Nhạc nềnPrairie

Nộ Hỏa Lôi Đình Nhất Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát đỏ gào rú điên cuồng bên ngoài vách đá, quật những luồng gió rít chói tai vào khe hở hẹp của hang động ngầm sâu hoang vắng gần Chợ Đen Khu Mỏ. Đêm đã về muộn, nhưng không gian tăm tối này không hề có lấy một chút tĩnh lặng hằng ngày hằng đêm.


Mộ Vân quỳ sụp một gối dưới đất đá lạnh lẽo, tay phải siết chặt, các đầu ngón tay cứng như thép nguội bấu sâu vào vách đá nứt nẻ để giữ thăng bằng. Toàn thân hắn run lên bần bật, không phải vì cái lạnh thấu xương của ngục tối, mà vì cơn đau tột cùng, tàn khốc đang tàn phá cánh tay trái của hắn hằng ngày hằng đêm.


Cánh tay trái—nơi chưa từng được tôi luyện bằng Hắc Thiết Tủy và Địa Hỏa Thô tại Động Lửa Rỉ Sét—lúc này đang co rút lại dữ dội dưới tác động của phản phệ trọng lực áp chế cực hạn từ Trận Nhãn Sơ Cấp. Dưới lớp da thịt mỏng manh gầy gò, các kinh mạch rạn nứt nghiêm trọng, máu đen lẫn tạp chất độc sắt rỉ ra liên tục, nhuộm đen vệt vải thô rách nưới quấn quanh bắp tay.


Trước mắt hắn, dưới luồng u quang mờ nhạt phát ra từ ký tự Tội Ấn Chấp Pháp trên trán, làn da trên cánh tay trái bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu đỏ thẫm quỷ dị hằng ngày hằng đêm. Những vết nứt ấy lan rộng nhanh chóng, biến các thớ thịt và da tay của hắn dần xơ cứng lại, hóa thạch thành một màu đỏ rỉ sét thô ráp như đá mỏ sâu. Cơn đau nhức nhối thấu xương như có vạn cây kim châm nung lửa đâm thẳng vào tủy xương, khiến trán hắn rịn ra từng giọt mồ hôi lạnh, sống lưng dẻo dai gồng lên chịu đựng.


"Đại... đại ca! Ngươi có sao không? Cánh tay của ngươi..." Lục Thất ngồi bệt bên cạnh, hai chân run rẩy không ngừng, khuôn mặt nhợt nhạt vì sợ hãi nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang hóa thạch đỏ thẫm của Mộ Vân.


"Câm miệng!" Mộ Vân rít qua kẽ răng bật máu, giọng nói trầm đục vô cảm dưới lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét vẫn đang cầm trên tay phải.


Hắn vận chuyển cấm thuật Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, cưỡng ép vòng xoáy rỉ sét đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp xoay ngược chiều hằng ngày hằng đêm. Chân khí rỉ sét đỏ xám cuồn cuộn tuôn ra từ khí hải, điên cuồng chạy dọc theo các kinh mạch rách nát đến cánh tay trái, tạm thời phong tỏa độc tố sắt và áp lực trọng lực tàn dư, ngăn không cho quá trình hóa thạch lan rộng lên bả vai.


Cơn đau dần dịu đi thành những tiếng nhức nhối âm ỉ, nhưng cánh tay trái của hắn lúc này đã hoàn toàn mất đi cảm giác, nặng nề và thô ráp như một khúc gỗ mục rỉ sét, tạm thời không thể dùng lực cận chiến hằng ngày hằng đêm.


Mộ Vân hít một hơi thật sâu, đẩy sạch luồng khí độc sắt tích tụ trong phế phổi ra ngoài qua đường huyết đờm nhờ Lôi Yin Hô Hấp Pháp, tạo ra một tiếng nổ lách tách nhỏ trong không khí. Hắn thò tay phải vào ngực áo rách, chạm vào Ngọc Giản Thái Huyền rạn nứt vừa đổi được từ chợ đen. Mảnh ngọc vỡ vẫn tỏa ra luồng linh quang ấm áp, dịu nhẹ sưởi ấm lồng ngực hắn, nhưng lúc này hắn không có thời gian để dung hợp nó. Thần thức nhãn cảnh của hắn đột ngột chấn động, cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn, tràn ngập sát ý đang bùng phát từ hướng thác nước đỏ máu của Hang Đá Rỉ Sét.


"Không ổn! Dao nhi!"


Mộ Vân biến sắc, nộ hỏa và sự lo lắng tột độ bùng lên trong đáy mắt đỏ xám. Hắn không kịp giải thích với Lục Thất, dứt khoát đeo Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét lên mặt, vận chuyển Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân phải xuống đất đá đen hằng ngày hằng đêm.


"Ầm!"


Mặt đất nứt toác, thân hình Mộ Vân khoác áo choàng xám rách nát lao đi cực nhanh như một bóng ma lướt đi trong hang tối, bỏ lại Lục Thất đang lảo đảo đuổi theo phía sau.


...


Tại lối vào bí mật của Hang Đá Rỉ Sét, tiếng thác nước rỉ sét màu đỏ máu đổ xuống ầm ầm hằng ngày hằng đêm lúc này đã bị che lấp bởi những tiếng cười nhạo hách dịch, tàn bạo và tiếng roi da quật xé thịt rùng rợn.


"Nói! Tên kiếp nô phế thải Mộ Vân đang trốn ở đâu?! Căn hầm giấu linh thạch của gã nằm ở ngách nào?!"


Tào Phong—cháu ruột của cai ngục tối cao Tào Diêm, bang chủ Thiết Sa Bang—đang đứng ngạo nghễ trên bệ đá trơn trượt trước thác nước. Gã béo mạp khoác bộ giáp da thú sang trọng, cổ đeo vòng vàng lớn phát sáng, khuôn mặt đầy thịt mỡ bóng nhẫy lộ vẻ hung tợn điên cuồng hằng ngày hằng đêm. Tay phải gã nắm chặt sợi Roi Da Gai Dầu tẩm độc sắt rớm máu, liên tục vung lên quật mạnh xuống.


"Chát! Chát!"


Mỗi tiếng roi da vang lên là một vệt máu tươi bắn tung tóe lên vách đá rỉ sét đỏ ngầu.


Người đang chịu trận là Mộ Thanh—đường ca dũng cảm của Mộ Vân. Chàng thanh niên gầy gò mang huyết mạch Lôi Tộc Di Dân lúc này đang đứng chắn ngay trước khe đá hẹp lối vào hang ẩn. Toàn thân anh đã đầy những vết thương rách da thịt sâu hoắm, máu tươi trộn lẫn huyết tro quặng mỏ chảy ròng ròng xuống chân, nhuộm đỏ cả chiếc áo vải thô rách rưới hằng ngày hằng đêm. Độc tố sắt từ roi gai tẩm độc đang ăn mòn các vết thương của anh, khiến da thịt xung quanh chuyển sang màu xám xịt, đau đớn thấu xương tủy.


Thế nhưng, đôi mắt sâu hoắm của Mộ Thanh vẫn rực lên ý chí bất khuất của tội tộc. Hai tay anh dang rộng, bấu chặt vào hai mép đá nhọn, sống lưng gầy guộc run rẩy dưới đòn roi nhưng kiên quyết không lùi bước dù chỉ nửa bước hằng ngày hằng đêm.


Phía sau khe đá hẹp, trong căn phòng đá tối tăm, muội muội Mộ Dao mới mười hai tuổi đang co rúm người lại, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn qua khe hở, tiếng khóc nghẹn ngào bị nàng tự cắn chặt môi để không phát ra tiếng động.


"Tào... Tào Phong..." Mộ Thanh khàn giọng rít lên, máu tươi trào ra khóe môi. "Ngươi có đánh chết ta... ta cũng không biết Vân đệ ở đâu... Lôi tộc di dân thà chết... không bao giờ quỳ gối trước lũ chó săn các ngươi!"


"Cứng đầu! Sâu kiến hèn mọn mà cũng dám mở miệng nói chuyện tự tôn sao?!" Tào Phong phẫn nộ tột cùng, cảm thấy tôn nghiêm của mình bị thách thức bởi một tên phu mỏ phế mạch hằng ngày hằng đêm. Gã quay đầu nhìn về phía kẻ phản bội Lý Thần đang đứng khúm núm phía sau: "Lý Thần! Ngươi chắc chắn đây là nơi tên 'Hí Ma' giấu linh thạch chứ?"


Lý Thần vội vàng gật đầu lia lịa, đôi mắt ti hí gian xảo lóe lên tia tham lam: "Dạ đúng! Triệu thống lĩnh! Ta lén theo dấu con bé Mộ Dao hằng ngày hằng đêm, chính mắt thấy Mộ Vân lén đưa nó vào sau thác nước này. Chắc chắn linh thạch cướp được từ Chợ Đen đều giấu ở trong đó! Chỉ cần bẻ gãy cổ tên Mộ Thanh này, chúng ta sẽ chiếm được toàn bộ!"


"Tốt! Đáng tiếc là thúc thúc Tào Diêm của ta sắp kích hoạt đại trận Trọng Lực Áp Chế gấp mười lăm lần tại Khu Mỏ Số 9 đêm mai, ta không có thời gian dây dưa với lũ tội huyết các ngươi!" Tào Phong cười sằng sặc, đôi mắt híp lại lộ rõ sát ý tàn bạo hằng ngày hằng đêm. Gã dồn chân khí Luyện Khí tầng 5 vào cánh tay béo mập, vung mạnh sợi roi da gai dầu tẩm độc sắt, nhắm thẳng vào cổ họng Mộ Thanh quật tới: "Vậy thì chết đi!"


"Chát!"


Cú quật mang theo lực lượng trăm cân xé rách không khí. Mộ Thanh không hề né tránh, anh biết nếu mình né, sợi roi gai sẽ luồn qua khe đá đâm thẳng vào Mộ Dao phía sau. Anh gầm lên một tiếng bi tráng, dùng cả lồng ngực gầy guộc đón nhận cú quật chí mạng hằng ngày hằng đêm.


Roi gai sắt nhọn cắm sâu vào lồng ngực Mộ Thanh, móc rách nứt cả xương sườn, độc tố sắt thối rữa kinh mạch lập tức tràn vào phế phủ anh. Cơ thể Mộ Thanh chấn động mạnh, máu tươi phun ra như mưa sa, nhưng hai bàn tay chai sạn của anh vẫn bấu chặt lấy vách đá, sống lưng thẳng tắp chặn kín lối vào hang ẩn hằng ngày hằng đêm.


"Vân... Vân đệ... bảo vệ... Dao nhi..."


Mộ Thanh thầm thì luồng hơi thở cuối cùng, đôi mắt sâu hoắm dần mất đi ánh sáng, nhưng cơ thể anh vẫn đứng bất động, hóa thành một bức tường thịt kiên cường chặn đứng cửa hang hằng ngày hằng đêm.


"Phi! Chết rồi mà vẫn chắn đường!" Tào Phong tức giận chửi rủa, vung chân béo mạp đá mạnh vào lồng ngực đã vỡ nát của Mộ Thanh hằng ngày hằng đêm.


"Bùm!"


Xác của Mộ Thanh đổ sụp xuống vũng máu đen rỉ sét, nhưng hai tay anh vẫn bấu chặt lấy mép đá nứt nẻ, tạo thành một chướng ngại vật đẫm máu trước thác nước.


Ngay khoảnh khắc xác Mộ Thanh đổ xuống, một luồng sát khí bạo liệt, ngút trời đột ngột từ trong bóng tối của hành lang đá lao ra hằng ngày hằng đêm. Luồng sát khí ấy đậm đặc và lạnh lẽo đến mức khiến dòng nước thác đỏ ngầu đang đổ xuống bỗng nhiên ngưng trệ lại trong chớp mắt.


"Thanh ca!!!"


Một tiếng gầm bi phẫn, nộ hỏa ngút trời vang lên như tiếng sấm địa mạch ngầm bộc phát.


Mộ Vân lao ra từ bóng tối, chứng kiến cảnh tượng đường ca dũng cảm của mình nằm bất động trong vũng máu, lồng ngực bị xé rách nát, lồng ngực lõm sâu do cú đá tàn bạo của Tào Phong hằng ngày hằng đêm. Nỗi đau thương mất mát tột cùng của Lôi Tộc Di Dân và lòng thù hận hệ thống cai trị tích tụ bấy lâu nay bùng nổ như núi lửa phun trào hằng ngày hằng đêm.


"Mộ Vân?! Ngươi thật sự trốn ở đây sao?!" Tào Phong giật mình kinh ngạc, nhưng ngay lập tức gã cười lớn đầy tham lam hằng ngày hằng đêm: "Tốt lắm! Hôm nay ta sẽ bắt cả hai anh em ngươi dâng nộp cho thúc thúc Tào Diêm lĩnh thưởng!"


Mộ Vân không trả lời, hắn đứng lặng trước xác của đường ca, đôi mắt đỏ xám dưới chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét đã hoàn toàn biến thành màu tím thẫm bạo liệt hằng ngày hằng đêm. Vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp xoay tròn điên cuồng đến mức phát ra tiếng rít trầm hùng như gông cùm vạn cổ bị rạn nứt.


Hắn thò tay phải vào ngực áo, lấy ra một bình gốm nhỏ màu đen—Huyết Mạch Dịch (Lôi tộc) do Thẩm Vô Danh âm thầm luyện chế từ máu tinh thuần của các tộc nhân khỏe mạnh hằng ngày hằng đêm.


"Dao nhi, nhắm mắt lại!" Mộ Vân khàn giọng thét lớn.


Hắn dứt khoát mở nắp bình gốm, uống cạn ngụm dược dịch màu đỏ sậm bạo liệt bên trong hằng ngày hằng đêm.


"Ầm!"


Dược dịch vừa vào bụng, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng như dung nham địa hỏa lập tức bùng phát trong khí hải của hắn hằng ngày hằng đêm. Huyết mạch Lôi tộc di dân cổ đại bị phong tỏa bấy lâu nay dưới Tội Ấn Chấp Pháp bỗng nhiên bị kích hoạt điên cuồng. Sự xung đột dữ dội giữa sức mạnh lôi đình nguyên thủy và tội ấn phong tỏa tạo ra một phản phệ tàn khốc tột cùng lên nhục thân hắn.


Kinh mạch toàn thân Mộ Vân rạn nứt chảy máu đen dữ dội hằng ngày hằng đêm. Da thịt trên cánh tay phải của hắn nứt nẻ rớm máu, lồng ngực ẩn hiện trận văn đỏ rực phát ra nhiệt lượng kinh người. Cơn đau nhức nhối thấu xương tủy khiến hắn gầm lên một tiếng vang dội hang động, nhưng ý chí nghịch mệnh kiên định bất khuất đã giúp hắn vượt qua bình cảnh rèn thể cực hạn hằng ngày hằng đêm.


Từ trong vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp, một tia sét mỏng manh màu tím thẫm bạo liệt đột ngột lách tách xuất hiện hằng ngày hằng đêm. Tia sét ấy xé rách sương mù rỉ sét đỏ xám, chạy dọc theo kinh mạch tay phải mới đúc cứng như thép nguội của hắn, tụ lại nơi đầu ngón tay trỏ.


Lôi Đình Nhất Kích!


"Tào Phong! Hôm nay ta thề sẽ bẻ gãy hai tay ngươi, phế bỏ tôn nghiêm của ngươi hằng ngày hằng đêm!"


Mộ Vân rít lên, đôi mắt rực tia sét tím thẫm khóa chặt lấy đối thủ hằng ngày hằng đêm. Hắn vận chuyển Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân phải xuống đất đá.


"Bùm!"


Mặt đất nứt toác, thân hình Mộ Vân lao đi như một tia chớp tím thẫm xé rách bóng tối hang động hằng ngày hằng đêm.


"Cái gì?! Sức mạnh lôi lôi?! Ngươi là tội nhân huyết mạch Lôi tộc di dân?!" Tào Phong biến sắc kinh hoàng hằng ngày hằng đêm. Gã cảm nhận được uy áp nặng nề, bạo liệt từ tia sét tím thẫm đang lao đến, vội vàng vung mạnh sợi Roi Da Gai Dầu tẩm độc sắt hòng chặn đòn tấn công: "Thiết Sa Chưởng! Roi da bạo liệt! Chết đi!"


Sợi roi da gai dầu gắn đầy gai nhọn Hắc Thiết phát ra tiếng rít u uất, mang theo chân khí Luyện Khí tầng 5 bạo liệt quật thẳng vào mặt Mộ Vân hằng ngày hằng đêm.


Mộ Vân không hề thối lui hay né tránh. Hắn biết cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của mình không thể dùng lực, nhưng tay phải của hắn đã được tôi luyện cứng như thép nguội hằng ngày hằng đêm. Hắn vung tay phải ra trước, dùng lòng bàn tay trần chụp lấy sợi roi da gai dầu đầy gai nhọn đang quật tới hằng ngày hằng đêm.


"Xoẹt!"


Gai nhọn Hắc Thiết đâm vào lòng bàn tay hắn phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai, nhưng không thể đâm xuyên qua làn da thiết cốt Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 dẻo dai hằng ngày hằng đêm. Độc tố sắt trong gai roi cố gắng xâm nhập vào kinh mạch tay hắn, nhưng lập tức bị Độc Thiết Kháng Thể Pháp và luồng chân khí rỉ sét tịnh hóa hoàn toàn hằng ngày hằng đêm.


"Ngươi muốn dùng roi này để hành hạ tộc nhân ta sao?!" Mộ Vân gầm lên, tay phải siết chặt sợi roi da, dồn toàn bộ lôi điện tím thẫm trong huyết mạch truyền thẳng vào sợi xích hằng ngày hằng đêm.


"Rắc! Rắc!"


Tia sét màu tím thẫm bạo liệt lách tách chạy dọc theo sợi roi da gai dầu. Nhiệt lượng cực hạn và uy lực hủy diệt của lôi điện nguyên thủy lập tức tịnh hóa và nung chảy sợi roi da dệt bằng sợi gai độc hằng ngày hằng đêm. Chỉ trong vòng một hơi thở, sợi roi da gai dầu tẩm độc sắt kiêu ngạo của Tào Phong đã bị lôi điện thiêu rụi thành những mảnh tro bụi rỉ sét rơi rụng xuống đất đá.


"Không thể nào! Roi da của ta..." Tào Phong kinh hoàng thét lên, gã hoảng hốt buông cán roi đang nóng bỏng ra, vội vàng thối lui ra sau hằng ngày hằng đêm.


Thế nhưng, tốc độ của gã làm sao nhanh bằng Hoang Bạo Bộ của Mộ Vân hằng ngày hằng đêm.


Mộ Vân đã áp sát ngay trước mặt Tào Phong, khuôn mặt Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét của hắn chỉ cách gã béo mạp nửa thước. Ánh mắt tím thẫm đầy sát ý bạo liệt của hắn khiến Tào Phong run rẩy kịch liệt, khí hải Luyện Khí tầng 5 hoàn toàn bị uy áp địa mạch nặng nề của Trận Nhãn Sơ Cấp đè bẹp hằng ngày hằng đêm.


"Ta đã nói hằng ngày hằng đêm, nợ máu phải trả bằng máu sòng phẳng!"


Mộ Vân khàn giọng rít lên, dồn toàn bộ lôi lực tím thẫm còn lại trong huyết mạch vào nắm đấm phải cứng như thép nguội hằng ngày hằng đêm. Hắn tung ra một cú đấm sấm sét, nhắm thẳng vào xương vai phải của Tào Phong nện xuống.


"Rắc! Ầm!"


Một tiếng nổ lôi đình vang dội hang động. Tia sét màu tím thẫm bạo liệt lách tách xé rách da thịt vai phải Tào Phong, truyền chấn động bạo liệt phá hủy hoàn toàn xương vai và khớp xương tay của gã hằng ngày hằng đêm. Xương vai phải của Tào Phong vỡ vụn thành những mảnh vụn, thịt bắp vai cháy sém bốc khói đen rỉ sét rùng rợn.


"A!!! Tay của ta!!!"


Tào Phong thét lên thảm thiết hằng ngày hằng đêm, tiếng thét đau đớn vang vọng khắp các ngách đá tối tăm của Khu Mỏ Số 9. Cơ thể béo mập của gã bị cú đấm sấm sét đánh bay xa hơn một trượng, đập mạnh vào vách đá rỉ sét nứt nẻ rồi ngã nhào xuống đất đá đen, ôm lấy bả vai phải đẫm máu run rẩy kịch liệt hằng ngày hằng đêm.


Hơn mười tên hộ vệ mỏ quặng đi theo Tào Phong chứng kiến cảnh tượng rùng rợn đó liền sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc hằng ngày hằng đêm. Chúng chưa từng thấy một tên kiếp nô phế mạch nào có thể bộc phát sức mạnh lôi lôi bạo liệt và nhục thân cứng như sắt thép đến thế.


"Yêu... yêu nhân! Gã mang huyết mạch Lôi tộc phản nghịch! Mau chạy đi báo tin cho Tào Lĩnh thống lĩnh hằng ngày hằng đêm!"


Đám lính canh gác hoảng loạn tháo chạy tán loạn vào các đường hầm tối tăm, vứt bỏ cả khiên sắt phòng ngự hằng ngày hằng đêm.


Mộ Vân không đuổi theo đám lính lác. Hắn quỳ sụp xuống đất đá lạnh lẽo bên cạnh xác của Mộ Thanh, tay phải run rẩy đưa lên vuốt mắt cho người đường ca dũng cảm hằng ngày hằng đêm.


Cơn đau bạo liệt từ kinh mạch tay phải bị rạn nứt quá tải do gánh chịu lôi điện bùng phát dồn dập, huyết khí chảy ngược chiều khiến hắn ho ra một ngụm máu đen rỉ sét hằng ngày hằng đêm. Nhưng lồng ngực hắn vẫn thẳng tắp, nộ hỏa sục sôi bảo vệ muội muội không hề suy giảm. Hắn biết, cái chết của Tào Phong chỉ là khởi đầu, cuộc truy sát tàn bạo của thống lĩnh hộ vệ Tào Lĩnh sắp giáng xuống toàn bộ Khu Mỏ Số 9 hằng ngày hằng đêm.


"Thanh ca... Vân đệ thề sẽ bẻ gãy chín tầng xích địa mạch của thiên tù này, giành lại tự do cho toàn tộc hằng ngày hằng đêm!" Mộ Vân khàn giọng thì thầm, sát ý ngút trời bùng cháy trong đáy mắt tím thẫm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!