Thần Thức Cảm Địa Tìm Hang Ẩn
Tiếng gió rít gào bên ngoài khe đá của Khu Mỏ Số 9 mỗi lúc một lớn, kéo theo từng đợt bão cát đỏ đập mạnh vào vách đá nứt nẻ, phát ra những tiếng u u rợn người. Bụi sắt độc lơ lửng trong không khí bị gió cuốn đi, tạo thành những vệt sương mờ màu xám đỏ dày đặc, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt từ những tháp canh phòng xa xôi.
Trong căn phòng đá ẩm ướt, Mộ Vân đứng lặng giữa khoảng không tối tăm. Mùi máu tanh nồng từ xác hai tên lính canh gác mỏ nằm bất động dưới đất xộc thẳng vào mũi hắn. Dưới chân hắn, máu của chúng bắt đầu đông đặc lại, đen kịt và lạnh lẽo.
Mộ Vân khẽ rên nhẹ một tiếng, nâng bàn tay phải của mình lên trước ngực. Lòng bàn tay hắn hằn sâu những vết rách nát do gai nhọn từ sợi roi sắt của Tống Kiệt găm vào. Độc tố sắt tẩm trên roi đang không ngừng ăn mòn da thịt, khiến vết thương bỏng rát như bị nung trong lò than. Từng giọt máu màu xám tro rỉ ra, chậm rãi nhỏ xuống nền đá đen.
"Độc tố sắt này thật tàn độc, nếu là phàm nhân thông thường, e rằng cả cánh tay đã bị xơ cứng rồi."
Mộ Vân thầm nghĩ. Hắn vận chuyển một luồng chân khí rỉ sét mỏng manh từ vòng xoáy đan điền trận nhãn điên cuồng chạy đến tay phải, tạm thời phong tỏa độc tố không cho lan rộng. Hắn xé một vệt vải dài từ chiếc áo thô rách nưới của mình, dùng răng và tay trái quấn chặt lấy lòng bàn tay phải, siết mạnh để cầm máu. Cơn đau nhức nhối thấu xương khiến trán hắn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, đôi mắt đen nhánh không hề dao động.
Hắn quay đầu nhìn về phía chiếc giường rơm rách nát ở góc phòng. Muội muội Mộ Dao vẫn đang ngủ lịm, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò tuy đã thuyên giảm cơn sốt nhờ viên Huyết Linh Đan (Thô) của Thẩm Vô Danh, nhưng hơi thở vẫn vô cùng yếu ớt, lồng ngực phập phồng rất khẽ. Con bé giống như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió bão, chỉ cần một chấn động nhỏ cũng có thể khiến sinh mệnh mỏng manh ấy tiêu tán.
"Phòng đá này đã lộ. Tống Kiệt bị phế hai tay tháo chạy, nhất định sẽ báo lại cho Tào Phong. Chỉ trong vòng nửa canh giờ nữa, Thiết Sa Bang và lính canh mỏ sẽ phong tỏa toàn bộ Khu Mỏ Số 9 hằng ngày để truy tìm ta."
Mộ Vân tự nhẩm tính, ánh mắt lóe lên sự cẩn trọng tột cùng. Hắn biết rõ bản thân chưa có tu vi Luyện Khí Kỳ chính tông, không thể ngự khí phi hành hay thi triển pháp thuật để đối đầu trực diện với đại quân của Tào Phong. Hắn chỉ có sức mạnh nhục thân dẻo dai hơn và luồng chân khí rỉ sét mỏng manh vừa thức tỉnh. Hắn phải trốn, và quan trọng hơn, hắn phải tìm một nơi ẩn náu tuyệt đối an toàn cho Mộ Dao.
Hắn cúi xuống, kéo xác hai tên lính canh vào góc khuất sâu nhất của phòng đá, dùng những khối đá thải rỉ sét khổng lồ xếp chồng lên để che lấp đi. Đây chỉ là biện pháp trì hoãn tạm thời, nhưng ít nhất có thể khiến quân tuần tra mất thêm chút thời gian khi lục soát.
Xử lý xong, Mộ Vân thọc tay vào trong cán tre rỗng của chiếc cuốc sắt rỉ sét đã gãy đôi dưới đất, lôi ra mảnh bản đồ da thú cũ kỹ mà thúc thúc Mộ Hải đã để lại trước khi chết gục hằng ngày.
Dưới ánh u quang mờ nhạt phát ra từ ký tự Tội Ấn trên trán, Mộ Vân vuốt phẳng mảnh da thú. Trên đó vẽ chi tiết các đường hầm ngầm bỏ hoang từ ngàn năm trước, trong đó có một lối đi bí mật né tránh hoàn toàn các tháp canh phòng của lính gác mỏ, dẫn thẳng ra rìa ngoài hoang vu—nơi tọa lạc của Nghĩa Trang Tiền Đồn.
"Nghĩa Trang Tiền Đồn... nơi chôn cất hàng vạn tù nhân chết do kiệt sức. Ở đó oán khí ngút trời, lính tuần tra hằng ngày cực kỳ ghét đến gần. Đó là nơi tốt nhất để lánh nạn lúc này."
Mộ Vân quyết định dứt khoát. Hắn bế Mộ Dao lên, dùng tấm chăn rách bọc kín thân thể nhỏ bé của con bé, rồi dùng sợi dây thừng gai chắc chắn buộc chặt con bé vào sau lưng mình. Hắn cầm lấy lưỡi cuốc sắt rỉ sét sắc bén làm vũ khí phòng thân, rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng đá, hòa mình vào cơn bão cát đỏ đang gào rú bên ngoài.
Gió bão cát đỏ quật mạnh vào mặt Mộ Vân, những hạt bụi sắt độc sắc nhọn như muốn cắt rách da thịt hắn. Thế nhưng, nhờ đã luyện tập Lôi Yin Hô Hấp Pháp hằng đêm, phế phổi của hắn đã sạch bóng tạp chất, nhịp thở vô cùng ổn định. Hắn khom lưng đi sát vách đá ngầm, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động.
"U u u..."
Tiếng tù và bằng đồng thau đột ngột vang lên từ phía doanh trại lính gác, âm thanh trầm đục xuyên qua bão cát đỏ, báo hiệu lệnh phong tỏa toàn diện Khu Mỏ Số 9 đã bắt đầu. Ánh sáng từ các tháp canh phòng quét qua quét lại điên cuồng trên các lối đi chính.
Mộ Vân nín thở, áp sát người vào một khe nứt vách đá hẹp. Hắn nhìn thấy một toán lính canh Thiết Sa Bang cầm đuốc lửa lướt nhanh qua hành lang đá cách đó không đầy mười trượng, tiếng quát tháo hỗn loạn bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa.
Hắn đợi toán lính đi qua, lập tức lách người vào một lối rẽ tối tăm theo chỉ dẫn của mảnh bản đồ. Lối đi này dốc đứng, đất đá lởm chởm và đầy rêu độc sắt trơn trượt. Mộ Vân phải dùng tay phải đang bị bỏng rát bám chặt vào các gờ đá rỉ sét hằng ngày để giữ thăng bằng, bảo vệ Mộ Dao sau lưng không bị chấn động.
Sau gần nửa canh giờ luồn lách trong các đường hầm ngầm tối tăm và ẩm ướt, không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh lẽo thấu xương. Mùi đất mục rữa pha lẫn oán khí nồng nặc xộc vào mũi.
Mộ Vân bước ra khỏi một khe đá hẹp, trước mắt hắn hiện ra một vùng đất hoang vu, tiêu điều dưới bầu trời xám xịt của ngục tối. Hàng vạn bia đá cổ rách nứt, nghiêng ngả cắm trên nền đất đen đầy bụi sắt rỉ. Sương mù màu xám nhạt lơ lửng quanh các ngôi mộ, thỉnh thoảng phát ra những tiếng rên rỉ u uất vô hình.
Đây chính là Nghĩa Trang Tiền Đồn.
Ở trung tâm nghĩa trang, giữa đống đổ nát của những bia mộ cổ, có một túp lều đá nhỏ rách nát, ánh lửa dầu mù mịt hắt ra qua khe cửa hở.
Mộ Vân cẩn trọng bước tới gần. Khi hắn vừa chạm chân vào ranh giới nghĩa trang, một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng và chứa đựng sự mệt mỏi tột cùng đột ngột vang lên từ phía túp lều đá:
"Một phế mạch kiếp nô mang theo một đứa trẻ sắp chết... Lại còn mang theo cả mùi máu của lính canh mỏ. Tiểu tử, ngươi coi nghĩa trang này là nơi tị nạn của kẻ yếu sao?"
Mộ Vân dừng bước, tay phải siết chặt lưỡi cuốc sắt.
Từ trong bóng tối của túp lều đá, một lão giả từ từ bước ra. Lão giả mặc một chiếc áo vải thô màu xám bám đầy bụi đất nghĩa trang, tóc bạc xơ xác xõa rượi che khuất nửa gương mặt. Điều kinh hoàng là, lão cụt cánh tay trái và chân phải phải di chuyển bằng một cây gậy gỗ mục không lưỡi, hai hốc mắt sâu hoắm hoàn toàn trống rỗng—lão là một người mù.
Lão binh mù gác nghĩa trang—Tần Thiết Y.
Tuy không có đôi mắt, nhưng Tần Thiết Y hướng thẳng khuôn mặt sẹo lồi lõm về phía Mộ Vân, như thể lão có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trên cơ thể hắn.
"Vòng xoáy đan điền rỉ sét... khờ khạo... lại có thể thức tỉnh được Trận Nhãn Sơ Cấp sống." Tần Thiết Y khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói đầy sự lập dị nhưng thâm sâu vô cùng. "Nhưng tu vi phế mạch hèn mọn thế này, chỉ cần một tên chấp pháp giả cấp thấp của Tiên Điện quét thần thức qua, cả hai anh em ngươi sẽ lập tức bị phát hiện và đóng đinh vào Nhà Gông."
Mộ Vân bước lên một bước, cúi người hành lễ thật sâu, giọng nói kiên định bất khuất:
"Mộ Vân bái kiến tiền bối. Nhờ tiền bối chỉ điểm cho một con đường sống. Mộ Vân dù chết cũng không tiếc, nhưng muội muội của ta vô tội, con bé không thể chết ở đây hằng ngày."
Tần Thiết Y im lặng một lát, lão gõ mạnh cây gậy gỗ mục xuống đất đá nghĩa trang, phát ra một tiếng "bộp" trầm hùng chấn động thần hồn.
"Muốn sống? Thế giới này thực chất là một ngục giam khổng lồ. Kẻ yếu chỉ biết dùng đôi mắt để nhìn đường, nên luôn bị thiên quy dắt mũi. Ngươi muốn trốn tránh tai mắt lính canh, trước hết phải học cách nhìn thế giới bằng thần thức của đất đá."
Lão già mù chỉ gậy vào đống bia đá cổ ngập tràn oán khí xung quanh:
"Ngồi xuống đó. Bịt mắt lại. Nếu trong đêm nay ngươi không thể cảm nhận được nhịp đập địa mạch ngầm dưới chân, ngày mai khi tháp canh phòng quét ánh sáng quét qua, ta sẽ tự tay ném xác hai anh em ngươi vào Vực Sâu Không Đáy."
Mộ Vân nhìn đống bia mộ cổ đang bốc lên sương mù oán oán niệm lạnh lẽo hằng ngày. Hắn không hề do dự, cởi sợi thừng gai đặt Mộ Dao nằm an toàn bên trong túp lều đá của Tần Thiết Y, rồi bước thẳng ra giữa nghĩa trang hoang lạnh.
Hắn ngồi kiết già trên một tấm bia đá cổ nứt nẻ, dùng một dải vải gạc bẩn bịt chặt hai mắt của mình lại. Bóng tối hoàn toàn bao phủ lấy thị giác của hắn.
"Lắng nghe đất đá. Để thần thức của ngươi chìm xuống, hòa nhập vào dòng chảy rỉ sét dưới lòng đất." Giọng nói lạnh lùng của Tần Thiết Y vang lên từ xa, rồi im lặng hoàn toàn.
Mộ Vân bắt đầu vận chuyển chân khí rỉ sét từ đan điền, cố gắng phóng thần thức ra ngoài nhục thân để cảm nhận xung quanh hằng ngày.
Thế nhưng, ngay khi thần thức của hắn vừa chạm vào mặt đất nghĩa trang, một luồng oán khí ngút trời tích tụ từ hàng vạn tù nhân đã chết bất ngờ bùng phát dữ dội.
"U u u... oan uổng quá... ta muốn sống..."
"Tiên nhân tàn tạ... trả lại thọ nguyên cho ta..."
Hàng vạn tiếng gào thét u uất rùng rợn vang lên trực tiếp trong thức hải của Mộ Vân. Những oán linh cổ xưa hư ảo xuất hiện trong bóng tối thần thức, gương mặt chúng rách nát, đầy vết rỉ sét, lao vào cắn xé thần hồn của hắn. Cơn đau nhức nhối tinh thần tột cùng khiến Mộ Vân run rẩy kịch liệt, lồng ngực hắn nghẹn ứ, máu mũi chảy ra rỉ xám.
"Đau đớn quá... thần thức sắp bị xé rách rồi..."
Mộ Vân hoảng loạn. Hắn cố gắng đẩy thần thức ra xa hơn để thoát khỏi oán oán niệm xung quanh, nhưng phạm vi cảm nhận càng rộng, oán khí tấn công càng điên cuồng. Thức hải của hắn như một con thuyền nhỏ bị bão tố hư không vùi dập.
"Bộp!!!"
Một tiếng gõ gậy gỗ mục nặng nề của Tần Thiết Y dội thẳng xuống mặt đất nghĩa trang. Tiếng động ấy đi qua địa mạch ngầm, hóa thành một tiếng lôi âm trầm hùng vang lên trong thức hải Mộ Vân, đập tan hoàn toàn những ảo ảnh oán linh đang cắn xé thần hồn hắn.
"Ngu xuẩn!" Giọng nói nghiêm khắc của Tần Thiết Y truyền đến. "Thần thức không phải là lưỡi kiếm bạo liệt để ngươi xua đuổi vạn vật. Ngươi càng đẩy nó ra xa, ngươi càng bị thiên quy địa mạch áp chế. Hãy thu liễm lại! Hãy coi thần thức như một sợi tơ rỉ sét mỏng manh, hòa nhịp thở của ngươi vào nhịp đập chậm rãi của lòng đất đá dưới chân."
Mộ Vân bừng tỉnh. Hắn hít sâu một hơi lôi âm, bỏ qua nỗi sợ hãi ảo ảnh u uất hằng ngày. Hắn bắt đầu thu hẹp phạm vi thần thức lại, không cố gắng phóng ra ngoài một cách cưỡng ép nữa.
Hắn tập trung tinh thần vào vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp. Chiếc bánh răng rỉ sét trong đan điền xoay tròn nhịp nhàng, giải phóng ra từng luồng chân khí rỉ sét đỏ xám mỏng manh. Mộ Vân dẫn lưu luồng chân khí ấy đi xuống lòng bàn chân, xuyên qua lớp đá đen nứt nẻ của bia mộ, chậm rãi chìm sâu vào lòng đất ngầm.
Hắn bắt đầu cảm nhận được.
Dưới lớp đất đá đen lạnh lẽo kia, không phải là một khoảng không vô tri. Có những sợi tơ địa mạch màu đỏ xám đang uốn lượn chằng chịt như mạch máu của một thực thể khổng lồ. Mỗi sợi tơ địa mạch đều mang theo một tần số rung động cực kỳ chậm rãi, nặng nề hằng ngày.
Mộ Vân điều hòa nhịp tim của mình chậm lại, đồng bộ nhịp thở của nhục thân Nghịch Mệnh với nhịp đập sâu thẳm của các sợi tơ địa mạch ngầm.
"Oong... oong..."
Một tiếng cộng minh trầm hùng vang lên trong tâm khảm hắn.
Trong bóng tối hoàn toàn dưới dải băng bịt mắt, một thế giới hoàn toàn mới đột ngột mở ra trong thức hải của Mộ Vân. Một bản đồ địa hình ba chiều màu xám xịt hiện ra rõ nét đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Hắn có thể "nhìn" thấy cấu trúc của từng thớ đá đen nứt nẻ xung quanh, nhìn thấy rễ cây u minh cổ thụ mọc luồn lách dưới đất mười trượng, và thậm chí nhìn thấy ba con chuột mỏ quặng đang di chuyển nhanh chóng trong một kẽ hở hẹp sâu dưới lòng đất.
Hắn đã đột phá bình cảnh, làm chủ được Thần Thức Nhãn Cảnh tầm gần nhờ Thần Thức Cảm Địa Pháp hằng ngày.
"Tốt lắm. Coi như ngươi chưa đến mức hoàn toàn phế thải." Tần Thiết Y đứng bên cạnh, khẽ gật đầu gượng gạo, khóe môi lão nở một nụ cười grim đầy lập dị. "Bây giờ, hãy dùng đôi mắt thần thức mới của ngươi, tìm kiếm kẽ hở quy tắc địa mạch quanh đây. Có một hang động ngầm ẩn sâu sau thác nước rỉ sét gần nghĩa trang, nơi đó chứa linh khí tinh khiết rò rỉ từ tầng trên xuống, đủ để bảo mệnh cho muội muội ngươi."
Mộ Vân mở dải băng bịt mắt ra. Đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng màu xám tro rỉ sét rồi biến mất. Hắn cúi đầu cảm tạ Tần Thiết Y thật sâu hằng ngày:
"Đa tạ tiền bối truyền thụ bí pháp cứu mạng."
"Đi đi. Đừng để lính canh mỏ tìm thấy nơi đó. Con đường nghịch thiên bẻ gãy thiên tù này... chỉ mới bắt đầu bằng máu thôi." Tần Thiết Y quay lưng bước vào túp lều đá, bóng dáng cô độc cụt tay chân biến mất trong ánh lửa mù mịt.
Mộ Vân cõng Mộ Dao lên lưng, nhắm mắt kích hoạt Thần Thức Nhãn Cảnh tầm gần. Trong tâm trí hắn, dòng chảy linh lực rỉ sét của địa mạch hiện lên rõ ràng, dẫn lối qua những vách đá hiểm trở khuất tầm mắt của lính gác mỏ.
Hắn di chuyển nhanh chóng trong sương mù oán khí, né tránh hoàn toàn các đợt càn quét tầm xa của Thiết Sa Bang. Sau mười hơi thở di chuyển dứt khoát, hắn tiếp cận một vách đá dốc đứng, nơi có một dòng nước rỉ sét màu đỏ máu đang đổ xuống ầm ầm từ trên cao hằng ngày, tạo thành một bức màn nước dày đặc che giấu hoàn toàn vách đá phía sau.
Nhờ thần thức cảm nhận địa mạch, Mộ Vân nhìn thấy một kẽ hở hẹp ẩn giấu ngay sau thác nước rỉ sét màu đỏ máu.
Hắn lách người qua màn nước độc bỏng rát, bước vào bên trong. Lối đi hẹp trơn trượt đầy rêu độc sắt, dẫn sâu vào một hang động nhỏ khô ráo, ấm áp—Hang Đá Rỉ Sét.
Không khí ở đây vô cùng trong lành, không hề bám bụi sắt độc. Từ một kẽ nứt không gian nhỏ trên vòm hang rò rỉ xuống từng luồng linh khí tinh khiết mỏng manh, sưởi ấm toàn bộ phòng đá ngầm.
Mộ Vân đặt nhẹ Mộ Dao nằm xuống một bệ đá phẳng sạch sẽ, đắp chăn ấm cho con bé. Cảm nhận được linh khí ấm áp bao phủ lấy muội muội hằng ngày, lòng hắn dâng lên một sự nhẹ nhõm tột cùng bấy lâu nay.
Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt.
Thần Thức Nhãn Cảnh của Mộ Vân đột ngột chấn động dữ dội. Hắn cảm nhận được một luồng rung động cực kỳ khẽ khàng, lén lút đang phát ra từ mặt đất đá đen ngay phía ngoài thác nước rỉ sét.
Mộ Vân nín thở, tay phải siết chặt lưỡi cuốc sắt rỉ sét, ánh mắt dâng lên sát ý bạo liệt lấp lánh trong bóng tối hang động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!