Tử Chiến Phan Độc - Hàn Tuyết
Sương độc xanh xám từ Độc Thiết Đan vẫn cuồn cuộn tràn ngập khắp Huyết Trì Điện ngầm, ăn mòn từng thớ đá rỉ sét và bóp nghẹt hơi thở của hơn một ngàn phu mỏ thuộc Vô Danh Doanh (Sơ khởi). Giữa bầu không khí tanh tưởi và nóng hầm hập ấy, lớp màng bảo hộ huyết sắc do Hàn Tuyết kích hoạt từ Huyết Sát Trận Kỳ rực sáng như một quầng mặt trời máu, bao trùm chặt chẽ lấy chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ. Sức nóng từ lò luyện tỏa ra hừng hực, nung chảy cả đá tảng xung quanh, trong khi tiếng gào thét của những con tin bị dìm dần vào miệng lò mỗi lúc một thảm thiết.
"Trần Phong! Ngươi điên rồi! Tự hủy hoại đan điền để cưỡng ép vận độc, ngươi nghĩ mình có thể sống sót bước ra khỏi đây sao?"
Tiếng gầm rú kinh hoàng của Phan Độc xé rách màn sương độc. Gã y sư tà đạo lúc này đang điên cuồng vung vẩy chiếc bình gốm đen, cố gắng phóng ra những luồng độc dịch thối rữa xương cốt màu đen kịt hằng ngày hằng giờ để đẩy lùi Trần Phong. Nhưng vô ích.
Trần Phong lúc này đã hoàn toàn hóa thành một thực thể độc nhân đáng sợ. Mười hai cây kim châm cứu bằng xương cá độc cắm sâu vào các đại huyệt trên lồng ngực gã cựu tu sĩ, cưỡng ép thiêu rụi chút thọ nguyên và sinh mệnh lực cuối cùng. Toàn bộ hệ thống kinh mạch của Trần Phong phồng rộp lên, các đường gân máu (veins) nổi đen kịt dưới làn da nhợt nhạt, liên tục bốc ra những luồng khói độc rỉ sét màu xanh xám nồng nặc. Đôi mắt lão giả nửa đen nửa bạc trừng trừng, không còn một tia lý trí phàm trần, chỉ còn lại lòng căm thù ngút trời đối với kẻ đã gieo rắc tai ương lên vạn tộc tù nhân.
"Phan Độc... nợ máu mười năm trước của gia tộc Mộ Vân... hôm nay Trần Phong ta dùng mạng này để sòng phẳng đòi lại!"
Trần Phong gầm lên một tiếng khàn đặc, dứt khoát lao thẳng vào luồng độc dịch đen kịt của đối thủ. Nhục thân của lão bị độc dịch ăn mòn đến mức da thịt rữa ra, rỉ máu đen xám, nhưng lão không hề lùi bước dù chỉ nửa tấc. Với tu vi Luyện Khí tầng 4 bộc phát cực hạn, Trần Phong vung chưởng lực Độc Thiết Chưởng mang theo toàn bộ tà độc tích tụ vạn năm, bỏ qua mọi chiêu thức phòng thủ, ôm chặt lấy bả vai Phan Độc.
"Xèo xèo xèo!"
Tiếng ăn mòn kinh hoàng vang lên khi tà độc từ hai lòng bàn tay đen kịt của Trần Phong thấm thẳng vào da thịt Phan Độc.
"Á!!! Không! Thả ta ra! Hàn sư muội! Cứu ta!" Phan Độc thét lên thảm thiết.
Tà độc của Vạn Độc Quy Nguyên Quyết điên cuồng tàn phá, khiến nhục thân của Phan Độc bắt đầu thối rữa với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Da mặt gã rữa ra từng mảng, xương cốt bên trong rạn nứt và mục nát dưới sức ăn mòn của độc sắt. Chỉ trong vòng ba hơi thở, tiếng kêu la của gã y sư tà đạo lịm dần, toàn bộ cơ thể gã đổ sụp xuống đất, hóa thành một vũng nước độc màu xám đen thối rữa, xương tủy tiêu biến hoàn toàn.
Trần Phong đứng lặng giữa vũng nước độc, mười hai cây kim châm cứu trên người gã đột ngột rơi rụng. Lão giả mỉm cười bi tráng, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Mộ Vân, rầm rầm ngã gục xuống nền đá lạnh lẽo. Hơi thở cuối cùng của lão tiêu tán, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, hy sinh hoàn toàn để chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ.
"Trần tiền bối!"
Tần Lôi gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng gã không thể lao lên vì bả vai phải bị thương rách sâu vẫn đang rỉ máu đen dồn dập. Hơn một ngàn phu mỏ Vô Danh Doanh đồng loạt quỳ sụp, nộ hỏa và bi thương tột cùng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
Mộ Vân đứng lặng trước xác Trần Phong. Ánh mắt hắn tĩnh lặng đến đáng sợ, dường như mọi cảm xúc phàm trần đã bị đóng băng dưới lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét. Nhưng trong lồng ngực hắn, vòng xoáy Trận Nhãn Sơ Cấp đang xoay tròn với tốc độ điên cuồng chưa từng có, phát ra những tiếng rít ghê rợn như gông cùm bị rạn nứt.
Cánh tay trái hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng của hắn, quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, vẫn rủ xuống vô lực bên sườn. Hắn chỉ còn một tay phải để chiến đấu.
Bàn tay phải của Mộ Vân bóp chặt lấy chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm. Vết rách da tay phải do sức phản chấn oán niệm lúc trước đột ngột bộc phát, máu xám đen rỉ sét chảy ra dồn dập, thấm đẫm toàn bộ thân kiếm rỉ sét. Luồng máu xám đen ấy không hề rơi xuống đất, mà bị các đường trận văn trên trọng kiếm hấp thụ hoàn toàn, phát ra những tiếng lách tách nhỏ của lôi điện huyết mạch ẩn giấu hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Sức mạnh tội huyết Lôi tộc trong người hắn đang thức tỉnh dữ dội trước nỗi bi phẫn tột cùng.
"Ha ha ha! Chết rồi! Tên phế thải Trần Phong đã chết!"
Hàn Tuyết đứng bên trong màng bảo hộ huyết sắc cười lớn điên cuồng, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạo mạn tàn nhẫn: "Mộ Vân! Tên kiếp nô ngu xuẩn kia đã dùng mạng mạng để giết Phan Độc, nhưng màng bảo hộ của ta vẫn vô sự! Ngươi nhìn xem, lò luyện đan đang hạ xuống, lũ phu mỏ kia sắp bị thiêu sống rồi! Ngươi làm gì được ta? Ngươi lấy cái gì để phá trận pháp này?"
"Ta lấy mạng của ngươi."
Giọng nói của Mộ Vân vang lên, khàn đặc, tĩnh lặng và lạnh lùng đến mức khiến không khí nóng hầm hập của Huyết Trì Điện đột ngột hạ xuống âm độ.
Hắn không vội vàng lao lên tấn công vật lý như lúc trước để tránh bị oán oán niệm phản chấn rách nứt da tay. Mộ Vân khẽ nhắm mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn Cảnh cực hạn. Trong thức hải tối tăm của hắn, một bản đồ địa hình ba chiều hiện ra rõ nét. Hắn nhìn xuyên qua lớp sương độc xanh xám, nhìn thấu qua lớp màng bảo hộ huyết sắc rực sáng kia.
Dưới nhãn cảnh thần thức, Mộ Vân phát hiện ra một chân tướng quan trọng: màng bảo hộ huyết sắc của Hàn Tuyết không phải là một khối phòng ngự độc lập. Sáu lá cờ đỏ tươi Huyết Sát Trận Kỳ đang liên tục rung động, phát ra hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đỏ thẫm vô hình, ghim sâu xuống lòng Hồ Máu Hiến Tế bên dưới để liên tục rút lấy oán khí của hàng vạn tù nhân đã chết làm nguồn năng lượng phục hồi tự động.
"Thì ra là thế... Liên kết dòng chảy linh lực với oán niệm hồ máu." Mộ Vân thầm nghĩ.
Nếu hắn dùng sức mạnh nhục thân thiết cốt vạn cân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 để đập phá màng bảo hộ, lực lượng của hắn sẽ bị truyền dẫn xuống hồ máu và bị oán niệm phản chấn ngược lại tàn phá da thịt tay phải. Cách duy nhất để phá vỡ thế trận này là chém đứt sợi tơ liên kết khí vận trước khi vung kiếm.
Mộ Vân hít sâu một hơi bằng Lôi Yin Hô Hấp Pháp, nén chặt toàn bộ chân khí rỉ sét trong đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp. Hắn dồn toàn bộ thần thức và chân khí rỉ sét vào tay phải, truyền dẫn trực tiếp vào thanh Trọng Thiết Kiếm.
Một luồng kiếm khí màu xám tro tĩnh lặng, cô độc và đầy rùng rợn bùng lên quanh thân kiếm rỉ sét—Kiếm Ý Tịch Diệt học từ nghĩa trang tiền đồn đã bộc phát! Kiếm ý này không mang theo thuộc tính lôi đình bạo liệt, cũng không mang theo sức nặng vạn cân, mà chỉ có một sự tịch diệt tuyệt đối, có khả năng chém đứt mọi liên kết linh lực vô hình.
Mộ Vân bước lên một bước, dậm mạnh chân phải xuống đất đá đen sạm. Thân hình hắn lướt đi như một bóng ma xám tro tĩnh mịch hằng ngày hằng giờ.
"Tịch Diệt... Trảm!"
Mộ Vân vung Trọng Thiết Kiếm bằng độc một tay phải, chém mạnh một nhát kiếm vào khoảng không vô định phía trên Hồ Máu Hiến Tế.
"Vút!"
Một vệt kiếm quang màu xám tro tĩnh lặng lướt qua không trung. Hàn Tuyết đứng trong màng bảo hộ cười khẩy: "Chém vào khoảng không? Tên kiếp nô này quả nhiên đã bị điên loạn mất trí rồi!"
Nhưng nụ cười của nàng lập tức đông cứng lại.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng rạn nứt vô hình vang lên liên tiếp giữa không trung. Dưới nhãn cảnh thần thức của Mộ Vân, hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đỏ thẫm liên kết sáu lá Huyết Sát Trận Kỳ với hồ máu đột ngột bị vệt kiếm quang xám tro chém đứt hoàn toàn. Nguồn cung cấp oán khí bị chặt đứt tức thì hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Cái gì? Ngươi đã làm gì?" Hàn Tuyết kinh hoàng hét lên khi thấy màng bảo hộ huyết sắc xung quanh mình đột ngột chuyển sang màu nhạt thếch, oán khí cuồn cuộn bên trên tan biến sạch sẽ.
"Đập nát cho ta!"
Mộ Vân không để gã đối thủ kịp phản ứng, sử dụng Hoang Bạo Bộ dậm nát nền đá dưới chân, mượn phản lực lao đi cực nhanh dưới áp lực trọng lực. Thanh Trọng Thiết Kiếm nặng vạn cân trong tay phải hắn vung lên cực hạn, mang theo sức mạnh nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 đập mạnh trực diện vào màng bảo hộ huyết sắc đã mất đi nguồn oán khí nâng đỡ.
"ẦM!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lớp màng bảo hộ huyết sắc mỏng manh vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn linh quang màu đỏ nhạt rồi tiêu biến hoàn toàn. Sức mạnh phản chấn cực mạnh đánh sập sáu lá Huyết Sát Trận Kỳ cắm xung quanh, khiến chúng gãy đôi rách nát rỉ máu đen.
Thừa thắng xông lên, Mộ Vân vung kiếm quét ngang một vòng tròn rộng—Trọng Thiết Hoành Tảo bộc phát toàn diện. Thanh trọng kiếm thô nặng đập thẳng vào chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ cao ba trượng.
"CHOANG!!!"
Chiếc đỉnh lò bằng đồng đỏ phát ra nhiệt độ cực cao bị sức nặng vạn cân của trọng kiếm đập nát hoàn toàn thành những mảnh đồng vụn rơi vãi khắp nơi. Địa Hỏa Thô bên dưới bùng lên dữ dội rồi lịm dần dưới sức đóng băng của chân khí rỉ sét. Hệ thống xích sắt treo các con tin phía trên lập tức dừng hạ xuống, giải thoát hàng trăm phu mỏ khỏi thảm cảnh bị thiêu sống.
"Không! Lò luyện đan của ta!" Hàn Tuyết thét lên điên cuồng, khuôn mặt tuyệt mỹ co rúm lại vì hoảng sợ tột độ. Nàng vội vàng lùi lại hòng vung kiếm ngự khí bỏ chạy.
Nhưng bàn tay phải trần cứng như thép nguội của Mộ Vân đã áp sát cổ họng nàng hằng ngày hằng giờ. Hắn không dùng kiếm, mà dồn toàn bộ độc tố sắt tích lũy trong nhục thân vào lòng bàn tay phải, đánh mạnh ra một chưởng lực Độc Thiết Chưởng màu đỏ xám bạo liệt.
"Phập!"
Chưởng lực đỏ xám đập thẳng vào lồng ngực Hàn Tuyết. Độc tố sắt thối rữa kinh mạch lập tức ăn mòn da thịt và phế phủ của nàng cực nhanh. Hàn Tuyết trợn ngược mắt trắng dã, phun ra một ngụm máu đen rỉ sắt, thân hình đổ sụp xuống Hồ Máu Hiến Tế bên dưới, chết không nhắm mắt hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Hàn sư muội đã chết! Phan Độc đã chết!"
"Vô Danh Doanh thắng rồi!"
Tiếng reo hò vang dội khắp Huyết Trì Điện ngầm. Tần Lôi và Diệp Hồng Trần dẫn đầu quân phản kháng nhanh chóng lao lên, vung đao chém đứt xiềng xích sắt rỉ để giải cứu các phu mỏ con tin đang bị treo lơ lửng trên vòm hang đá.
Nhưng niềm hân hoan chiến thắng chưa kịp lan tỏa thì một luồng uy áp nặng nề, bạo liệt cực hạn đột ngột giáng xuống từ phía sau tế đàn thờ đổ nát.
"RÀO... RÀO..."
Bức rèm che bằng da thú khổng lồ phía sau tế đàn đột ngột bị chém nứt làm đôi bởi một luồng lôi điện màu xanh thẫm khổng lồ.
Từ trong bóng tối bước ra là Khương Hoài Sơn—Trưởng lão ngoại môn Quy Nguyên Tông. Lão giả mặc đạo bào màu xanh thẫm thêu lôi văn, râu dài đen nhánh bay múa điên cuồng dưới sức gió lôi điện, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng vô tình rực sáng sát ý bạo liệt. Tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong của lão bộc phát toàn diện, tạo ra một vùng áp lực lôi điện nặng nề khiến toàn bộ đá tảng trên trần hang rạn nứt rơi rụng rào rào hằng ngày hằng giờ.
"Lũ kiếp nô kiến cỏ phản nghịch... các ngươi dám phá hủy lò luyện đan, sát hại đệ tử tiên môn của ta sao?" Giọng nói của Khương Hoài Sơn trầm hùng như tiếng sấm nổ ngang tai, chấn động màng nhĩ của hàng vạn phu mỏ phu dịch rỉ máu.
Lão vung tay phải, chiếc trận bàn bằng đồng đen trong tay phát ra huyết quang cực mạnh, lập tức kích hoạt Quy Nguyên Thiên Lôi Quyết bạo liệt.
"ẦM!!!"
Một luồng lôi điện màu xanh thẫm khổng lồ, dày bằng cả người ôm, đột ngột ngưng tụ từ trận bàn, mang theo uy thế diệt thế xé rách bóng tối Huyết Trì Điện, đánh thẳng về phía Tần Lôi đang dùng tay trái cắt xích sắt giải cứu phu mỏ con tin ngoài mép hồ máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!