Huyết Trì Điện Chi Bi
Bóng tối dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục không phải là một màu đen thuần túy, mà là một thứ sương mù màu huyết dụ nhạt, đặc quánh và tanh nồng. Lối hầm ngầm dốc đứng dẫn xuống Huyết Trì Điện giống như cuống họng của một con quái thú khổng lồ, liên tục phả ra những luồng khí nóng hầm hập pha lẫn mùi da thịt cháy sém và tiếng gào thét u uất.
Mộ Vân bước đi tiên phong. Bước chân của hắn cực kỳ vững chãi dẫu cho bả vai phải vẫn còn hằn sâu vết bỏng lôi điện từ trận chiến phá cổng chính vừa qua. Cánh tay trái của hắn—hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng—được quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống một cách vô lực bên sườn. Mọi sức nặng, mọi hy vọng của vạn quân phản kháng lúc này đều dồn hết vào bàn tay phải trần gân guốc đang nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng kéo lê trên mặt đất đá ẩm ướt.
"Két... két..."
Thân kiếm rỉ sét cọ xát vào đá tảng phát ra những tiếng rít ghê rợn, đồng điệu với nhịp đập nặng nề của vòng xoáy Trận Nhãn Sơ Cấp trong lồng ngực hắn. Lúc này, bên trong không gian đan điền trận nhãn sống tăm tối, linh thể mờ ảo của muội muội Mộ Dao đang được bao bọc bởi một lớp sương mù màu hồng nhạt ấm áp từ Huyết Linh Dưỡng Hồn Thuật. Nhờ năm mươi viên Linh Thạch Rỉ Sét chất lượng cao cướp được từ Khương Vô Kỵ để nâng cấp đan điền hằng ngày hằng giờ, vết rách thần hồn của con bé tạm thời được vá lại, giữ vững hơi thở thoi thóp ổn định. Điều đó giúp đạo tâm của Mộ Vân tĩnh lặng như băng tuyết ngàn năm, dẫu cho thần hồn hắn vẫn đang gánh chịu những cơn đau nhói nhức tủy do phản phệ của Huyết Trận Chỉ vẽ bằng máu ngón trỏ lúc trước.
Phía sau hắn, Tần Lôi ôm bả vai phải bị thương rách sâu dính độc sắt, tay trái nắm chặt thanh đại đao rỉ sét đã rạn nứt nhẹ ở lưỡi. Diệp Hồng Trần giương Cung Gỗ Sắt khổng lồ, bước đi nhẹ nhàng như báo săn trong bóng tối. Hơn một ngàn phu mỏ của Vô Danh Doanh (Sơ khởi) lặng lẽ bám theo, lồng ngực phập phồng thở dốc bằng Lôi Yin Hô Hấp Pháp để nén chặt chân khí, ngăn không cho bụi sắt độc ngoài hoang mạc ăn mòn phế phủ.
Khi dứt khoát rẽ qua khúc ngoặt cuối cùng của đường hầm ngầm, một không gian khổng lồ đột ngột mở ra trước mắt họ. Đó chính là Huyết Trì Điện.
"Trời đất ơi..."
Tần Lôi khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào, bàn tay trái nắm chuôi đao run rẩy kịch liệt.
Trước mắt họ là một quảng trường ngầm rộng hàng trăm trượng, vách đá xung quanh bám đầy rỉ sét đỏ thẫm như những bông hoa máu khổng lồ. Ở chính giữa điện thờ ngầm, một Hồ Máu Hiến Tế khổng lồ đang sôi sục sùng sục, phát ra những luồng oán khí đỏ thẫm bốc lên thành sương mù dày đặc. Trên vòm hang đá, hàng ngàn phu mỏ phàm nhân gầy trơ xương sườn bị xích sắt xuyên qua xương tỳ bà, treo lơ lửng như những con mồi trên giàn thịt. Máu tươi từ vết thương của họ nhỏ ròng ròng xuống hồ máu bên dưới, tạo thành những tiếng "tách... tách..." đều đặn rùng rợn.
Ngay bên mép hồ máu, một chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ cao ba trượng đang được nung đốt bởi Địa Hỏa Thô phun trào từ các khe nứt địa nhiệt ngầm. Sức nóng từ lò luyện tỏa ra kinh người, khiến không khí bị vặn vẹo rạn nứt.
"Ha ha ha! Lại có thêm củi đốt tự dẫn xác đến cửa sao?"
Một tiếng cười khàn khàn, chói tai vang lên từ phía tế đàn.
Lão giả Phan Độc bước ra từ sau lò luyện đan. Gã mặc bộ áo bào xám đen bốc mùi hóa chất độc hại, khuôn mặt xanh xao nhợt nhạt như xác chết, móng tay dài đen kịt đang vân vê một chiếc bình gốm đen chứa độc dịch. Đứng bên cạnh gã là Hàn Tuyết, nữ tu sĩ mặc áo bào đỏ rực rỡ, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ nhưng đôi mắt lại lạnh lùng tàn nhẫn vô cảm. Nàng đang vung vẩy bộ trận kỳ màu đỏ tươi Huyết Sát Trận Kỳ chứa đầy oán khí, liên tục dẫn lưu huyết khí từ hồ máu vào lò luyện để tinh luyện Huyết Thạch (Tế phẩm) dâng nộp thượng giới.
"Phan Độc! Con chó săn tà đạo!" Trần Phong bước lên từ hàng ngũ Vô Danh Doanh, khuôn mặt lão giả nửa đen nửa bạc co rúm lại vì căm phẫn tột cùng. Lão nắm chặt bộ kim châm cứu bằng xương cá độc, ngón tay bám đầy nhựa thảo dược run rẩy: "Năm xưa ngươi vì luyện chế độc dược sắt mà đầu độc nguồn nước của hàng vạn phu mỏ, hôm nay lại dám dùng sinh mệnh họ để luyện huyết thạch!"
Phan Độc nhe hàm răng đen bẩn cười lạnh: "Trần Phong? Tên tán tu phế thải đan điền bị Quy Nguyên Tông ruồng bỏ như ngươi mà cũng dám đứng đây dạy đời ta sao? Lũ kiến cỏ các ngươi hôm nay đều phải hóa thành chất dinh dưỡng cho lò luyện của Hàn sư muội!"
Không đợi quân phản kháng kịp phản ứng, Phan Độc đột ngột vung tay bóp nát một viên Độc Thiết Đan màu đen sạm hằng ngày hằng giờ.
"Ầm!"
Một luồng sương mù độc sắt màu xanh xám bạo liệt bùng phát từ lòng bàn tay gã, cuồn cuộn tràn ra khắp Huyết Trì Điện với tốc độ kinh hoàng. Luồng độc khí này chứa hàng vạn kim độc sắt nhỏ li ti, khi tiếp xúc với không khí liền ăn mòn da thịt và kinh mạch của tu sĩ cực nhanh.
"Cẩn thận! Độc khí sắt thối rữa kinh mạch!" Trần Phong lớn tiếng cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn. Sương độc xanh xám tràn qua, hàng chục chiến binh Vô Danh Doanh đi đầu hít phải độc khí lập tức ho ra từng ngụm máu đen rỉ sét. Nhục thân của họ xơ cứng lại, xương khớp kêu răng rắc đau đớn, linh lực trong khí hải bị độc tố sắt khóa chặt không thể vận chuyển. Ngay cả Tần Lôi cũng phải quỳ sụp một gối xuống đất, bả vai phải bị thương rách sâu dính độc sắt cũ bùng phát cơn đau dữ dội, máu đen thấm đẫm băng gạc.
"Hừ, lũ phế vật phàm nhân." Phan Độc cười ngạo nghễ, vung tay điều khiển sương độc vây chặt lấy Mộ Vân.
Mộ Vân đứng bất động trong màn sương độc xanh xám. Nhờ nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 dẻo dai bách độc bất xâm rèn luyện hằng ngày hằng giờ trong hồ địa hỏa, độc tố sắt thông thường không thể ăn mòn da thịt hắn. Tuy nhiên, cánh tay trái gãy nát hóa thạch của hắn lại truyền đến cảm giác tê dại lạnh buốt nhẹ do độc khí kích hoạt lôi điện tàn dư phản phệ. Hắn khẽ nheo mắt, tay phải siết chặt Trọng Thiết Kiếm, chuẩn bị dùng Hoang Bạo Bộ bộc phát lực lượng.
"Để ta đối phó với gã! Mộ Vân, ngươi phải phá hủy lò luyện đan trước khi đại trận hoàn thành!"
Trần Phong gầm lên một tiếng quyết liệt. Lão không màng đến độc khí đang tàn phá cơ thể, dứt khoát vung bộ kim châm cứu bằng xương cá độc lên. Với tốc độ nhanh như chớp, Trần Phong tự châm mười hai cây kim châm vào các đại huyệt trên ngực và đầu mình, kích hoạt Vạn Độc Quy Nguyên Quyết tàn khuyết hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Phập! Phập! Phập!"
Máu đen từ các huyệt đạo của Trần Phong phun ra, nhưng khí tức Luyện Khí tầng 4 của lão đột ngột bạo phát, cưỡng ép đẩy lùi sương độc xanh xám xung quanh. Lão lướt nhanh qua hàng ngũ thương binh, vung kim châm cứu châm vào huyệt đạo của Tần Lôi và các chiến binh Vô Danh Doanh, tạm thời tịnh hóa độc tố sắt giúp họ khôi phục khả năng di chuyển.
"Cái gì? Ngươi dám tự hủy thọ nguyên để cưỡng ép giải độc?" Phan Độc kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Chuộc tội quá khứ, hôm nay Trần Phong ta thà chết không lùi!"
Trần Phong hét lớn, dứt khoát lôi từ bên hông ra một bình sứ đen chứa độc dịch tà đạo cực mạnh. Lão ngửa cổ uống cạn ngụm độc dịch xanh xám hằng ngày hằng đêm, khiến các đường gân máu trên mặt và hai tay lão lập tức chuyển sang màu đen kịt bốc khói độc rỉ sét. Lão vận chuyển độc tố tích tụ vạn năm vào hai lòng bàn tay, đánh ra hai chưởng lực Độc Thiết Chưởng đỏ xám bạo liệt lao thẳng về phía Phan Độc.
"Rầm! Rầm!"
Phan Độc hoảng hốt vung Vạn Độc Huyết Sa Quyết cản phá. Hai luồng tà độc va chạm kịch liệt giữa không trung, phát ra những tiếng nổ ăn mòn ghê rợn, nung chảy cả những mảng đá tảng dưới chân họ. Phan Độc bị chấn động lùi liên tiếp ba bước, khóe miệng rỉ ra máu đen, gã kinh ngạc tột độ trước khả năng kháng độc và y thuật tà đạo liều mạng của lão già phế thải Trần Phong.
"Hàn sư muội! Mau vận hành lò luyện! Đừng để tên kiếp nô kia tiếp cận!" Phan Độc hét lớn khi thấy Mộ Vân đang kéo lê Trọng Thiết Kiếm tiến thẳng về phía lò luyện đan.
Hàn Tuyết đứng trên tế đàn cười lạnh một tiếng rùng rợn. Gương mặt xinh đẹp của nàng co rúm lại vì sát ý tàn nhẫn: "Muốn phá lò luyện đan của ta? Nằm mơ đi!"
Nàng vung mạnh bộ trận kỳ màu đỏ tươi Huyết Sát Trận Kỳ lên không trung. Sáu lá cờ đỏ tươi chứa đầy oán khí cắm chặt xung quanh lò luyện đan bằng đồng đỏ, liên kết trực tiếp với oán oán niệm ngút trời bốc lên từ Hồ Máu Hiến Tế.
"Huyết Sát Bảo Hộ! Kích hoạt!" Hàn Tuyết niệm chú hằng ngày hằng giờ.
"OÀNG!!!"
Một luồng ánh sáng màu huyết dụ khổng lồ bắn thẳng lên từ hồ máu, tạo thành một lớp màng bảo hộ huyết sắc dày đặc bao trùm lấy toàn bộ lò luyện đan và bản thân Hàn Tuyết. Lớp màng bảo hộ này cuồn cuộn oán khí của hàng vạn vong linh tù nhân bị thảm sát, phát ra tiếng gào thét khóc than rùng rợn xé rách màng nhĩ.
Mộ Vân đứng trước màng bảo hộ huyết sắc. Đôi mắt màu xám tro rỉ sét sau chiếc mặt nạ gỗ bùng lên u quang quyết liệt. Hắn không hề do dự, dùng tay phải dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân vạn cân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 và chân khí rỉ sét đan điền vào thanh Trọng Thiết Kiếm.
"Phá cho ta!"
Mộ Vân vung kiếm quét ngang một vòng tròn rộng cực mạnh—Trọng Thiết Hoành Tảo bộc phát!
"BOONG!!!"
Thanh trọng kiếm thô nặng mẻ góc đập mạnh trực diện vào màng bảo hộ huyết sắc của Hàn Tuyết. Một tiếng nổ kim loại trầm hùng vang dội khắp Huyết Trì Điện ngầm.
Tuy nhiên, màng bảo hộ huyết sắc không hề rạn nứt. Ngược lại, oán oán niệm cực lớn tích tụ từ hồ máu lập tức phản chấn ngược trở lại thân kiếm. Một luồng lực lượng oán niệm đỏ thẫm bạo liệt truyền dẫn thẳng vào bàn tay phải của Mộ Vân, cưỡng ép xé rách lớp da thịt tay phải cứng như thép nguội của hắn.
"Khặc!"
Mộ Vân bị phản chấn lùi lại ba bước, tay phải rớm máu xám đen rỉ sét ròng ròng xuống chuôi kiếm, kinh mạch tay phải rạn nứt đau nhói nhức tủy. Sức mạnh vật lý thuần túy hoàn toàn bị màng bảo hộ oán khí hấp thụ và triệt tiêu.
Hàn Tuyết đứng bên trong màng bảo hộ cười lớn điên cuồng ngạo mạn: "Ha ha ha! Tên kiếp nô ngu xuẩn! Màng bảo hộ của ta được duy trì bởi oán khí của hàng vạn vong linh dưới hồ máu, sức mạnh phàm nhân của ngươi làm sao phá nổi? Hãy chứng kiến tộc nhân của ngươi bị thiêu sống đi!"
Nàng vung tay kích hoạt Huyết Tế Đại Trận. Lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ đột ngột rực sáng ánh lửa đỏ bạo liệt, Địa Hỏa Thô phun trào mạnh mẽ hơn. Trên vòm hang, xích sắt bắt đầu hạ thấp xuống, dìm hàng chục phu mỏ phàm nhân đang gào thét thảm thiết sát vào miệng lò luyện đang sôi sục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!