Nhạc nềnPrairie

Mê Cung Đá Đen Phá Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Mê Cung Đá Đen đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo thứ mùi rỉ sắt nồng nặc trộn lẫn với bụi quặng độc lơ lửng. Những vách đá đen sạm nhô ra như những nanh vuốt của ác quỷ khổng lồ, chằng chịt và không lối thoát. Bên ngoài, bão cát đỏ vẫn gào rú điên cuồng, dội những tiếng u uất vào sâu trong lòng hang ngầm của Đường Hầm Số 4 hoang phế.


Mộ Vân đứng tựa lưng vào một vách đá ẩm ướt. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn bị hóa thạch đỏ thẫm, phế bỏ lâm thời, thô ráp và nặng trĩu như một khối quặng thô nằm sâu dưới đáy ngục hằng ngày hằng đêm. Lớp băng gạc bẩn thỉu quấn quanh bắp tay trái rỉ ra những vệt máu xám nhạt đã đông cứng. Mỗi nhịp thở của hắn đều kéo theo một cơn đau nhói buốt óc từ tủy xương tay truyền thẳng vào đan điền, nơi vòng xoáy Trận Nhãn Sơ Cấp đang chậm rãi xoay tròn. Hắn dùng bàn tay phải trần—bàn tay đã được tôi luyện cứng như thép nguội bách độc bất xâm—siết chặt lấy chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) đang cắm sâu xuống nền đất đá đen sạm.


"Hú... ú... ú!"


Tiếng tru của bầy Huyết Lang đột ngột vang lên, cộng hưởng qua các ngách đá chật hẹp, rùng rợn và dồn dập. Tiếng hú ấy không phải là tiếng săn mồi tự nhiên của dã thú hoang dã, mà mang theo một nhịp điệu kỳ dị, xé rách màn sương độc màu xanh xám. Bầy chó săn yêu thú nuôi bằng thịt tù nhân của Chấp Pháp Tiên Điện đang đến gần. Chúng có khứu giác linh mẫn cực kỳ, chuyên theo dấu mùi máu rỉ sét thần hồn của Mộ Vân.


"Đại ca, chúng đang đến rất nhanh!" Lục Thất lết người từ một ngách hang tối ra, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt vì hoảng sợ dưới ánh sáng mờ nhạt của cây đèn dầu rỉ sét. "Tào Lĩnh dẫn đầu hơn một trăm lính canh trang bị thiết giáp nặng đang ép sát phía sau. Lũ Huyết Lang đầu đàn dường như biết chính xác hướng đi của chúng ta, bẫy rập thông thường không thể đánh lừa được chúng!"


Tần Lôi bước lên, mặt đầy vết sẹo ngang dọc co rúm lại dưới sát khí lạnh lẽo. Gã nắm chặt thanh đại đao thép rỉ còn lại sau trận chiến trước, giọng trầm đục: "Mộ Vân, quân số của chúng ta chỉ có hơn một trăm thợ mỏ gầy yếu, thương binh lại nhiều. Nếu bị bầy sói biến dị này cắn xé và đại quân của Tào Lĩnh bao vây trong ngõ cụt này, Vô Danh Doanh sẽ bị xóa sổ ngay lập tức."


Mộ Vân vẫn đứng im lặng dưới lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét. Đôi mắt hắn lóe lên những tia sáng màu xám tro rỉ sét cực kỳ bình tĩnh. Hắn nhìn về phía Mộc Đầu—người thợ mộc câm lặng đang lầm lì quỳ trong góc tối, đôi bàn tay gầy guốc nhưng khéo léo đang nhanh nhẹn luồn những sợi dây thép gai rỉ sét qua các trục gỗ sắt nung hỏa. Mộc Đầu gật đầu với Mộ Vân, ra hiệu rằng bẫy rập gỗ sắt rỉ nung hỏa vòng ngoài đã được bố trí xong hằng ngày hằng đêm, chỉ còn chờ con mồi bước vào.


"Tào Lĩnh nghĩ rằng chúng ta đang hoảng loạn trốn chạy." Giọng nói của Mộ Vân vang lên từ sau mặt nạ gỗ, trầm lặng và lạnh lùng. "Nhưng gã không biết rằng, Mê Cung Đá Đen này chính là huyệt mộ ta đào sẵn cho lũ chó săn của gã. Tần Lôi, bảo anh em lùi sâu vào ngách hang thứ ba, giữ hơi thở tĩnh lặng tuyệt đối nhờ Lôi Yin Hô Hấp Pháp. Thiết Đản, cầm búa tạ đi theo ta."


"Rõ!" Thiết Đản vạm vỡ gầm khẽ, vung chiếc búa tạ rỉ sét rách nứt cán đứng sát sau lưng Mộ Vân.


Mộ Vân nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu khí độc sắt lạnh lẽo vào phế phổi. Hắn ngồi kiết già xuống đất, dồn thần thức phóng ra mặt đất ngầm.


*Kích hoạt Thần Thức Nhãn Cảnh!*


Trong thức hải tối tăm của Mộ Vân, toàn bộ cấu trúc ba chiều của Mê Cung Đá Đen hiện lên rõ nét như một bản đồ xám xịt. Dưới lòng đất mười trượng, dòng chảy linh lực địa mạch rỉ sét cuồn cuộn như những huyết quản khổng lồ. Và ngay trong màn sương độc màu xám tro phía trước, hắn nhìn thấy mười mấy luồng nhiệt lượng đỏ thẫm của lũ Huyết Lang đang lao đi thoăn thoắt.


Nhưng điều khiến đồng tử của Mộ Vân co rút lại chính là ba sợi tơ linh lực màu đỏ nhạt (sợi tơ định vị) đang liên kết trực tiếp từ đỉnh đầu của ba con Huyết Lang đầu đàn dẫn ngược về phía chiếc trận bàn định vị trên tay Tào Lĩnh ngoài cửa hang.


"Thì ra là vậy." Mộ Vân thầm nghĩ. "Chúng không săn đuổi bằng mũi, mà Chấp Pháp Tiên Điện đang sử dụng một trận pháp định vị thần hồn để dẫn lối cho bầy thú. Nếu không chặt đứt nguồn liên kết này, dù chúng ta có trốn đến đâu cũng vô ích."


Trong đan điền, tàn hồn của Cổ Trận Sư Thái Huyền Tử khẽ dao động trong Ngọc Giản Thái Huyền, truyền ra một luồng ý niệm cổ xưa: "Nhóc con, đây là Huyết Định Vị Trận cấp thấp của Tiên Điện. Mắt trận định vị của chúng được ghim ngầm trong một khối đá đen mỏng cách đây năm mươi trượng về phía tả. Dùng thần thức của ngươi cảm nhận kẽ hở quy tắc địa mạch, chém đứt nó!"


*Kích hoạt Thần Thức Khuy Trận!*


Mộ Vân mở bừng mắt phải, tia sáng màu xám tro rực lên. Hắn dứt khoát đứng dậy, cầm Trọng Thiết Kiếm bằng tay phải, sử dụng Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân xuống đất đá đen bạo liệt.


"Bùng!"


Mặt đất nứt toác, thân hình Mộ Vân lao đi như một mũi tên xé rách màn sương độc, hướng thẳng về phía ngách hang bên tả. Thiết Đản vác búa tạ chạy hộc tốc theo sau, bắp thịt cuồn cuộn gồng lên chống đỡ áp lực trọng lực nặng nề hằng ngày hằng đêm.


Cách đó năm mươi trượng, ẩn sau một vách đá đen mỏng dính đầy bụi sắt rỉ, một viên đá màu đỏ thẫm đang phát ra những luồng sáng đỏ nhạt nhấp nháy theo nhịp đập địa mạch. Đó chính là mắt trận định vị ẩn giấu. Luồng sáng đỏ nhạt ấy liên tục truyền dao động thần hồn rỉ sét của Mộ Vân về trận bàn của Tào Lĩnh.


"Tìm thấy ngươi rồi."


Mộ Vân gầm khẽ, dồn toàn bộ chân khí rỉ sét từ vòng xoáy đan điền trận nhãn vào cánh tay phải cứng như thép nguội. Hắn vung Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) thô nặng quét ngang một vòng tròn rộng, tung ra chiêu thức Trọng Thiết Hoành Tảo dũng mãnh.


"Oành!"


Thanh trọng kiếm nặng vạn cân đập mạnh vào vách đá đen mỏng. Lực đập bạo liệt nghiền nát vách đá thành trăm mảnh vụn, đồng thời đập nát hoàn toàn viên đá mắt trận định vị màu đỏ thẫm ghim ngầm bên trong.


"Rắc... xoảng!"


Viên đá vỡ vụn, luồng sáng đỏ nhạt tắt ngấm ngay lập tức. Cùng lúc đó, ba sợi tơ định vị kết nối với lũ Huyết Lang bị chém đứt đoạn hoàn toàn giữa hư không.


Ngoài cửa hang, Tào Lĩnh đang điên cuồng thúc quân tiến vào bỗng khựng lại. Chiếc trận bàn bằng đồng đỏ trên tay gã đột ngột rạn nứt một đường nhỏ, ánh sáng định vị biến mất hoàn toàn hằng ngày hằng đêm. Gã gầm lên phẫn nộ: "Chết tiệt! Kẻ nào đã phá hủy mắt trận định vị của ta?! Lũ súc sinh kia, mau tìm theo mùi máu!"


Nhưng đã quá muộn. Sợi tơ định vị đứt đoạn khiến bầy Huyết Lang đang lao đi điên cuồng bỗng nhiên mất phương hướng. Chúng phanh gấp trên nền đá dăm, đầu óc quay cuồng vì thần thức bị phản phệ nhẹ. Lũ sói biến dị bắt đầu hỗn loạn, gầm gừ và cắn xé lẫn nhau trong sương mù độc màu xanh xám.


"Thiết Đản, dụ chúng vào bẫy!" Mộ Vân thét lớn.


Thiết Đản hiểu ý, vung búa tạ đập mạnh xuống một cột đá đen bên cạnh phát ra tiếng nổ lớn chấn động để thu hút sự chú ý. Gã hét lớn: "Lũ chó hoang của Tiên Điện, hướng này!"


Một con Huyết Lang đầu đàn khổng lồ, da bọc xương màu đỏ máu, răng nanh dài sắc bén chảy nước dãi độc, đôi mắt rực lửa đỏ thẫm hung tợn lập tức khóa chặt lấy Thiết Đản. Nó tru lên một tiếng căm hận, dùng tốc độ cực nhanh lướt trên địa hình đá dăm, vồ thẳng về phía ngực Thiết Đản.


Thiết Đản vung búa tạ rỉ sét đánh mạnh một đòn cận chiến hòng đập nát đầu sói. Nhưng con Huyết Lang biến dị quá linh hoạt dưới địa hình hiểm trở, nó lách người né tránh búa tạ trong gang tấc và há to cái mồm đầy răng nanh cắn chặt lấy tay phải của Thiết Đản.


"Phập!"


"Á!" Thiết Đản thét lên đau đớn, chiếc búa tạ rơi rụng xuống đất. Độc tố sắt thối rữa từ răng nanh Huyết Lang lập tức thấm vào vết thương hở, khiến da thịt tay phải gã đen sạm lại và xơ cứng nhanh chóng hằng ngày hằng đêm.


Con sói đầu đàn điên cuồng cắn xé, chuẩn bị bẻ gãy xương tay phải của Thiết Đản. Đường cùng nguy kịch, Mộ Vân dùng Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân mượn phản lực lao đến bạo liệt. Bàn tay phải cứng như thép nguội của hắn vươn ra xé gió, chụp chặt lấy cổ họng dày đầy lông cứng của con Huyết Lang khổng lồ.


"Cút!"


Mộ Vân gầm lên một tiếng sấm trầm lôi âm, năm ngón tay phải siết chặt với sức mạnh nhục thân vạn cân của Nghịch Mệnh Thể Tầng 1.


"Rắc... rắc!"


Xương cổ của con Huyết Lang đầu đàn bị bóp nát vụn hoàn toàn. Máu đen rỉ sét phun trào từ miệng nó, đôi mắt rực lửa đỏ thẫm tắt ngấm, thân xác khổng lồ đổ sụp xuống đất đá đen sạm hằng ngày hằng đêm.


Mộ Vân nhanh chóng đỡ lấy Thiết Đản đang quỳ sụp xuống vì đau đớn. Hắn dồn chân khí rỉ sét từ đan điền trận nhãn chạy vào tay phải, áp mạnh vào vết thương rách da thịt trên tay Thiết Đản hằng ngày hằng đêm để tạm thời phong tỏa và hút bớt độc tố sắt thối rữa cắn trả.


"Chịu đựng một chút!" Mộ Vân rít qua kẽ răng dưới lớp mặt nạ gỗ.


Nhìn thấy con đầu đàn bị tiêu diệt dã man, bầy Huyết Lang còn lại gồm hơn hai mươi con hoảng loạn tột độ. Chúng điên cuồng tháo chạy hỗn loạn vào ngách hang hẹp phía sau hòng thoát thân.


Nhưng đó chính là ngách hang nơi Mộc Đầu đã thiết lập bẫy rập gỗ sắt rỉ nung hỏa.


Mộc Đầu ngồi ẩn nấp sau một tảng đá lớn, đôi mắt lầm lì tĩnh lặng dõi theo bầy sói đang dẫm đạp lên nhau chạy vào khu vực cốt lõi. Khi con sói cuối cùng bước qua ranh giới, bàn tay gầy guốc của gã dứt khoát giật mạnh sợi dây thép gai rỉ sét ghim chặt dưới đất.


"Phựt... Cạch!"


Cơ quan gỗ sắt được giải phóng bạo liệt. Từ hai bên vách đá hẹp của Mê Cung Đá Đen, hàng chục khung gỗ sắt khổng lồ quấn đầy xích sắt gai rỉ sét nung hỏa đổ sụp xuống liên tiếp như những chiếc răng cưa khổng lồ.


"Vút... Vút... Vút!"


Hàng vạn mũi tên gỗ sắt rỉ nung hỏa được nung đỏ bởi địa hỏa thô sơ bắn ra dày đặc như mưa rào, xuyên qua sương mù độc màu xanh xám găm chặt bầy Huyết Lang vào vách đá đen sạm hằng ngày hằng đêm.


"Hú... ẳng... ẳng!"


Tiếng kêu la thảm thiết của lũ chó săn yêu thú vang vọng khắp mê cung đá đen rồi tắt lịm dần dưới sức nóng của lửa sắt nung hỏa. Da thịt chúng bị thiêu rụi, xương cốt bị găm chặt nát vụn hoàn toàn dưới những cỗ bẫy gỗ sắt tinh xảo của Mộc Đầu. Không một con Huyết Lang nào có thể sống sót thoát ra ngoài.


Màn sương độc màu xám tro dần lắng xuống, để lại một khoảng lặng rùng rợn tĩnh mịch đầy mùi khét của da thịt dã thú bị nung cháy và mùi rỉ sắt bốc lên nồng nặc.


Lũ Huyết Lang bị tiêu diệt hoàn toàn dưới bẫy gỗ sắt, Tào Lĩnh điên cuồng thúc quân tiến sâu vào khu vực cốt lõi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!