Nhạc nềnShenxian

Thể Xác Câm Lặng Và Án Tử Chôn Sống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau bắt đầu từ cuống họng, bỏng rát và nghẹt thở như thể có một hũ than hồng đang rực cháy bên trong khí quản.


Cố Trạch mở mắt. Tầm nhìn của anh bị nhòe đi bởi một màn sương u tối, ẩm ướt và lạnh lẽo. Xung quanh là bốn bức tường đá xám xịt bám đầy rêu xanh, ngột ngạt đến mức dưỡng khí như bị rút cạn. Dưới thân anh là lớp rơm rạ mục nát bốc mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi máu tanh nồng.


Anh định hét lên theo bản năng, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khò khè vô vọng. Dây thanh quản của anh đã bị tàn phá hoàn toàn, bỏng rát và tê dại.


“Xuyên không rồi sao?”


Một luồng ký ức xa lạ, hỗn loạn đột ngột tràn vào não bộ. Đau đớn như búa bổ.


Cơ thể này cũng tên là Cố Trạch, hai mươi bốn tuổi, là một lục sự quèn tại Hắc Ngục hoàng gia. Kẻ này bị câm điếc bẩm sinh, luôn sống trong sự khinh rẻ và cô lập của đồng nghiệp. Hơn thế nữa, tiền thân đã chết chỉ vài phút trước vì bị ép uống một loại nguyền độc vô hình ngay trong phòng giam này. Ký ức cơ bắp của tiền thân vẫn còn lưu lại sự run rẩy, nỗi sợ hãi tột cùng và khả năng cảm nhận rung động vật lý cực kỳ nhạy bén qua mặt đất—một sự bù trừ tự nhiên cho đôi tai câm lặng.


Chưa kịp định thần để thích nghi với thể xác mới, Cố Trạch đã nghe thấy những tiếng rung động nặng nề truyền qua nền đá.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng bước chân dồn dập, thô bạo dội vào màng nhĩ yếu ớt của anh. Cánh cửa sắt hoen rỉ của Phòng biệt giam số 9 bị đá phăng ra.


Một gã đàn ông lực lưỡng bước vào. Thân hình gã cao lớn sừng sững như tháp sắt, khuôn mặt đầy vết chém chằng chịt dữ tợn, mặc giáp sắt gác ngục rỉ sét bốc mùi mồ hôi dầu nồng nặc. Tay gã cầm một thanh đại đao rỉ sét dính máu khô, tay kia lăm lăm chiếc roi da hắc thiết có móc gai nhọn đang phát ra những luồng ma lực màu xám tro lạnh lẽo.


Hình Bưu—Đội trưởng lính gác ngục Hắc Ngục, tay sai đắc lực của Lục sự trưởng Thẩm Hồng.


“Thằng câm hèn hạ! Ngươi vẫn chưa chết sao?” Giọng nói của Hình Bưu ồm ồm, tràn đầy sát khí rùng rợn. Gã không thèm đợi Cố Trạch phản ứng, thô bạo túm lấy cổ áo rách nát của anh, nhấc bổng lên như nhấc một con gà con.


*Clank!*


Hai chiếc còng sắt hắc thiết nặng nề siết chặt lấy cổ tay Cố Trạch. Luồng ma lực áp chế trên còng lập tức kích hoạt, đốt cháy da thịt anh bằng một cơn bỏng nhẹ, khóa chặt mọi khả năng vận hành năng lượng nếu có. Cố Trạch bị kéo lê đi dọc theo Hành lang tử thần Hắc Ngục.


Đây là đoạn đường dài dẫn từ phòng giam ra bãi đất chôn sống. Vách tường đá hai bên khắc đầy những chữ viết tuyệt vọng, những vết cào rách bằng móng tay của các tử tù trước khi bị đưa đi hành hình. Oán khí tích tụ nơi này đậm đặc đến mức nhiệt độ giảm sâu, lạnh thấu xương tủy.


Cố Trạch cố gắng ghìm chân xuống sàn đá, dùng chút sức lực yếu ớt của phàm nhân để kháng cự. Anh muốn hét lên để giải thích, để nói rằng mình không phải là hung thủ, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Sự bất lực của một người phàm không có ma lực trước sức mạnh hủy diệt của nguyền chú và bạo lực vật lý đè nặng lên ngực anh.


“Đừng phí công vô ích, thằng câm.” Hình Bưu cười khẩy, bước chân gã không hề giảm tốc. “Ngục trưởng đã chết trong văn phòng mật thất bị khóa kín từ bên trong. Chính tay ta đã bắt quả tang ngươi đứng cạnh thi thể ông ta, tay cầm con dao mổ dính đầy máu. Tào Phán Quan của Tòa Án Dị Giáo đã ký sắc lệnh hành quyết. Hôm nay, ngươi phải bị chôn sống để đền mạng!”


“Vụ Án Phòng Kín Sát Hại Ngục Trưởng sao?”


Trí óc của Cố Trạch—một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại—lập tức hoạt động ở công suất tối đa. Trạng thái Hyper-focus (Siêu Tập Trung) tự động kích hoạt.


Toàn bộ không gian xung quanh anh như chậm lại. Tiếng rít gào của gió ngục, tiếng xích sắt lách cách, thậm chí cả nhịp tim dồn dập của Hình Bưu đều hiện lên rõ rệt dưới dạng các đồ thị dao động trong tâm trí Cố Trạch. Không Gian Trí Tuệ 3D mở ra, tái dựng lại hiện trường văn phòng Ngục trưởng dựa trên những mảnh ký ức vụn vặt của tiền thân.


Một mật thất phòng kín hoàn hảo. Không có lối ra vào thứ hai. Ngục trưởng chết trên ghế làm việc. Tiền thân bị ngất xỉu ngay cạnh đó, tay cầm dao mổ dính máu.


“Đây là một cái bẫy dàn dựng tinh vi.” Cố Trạch suy luận. “Nếu tiền thân là hung thủ thật sự, tại sao lại bất tỉnh ngay tại hiện trường? Con dao mổ đó là dụng cụ của lục sự dùng để rọc hồ sơ giấy da dê, hoàn toàn không đủ độ sắc bén để đâm xuyên qua giáp bảo hộ kháng ma của Ngục trưởng trừ khi có ma lực hỗ trợ cực mạnh. Mà tiền thân... hoàn toàn là một phàm nhân vô ma.”


Hình Bưu áp giải Cố Trạch vào sảnh xử án tạm thời ở cuối hành lang tử thần.


Ngồi trên bục cao là Tào Phán Quan của Tòa Án Dị Giáo quận. Lão già mập mạp mặc áo bào phán quan màu đỏ sẫm thêu hoa văn cán cân bị lệch, đôi mắt ti hí luôn nhìn xuống khinh bỉ. Bên cạnh lão là Lục sự trưởng Thẩm Hồng, người luôn tỏ ra lo lắng cho Cố Trạch trước mặt người ngoài nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng tàn nhẫn tột độ.


“Cố Trạch, ngươi có nhận tội mưu sát Ngục trưởng bằng nguyền độc hắc ám không?” Tào Phán Quan gõ mạnh chiếc búa đồng xuống bàn, nguyền chú áp chế tinh thần trên búa phát ra một luồng sóng xung kích vô hình khiến đầu óc Cố Trạch đau nhức dữ dội.


Hình Bưu bước lên, vung chiếc roi sắt đập mạnh xuống bàn chân Cố Trạch, ép anh phải quỳ sụp xuống. “Ký vào bản nhận tội soạn sẵn này, hoặc ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương của ngươi trước khi ném xuống hố chôn sống!”


Cố Trạch quỳ trên nền đá lạnh, cơ thể run rẩy dữ dội. Nhưng đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần. Anh đang sử dụng kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm (Micro-expression) để quan sát hai kẻ đứng trước mặt.


Nhịp tim của Hình Bưu đập nhanh bất thường, gã liên tục liếc nhìn về phía Tào Phán Quan sau mỗi câu nói. Khóe môi gã co giật nhẹ—đây là biểu cảm của sự hoảng loạn giả tạo nhằm che giấu một sự thật khác. Gã đang vội vã. Gã muốn kết thúc vụ án này càng nhanh càng tốt.


Còn Tào Phán Quan? Lão không hề nhìn vào các tài liệu chứng cứ trên bàn. Lão chỉ chăm chăm nhìn vào Thẩm Hồng để chờ đợi một cái gật đầu nhẹ.


“Tào Phán Quan đã nhận hối lộ từ Thẩm Hồng để nhanh chóng khép án tử hình cho mình. Họ muốn đóng hồ sơ vụ án phòng kín này để che giấu hung thủ thật sự.” Cố Trạch lập tức nhìn thấu bản chất của cuộc đối cục ẩn này.


Anh phải tự cứu mình. Nhưng làm thế nào một kẻ câm điếc, không có ma lực lại có thể lật ngược thế cờ trước tòa án dị giáo đầy quyền lực tôn giáo?


Cố Trạch giả vờ ngã quỵ xuống đất vì đau đớn từ đòn roi của Hình Bưu. Đôi bàn tay gầy gò của anh cào nhẹ trên sàn đá, bí mật nhặt lấy một mẩu Than Đá Hắc Ngục nhỏ rơi ra từ chiếc túi da cũ của tiền thân nằm lăn lóc cạnh bục gỗ.


Anh quan sát khoảng cách của lính canh. Hai gã gác ngục bên cạnh đang lơ là, tin rằng một thằng câm vô ma đã hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự dưới áp lực của còng hắc thiết.


Cố Trạch lén dùng mẩu than đá viết nhanh một dòng chữ cổ lên sàn đá ẩm ướt ngay dưới chân bục của Tào Phán Quan:


*“Lục sự giữ ấn, tử tù chưa đối chiếu sổ bộ, tự ý hành quyết vạn kiếp không phong ấn được oán hồn, kẻ ký lệnh chịu nguyền chú cắn trả.”*


Đây là một điều lệ bảo mật tối cổ của Sở Lục Sự Hắc Ngục, được ghi chép trong các tài liệu sáng thế vương quốc mà tiền thân từng sao chép. Theo giáo luật của Tòa Án Dị Giáo, việc hành quyết một lục sự đang nắm giữ sổ bộ lưu trữ mà chưa qua đối chiếu đối chiếu thông tin sẽ kích hoạt một lời nguyền nhân quả phản phệ cực nặng lên chính phán quan ký lệnh.


Tào Phán Quan vô tình cúi xuống, nhìn thấy dòng chữ viết bằng bột than đen sắc nét trên nền đá. Sắc mặt lão lập tức biến đổi, từ khinh bỉ chuyển sang kinh hoàng tột độ. Lão là một kẻ cuồng tín nhưng cực kỳ sợ chết, đặc biệt là nỗi sợ hãi đối với các nguyền chú phản phệ tâm linh của hoàng gia.


“Dừng tay!” Tào Phán Quan đột ngột hét lớn, chiếc búa đồng trên tay lão run rẩy.


Hình Bưu đang giơ roi sắt định quất xuống lưng Cố Trạch liền khựng lại, ngơ ngác quay đầu nhìn. “Phán quan đại nhân? Thằng câm này vẫn chưa ký bản nhận tội!”


“Bản án... tạm thời hoãn thi hành!” Tào Phán Quan lắp bắp, lão lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt nhìn Cố Trạch đầy vẻ kiêng dè và hoài nghi. “Điều lệ bảo mật của Sở Lục Sự chưa được đối chiếu hoàn chỉnh. Nếu hành quyết hắn ngay bây giờ, trận pháp phong ấn oán hồn của Hắc Ngục sẽ bị rạn nứt. Tống hắn trở lại Phòng biệt giam số 9!”


“Nhưng thưa đại nhân!” Hình Bưu tức giận gầm lên, gã siết chặt chuôi đại đao, gân xanh trên trán nổi rõ dữ tợn. Gã không ngờ một thằng câm quỳ dưới đất lại có thể dùng một dòng chữ cổ để chặn đứng bản án tử hình đã được sắp đặt sẵn.


“Ta nói tống hắn trở lại phòng giam!” Tào Phán Quan gõ mạnh búa gõ tòa, dứt khoát đưa ra mệnh lệnh pháp lý lâm thời.


Hình Bưu hậm hực phun một bãi nước bọt xuống đất, thô bạo lôi xếch Cố Trạch đứng dậy. Gã ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng nói đầy nọc độc: “Ngươi chỉ sống thêm được vài ngày thôi, thằng câm. Ta sẽ khiến những ngày cuối đời của ngươi ở phòng số 9 trở thành địa ngục trần gian!”


Cố Trạch bị áp giải quay trở lại dọc theo hành lang tử thần. Dù cổ tay vẫn bị còng sắt siết chặt gây rách da rỉ máu, đầu óc anh vẫn hoàn toàn tỉnh táo và lạnh lùng. Anh đã giành được bước ngoặt sinh tồn đầu tiên bằng chính tri thức luật lệ và tâm lý học định khung.


Khi đi ngang qua thi thể của Ngục trưởng quá cố đang được đặt trên chiếc bàn đá lạnh ngoài sảnh để chờ tiêu hủy, Cố Trạch đột ngột dừng bước chân lại trong tích tắc.


Sử dụng trạng thái Hyper-focus cực hạn, tầm nhìn 3D của anh tập trung vào bàn tay phải buông thõng của nạn nhân.


Dưới móng tay trỏ của thi thể Ngục trưởng quá cố, có một vết xước sâu hoắm, bất thường, dường như được tạo ra do một cuộc xô xát vật lý dữ dội ngay trước khi chết. Ẩn sâu trong vết xước đó là một luồng năng lượng ma lực màu tím sẫm, đang dao động nhẹ và chưa kịp tiêu tán hoàn toàn bởi từ trường trái đất.


Đó là tàn dư ma lực của hung thủ thật sự.


Cố Trạch khẽ nhếch môi trong bóng tối của mái tóc đen rủ xuống. Chứng cứ không biết nói dối, chỉ có lòng người mới biết ngụy trang. Cuộc đi săn của kẻ phác họa bóng đêm tại dị giới... chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!