Tôi Thể Trong Hồ Lửa Rỉ Sét
Tiếng thác nước rỉ sét màu đỏ máu đổ xuống ầm ầm ngoài cửa hang dội vào vách đá hẹp, tạo thành một thứ âm thanh gầm rú trầm đục, che giấu hoàn toàn những biến động tĩnh lặng bên trong Hang Đá Rỉ Sét.
Mộ Vân đứng bất động sát vách đá gồ ghề lối vào hang. Hắn nín thở, lồng ngực gầy guộc phập phồng rất khẽ để thu liễm hơi thở về trạng thái tĩnh mịch tuyệt đối. Tay phải hắn nắm chặt lấy lưỡi cuốc sắt rỉ sét—vũ khí thô sơ duy nhất lúc này. Lòng bàn tay phải vốn bị thương rách da do độc tố từ sợi roi gai sắt của Tống Kiệt vẫn đang bỏng rát dữ dội. Lớp vải thô rách nưới quấn vội quanh lòng bàn tay đã bị thấm đẫm một thứ dịch máu loãng màu xám tro, bốc lên mùi rỉ sắt nồng nặc và tanh tưởi. Cơn đau nhức nhối thấu xương tủy từ vết thương cứ mỗi nhịp tim lại giật lên một lần, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một ngọn thương cắm sâu vào lòng đất.
Hắn kích hoạt Thần Thức Nhãn Cảnh.
Trong thức hải tối tăm của Mộ Vân, một bản đồ địa hình ba chiều màu xám xịt hiện ra rõ nét. Dòng nước thác đỏ ngầu đổ xuống ngoài kia vốn là một bức màn che mắt hoàn hảo, nhưng lúc này, dưới nhãn cảnh thần thức, hắn nhìn thấy một luồng nhiệt lượng cơ thể người đang di chuyển cực kỳ lén lút ngay phía sau màn nước. Bóng đen đó di chuyển rất khéo léo, nhịp thở vô cùng nhẹ nhàng của một kẻ quen luồn lách trong bóng tối của các khu mỏ ngầm. Gã không lập tức xông vào, cũng không phát ra tín hiệu báo động cho lính canh tuần tra, mà chỉ dừng lại ở mép đá trơn trượt ngoài thác nước, dường như đang dùng khứu giác để dò tìm thứ gì đó.
"Mùi Huyết Linh Đan... hay là mùi máu xám của ta?" Mộ Vân thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên một tia sát ý lạnh lùng.
Hắn liếc nhìn về phía bệ đá phẳng sâu trong hang. Muội muội Mộ Dao vẫn đang ngủ lịm ấm áp dưới tấm chăn rách, hơi thở nhỏ bé ổn định nhờ linh khí tinh khiết rò rỉ từ kẽ nứt không gian trên vòm hang sưởi ấm. Hắn tuyệt đối không thể để bất kỳ kẻ nào làm tổn hại đến con bé, càng không thể để căn cứ bí mật này bị lộ.
Mộ Vân lách người qua gờ đá ẩm ướt, bước chân hắn nhẹ như một chiếc lá rụng, hoàn toàn đồng bộ với tiếng gầm rú của thác nước rỉ sét. Khi bóng đen ngoài kia vừa thò một nửa thân hình gầy nhỏ qua màn nước đỏ ngầu, Mộ Vân đã như một con mãnh thú săn mồi trong đêm, vọt tới.
Hắn vung cánh tay trái dẻo dai—cánh tay bình thường chưa hề bị phong ấn hay hóa thạch—chụp mạnh lấy cổ áo đối thủ, đồng thời tay phải mang vết thương bỏng rát ghim chặt lưỡi cuốc sắt rỉ sét sát vào cuống họng gã. Sức mạnh nhục thân dồi dào từ đan điền trận nhãn bộc phát, cưỡng ép ấn mạnh bóng đen vào vách đá trơn trượt đầy rêu độc sắt.
"Ư..." Bóng đen bị bóp nghẹt họng, hai mắt trợn ngược vì kinh hoàng.
Dưới ánh u quang mờ nhạt từ ký tự Tội Ấn trên trán Mộ Vân tỏa ra, hắn nhìn rõ gương mặt của kẻ đột nhập. Đó là một thiếu niên gầy nhỏ, có đôi mắt chữ ngũ lanh lợi nhưng lúc này đang tràn ngập sự sợ hãi tột độ—Lục Thất, kẻ trộm tin tức nổi tiếng ranh mãnh của Khu Mỏ Số 9.
"Hí... Hí Ma... Không, đại ca tha mạng! Ta không phải lính canh!" Lục Thất run rẩy rít qua kẽ răng, hai tay giơ lên đầu hàng, không dám cử động dù chỉ một thốn trước lưỡi cuốc sắt đang kề sát cổ.
Mộ Vân không hề nới lỏng tay, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo như băng ngầm dưới lòng đất:
"Lục Thất. Ngươi bám theo ta từ nghĩa trang? Nói, kẻ nào sai ngươi đến đây?"
"Không có ai cả! Đại ca bớt giận!" Lục Thất lắp bắp, khứu giác nhạy bén của gã đang ngửi thấy mùi máu xám tanh nồng phát ra từ tay phải của Mộ Vân. "Ta bị Thiết Sa Bang truy đuổi vì lỡ trộm một viên linh thạch rỉ sét của chúng. Ta trốn ra rìa nghĩa trang, ngửi thấy mùi Huyết Linh Đan thô sơ cực kỳ tinh khiết và mùi máu xám độc sắt của ngươi nên mới tò mò lần theo... Ta thề với trời đất thiên tù, ta không hề mật báo cho lính canh!"
Mộ Vân dùng thần thức nhãn cảnh khóa chặt lấy lồng ngực Lục Thất, cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập loạn xạ và dòng máu chảy dồn dập vì sợ hãi của gã, chứng tỏ gã không nói dối. Hắn khẽ nhíu mày, từ từ hạ lưỡi cuốc sắt xuống nhưng vẫn ghim chặt gã vào vách đá:
"Ngươi biết ta là ai?"
"Ngươi... ngươi là phế mạch kiếp nô Mộ Vân, kẻ đã đánh phế hai tay của Tống Kiệt ngoài rừng mỏ." Lục Thất nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt đầy vẻ kính sợ. "Thiết Sa Bang đang phát điên truy tìm ngươi. Tào Phong đã báo cáo lên thúc thúc gã là Tào Lĩnh. Đại ca, ngươi trốn ở đây không yên ổn được lâu đâu. Ta có một tin tức cực kỳ quan trọng, muốn dùng nó để đổi lấy một chỗ trốn tạm thời trong hang đá này của ngươi hằng ngày."
"Tin tức gì?" Mộ Vân lạnh lùng hỏi.
Lục Thất nhìn quanh hang đá ấm áp, cảm nhận được luồng linh khí loãng tinh khiết rò rỉ từ vòm hang, thèm thuồng hít một hơi thật sâu rồi nói nhỏ:
"Tào Phong đã xin được lệnh bài chấp pháp từ Tào Lĩnh. Đêm mai, chúng sẽ kích hoạt đại trận 'Trọng Lực Áp Chế' của Khu Mỏ Số 9 lên mức tối đa—gấp mười lăm lần trọng lực phàm giới—để ép toàn bộ tù nhân phải nộp đủ định mức quặng mỏ dâng nộp, đồng thời dùng trọng lực cực hạn đó để ép kẻ ẩn nấp là ngươi phải tự lộ diện. Phàm nhân không có tu vi nhục thân dẻo dai, dưới mười lăm lần trọng lực sẽ bị nghiền nát xương sườn, kinh mạch đứt đoạn mà chết hằng ngày."
Lồng ngực Mộ Vân chấn động nhẹ. Mười lăm lần trọng lực! Nhục thân của hắn hiện tại tuy dẻo dai hơn phàm nhân nhờ hấp thụ tàn lực rỉ sét dưới đáy vực sâu, nhưng muội muội Mộ Dao thì hoàn toàn là một phàm nhân tàn khuyết kinh mạch. Nếu trọng lực đột ngột tăng lên mức giới hạn đó, con bé sẽ bị ép chết ngay lập tức trên bệ đá này.
"Ta phải mạnh hơn... nhục thân của ta phải chịu đựng được áp lực trọng lực đó để làm lá chắn bảo vệ Dao nhi." Mộ Vân siết chặt nắm tay phải, vết thương rách da lại rỉ ra một vệt máu xám bỏng rát.
Lục Thất nhìn thấy vết thương rỉ máu xám của hắn, nói tiếp:
"Vết thương tay của ngươi đã bị nhiễm độc sắt cực nặng của roi gai Tống Kiệt. Nếu không tịnh hóa, chỉ trong ba ngày cánh tay phải của ngươi sẽ hóa thạch xơ cứng hoàn toàn. Ở khu mỏ sâu nhất, nơi gần Động Lửa Rỉ Sét có nhiệt độ cực cao, có một lão thợ rèn mù tên là Ngô đại sư đang bị giam cầm hằng ngày để rèn xiềng xích sắt rỉ cho Tiên Điện. Lão là kẻ duy nhất biết phương pháp vận hành 'Hắc Thiết Tôi Thể Thuật' và cách dùng 'Hắc Thiết Tủy' nung chảy dưới hồ 'Địa Hỏa Thô' để đúc lại xương cốt, đạt đến cảnh giới thiết cốt. Chỉ có 'Nghịch Mệnh Thể Tầng 1' mới giúp ngươi chịu đựng được mười lăm lần trọng lực và kháng vạn độc sắt."
Mộ Vân nhìn chằm chằm vào Lục Thất. Thần thức của hắn không phát hiện bất kỳ sự dao động gian xảo nào trong huyết mạch của gã thiếu niên trộm tin tức này. Hắn từ từ buông tay ra khỏi cổ áo gã, lạnh lùng nói:
"Ta tạm thời tin ngươi. Ngươi có thể trốn ở góc hang ngoài thác nước này đêm nay. Nhưng nếu ngươi dám bước vào sâu trong phòng đá của muội muội ta nửa bước, hoặc lén lút rời hang phát tín hiệu, lưỡi cuốc sắt này sẽ chém đứt đầu ngươi trước khi lính canh kịp đến."
Lục Thất mừng rỡ cúi đầu vâng dạ, vội vàng rụt người vào một góc đá ẩm ướt khuất sau thác nước để tránh bão cát đỏ bên ngoài.
Mộ Vân quay trở lại sâu trong hang. Hắn cúi xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò của Mộ Dao, lòng đau như cắt. Hắn lấy những khối đá thải rỉ sét khổng lồ xếp chồng lên nhau để chặn kín lối vào phòng đá ngầm của con bé, chỉ để lại một khe hở nhỏ dẫn linh khí ấm áp vào trong.
"Dao nhi, đợi ca ca trở về."
Hắn thì thầm, rồi dứt khoát quay người lách qua thác nước đỏ máu, lao vào bóng tối mịt mù của cơn bão cát đỏ đang gào rú bên ngoài, hướng thẳng về phía khu mỏ sâu nhất.
...
Dưới sự dẫn dắt của Thần Thức Nhãn Cảnh tầm gần, Mộ Vân luồn lách qua những đường hầm ngầm bỏ hoang chằng chịt, né tránh hoàn toàn các toán lính canh tuần tra đêm của Thiết Sa Bang. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức kinh người. Bụi sắt độc lơ lửng trong hành lang đá bắt đầu bốc lên hơi nóng hừng hực, mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào phế phổi khiến cổ họng hắn bỏng rát.
Hắn đi tới một khu vực hang động ngầm đổ nát, vách đá xung quanh đỏ rực lên như sắt nung, rỉ sét bám đầy vách đá kết tinh thành những bông hoa máu đỏ thẫm quỷ dị. Tiếng búa rện nện "chanh chát... chanh chát..." trầm hùng vang vọng ra từ một gian phòng đá rộng lớn chứa đầy khói bụi đỏ rực.
Mộ Vân bước qua cửa hang nứt nẻ.
Trước mắt hắn, giữa một bệ đá khổng lồ chứa đầy quặng sắt đen, một lão giả cao lớn, ngực trần đầy sẹo bỏng loang lổ đang quai búa rèn liên tục hằng ngày. Bắp tay lão to lớn cuồn cuộn gân xanh nứt nẻ, làn da đỏ hồng phản chiếu ánh lửa lò rèn hừng hực. Hai hốc mắt của lão xám xịt và nhắm nghiền—lão là một người mù.
Thợ rèn mù ẩn cư—Ngô đại sư.
"Cạch."
Mộ Vân vô tình giẫm phải một mảnh phế thạch rỉ sét dưới chân. Tiếng búa rèn đột ngột dừng lại.
Ngô đại sư không quay đầu, nhưng bắp tay gân guốc của lão siết chặt lấy cây búa rèn bằng thiên thạch đen nặng trăm cân, giọng nói trầm đục vang lên như sấm rền trong hang đá nóng bỏng:
"Một kiếp nô phế mạch mang theo mùi máu xám độc sắt... Lại còn mang theo cả nhịp đập đan điền rỉ sét quỷ dị. Tiểu tử, ngươi không lo đào quặng dâng nộp hằng ngày, đến cấm địa Động Lửa Rỉ Sét này của ta làm gì?"
Mộ Vân bước lên một bước, cung kính hành lễ thật sâu:
"Mộ Vân bái kiến Ngô đại sư. Lòng bàn tay phải của ta bị trúng độc sắt của Tống Kiệt, nhục thân phế mạch sắp không chống đỡ được trọng lực giới hạn tăng lên vào đêm mai. Xin đại sư chỉ điểm phương pháp vận hành Hắc Thiết Tôi Thể Thuật để đúc lại xương cốt Nghịch Mệnh Thể Tầng 1!"
Ngô đại sư từ từ quay người lại. Dù hai mắt mù lòa, nhưng lão dường như đang dùng khứu giác và thính giác nhạy bén để dò xét toàn bộ cơ thể Mộ Vân. Lão khẽ hừ lạnh một tiếng:
"Hắc Thiết Tôi Thể Thuật? Đó là cấm thuật luyện thể tàn khốc của Lôi tộc cổ đại vạn năm trước. Muốn luyện thành, ngươi phải ngâm mình trực tiếp vào hồ Địa Hỏa Thô bốc khói độc lưu huỳnh cuồn cuộn, chịu đựng nhiệt độ cực cao nung chảy sắt thép, đồng thời cưỡng ép hấp thụ tàn lực rỉ sét từ Hắc Thiết Tủy nung chảy trực tiếp vào tủy xương. Nỗi đau đó như bị vạn kim nung đỏ đâm xuyên qua từng thớ thịt, nung nấu tủy cốt. Phàm nhân kiếp nô thông thường chưa đầy mười hơi thở đã bị hỏa độc thiêu rụi thành tro bụi hằng ngày hằng đêm!"
Lão già mù bước tới gần Mộ Vân, thọc bàn tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng vào lồng ngực gầy gò của hắn, cảm nhận rõ ràng vòng xoáy đan điền trận nhãn đang xoay tròn nhịp nhàng bên trong:
"Ngươi mang đan điền rỉ sét quỷ dị, nhục thân dẻo dai hơn người thường một chút. Nhưng đúc xương thiết cốt là một canh bạc sinh tử một đi không trở lại. Ngươi có dám đánh cược cả mạng sống của mình vào hồ lửa rỉ sét kia không?"
Mộ Vân ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh không một chút dao động, giọng nói kiên định bất khuất vang lên giữa tiếng lửa lò reo réo:
"Nếu không mạnh hơn, ngày mai muội muội của ta sẽ bị mười lăm lần trọng lực của Thiết Sa Bang nghiền nát xương cốt mà chết. Mộ Vân ta thà bị lửa địa hỏa thiêu rụi thành tro bụi, chứ quyết không chịu quỳ gối nhìn huyết thân của mình bị tàn sát dã man!"
Ngô đại sư im lặng nhìn thiếu niên gầy gò đứng trước mặt. Lòng quyết tâm sắt đá và ý chí bảo vệ huyết thân của Mộ Vân dường như đã chạm đến một mảnh ký ức bi thương nào đó sâu thẳm trong lòng lão thợ rèn mù. Lão thở dài một tiếng trầm buồn, rồi dứt khoát vung tay ném mạnh một khối quặng đen xì, nặng trĩu phát ra u quang màu xám đỏ về phía Mộ Vân:
"Cầm lấy! Đây là một khối Hắc Thiết Tủy tinh thuần nhất mà ta lén giấu dưới đống phế thạch rỉ sét suốt mười năm qua. Lối vào Động Lửa Rỉ Sét nằm ngay sau cánh cổng sắt rỉ kia. Hãy ngâm mình vào hồ Địa Hỏa Thô, vận chuyển Nghịch Mệnh chân khí rỉ sét để dẫn lưu độc sắt và nhiệt lượng nung nấu xương tủy. Nếu ngươi có thể chịu đựng được ba ngày đêm không ngất đi, xương cốt của ngươi sẽ tái tạo thành thiết cốt, đột phá Nghịch Mệnh Thể Tầng 1. Nếu không... đống xương khô dưới hồ lửa kia sẽ có thêm tên của ngươi hằng ngày hằng đêm."
Mộ Vân đón lấy khối Hắc Thiết Tủy nặng trĩu bằng tay phải đang quấn vải thô. Cơn đau bỏng rát từ vết thương rách da lập tức cộng minh dữ dội với luồng độc tố sắt đậm đặc phát ra từ khối quặng, khiến máu xám rỉ ra ròng ròng qua lớp vải gạc bẩn hằng ngày.
"Đa tạ đại sư thành toàn!"
Hắn dứt khoát quay người, dùng tay trái đẩy mạnh cánh cổng sắt rỉ nặng nề, bước thẳng vào trong Động Lửa Rỉ Sét.
"Rầm!"
Cánh cổng sắt đóng sập lại sau lưng hắn, cắt đứt hoàn toàn lối lui duy nhất.
Một luồng nhiệt lượng đỏ rực, cuồn cuộn như sóng thần lập tức ập vào mặt Mộ Vân. Không gian bên trong Động Lửa Rỉ Sét rộng lớn và ngập tràn một màu đỏ rực rùng rợn của lửa địa nhiệt. Dưới đáy hang động ngầm, một hồ nước quặng nóng màu đỏ cam sôi sục—đó chính là hồ Địa Hỏa Thô bốc khói độc lưu huỳnh và hơi độc sắt nghi ngút hằng ngày hằng đêm. Vách đá xung quanh bị nhiệt độ cực cao nung chảy, rỉ sét bám đầy chảy xuống như những dòng lệ máu đỏ thẫm.
Mộ Vân đứng bên mép hồ lửa sôi sục, hơi nóng khủng khiếp lập tức thiêu rụi bộ y phục vải thô rách rưới bám đầy huyết tro trên người hắn, để lộ ra thân hình thiếu niên gầy gò nhưng gân guốc, lồng ngực ẩn hiện ký tự Tội Ấn màu đỏ sậm đang tỏa ra u quang mờ nhạt chống đỡ áp lực trọng lực nặng nề của hang sâu.
"Dao nhi, ca ca nhất định sẽ sống sót trở về!"
Hắn rít lên một tiếng trầm hùng, hai tay ôm chặt lấy khối Hắc Thiết Tủy nặng nề, rồi dứt khoát bước chân nhảy thẳng xuống hồ Địa Hỏa Thô sôi sục.
"Ầm!"
Dung dịch lửa địa nhiệt nóng bỏng màu đỏ cam lập tức bao phủ lấy toàn bộ thân thể Mộ Vân.
"A... A... A..."
Một cơn đau đớn tột cùng, tàn khốc ngoài sức tưởng tượng của phàm nhân lập tức bùng phát, xé rách mọi dây thần kinh trên cơ thể hắn. Nhiệt độ cực cao của Địa Hỏa Thô thiêu rụi lớp da thịt bên ngoài của Mộ Vân ngay lập tức, blisters đỏ rực nổi lên rồi vỡ vụn, máu đen rỉ sét trào ra từ lỗ chân lông bị ngọn lửa nung nóng bốc hơi thành những luồng khói xám nhạt hằng ngày hằng đêm.
Hơi độc lưu huỳnh và bụi sắt độc đậm đặc theo mỗi hơi thở tràn vào phế phủ, thiêu đốt phế nang và ăn mòn kinh mạch phổi của hắn như hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang cào xé từ bên trong. Cơn đau nhức nhối thấu xương khiến Mộ Vân muốn thét lên thật lớn, nhưng ngay khi hắn mở miệng, dung dịch lửa địa nhiệt nóng bỏng tràn vào cổ họng, thiêu rụi thanh quản khiến tiếng hét của hắn hóa thành những tiếng ọc ọc nghẹn ngào dưới hồ lửa.
"Giữ vững đạo tâm! Vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết!"
Trong đan điền của hắn, vòng xoáy rỉ sét Trận Nhãn Sơ Cấp bắt đầu xoay tròn điên cuồng dưới chấn động của nhiệt lượng cực hạn. Chân khí rỉ sét mỏng manh bộc phát dữ dội, nghịch chuyển kinh mạch từ gót chân chạy dọc lên đỉnh đầu để chống đỡ ngọn lửa địa hỏa đang tàn phá nhục thân hằng ngày hằng đêm.
Mộ Vân dùng tay phải đang bị thương rách da quấn vải thô siết chặt lấy khối Hắc Thiết Tủy nung đỏ dưới hồ lửa. Độc tố sắt tinh thuần nhất từ khối quặng theo các vết thương hở điên cuồng xâm nhập vào huyết quản của hắn, chảy thẳng về phía tim.
"Độc Thiết Kháng Thể Pháp! Đồng hóa cho ta!" Mộ Vân gầm rú trong tâm thức.
Hắn vận dụng bí thuật kháng độc do Thẩm Vô Kỵ truyền dạy, cưỡng ép chân khí rỉ sét bao bọc lấy các hạt độc sắt đậm đặc trong máu, không cho chúng ăn mòn tim phổi mà dẫn lưu trực tiếp vào tủy xương của toàn bộ cơ thể hằng ngày hằng đêm.
"Rắc... rắc... rắc..."
Tiếng xương cốt kêu răng rắc liên tục vang lên dưới sức nóng và áp lực khổng lồ của địa hỏa. Các mảnh xương phế mạch cũ của hắn bị nhiệt lượng cực hạn của Địa Hỏa Thô nung chảy, rạn nứt ra từng mảng nhỏ. Thế nhưng, ngay khi xương cũ nứt nẻ, độc tố sắt từ Hắc Thiết Tủy nung chảy lập tức thấm sâu vào trong tủy xương, rèn đúc và vá lại các vết rạn nứt bằng một lớp kim loại đen sạm, cứng cáp vô cùng.
Quá trình đúc xương diễn ra vô cùng tàn khốc hằng ngày hằng đêm. Xương cũ nung chảy, xương mới đúc lại từ sắt rỉ rách nát địa mạch. Mộ Vân cảm giác như nhục thân của mình đang bị đặt trên đe rèn của Ngô đại sư, chịu đựng hàng vạn nhát búa tạ của thiên thạch đen đập liên tục vào da thịt xương tủy.
Cơn đau bỏng rát từ vết thương lòng bàn tay phải của hắn giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập vào nỗi đau đúc xương tột cùng của toàn thân. Máu xám rỉ ra từ vết thương bị địa hỏa nung nóng đông đặc lại, biến lòng bàn tay phải của hắn thành một màu đen sạm bóng loáng như sắt nguội hằng ngày hằng đêm.
Hắn suýt nữa đã ngất đi mười mấy lần do thiếu nước sạch không độc để điều hòa nhiệt lượng cơ thể bộc phát cực hạn. Mỗi lần thần trí hắn mờ mịt chuẩn bị chìm vào bóng tối tử vong, hình ảnh muội muội Mộ Dao thoi thóp trên giường rơm và khuôn mặt đẫm máu của thúc thúc Mộ Hải lại hiện lên rõ nét trong thức hải, kéo ý thức của hắn quay trở lại từ ranh giới quỷ môn quan.
"Ta không thể chết... Ta là Lôi tộc nghịch thiên... Ta phải bẻ gãy chín tầng xích địa mạch của thiên tù này!"
Mộ Vân gầm lên điên cuồng trong lòng. Vòng xoáy đan điền trận nhãn sống của hắn xoay tròn đến cực hạn, bộc phát ra một luồng hút khổng lồ, cưỡng ép hút toàn bộ nhiệt lượng và độc tố sắt xung quanh hồ lửa vào trong cơ thể để làm chất dinh dưỡng tôi luyện nhục thân hằng ngày hằng đêm.
Thời gian chậm rãi trôi qua trong sự nung nấu tàn khốc của hồ lửa rỉ sét.
Đến ngày thứ ba, lớp da thịt bị charred cháy sém bên ngoài của Mộ Vân bắt đầu rạn nứt và bong tróc ra từng mảng lớn dưới dung dịch địa hỏa, rơi rụng xuống đáy hồ. Bên dưới lớp da chết mục nát kia, một lớp da thịt mới màu đen sạm, bóng loáng như sắt nguội và dẻo dai như dây thép ngâm hỏa bắt đầu lộ ra.
Xương cốt toàn thân hắn đã hoàn toàn hóa thành màu đen xám bóng loáng, gân cốt dẻo dai và cứng cáp vô cùng, có thể chịu đựng được sức nặng vạn cân mà không hề rạn nứt hằng ngày hằng đêm.
Hắn đã vượt qua giới hạn chịu đựng nhục thân phế mạch, thành công đột phá Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 và rèn đúc xương cốt đạt cảnh giới thiết cốt.
"Ầm!"
Một luồng chấn động nhục thân bạo liệt bùng phát từ cơ thể Mộ Vân, đẩy lui dung dịch lửa địa hỏa xung quanh dạt ra xa năm trượng.
Mộ Vân dẫm mạnh chân xuống đáy hồ nứt nẻ, mượn phản lực bộc phát của Nghịch Mệnh Thể vọt mạnh lên khỏi hồ Địa Hỏa Thô nóng bỏng hằng ngày hằng đêm.
Thân hình gầy gò nhưng gân guốc của hắn đáp nhẹ xuống bệ đá đen bên mép hồ lửa. Dung dịch lửa đỏ rực chảy ròng ròng trên làn da đen sạm bóng loáng của hắn rồi rơi xuống vách đá, không hề để lại một vết bỏng nào trên cơ thể mới đúc.
Lúc này, trên khắp bề mặt làn da đen sạm của Mộ Vân, từ cổ họng chạy dọc xuống lồng ngực gầy gò, ẩn hiện hàng vạn đường trận văn cổ màu đỏ rực rực lửa như sắt nung rỉ sét. Các trận văn ấy phát ra một luồng nhiệt lượng kinh người và uy áp nặng nề của địa mạch phong ấn, khiến không khí xung quanh hắn vặn vẹo liên tục vì nóng bỏng hằng ngày hằng đêm.
Hắn khẽ nắm chặt bàn tay phải—vết thương bỏng rát rỉ máu xám cũ đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một lòng bàn tay đen sạm cứng như thép nguội, tràn đầy sức mạnh nhục thân vạn cân có thể dễ dàng bẻ gãy mọi vũ khí thép lạnh cấp Luyện Khí.
Mộ Vân từ từ mở mắt ra. Đôi mắt hắn lóe lên hai tia sáng màu đỏ xám rỉ sét rực lửa đầy bạo liệt, nhìn chằm chằm về phía cánh cổng sắt rỉ của Động Lửa Rỉ Sét.
Hắn đã sẵn sàng đối đầu với bão tố mười lăm lần trọng lực của Tào Phong hằng ngày hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!