Nhạc nềnPrairie

Vô Danh Doanh Sơ Khởi Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát đỏ rít gào điên cuồng bên ngoài vách đá Nghĩa Trang Tiền Đồn, từng luồng gió thốc mang theo bụi sắt độc quật vào những bia đá cổ nứt nẻ, phát ra âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh tù nhân đã khuất. Bóng tối của đêm muộn bao trùm lấy nghĩa trang hoang vắng, nơi duy nhất không có ánh sáng rực rỡ của những tháp canh phòng Chấp Pháp Tiên Điện. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn mùi rỉ sắt đậm đặc bốc lên từ chiếc cáng tre thô sơ đặt giữa nền đất lạnh.


Mộ Vân đứng lặng yên bên xác của đường ca Mộ Thanh. Dưới lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét, đôi mắt hắn rực lên những tia sáng màu xám tro âm trầm, dồn nén một ngọn nộ hỏa ngút trời. Cánh tay trái của hắn—lúc này đã hoàn toàn hóa thạch thành một màu đỏ rỉ sét thô ráp, cứng đờ như đá mỏ sâu—được quấn chặt trong lớp băng gạc bẩn thỉu, buông thõng vô lực bên hông. Cơn đau nhức nhối từ tủy xương vẫn âm ỉ truyền đến hằng hơi thở, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một ngọn thương cắm sâu vào lòng đất.


Hắn dùng bàn tay phải trần—bàn tay đã được tôi luyện cứng như thép nguội bách độc bất xâm—lặng lẽ bốc từng nắm đất đá đen sạm đổ lên huyệt mộ thô sơ của Mộ Thanh. Mỗi nắm đất rơi xuống là một lần sợi xích thù hận trong lòng hắn siết chặt lại.


"Đại ca, ngươi... ngươi thực sự muốn bạo động sao?" Lục Thất ngồi bệt bên cạnh một bia mộ gãy, hai chân gã vẫn chưa ngừng run rẩy sau trận chiến đẫm máu với Tào Phong lúc trước. Khuôn mặt gã nhợt nhạt, mắt láo liên nhìn ra hành lang đá tối tăm bên ngoài nghĩa trang. "Tào Phong bị ngươi phế bỏ bả vai phải, sống không bằng chết. Chú của gã—Tào Lĩnh—là thống lĩnh hộ vệ khét tiếng tàn bạo của Hắc Thiết Ngục. Gã sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 9, nhục thân mạnh mẽ tương đương Trúc Cơ sơ kỳ. Đêm mai, gã sẽ dẫn đầu đại quân lính gác quét sạch Khu Mỏ Số 9 để báo thù! Chúng ta chống lại gã chỉ có con đường chết!"


"Ở lại nhẫn nhục cũng là chết, phản kháng cũng là chết." Mộ Vân không ngẩng đầu, giọng nói trầm đục vô cảm vang lên từ sau mặt nạ gỗ. "Thanh ca đã dùng mạng sống để bảo vệ Dao nhi. Ta đã thề trước vong linh của anh ấy, ta sẽ bẻ gãy chín tầng xích địa mạch của thiên tù này, giành lại tự do cho toàn tộc. Ai cản ta, ta giết kẻ đó."


Từ trong bóng tối u uất của nghĩa trang, một bóng người cao lớn bước ra. Đó là Tần Lôi—binh sĩ phế thải dũng cảm tại Huyết Nhạn Quan. Mặt gã chằng chịt những vết sẹo ngang dọc do roi da và đao chém, khoác trên người bộ giáp sắt rách nát của vệ binh phàm nhân bị triều đình ruồng bỏ. Theo sau gã là Thiết Đản, tên thợ mỏ trẻ tuổi có thân hình hộ pháp lực lưỡng, tay cầm chiếc búa tạ rỉ sét rách nứt cán, cùng hơn ba mươi thợ mỏ gầy gò nhưng ánh mắt ngập tràn căm hận.


"Mộ Vân!" Tần Lôi dừng bước cách Mộ Vân ba trượng, ánh mắt sắc bén lướt qua cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của hắn, giọng nói mang theo sự hoài nghi lạnh lùng. "Ta nghe nói ngươi vừa dùng lôi lực tím thẫm đánh phế Tào Phong. Nhưng ngươi nhìn lại bản thân mình xem? Một tên phế mạch kiếp nô, tay trái đã hoàn toàn phế thải, kinh mạch tay phải rạn nứt nghiêm trọng do gánh chịu lôi điện quá tải. Ngươi lấy cái gì để dẫn dắt chúng ta nổi dậy? Chấp Pháp Tiên Điện sở hữu hơn ba trăm lính gác trang bị giáp thiết nặng nề và roi da gai dầu tẩm độc sắt. Chúng ta chỉ là lũ tù nhân gầy yếu, không có linh lực, chống lại chúng chẳng khác nào lấy trứng chọi đá!"


Không khí trong nghĩa trang lập tức trở nên ngột ngạt. Nhiều thợ mỏ nhút nhát bắt đầu xầm xì, nét sợ hãi hiện rõ trên những khuôn mặt lấm lem huyết tro.


"Đúng vậy... Chấp Pháp Tiên Điện có lôi phạt thiên quy bảo hộ! Kẻ nào nghịch thiên sẽ bị sét đánh thành tro bụi!"


"Chúng ta thà làm kiếp nô đào quặng hằng ngày hằng đêm, ít ra còn giữ được hơi thở thoi thóp..."


Mộ Vân lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Tần Lôi. Hắn không hề tranh cãi, cũng không dùng những lời lẽ hào nhoáng để thuyết phục. Hắn biết, trong cái ngục tối tàn khốc này, thứ duy nhất có thể định đoạt ý chí của kẻ mạnh chính là thực lực sòng phẳng.


"Tần Lôi, ngươi nghi ngờ nhục thân của một phế mạch kiếp nô sao?"


Mộ Vân bước lên một bước. Hắn đột ngột vươn bàn tay phải trần ra, chụp lấy lưỡi đao thép rỉ nặng ba mươi cân đang dắt bên hông Tần Lôi.


"Két... rắc!"


Trước sự kinh hoàng tột độ của tất cả mọi người, năm ngón tay phải của Mộ Vân siết chặt. Luồng chân khí rỉ sét đỏ xám cuồn cuộn bộc phát từ Trận Nhãn Sơ Cấp trong đan điền, chạy dọc theo kinh mạch tay phải cứng như thép nguội. Thanh đao thép rỉ dày bản của Tần Lôi rên rỉ lên những tiếng chói tai, rạn nứt chằng chịt rồi vỡ vụn thành hàng chục mảnh sắt vụn rơi lả tả xuống đất đá đen.


"Cái... cái gì?!" Tần Lôi biến sắc, đồng tử co rút kịch liệt. Gã là tu sĩ Luyện Khí tầng 6, nhục thân cực mạnh nhờ Vệ Binh Rèn Thể Thuật, nhưng gã biết tự mình cũng không thể dùng tay không bóp nát một thanh đao thép rỉ dễ dàng như vậy. "Nhục thân của ngươi... cứng hơn cả sắt thép ngoại giới?!"


"Sắt thép của thiên tù ta còn bẻ gãy được, huống chi là quy tắc của lũ cai ngục." Mộ Vân thu tay về, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy áp địa mạch nặng nề khiến lồng ngực những người xung quanh nghẹt thở. "Ta không cần các ngươi trung thành mù quáng. Ta sòng phẳng với các ngươi. Đêm mai, Tào Lĩnh sẽ đồ sát Khu Mỏ Số 9 để luyện chế huyết thạch. Các ngươi muốn quỳ xuống chờ roi da gai dầu xuyên qua xương tỳ bà, hay muốn cùng ta đập nát đầu chúng để cướp đường sống?"


Thiết Đản đứng bên cạnh lập tức bước lên, nện mạnh chiếc búa tạ rỉ sét xuống đất phát ra tiếng trầm hùng: "Vân ca nói đúng! Ở lại đào quặng cũng chết đói, chết vì độc sắt. Ta thề đi theo Vân ca! Ai nhút nhát thì cút xéo!"


Sự dũng cảm của Thiết Đản và bằng chứng thực lực nhục thân kinh người của Mộ Vân đã dập tắt hoàn toàn những tiếng phản đối nhút nhát. Tần Lôi nhìn thanh đao gãy dưới đất, rồi nhìn vào đôi mắt tím thẫm đầy sát ý của Mộ Vân dưới lớp mặt nạ gỗ. Gã hít một hơi thật sâu, sống lưng thẳng tắp gập xuống cúi đầu: "Sòng phẳng! Kế hoạch của ngươi là gì? Tào Lĩnh không phải là kẻ ngốc, gã sẽ phong tỏa toàn bộ lối thoát của Khu Mỏ Số 9."


Mộ Vân ngồi xổm xuống, dùng một mảnh sắt gãy vạch nhanh sơ đồ địa hình lên nền đất bụi xám. Nhờ Thần Thức Nhãn Cảnh cảm nhận địa mạch và mảnh bản đồ ngầm giấu trong cán cuốc sắt rỉ sét cũ kỹ của thúc thúc Mộ Hải để lại, hắn đã nắm rõ cấu trúc của các hang động ngầm.


"Đường Hầm Số 4 đã bị sụp đổ nhiều năm trước, lính gác không bao giờ tuần tra ở đó vì sợ ma khí tím nhạt ăn mòn kinh mạch." Mộ Vân chỉ vào một đường vẽ ngoằn ngoèo dẫn sâu xuống lòng đất. "Nhưng bên dưới Đường Hầm Số 4 là một hệ thống hang ngầm bỏ hoang dẫn thẳng đến đáy nghĩa trang này. Ta có Lôi Yin Hô Hấp Pháp và bí thuật kháng độc, có thể giúp các ngươi đi qua sương độc an toàn. Chúng ta sẽ dụ lực lượng chủ lực của Tào Lĩnh vào sâu trong hang tối Đường Hầm Số 4, dùng bẫy rập gỗ sắt để chia cắt và tiêu diệt chúng hằng ngày hằng đêm."


Hắn thò tay phải vào ngực áo rách, lấy ra một chiếc túi vải thô, đổ ra mặt đất hơn năm mươi viên Linh Thạch Rỉ Sét lấp lánh u quang xám xịt. Đây là một nửa số linh thạch hắn đã mạo hiểm tích lũy hằng ngày hằng đêm.


"Đây là quỹ tiếp tế ban đầu." Mộ Vân sòng phẳng nói. "Ta bỏ ra 50% số linh thạch tích lũy để mua thuốc giải độc sắt thô sơ từ Thẩm Vô Danh và rèn thêm vũ khí từ sắt phế thải. Sau cuộc bạo động này, bất kỳ tài nguyên nào cướp được từ kho chứa của cai ngục, chúng ta sẽ chia đều dựa trên công trạng. Không có nô ấn, không có bóc lột. Chúng ta chiến đấu vì cái đầu của chính mình."


Nhìn thấy đống linh thạch rỉ sét và kế hoạch rút lui mưu trí, ánh mắt Tần Lôi rực lên tia sáng hy vọng mãnh liệt. Gã tiến lên, nắm chặt lấy bàn tay phải cứng như thép của Mộ Vân: "Được! Thành lập liên minh phản kháng! Từ nay về sau, liên minh của chúng ta có tên là Vô Danh Doanh! Tính mạng này của Tần Lôi xin giao cho ngươi chỉ huy!"


"Vô Danh Doanh! Vô Danh Doanh!"


Hơn một trăm thợ mỏ và binh sĩ phế thải đồng thanh hô khẽ, khí thế sục sôi chuẩn bị chiến đấu bùng lên giữa nghĩa trang hoang vắng, át cả tiếng gào rú của bão cát đỏ bên ngoài.


Đúng lúc đó, một bóng đen gầy nhỏ lao vào nghĩa trang, thở hổn hển đầy hoảng sợ. Đó là liên lạc viên ngầm Lưu Tam. Gã quỳ rạp xuống đất, giọng run rẩy kịch liệt:


"Vân... Vân ca! Không ổn rồi! Lực lượng Chấp Pháp Tiên Điện do Tào Lĩnh đích thân dẫn đầu đã bắt đầu di chuyển vào mỏ quặng sâu sớm hơn dự kiến! Chúng mang theo những sợi roi sắt rực lửa, đang lùng sục tàn sát mọi tù nhân để truy tìm ngươi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!