Nhạc nềnPrairie

Đại Chiến Khương Hoài Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng lôi điện màu xanh thẫm khổng lồ, dày bằng cả người ôm, mang theo uy thế diệt thế xé rách bóng tối Huyết Trì Điện, đánh thẳng về phía Tần Lôi. Sức nóng và điện quang tỏa ra khiến không khí xung quanh méo mó, những viên đá rỉ sét rơi rụng từ vòm hang chưa kịp chạm đất đã bị thiêu rụi thành tro bụi. Tần Lôi đang dùng tay trái chém xích sắt giải cứu phu mỏ, bả vai phải bị thương rách sâu dính độc sắt vốn đang rỉ máu đen dồn dập, gã hoàn toàn không thể né tránh kịp thời dưới áp lực của một đòn đánh cấp Trúc Cơ Đỉnh Phong.


"Tránh ra!"


Một tiếng gầm khàn đục vang lên từ sau chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét.


Mộ Vân dậm mạnh chân phải xuống đất. Hoang Bạo Bộ bộc phát toàn diện, mặt đất đá đen sạm dưới chân hắn nứt toác ra thành những đường rãnh chằng chịt, bắn ra vô số mảnh đá vụn. Thân hình thiếu niên cao gầy lướt đi như một mũi tên xám tro xé gió, bất chấp mọi áp lực trọng lực đang đè nặng, lao thẳng về phía Tần Lôi.


Hắn không thể lùi bước. Hắn đã mất đi thúc thúc Mộ Hải, mất đi đường ca Mộ Thanh, và vừa chứng kiến Trần Phong hy sinh mạng sống để tiêu diệt Phan Độc. Những người huynh đệ Vô Danh Doanh này là tất cả những gì hắn còn lại ở thế giới ngục tù tàn khốc này. Hắn thà nhục thân rạn nứt, thà đan điền nổ tung, cũng tuyệt đối không để bất kỳ ai ngã xuống trước mặt mình thêm một lần nào nữa.


"ẦM!!!"


Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên chấn động toàn bộ Huyết Trì Điện ngầm. Mộ Vân lao ra chắn ngay trước người Tần Lôi, dùng chính lồng ngực và bả vai phải của mình để gánh chịu trực tiếp luồng lôi điện bạo liệt của Khương Hoài Sơn.


Điện quang màu xanh thẫm bùng nổ dữ dội, bao phủ hoàn toàn thân hình Mộ Vân. Mô tả chi tiết sự tàn phá vật lý của lôi điện bạo liệt lên nhục thân thiết cốt Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 của hắn: Lớp da thịt đen sạm bóng loáng như sắt nguội ở ngực và bả vai phải lập tức bị sấm sét nung cháy sém, rách nứt ra từng mảng lớn, máu xám đen rỉ sét phun ra dồn dập rồi bị nhiệt lượng cực cao hóa thành làn sương khói xám tro nồng nặc mùi rỉ sắt. Tiếng xương cốt kêu răng rắc liên tục dưới sức ép của lôi đình lực lượng, đau đớn như bị vạn cây kim nung lửa đâm thấu vào tủy xương.


Thế nhưng, Mộ Vân kiên cường không lùi bước dẫu chỉ nửa tấc. Sống lưng dẻo dai của hắn gồng lên thẳng tắp như một ngọn thương cắm chặt vào lòng đất.


Trong lồng ngực hắn, vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp đang xoay tròn với tốc độ điên cuồng chưa từng có. Vòng xoáy đỏ thẫm điên cuồng hút lấy luồng lôi lực rò rỉ từ đòn tấn công của Khương Hoài Sơn, chuyển hóa nó thành chân khí rỉ sét tinh thuần chạy khắp hệ thống kinh mạch thiết cốt mới đúc hằng ngày hằng giờ để xoa dịu vết rách nứt da thịt. Máu xám đen rỉ sét chảy từ vết rách da tay phải của Mộ Vân thấm đẫm chuôi Trọng Thiết Kiếm, phát ra tiếng lách tách nhỏ lôi điện huyết mạch hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Cái gì?!"


Khương Hoài Sơn đứng trên tế đàn, đôi mắt hẹp dài co rụt lại đầy kinh ngạc. Lão giả không thể tin nổi một tên kiếp nô phế mạch mang Tội Ấn phong tỏa linh căn lại có thể dùng nhục thân trần trụi để đỡ thẳng một đòn Quy Nguyên Thiên Lôi Quyết bạo liệt của mình mà không bị nổ tung thành tro bụi hằng ngày hằng giờ.


"Một tên kiến cỏ phế thải... nhục thân lại dẻo dai đến mức này sao?" Khương Hoài Sơn rít lên, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm. Lão vung tay phải, chiếc trận bàn bằng đồng đen phát ra huyết quang cực mạnh, lôi điện màu xanh thẫm quấn quanh người lão càng thêm bạo liệt.


"Mộ Vân! Ngươi có sao không?" Tần Lôi hốt hoảng gào lên từ phía sau, gã nhìn thấy tấm lưng rách nát rỉ máu xám đen bốc khói của Mộ Vân mà lòng đau như cắt.


"Lùi lại. Giải cứu anh em."


Giọng nói của Mộ Vân khàn đặc, vô cảm phát ra từ sau chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét. Cánh tay trái hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng của hắn, quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, vẫn rủ xuống vô lực bên sườn. Hắn chỉ dùng độc một tay phải để chiến đấu.


Mộ Vân siết chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi). Máu xám đen rỉ sét của hắn thấm đẫm các đường trận văn trên thân kiếm nặng vạn cân, kích hoạt thuộc tính cực hàn của hàn thiết ngàn năm ẩn giấu bên trong. Hắn dậm mạnh chân phải, mượn phản lực lao thẳng về phía tế đàn nơi Khương Hoài Sơn đang đứng.


"Trọng Thiết... Hoành Tảo!"


Mộ Vân vung kiếm quét ngang một vòng tròn rộng bằng độc tay phải. Thanh trọng kiếm thô nặng xé rách không khí nóng hầm hập, mang theo sức nặng vạn cân và lôi điện huyết mạch lách tách đánh thẳng vào Khương Hoài Sơn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ngu xuẩn!"


Khương Hoài Sơn cười khẩy khinh bỉ. Lão vung tay trái, thanh phi kiếm thép lạnh phát ra hàn quang lấp lánh lập tức bay vút ra, hóa thành một luồng lôi quang xanh thẫm chặn đứng đòn quét của Trọng Thiết Kiếm.


"KENG!!!"


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang vọng khắp Huyết Trì Điện ngầm. Sức nặng vạn cân của Trọng Thiết Kiếm chấn động mạnh mẽ, khiến thanh phi kiếm của Khương Hoài Sơn bị đẩy lùi ba thước. Thế nhưng, sức phản chấn cực mạnh từ chân khí Trúc Cơ Đỉnh Phong của lão giả cũng truyền ngược lại chuôi kiếm, khiến bả vai phải bị bỏng sém của Mộ Vân rạn nứt thêm, máu xám đen rỉ ra thấm đẫm lớp vải quấn.


Khương Hoài Sơn không thèm lùi bước, lão hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong bộc phát toàn diện. Một luồng uy áp nặng nề, lạnh lùng như thiên quy ngụy tạo đột ngột giáng xuống toàn bộ khu vực tế đàn, ghim chặt lấy nhục thân của Mộ Vân hằng ngày hằng giờ.


"Quỳ xuống cho ta!"


Khương Hoài Sơn quát lớn. Dưới sức ép của uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong, dòng chân khí rỉ sét trong kinh mạch Mộ Vân đột ngột bị ngưng trệ, tốc độ lưu chuyển giảm đi tám phần. Trọng lực xung quanh hắn như tăng lên gấp bội, khiến khớp xương gối của hắn kêu răng rắc liên tục hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng giờ.


Ngay lúc đó, từ trên cành cây gỗ sắt cổ thụ ẩn nấp sát vách đá tối tăm, Diệp Hồng Trần giương Cung Gỗ Sắt khổng lồ. Nữ chiến binh hoang dã dồn toàn bộ chân khí Luyện Khí tầng 7 vào dây cung gân yêu thú, bắn ra liên tiếp ba mũi tên gỗ sắt tẩm độc đầm lầy cực mạnh hằng ngày hằng giờ.


"VÚT! VÚT! VÚT!"


Ba mũi tên gỗ sắt xé rách sương độc, hướng thẳng vào các tử huyệt sau lưng Khương Hoài Sơn hằng ngày hằng giờ. Thế nhưng, Khương Hoài Sơn dường như đã đề phòng từ trước. Lão không thèm quay đầu, chiếc trận bàn đồng đen trong tay trái khẽ rung động, phóng ra một lớp màng bảo hộ Quy Nguyên lôi hỏa rực sáng hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Ba mũi tên gỗ sắt vừa chạm vào màng bảo hộ lôi hỏa đã bị thiêu rụi thành tàn tro khét lẹt hằng ngày hằng giờ, không thể làm lung lay phòng ngự của lão giả dẫu chỉ một sợi tóc.


"Lũ sâu kiến hoang dã các ngươi... hôm nay đều phải chết!" Khương Hoài Sơn bạo nộ quát lớn. Lão vung tay phải, điều khiển thanh phi kiếm thép lạnh phóng ra hàng vạn đạo lôi kiếm khí màu xanh thẫm chém thẳng về phía Mộ Vân đang bị uy áp ghim chặt hằng ngày hằng giờ.


Mộ Vân cắn chặt răng bật máu xám đen, hắn cố chịu đựng cơn đau buốt óc từ thần hồn bị rách nứt tổn thương nghiêm trọng. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 vào tay phải, vung Trọng Thiết Kiếm liên tiếp tạo thành một bức màn kiếm rỉ sét để cản phá lôi kiếm khí hằng ngày hằng giờ.


"Keng! Keng! Phập! Phập!"


Dù đã chặn đứng được phần lớn đòn tấn công, nhưng vài đạo lôi kiếm khí sắc bén vẫn xuyên qua màn kiếm, chém rách nứt da thịt bả vai và hông của Mộ Vân, để lại những vết thương bỏng sém rỉ máu xám đen bốc khói rỉ sét hằng ngày hằng giờ. Chênh lệch tu vi giữa một phế mạch kiếp nô và tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong ngoại giới lúc này hiện rõ mồn một hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Khương Hoài Sơn đứng lơ lửng trên tế đàn, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạo mạn tàn nhẫn tột cùng. Lão vung cao chiếc trận bàn đồng đen, Quy Nguyên Thiên Lôi Quyết bộc phát cực hạn hằng ngày hằng giờ. Từ vòm trần hang đá ngầm, lôi điện màu xanh thẫm cuồn cuộn ngưng tụ lại, hóa thành một đạo lôi kiếm khổng lồ dài hơn năm trượng, phát ra tiếng sấm gầm rú chấn động địa mạch hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng giờ.


"Mộ Vân! Chết đi!"


Khương Hoài Sơn gầm lên, đạo lôi kiếm khổng lồ chuẩn bị giáng xuống đầu Mộ Vân, dồn hắn vào đường chết hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng giờ.


Mộ Vân đứng giữa vũng máu xám đen rỉ sét của chính mình, bả vai phải bỏng sém rách nát, tay trái phế hóa thạch rủ vô lực, thần hồn rách nứt đau đớn tột cùng hằng ngày hằng giờ. Hắn nhìn đạo lôi kiếm khổng lồ đang giáng xuống, biết rõ không thể dùng sức mạnh vật lý của Trọng Thiết Kiếm để chống đỡ đòn này hằng ngày hằng giờ hằng đêm.


Một ý chí điên cuồng bùng lên trong đôi mắt màu xám tro rỉ sét sau lớp mặt nạ gỗ. Hắn dứt khoát dùng bàn tay phải trần rớm máu xám đen thọc sâu vào ngực áo rách, lôi ra bức họa rách nát cũ kỹ—Bức Họa Tội Nhân Thái Cổ hằng ngày hằng giờ.


Máu xám đen rỉ sét từ đầu ngón tay phải của hắn chảy ra dồn dập, thấm đẫm vào tâm bức họa vẽ hình mười vạn tội nhân thái cổ bị xiềng xích hằng ngày hằng giờ hằng đêm hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!