Nhạc nềnPrairie

Hơi Thở Lôi Âm Tịnh Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Cổ Thần Chi Uyên dần lùi lại sau lưng Mộ Vân khi hắn bám chặt móng tay rỉ máu vào vách đá đen nhọn hoắt. Trọng lực gấp hai mươi lần phàm giới ở đáy vực giống như một bàn tay khổng lồ vô hình liên tục kéo ghì cơ thể gầy gò của hắn xuống. Càng leo lên cao, áp lực khủng khiếp ấy mới từ từ giảm xuống, trở lại mức trọng lực gấp mười lần bình thường của Hắc Thiết Ngục.


Lồng ngực Mộ Vân phập phồng kịch liệt. Từng vết nứt trên da thịt hắn—hậu quả của việc cưỡng ép nghịch chuyển kinh mạch dưới đáy vực—đã đông đặc lại thành những lớp vảy màu xám xịt như sắt rỉ. Bên trong đan điền, vòng xoáy đỏ thẫm của Trận Nhãn Sơ Cấp vẫn đang âm thầm xoay tròn chậm rãi, không ngừng hấp thụ tàn lực rỉ sét rò rỉ từ các sợi xích địa mạch xung quanh để duy trì chút chân khí rỉ sét mỏng manh trong cơ thể hắn. Hắn không có linh lực chính tông của tu sĩ tiên môn, nhưng nhục thân hắn lúc này đã dẻo dai hơn trước rất nhiều.


Hắn phải về phòng đá ngay lập tức. Dao nhi đang đợi hắn.


Mộ Vân lết cơ thể mệt mỏi rã rời qua những lối đi chằng chịt, tối tăm của Khu Mỏ Số 9. Hắn cúi rạp người dưới những bóng tối của các cột đá, nín thở mỗi khi nghe thấy tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng bước chân nặng nề của lính gác tuần tra đêm. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ những tháp canh phòng quét qua các hành lang đá, bụi sắt độc lơ lửng như những hạt sương mờ màu xám tro, liên tục bám vào da thịt, bốc lên mùi rỉ sắt nồng nặc.


Khi đẩy nhẹ phiến đá nứt nẻ che cửa phòng đá ẩm ướt của mình, một luồng khí lạnh lẽo pha lẫn mùi máu tanh nồng lập tức sộc vào mũi Mộ Vân.


"Dao nhi!"


Mộ Vân thốt lên một tiếng nghẹn ngào, vội vàng lao đến góc phòng. Trên chiếc giường rơm rách nát, muội muội Mộ Dao của hắn đang co rúm người lại dưới tấm chăn mỏng rách tơi tả. Đứa nhỏ mới mười hai tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt không một giọt máu, hai gò má đỏ bừng vì cơn sốt cao dị thường. Con bé đang co giật liên hồi, từng tiếng ho khan xé lòng vang lên, kéo theo những ngụm huyết đờm đen xịt lẫn lộn bụi sắt độc chảy tràn ra khóe môi.


"Khục... khục... ca ca... lạnh... Dao nhi lạnh quá..."


Giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu của con bé khiến tim Mộ Vân như bị vạn tiễn xuyên tâm. Hắn run rẩy ôm lấy thân hình gầy gò như một nhánh củi khô của muội muội vào lòng. Da thịt con bé nóng bỏng như than hồng, nhưng hơi thở lại lạnh buốt và đứt quãng. Bụi sắt độc của Hắc Thiết Ngục đã xâm nhập sâu vào phế phủ yếu ớt của con bé, tàn phá chút sinh mệnh lực mỏng manh còn sót lại. Thần hồn của con bé vốn đã bị thiên quy áp chế tàn nhẫn, nay lại càng thêm rách nứt cận kề cái chết.


"Dao nhi ngoan, ca ca về rồi. Ca ca sẽ cứu muội, nhất định sẽ cứu muội!"


Mộ Vân lục lọi khắp người, nhưng ba viên linh thạch rỉ sét tích lũy bấy lâu đã bị Tào Phong cướp sạch từ chiều. Hắn không còn gì cả. Đan điền trận nhãn của hắn tuy đã thức tỉnh, nhưng hắn chưa thể ngưng tụ ra linh lực sạch để tẩm bổ thần hồn cho con bé. Sự bất lực tột cùng dâng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can hắn. Hắn áp chặt trán mình vào trán muội muội, nước mắt hòa lẫn huyết tro lăn dài trên má.


"Muốn cứu con bé sao?"


Một giọng nói khàn khàn, điên khùng đột ngột vang lên từ bóng tối ngoài hành lang đá, ngay sát cửa phòng.


Mộ Vân giật mình, toàn thân căng cứng như dây cung kéo căng. Tay phải hắn lập tức nắm chặt lấy lưỡi cuốc sắt rỉ sét dưới đất, ánh mắt dâng lên sát ý bạo liệt của chân khí rỉ sét, nhìn chằm chằm ra cửa phòng.


Từ trong bóng tối, một bóng người gầy trơ xương, lưng còng rạp từ từ bước vào. Đó là Thẩm Vô Danh—lão dược nô già nua đầy sẹo của khu mỏ. Khắp người lão bốc lên mùi thảo dược độc nồng nặc, ngón tay đen kịt vì độc tố tích tụ lâu năm, đôi mắt đục ngầu lúc tỉnh lúc điên đang nhìn chằm chằm vào Mộ Dao.


"Tiền bối?" Mộ Vân khẽ nheo mắt, sát ý không hề suy giảm. Hắn biết lão già này thường ngày điên điên khùng khùng, nhưng lại có y thuật kỳ quái.


Thẩm Vô Danh không nhìn Mộ Vân, lão lầm bầm tự nói một mình, ngón tay run rẩy đưa vào trong ngực áo rách nưới, lôi ra một viên đan dược màu đỏ xám, lốm đốm những vệt đen kỳ dị. Viên đan dược vừa xuất hiện đã tỏa ra một mùi huyết khí tanh nồng nhưng lại ẩn chứa một luồng linh cơ ấm áp.


"Huyết Linh Đan (Thô)..." Thẩm Vô Danh lẩm bẩm, ném viên đan về phía Mộ Vân. "Luyện từ phế thạch và máu Huyết Lang... ức chế được độc sắt, giữ được mạng nhỏ cho con bé. Cho nó uống đi, nếu không... ba hơi thở nữa phổi nó sẽ hóa thành sắt thép mục nát."


Mộ Vân bắt lấy viên đan dược. Thần thức nhạy bén của Trận Nhãn Sơ Cấp lập tức cảm nhận được luồng dược lực ấm áp bên trong, tuy lẫn nhiều tạp chất nhưng hoàn toàn không có độc tố chí mạng đối với người phàm. Hắn không hề do dự, lập tức bóp nhẹ cằm Mộ Dao, đưa viên đan dược vào miệng con bé, dùng chút nước sạch ít ỏi còn sót lại trong ống tre giúp con bé nuốt xuống.


Chỉ trong vòng mấy hơi thở, cơn co giật của Mộ Dao dần dần dịu lại. Sắc mặt đỏ bừng vì sốt cao bắt đầu thối lui, hơi thở của con bé trở nên đều đặn và nhẹ nhàng hơn, dù vẫn còn vô cùng yếu ớt.


Mộ Vân thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được nhấc lên một phần. Hắn đặt nhẹ muội muội nằm xuống giường rơm, đắp lại tấm chăn rách cho con bé, rồi đứng dậy, bước thẳng đến trước mặt Thẩm Vô Danh.


Hắn cúi người, chắp tay hành lễ thật sâu trước lão dược nô điên khùng. Ánh mắt hắn vô cùng nghiêm túc và sòng phẳng:


"Ơn cứu mạng của tiền bối dành cho Dao nhi ngày hôm nay, Mộ Vân khắc cốt ghi tâm. Người của Lôi tộc hành sự sòng phẳng, không nhận ơn không báo đáp. Sau này tiền bối có điều gì sai khiến, Mộ Vân dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng tuyệt đối không chối từ."


Thẩm Vô Danh nhìn chăm chăm vào ký tự Tội Ấn màu đỏ sậm trên trán Mộ Vân, khóe mắt lão giật giật kịch liệt, trong mắt lóe lên một tia bi thương và hối hận sâu sắc mà Mộ Vân không thể hiểu nổi. Lão cười khùng khục, lùi dần vào bóng tối hành lang.


"Báo đáp? Khùng khục... giữ được mạng của ngươi trước roi sắt của Tào Phong đi rồi hãy nói... Khùng khục... oán nghiệt... đều là oán nghiệt..."


Bóng dáng gầy gò của lão dược nô nhanh chóng biến mất vào bóng tối tĩnh mịch của hành lang đá, để lại một tiếng thở dài u uất vang vọng.


Mộ Vân đứng lặng một lát, ánh mắt trầm xuống. Hắn nhận ra lồng ngực mình cũng đang đau nhói kịch liệt. Bụi sắt độc mà hắn hít phải hằng ngày trong mỏ quặng, cộng thêm việc gánh chịu phản phệ quy tắc dưới đáy vực sâu, đã khiến phế phổi của hắn bị tổn thương nặng nề, tích tụ một lượng lớn tạp chất sắt thép màu đen xám.


Nếu không tịnh hóa phế phổi ngay lập tức, nhục thân Nghịch Mệnh của hắn sẽ bị tắc nghẽn, không thể vận chuyển chân khí rỉ sét để chiến đấu vào ngày mai.


Mộ Vân ngồi kiết già ở góc phòng đá, nhắm chặt hai mắt. Trong thức hải của hắn, đồ hình vận hành của Lôi Yin Hô Hấp Pháp hiện lên rõ nét. Đây là phương pháp thở thô sơ của Lôi tộc cổ đại, dùng tiếng lôi âm trầm dồn nén chân khí để tịnh hóa cơ thể.


Hắn bắt đầu hít vào thật sâu. Luồng không khí bám đầy bụi sắt độc lạnh buốt tràn vào phế phổi. Mộ Vân không dùng chân khí để đẩy ra ngay, mà ngược lại, hắn cưỡng ép dồn nén luồng khí độc ấy xuống tận đáy phế nang. Vòng xoáy rỉ sét đan điền trận nhãn đột ngột xoay mạnh, giải phóng ra từng luồng chân khí rỉ sét đỏ xám, bao phủ lấy toàn bộ phổi của hắn.


"Khục... uỳnh..."


Một cơn đau nhói như vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào lồng ngực khiến toàn thân Mộ Vân run rẩy kịch liệt. Hắn cắn chặt răng đến bật máu, cố gắng giữ cho tinh thần hoàn toàn tỉnh táo. Hắn nén luồng chân khí rỉ sét và khí độc lại thành một khối nhỏ trong phế phổi, nén chặt đến mức cực hạn.


"Ùm... uỳnh..."


Từ sâu trong lồng ngực của Mộ Vân bỗng phát ra những tiếng nổ trầm đục, nhỏ nhặt nhưng bạo liệt như tiếng sấm rền dưới lòng đất ngầm. Đó là tiếng lôi âm tịnh hóa. Sức chấn động của tiếng lôi âm trầm ấy khiến toàn bộ bụi sắt độc bám chặt trên phế nang bị bong tróc ra hoàn toàn, hòa lẫn vào luồng chân khí rỉ sét.


"Phụt!!!"


Mộ Vân mở bừng mắt, khạc mạnh ra ngoài một ngụm máu đen đặc quánh, bốc lên mùi hôi thối rỉ sét nồng nặc. Ngụm máu đen vừa chạm đất đã lập tức ăn mòn mặt đá đen thành những lỗ nhỏ li ti, bốc khói xám nhẹ.


Hơi thở của Mộ Vân lập tức trở nên nhẹ nhàng và thông suốt chưa từng có. Lồng ngực hắn không còn cảm giác nghẹn ứ, từng thớ thịt, từng đốt xương như được gột rửa, nhục thân Nghịch Mệnh của hắn được củng cố thêm một bước, ẩn chứa sức mạnh nhục thân dồi dào.


Hắn vừa lau vết máu đen trên khóe môi thì thính giác nhạy bén của Thần Thức Nhãn Cảnh đột ngột giật nảy lên.


"Bịch... bịch... bịch..."


Tiếng bước chân hỗn loạn, thô bạo cùng tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng đang nhanh chóng tiến gần về phía phòng đá của hắn.


"Lục soát kỹ cho ta! Tên phế vật Mộ Vân kia dám trốn việc thu hoạch quặng chiều nay, Tào Phong thiếu gia đã phát lệnh, nếu tìm thấy hắn, trực tiếp bẻ gãy hai chân ném vào Nhà Gông!"


Giọng nói hách dịch, quen thuộc của Tống Kiệt—tay sai đắc lực của Tào Phong—vang vọng khắp hành lang đá. Tiếng bước chân rầm rập dừng lại ngay trước cửa phòng đá của Mộ Vân.


"Rầm!!!"


Phiến đá che cửa bị một cú đá cực mạnh đập nát vụn. Tống Kiệt nghênh ngang bước vào phòng, tay cầm sợi roi sắt nhỏ quấn đầy gai nhọn, khuôn mặt dơi tai chuột đầy vẻ gian xảo và tàn nhẫn. Theo sau gã là hai tên lính canh gác mỏ quặng trang bị giáp da thú đen.


"Khục... tên phế vật này quả nhiên đang trốn ở đây!" Tống Kiệt nhìn thấy Mộ Vân đang ngồi ở góc phòng, cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Ánh mắt gã lướt qua giường rơm, dừng lại trên thân hình yếu ớt của Mộ Dao. "Ồ, con nhóc ranh này vẫn chưa chết sao? Tốt lắm, Tào Phong thiếu gia đang thiếu một lô đỉnh để tẩm bổ lôi lực, đem cả hai đi cho ta!"


Sát ý trong lòng Mộ Vân bùng phát đến đỉnh điểm. Hắn không hề nói một lời, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm vào Tống Kiệt.


Hắn cúi đầu, cố tình làm ra vẻ sợ hãi run rẩy, lùi dần vào bóng tối sâu nhất của góc phòng đá, nơi ánh sáng từ hành lang không thể rọi tới. Hắn cần phải ẩn danh ra tay để trì hoãn thời gian bị phát hiện thực lực thực tế.


"Sợ rồi sao? Muộn rồi!" Tống Kiệt cười sằng sặc, vẫy tay ra lệnh cho hai tên lính canh bước lên trói Mộ Vân.


Ngay khi hai tên lính canh vừa bước vào vùng bóng tối sâu nhất, Mộ Vân đột ngột hành động.


"Vút!"


Thân hình hắn lao đi nhanh như một bóng ma lướt trong đêm tối. Sức mạnh nhục thân Nghịch Mệnh bộc phát, tay phải hắn vung lưỡi cuốc sắt rỉ sét đập mạnh vào gáy tên lính canh bên trái.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên, tên lính canh chưa kịp kêu một tiếng đã đổ sụp xuống đất bất động. Cùng lúc đó, tay trái Mộ Vân như một gọng kìm bằng sắt nguội, bóp chặt lấy cổ họng tên lính canh bên phải, dùng sức vặn mạnh.


"Khục!"


Tên thứ hai cũng lập tức mất mạng, ngã quỵ xuống bên cạnh.


Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vòng một cái chớp mắt, không hề phát ra một tiếng động lớn nào ngoài tiếng xương gãy.


Tống Kiệt hoảng hốt tột độ, nụ cười trên mặt gã cứng đờ lại. Gã không thể tin vào mắt mình—một phế mạch kiếp nô hèn mọn lại có thể giết chết hai tu sĩ Luyện Khí tầng 2 chỉ bằng nhục thân thuần túy trong chớp mắt!


"Ngươi... ngươi không phải là phế nhân!"


Tống Kiệt hét lên một tiếng kinh hoàng, phản ứng bẩm sinh của một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 giúp gã vung mạnh sợi roi sắt nhỏ quấn gai nhọn về phía bóng tối trước mặt. Roi sắt rít lên xé gió, phát ra những tia lửa lách tách nhỏ.


Mộ Vân không hề né tránh. Hắn bước một bước dứt khoát ra khỏi bóng tối, tay phải đưa ra, cưỡng ép chụp thẳng lấy sợi roi sắt gai nhọn đang quật tới.


"Xoạt!"


Gai sắt nhọn hoắt đâm rách da lòng bàn tay hắn, độc sắt tẩm trên roi bắt đầu ăn mòn da thịt bỏng rát. Nhưng nhục thân Nghịch Mệnh Thể của hắn quá cứng cáp, gã chỉ có thể gây ra vết xước nhẹ. Mộ Vân siết chặt sợi roi sắt, dồn toàn bộ chân khí rỉ sét đỏ xám từ đan điền trận nhãn vào lòng bàn tay.


"Rỉ Sét Phệ Kinh!"


Mộ Vân trầm giọng quát.


Một luồng khí rỉ sét màu đỏ xám cuồn cuộn từ lòng bàn tay hắn bùng phát, theo sợi roi sắt truyền thẳng về phía Tống Kiệt với tốc độ kinh người.


"Cái gì?!"


Tống Kiệt kinh hoàng phát hiện sợi roi sắt thép lạnh của mình bắt đầu rỉ sét, mục rữa với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Luồng khí đỏ xám ấy hung hãn xâm nhập vào tay phải gã, ăn mòn trực tiếp vào kinh mạch khí hải.


"Á!!!"


Tống Kiệt thét lên đau đớn tột cùng. Kinh mạch tay phải của gã bị khí rỉ sét ăn mòn rách nứt, da thịt nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt như sắt rỉ, linh lực hộ thể của gã vỡ vụn hoàn toàn.


Trong cơn điên cuồng vì đau đớn, Tống Kiệt lén dùng tay trái lôi ra một chiếc ống thổi độc châm bằng đồng bên hông, đưa lên miệng định bắn lén ám khí độc châm vào ngực Mộ Vân.


"Click!"


Thính giác nhạy bén của Thần Thức Nhãn Cảnh giúp Mộ Vân nghe rõ tiếng cơ quan nhỏ nhạy bén ấy. Hắn lập tức nghiêng người sang bên phải trong gang tấc.


"Phập!"


Một cây độc châm mỏng dính sượt qua vai áo rách của hắn, cắm chặt vào vách đá phía sau, ăn mòn mặt đá bốc khói đen kịt.


"Muốn chết!"


Mộ Vân lạnh lùng thốt ra hai chữ. Hắn dùng lực tay phải giật mạnh sợi roi sắt rỉ mục, kéo lê thân hình Tống Kiệt lao về phía mình. Hắn vung một cú đấm sắt nặng nề, dồn chân khí rỉ sét đập thẳng vào bắp tay trái của gã.


"Rắc!"


Xương cánh tay trái của Tống Kiệt gãy gập làm đôi. Sức mạnh nhục thân vạn cân của Mộ Vân đè bẹp hoàn toàn mọi nỗ lực chống cự của gã.


Tống Kiệt ngã quỵ xuống đất đá đen, hai cánh tay phế bỏ hoàn toàn, đau đớn co rúm người lại như một con tôm bị nướng chín. Gã nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô rách bám đầy huyết tro trước mặt bằng ánh mắt đầy sợ hãi tột độ, như nhìn thấy một con ác quỷ bước ra từ địa ngục.


"Mộ Vân... ngươi dám phế tay ta... Tào Phong thiếu gia... và cai ngục Tào Diêm... sẽ không tha cho ngươi..."


Tống Kiệt đau đớn rút lui, gã dùng chút sức tàn lết hai chân run rẩy tháo chạy ra ngoài hành lang đá, tiếng gào thét thảm thiết đầy oán hận vang vọng khắp khu mỏ tối tăm:


"Chờ đó... Tào Phong thiếu gia sẽ dốc toàn lực truy lùng kẻ đánh lén... ngươi và con nhóc ranh kia... nhất định phải chết không có chỗ chôn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!