Sổ Sách Giả Và Bản Đồ Nhiệt Lượng
Tiếng rít u uất của gió ngầm dưới lòng đất Hắc Ngục luồn qua khe cửa sắt rỉ sét của Phòng biệt giam số 9, mang theo hơi lạnh buốt xương của một buổi rạng sáng ngày thứ tư. Cố Trạch ngồi xếp bằng trên nền đá ẩm ướt, đầu óc anh vẫn còn ong ong kịch liệt. Đòn tấn công tâm linh bằng nguyền chú âm thanh của Tăng Pháp Sư đêm qua đã để lại di chứng nặng nề lên cơ thể phàm nhân của anh. Tai phải vẫn còn rỉ ra vệt máu khô, dính bết vào cổ áo lục sự rách nát. Thính giác của anh bị suy giảm nghiêm trọng, mọi âm thanh xung quanh giờ đây dội vào màng nhĩ chỉ còn là những tiếng ù ù đục ngầu như tiếng nước sôi dưới đáy giếng sâu.
Nhưng đôi mắt của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại thì không hề mờ đi. Ngược lại, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đuốc hành lang hắt qua khe cửa, đồng tử của Cố Trạch rực lên một luồng sáng lý trí lạnh lùng, sắc bén đến gai người.
Trần Lực ghé sát khuôn mặt hốc hác vào khe sắt, đôi môi gã mấp máy liên tục. Do thính giác bị tổn thương, Cố Trạch không nghe rõ gã đang nói gì, nhưng ký ức cơ bắp và khả năng đọc khẩu hình miệng nhạy bén của tiền thân lập tức hoạt động. Anh dịch ra từng chữ từ chuyển động môi của Trần Lực: “Thẩm Hồng... Tào Phán Quan... cưỡng chế... mở phiên tòa xét xử kín... sáng mai.”
Cố Trạch khẽ gật đầu, khuôn mặt không chút biến sắc. Anh không thể nói, cổ họng bị sẹo bỏng do nguyền độc của tiền thân chỉ có thể phát ra những tiếng khàn đục vô nghĩa. Anh thọc tay vào túi áo, rút ra mẩu Than Đá Hắc Ngục đen kịt, nhanh nhẹn viết lên mặt sàn đá ẩm ướt một dòng chữ gọn gàng bằng ký hiệu tốc ký Latinh tự chế: *“Nhà xác. Đưa ta đến đó. Ngay lập tức.”*
Trần Lực nhìn dòng chữ, nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi gật đầu. Gã biết việc lén đưa một tử tù ra khỏi phòng biệt giam vào lúc này là tự sát, nhưng lòng trung thành của gã đã hoàn toàn thuộc về Cố Trạch kể từ khi anh hứa sẽ cứu sống mẹ già của gã khỏi nanh vuốt của Thẩm Hồng. Trần Lực lén lút tra chiếc chìa khóa phụ vào ổ, tiếng xích sắt lách cách khẽ vang lên. Cửa mở.
Cố Trạch nép mình vào bóng tối của những cột đá hắc thiết, di chuyển không tiếng động theo sau Trần Lực. Nhờ ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc, anh cảm nhận được từng nhịp rung siêu vi truyền qua lòng đất, giúp anh tránh được các điểm tuần tra của lính gác tầng hầm thứ ba.
Khi cánh cửa gỗ dày của Nhà xác Hắc Ngục khép lại sau lưng, mùi tử khí nồng nặc và hơi lạnh ẩm mốc quen thuộc ập vào mặt. Y sư Tần đã đứng chờ sẵn bên trong, khuôn mặt lão già gầy gò đầy vẻ lo lắng, tay cầm bộ kim châm cứu bằng bạc run rẩy nhẹ. Lâm Phong cũng đã có mặt từ trước, cậu trợ lý thực tập nhút nhát đang ôm chặt một chiếc túi da chứa các cuộn sổ sách ghi chép, đôi mắt tái nhợt vì thiếu ngủ.
Cố Trạch bước nhanh đến cạnh chiếc bàn mổ bằng đá xám, nơi thi thể của Ngục trưởng quá cố đang nằm co quắp dưới tấm vải liệm vải thô dính máu đã khô đen. Anh không lãng phí một giây nào, lật tấm vải liệm ra, đeo chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh vào mắt phải, khẽ nheo mắt trái để điều chỉnh tiêu cự dưới ánh sáng góc nghiêng của ngọn đèn dầu.
Lâm Phong vội vã trải một cuộn giấy da dê lên bệ đá bên cạnh, mấp máy môi nói thật nhanh: “Cố đại ca, đệ đã điều tra ra rồi! Ngô Hữu—tên lục sự phản bội—đã đệ trình lên Tào Phán Quan bản báo cáo khám nghiệm tử thi ngụy tạo. Hắn kết luận Ngục trưởng tử vong chính xác vào lúc 3 giờ sáng do đột quỵ tự nhiên kích phát bởi ma lực hỗn loạn. Thời điểm đó, Thẩm Hồng đang ở dinh thự riêng cách ngục tối 5 dặm, có quan thanh tra Trịnh Sâm và mười lính gác riêng làm chứng ngoại phạm hoàn hảo!”
Cố Trạch nghe chữ được chữ mất, nhưng khi nhìn vào bản báo cáo giả mà Lâm Phong chép lại, anh khẽ nhếch môi cười lạnh. Bản báo cáo ghi rõ: *“Thời điểm tử vong: 3 giờ sáng. Thân nhiệt tử thi lúc phát hiện: 31 độ C. Độ cứng cơ tử thi: Chỉ xuất hiện nhẹ ở vùng cơ hàm.”*
Anh nhặt mẩu than đá, viết nhanh lên cuốn sổ da thú của mình: *“Sổ sách giả. Ngô Hữu đã bóp méo các thông số sinh học của tử thi để khớp với thời gian ngoại phạm của Thẩm Hồng. Ta sẽ dùng định luật vật lý để bẻ gãy nó.”*
Cố Trạch bước lại gần tử thi, đặt tay lên vùng bụng và đùi của Ngục trưởng để cảm nhận độ lạnh. Anh cố gắng vận hành một luồng ma lực nhiệt lượng thô từ một mảnh tinh thạch nhỏ để đo đạc nhiệt độ sâu của cơ thể, nhưng ngay lập tức, dòng chảy mana hỗn loạn và oán khí tím sẫm chưa tan trong nhà xác bùng lên, làm nhiễu loạn toàn bộ luồng năng lượng. Nhiệt kế ma pháp tự chế trên tay anh nhảy loạn xạ từ 20 độ lên đến 45 độ C.
“Thử nghiệm thất bại,” Cố Trạch nhận định trong đầu. “Dòng chảy mana hỗn loạn ở đây quá mạnh, nó sẽ làm sai lệch mọi phép đo năng lượng ma pháp. Ta phải quay lại phương pháp cơ học thuần túy.”
Anh ra hiệu cho Y sư Tần đưa cho mình chiếc nhiệt kế cơ học tự chế—một ống thủy tinh thon dài chứa dầu cải ngụy trang đã được hiệu chuẩn vạch đo tỉ mỉ. Cố Trạch cẩn thận đưa nhiệt kế vào trực tràng của tử thi để đo nhiệt độ sâu chính xác nhất của cơ thể sau khi chết.
Trong lúc chờ đợi nhiệt kế ổn định, anh nhắm mắt lại, kích hoạt trạng thái Hyper-focus (Siêu Tập Trung). Toàn bộ không gian nhà xác u ám bỗng chốc tối sầm lại trong tâm trí anh, chỉ còn những đường nét hình học 3D phát sáng màu xanh lam lơ lửng. Cố Trạch cô lập mọi tiếng ù ù trong tai, tập trung toàn bộ năng lượng não bộ để tính toán các biến số môi trường.
Nhiệt độ môi trường nhà xác: 12 độ C. Đây là một hằng số lý tưởng, bởi vì khu vực này nằm sâu dưới lòng đất, sát vách với hệ thống lọc nước thải ma pháp ngầm rò rỉ axit, giữ cho nhiệt độ luôn ổn định ở mức 12 độ C quanh năm mà không bị ảnh hưởng bởi thời tiết đông lạnh bên ngoài.
Năm phút trôi qua. Cố Trạch rút nhiệt kế ra, đưa sát lên Kính Một Mắt Thạch Anh dưới ánh sáng đèn dầu.
Nhiệt độ sâu của tử thi: 24,5 độ C.
Anh lập tức cầm mẩu than đá, bước lại gần vách tường đá xám của nhà xác, bắt đầu vẽ một hệ trục tọa độ toán học. Trục tung biểu diễn nhiệt độ ($T$), trục hoành biểu diễn thời gian ($t$).
Lâm Phong và Y sư Tần kinh ngạc nhìn những ký tự công thức toán học kỳ lạ hiện lên dưới nét than đen kịt của Cố Trạch:
$$T(t) = T_{env} + (T_0 - T_{env}) \cdot ê{-kt}$$
“Định luật làm nguội của Newton,” Cố Trạch viết nhanh dòng chữ giải thích bên cạnh bằng tiếng Việt không dấu để bảo mật thông tin trước khi chuyển sang ký hiệu tốc ký cho Lâm Phong chép. Anh giải thích bằng sơ đồ: Nhiệt độ của một vật thể giảm dần theo thời gian với tốc độ tỉ lệ thuận với sự chênh lệch nhiệt độ giữa vật thể đó và môi trường xung quanh.
Hằng số làm nguội ($k$) đối với một cơ thể người có thể trạng trung bình, mặc áo lụa mỏng trong môi trường ẩm ướt của ngục tối được Cố Trạch tính toán chính xác là 0,085 mỗi giờ.
Nhiệt độ cơ thể người sống bình thường ($T_0$): 37 độ C.
Nhiệt độ môi trường nhà xác ($T_{env}$): 12 độ C.
Nhiệt độ đo được hiện tại ($T$): 24,5 độ C.
Áp dụng công thức để tìm thời gian trôi qua ($t$) kể từ lúc tử vong:
$$24,5 = 12 + (37 - 12) \cdot ê{-0,085 \cdot t}$$
$$12,5 = 25 \cdot ê{-0,085 \cdot t}$$
$$ê{-0,085 \cdot t} = 0,5$$
$$-0,085 \cdot t = \ln(0,5) \approx -0,693$$
$$t \approx 8,15 \text{ giờ}$$
Cố Trạch dừng bút than. Đầu anh đau nhói như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào đại não, máu từ tai phải lại rỉ ra một vệt đỏ tươi dọc theo má. Quá tải nhận thức do tính toán đồng thời 5 biến số môi trường trong trạng thái thiếu ngủ trầm trọng đang tàn phá sức khỏe của anh. Nhưng anh vẫn đứng vững, chỉ tay vào con số 8,15 giờ trên tường đá.
Lâm Phong nhìn con số, mắt sáng lên nhưng rồi lại ngập ngừng: “Cố đại ca, 8,15 giờ trước... tức là khoảng thời gian từ lúc chúng ta bắt đầu đo đạc ngược lại. Nhưng làm sao chúng ta xác định được thời điểm tử vong tuyệt đối nếu không biết chính xác thời gian thi thể bị di chuyển khỏi mật thất?”
Cố Trạch khẽ lắc đầu. Anh viết nhanh lên sổ da thú: *“Danh sách thức ăn nhà bếp. Lâm Phong, đưa nó cho ta.”*
Lâm Phong vội vàng rút từ trong túi da ra một cuộn giấy nát dính dầu mỡ: “Đây là danh sách phân phối thức ăn đêm xảy ra án mạng do Lão Khương ở nhà bếp cung cấp lén. Đêm đó, Ngục trưởng đã ăn tối lúc 18 giờ. Thực đơn gồm thịt thú rừng nướng và súp khoai tây.”
Cố Trạch đeo kính một mắt, cúi xuống giải phẫu dạ dày của Ngục trưởng đã được bóc tách một phần từ ca mổ trước. Dạ dày vẫn còn chứa một lượng lớn thức ăn chưa tiêu hóa hết, mức độ phân hủy của thịt nướng chỉ ở giai đoạn đầu, cho thấy quá trình tiêu hóa đã dừng lại đột ngột chỉ khoảng 2 đến 3 tiếng sau bữa ăn.
“Thời điểm tiêu hóa dừng lại trùng khớp hoàn toàn với thời điểm tử vong,” Cố Trạch viết nhanh dòng chữ phân tích hành vi sinh học: *“Ăn lúc 18 giờ. Tiêu hóa dừng lại sau 2,5 giờ. Thời điểm tử vong thực tế nằm trong khoảng từ 20 giờ 30 phút đến 21 giờ đêm hôm đó. Nhưng Thẩm Hồng đã dùng nguyền độc mực viết để trì hoãn độc tính khởi phát.”*
Anh tiếp tục kết nối dữ liệu: Nguyền độc mực viết thấm qua da ngón tay trỏ cần đúng 4 tiếng để đi vào hệ tuần hoàn và gây ngưng tim hoàn toàn. Ngục trưởng đã ký văn bản của Thẩm Hồng lúc 21 giờ 15 phút đêm.
21 giờ 15 phút cộng thêm 4 tiếng trì hoãn của nguyền độc...
Thời điểm tử vong chính xác: 1 giờ 15 phút sáng!
Cố Trạch vẽ một đường thẳng màu đỏ nối từ mốc 1 giờ 15 phút sáng trên đồ thị nhiệt lượng, kéo thẳng sang góc bên kia của vách tường đá, nơi anh đã phác thảo sẵn bản đồ phân bố hành vi di chuyển của xe ngựa đêm hôm đó.
“A Sáng!” Lâm Phong thốt lên khi nhìn thấy đường thẳng của Cố Trạch chạm vào mốc thời gian trên bản đồ di chuyển. “Cậu bé đánh giày A Sáng đã quan sát thấy xe ngựa của Thẩm Hồng rời cổng ngục tối vào lúc 2 giờ 15 phút sáng đêm đó!”
Cố Trạch gật đầu, anh viết tiếp: *“Tiểu Vũ. Cô bé mù sống cạnh Hắc Ngục nghe thấy tiếng bánh xe ngựa lăn trên đá hắc thạch hướng về phía dinh thự Thẩm gia vào đúng 2 giờ 15 phút sáng. Tốc độ di chuyển của xe ngựa quý tộc là 5 dặm một giờ. Để đến được dinh thự cách ngục 5 dặm, Thẩm Hồng mất đúng 1 tiếng. Ông ta có mặt tại nhà riêng lúc 3 giờ 15 phút sáng.”*
Mọi mảnh ghép nhân quả hoàn hảo khớp vào nhau như một bộ bánh răng cơ học tinh vi.
Thẩm Hồng đã lén lút dùng nguyền ẩn thân đột nhập mật thất Ngục trưởng qua khe thông gió, chứng kiến nạn nhân chết do nguyền độc lúc 1 giờ 15 phút sáng. Lão ta dành đúng 1 tiếng đồng hồ để dọn dẹp hiện trường, ngụy tạo phòng kín, rồi lên xe ngựa rời ngục lúc 2 giờ 15 phút sáng. Khi lão về đến nhà riêng lúc 3 giờ 15 phút sáng, lão đã ép quan thanh tra Trịnh Sâm và lính gác ký xác nhận lão đã ở nhà từ... 3 giờ sáng để tạo chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo.
Để hợp thức hóa mốc thời gian này, Thẩm Hồng đã mua chuộc Ngô Hữu để viết bản báo cáo khám nghiệm giả, dời thời điểm tử vong của Ngục trưởng xuống đúng 3 giờ sáng—thời điểm mà Thẩm Hồng đã có ngoại phạm giả lập sẵn tại dinh thự riêng.
Bản đồ nhiệt lượng vật lý trên vách tường đá nhà xác giờ đây đã hiển thị một chuỗi nhân quả thép không thể chối cãi, phơi bày toàn bộ sự dối trá của Lục sự trưởng và tên lục sự phản bội Ngô Hữu.
“Tuyệt vời... Thật là một kiệt tác suy luận!” Y sư Tần run rẩy thốt lên, đôi mắt già nua rưng rưng lệ khi nhìn thấy đồ thị toán học bẻ gãy hoàn toàn ngụy tạo ma pháp. “Chân tướng cái chết của cha nuôi cậu, Cố Viễn năm xưa... chắc chắn cũng bị Thẩm Hồng dùng phương thức tương tự để che giấu!”
Cố Trạch siết chặt mẩu than đá trong tay, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mối thù bị ép uống thuốc độc của tiền thân, cái chết oan uất do 'bệnh tim' của cha nuôi Cố Viễn, và bản án chôn sống đang treo lơ lửng trên đầu anh—tất cả sẽ được giải quyết triệt để tại phiên tòa ngày mai bằng chính bản đồ nhiệt lượng này.
Đúng lúc đó, một tiếng rung động nặng nề, dồn dập truyền qua nền đá nhà xác, cắt đứt bầu không khí phấn khởi lâm thời.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên kịch liệt từ phía hành lang ngoài nhà xác, kèm theo tiếng khịt mũi hung hãn của chó săn ma pháp tầm nhiệt.
“Có kẻ đang đến! Rất đông giáo binh!” Trần Lực hốt hoảng áp tai vào khe cửa hét lên. “Là Tào Phán Quan và Hình Bưu! Họ dẫn theo cấm vệ quân phong tỏa lối này!”
Cánh cửa gỗ dày của nhà xác đột ngột bị một luồng ma lực quang hệ cực mạnh đập tung ra, vỡ vụn thành nhiều mảnh.
Tào Phán Quan bước vào giữa màn bụi đá mịt mù, khuôn mặt mập mạp đầy vẻ tàn nhẫn, tay cầm chiếc búa gõ tòa bằng đồng đang tỏa ra những luồng sáng áp chế tinh thần. Phía sau lão, Hình Bưu lăm lăm thanh đại đao rỉ sét, đôi mắt ti hí rực lên sát khí lạnh lùng.
“Cố Trạch! Ngươi dám lén lút đột nhập nhà xác, báng bổ thi thể Ngục trưởng trước phiên tòa sao?” Tào Phán Quan gầm lên, giơ cao sắc lệnh có đóng dấu sáp đỏ của Tòa án Dị giáo quận. “Có lệnh phong tỏa tối cao! Kể từ giờ phút này, toàn bộ Nhà xác Hắc Ngục bị niêm phong nghiêm ngặt! Nghiêm cấm tử tù Cố Trạch tiếp xúc với bất kỳ ai, kể cả y sư và luật sư bào chữa, trong vòng 24 giờ trước khi phiên xét xử kín diễn ra!”
Hình Bưu cười khẩy, ra hiệu cho hai giáo binh giáp sắt bước lên, lăm lăm xích sắt hắc thiết định khóa chặt Cố Trạch lại để cách ly hoàn toàn.
Cố Trạch đứng yên cạnh vách tường đá dính đầy những nét vẽ đồ thị nhiệt lượng bằng than hắc ngục. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Tào Phán Quan, bàn tay lén lút luồn ra sau lưng, dùng vạt áo lục sự rộng thùng thình để che phủ đi phần quan trọng nhất của Bản đồ nhiệt lượng trên tường đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!