u uất khi thấy 'công cụ điều tra' của mình bị tiêu hủy hoàn toàn. Ánh mắt anh mờ mịt, vô thần nhìn chằm chằm vào đống tro tàn trên mặt đất. Biểu cảm sụp đổ hoàn hảo của anh đã đánh lừa hoàn toàn sự cảnh giác của Hình Bưu.


Nhưng ngay lúc đó, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra.


Lâm Phong, trong cơn đau đớn tột độ và hoảng loạn tinh thần sau cú quất roi, cố gắng bò dậy để lùi sâu vào góc tường. Do quá sợ hãi và mất phương hướng, cậu vô thức đứng chắn ngay trước viên gạch thứ tư—nơi giấu toàn bộ vật chứng thật. Hai bàn tay cậu run rẩy bám chặt vào vách đá ẩm ướt, đôi mắt mở to đầy vẻ phòng ngự nhìn chằm chằm vào Hình Bưu.


Hành vi tự vệ vô thức này của Lâm Phong lại một lần nữa kích hoạt bản năng hoài nghi của gã đội trưởng lính gác. Hình Bưu dừng nụ cười đắc ý lại, ánh mắt gã nheo lại đầy nguy hiểm. Gã nhận thấy tư thế đứng của Lâm Phong quá gượng gạo, bả vai cậu co rúm lại như đang cố tình che giấu một khoảng không gian phía sau lưng.


“Tại sao ngươi cứ đứng lầm lì ở góc tường ẩm ướt đó, tiểu lục sự?” Giọng Hình Bưu trầm xuống, mang theo một luồng áp lực nghẹt thở.


Cố Trạch nằm trên chiếu rơm cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong tần số rung động của bước chân Hình Bưu. Nhịp bước chân của gã không còn dồn dập mà chậm lại, khoảng cách giữa các nhịp tăng lên 1,2 giây—đây là tần số di chuyển của một kẻ đi săn đang rình rập và nghi ngờ mục tiêu cực độ.


“Không ổn,” Cố Trạch thầm nghĩ trong đại não đang căng ra như dây đàn. “Hình Bưu đang nghi ngờ vách tường đá phía Đông. Nếu gã gõ vào viên gạch thứ tư, âm thanh rỗng của khoảng tường sau gạch sẽ tố cáo tất cả.”


Hình Bưu chậm rãi bước về phía Lâm Phong, thanh đại đao hắc thiết kéo lê trên sàn đá tạo ra những tia lửa ma pháp màu xám tro xèo xèo ghê rợn. Gã giơ chiếc roi da hắc thiết lên, dùng cán roi bằng kim loại gõ nhẹ vào vách đá xung quanh vị trí Lâm Phong đang đứng.


*Bộc... bộc...*


Tiếng gõ trầm đục vang lên đều đặn. Hình Bưu dịch chuyển cán roi sát dần về phía viên gạch thứ tư. Lâm Phong run rẩy đến mức hai đầu gối khuỵu xuống, cậu nhắm chặt mắt lại, hơi thở dồn dập không tự chủ được.


Cố Trạch biết mình phải hành động ngay lập tức để bẻ gãy hướng chú ý của Hình Bưu. Anh không có ma lực, cơ thể lại đang suy kiệt do di chứng cộng hưởng ác niệm từ đêm qua, nhưng anh có sự thấu hiểu sâu sắc về thói quen hành vi của Hình Bưu. Gã là một kẻ kiêu ngạo, tự phụ, luôn tin vào phán đoán của mình và đặc biệt thích cảm giác khống chế tuyệt đối.


Cố Trạch đột ngột vùng dậy khỏi chiếu rơm. Anh không phát ra tiếng động nào, nhưng cơ thể anh chuyển động một cách hỗn loạn, thô bạo. Anh lao về phía chiếc hòm gỗ vừa bị giẫm nát ở góc phòng, hai tay cào cấu điên cuồng vào những mảnh gỗ vỡ, miệng phát ra những tiếng khò khè u uất tột cùng. Anh cố tình dùng móng tay cào mạnh xuống nền đá, tạo ra những vết xước dính máu, mắt trừng trừng nhìn vào một góc khuất của chiếc hòm gỗ nát.


Hành động điên cuồng đột ngột của một kẻ câm điếc đang hấp hối lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Hình Bưu và hai tên lính gác. Hình Bưu dừng cán roi lại ngay sát viên gạch thứ tư, gã quay ngoắt đầu lại nhìn Cố Trạch, đôi lông mày rậm rạp nhướng lên đầy tò mò.


“Hửm? Thằng câm này đang phát điên cái gì thế?” Hình Bưu bước lại gần Cố Trạch, cúi xuống nhìn theo hướng tay anh đang cào cấu.


Cố Trạch giả vờ như đang cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để che giấu một góc nhỏ dưới đáy chiếc hòm gỗ bị vỡ. Anh dùng cơ thể gầy gò của mình chắn trước một góc hòm bị rỗng, hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy thớ gỗ mục.


Hình Bưu nhìn thấy rõ biểu cảm hoảng loạn, sợ hãi tột độ hiện lên trong ánh mắt Cố Trạch qua kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm mà chính gã không hề hay biết mình đang bị lợi dụng. Gã tin chắc rằng dưới góc hòm gỗ bị rỗng kia mới là nơi chứa đựng bí mật thực sự của Cố Trạch.


“Tránh ra!” Hình Bưu gầm lên, vung tay gạt mạnh Cố Trạch sang một bên. Cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh đập mạnh xuống sàn đá, ngực nhói đau kịch liệt, nhưng trong lòng anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hướng chú ý của gã đã hoàn toàn bị kéo lệch khỏi vách tường đá phía Đông.


Hình Bưu cúi xuống, dùng bàn tay hộ pháp thọc sâu vào góc hòm gỗ bị vỡ nát. Các ngón tay gã chạm vào một khoảng trống nhỏ nằm khuất dưới lớp gỗ đáy dày của chiếc hòm.


“A... Có ngăn bí mật!” Một tên lính gác ngục thốt lên đầy kinh ngạc.


Vết sẹo trên mặt Hình Bưu giật mạnh đầy kích động. Gã cảm nhận được một góc hòm gỗ bị rỗng thực sự, phát ra những tiếng kêu rỗng tuếch khi gõ nhẹ bằng đầu ngón tay. Gã tin rằng mình đã tìm thấy hòm tài liệu mật chứa sổ sách bòn rút quỹ thực sự hoặc hung khí ám sát Ngục trưởng.


Gã giơ cao chiếc roi da hắc thiết lên, luồng ma lực màu xám tro trên móc gai rít lên dữ dội, định thần đập nát góc hòm gỗ bị rỗng để kiểm tra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!