Phá Giải Cấm Trận
Cơn bão cát đỏ ngoài hoang mạc vẫn gào rú điên cuồng như vạn tiếng ma quỷ gào thét, trút những hạt bụi sắt sắc lẹm xuống quảng trường đá đen trước Sảnh Cai Ngục. Nhưng lúc này, sự chú ý của vạn tộc tù nhân không còn nằm ở thiên tai ngoài kia, mà dồn cả vào cánh cổng sắt khổng lồ đang đóng sập trước mặt. Trên vòm trời u tối của ngục thất, sáu cột xích sắt địa mạch khổng lồ bao quanh sảnh hành chính đang bùng phát những luồng quang mang màu đỏ thẫm bạo liệt. Một lớp màng bảo hộ lôi điện đỏ rực dội xuống, tạo thành một vòm bán cầu giam hãm hoàn toàn lối vào, phát ra những tiếng nổ lách tách trầm hùng đầy đe dọa.
Luồng uy áp từ đại trận phòng ngự tối cao của Chấp Pháp Tiên Điện tỏa ra nặng nề, khiến trọng lực xung quanh tăng lên gấp bội. Bụi sắt độc lơ lửng trong không khí bị lôi điện đốt cháy, bốc lên mùi khét lẹt của đồng rỉ và lưu huỳnh. Quân phản kháng của Vô Danh Doanh và các chiến binh Hoang Dã Bộ Lạc vừa mới sục sôi khí thế sau chiến thắng trước Triệu Đột, giờ đây lại phải bước lùi trước bức tường lôi điện tử thần.
"Chết tiệt! Cánh cổng này được rèn từ hắc thiết vạn năm, lại có đại trận lôi điện hộ trì, chúng ta làm sao phá nổi?" Tần Lôi nghiến răng, vết sẹo ngang dọc trên gương mặt co rúm lại vì phẫn nộ. Bả vai phải của gã bị thương rách sâu do độc sắt ăn mòn vẫn đang rỉ máu đen thấm đẫm lớp băng gạc thô sơ, nhưng gã không màng tới đau đớn, tay trái vẫn nắm chặt thanh đại đao rỉ sét bản rộng.
Không chịu nổi sự ngăn trở của cánh cổng, Tần Lôi gầm lên một tiếng, chân khí Luyện Khí tầng 6 bộc phát toàn diện. Gã vung đao xông lên, lưỡi đao rỉ sét kéo theo một luồng đao khí xám đục chém thẳng vào màn sương lôi điện đỏ rực trước cổng chính.
"ẦM!!!"
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Nhưng lưỡi đao của Tần Lôi chưa kịp chạm vào cổng sắt thì từ trên màng bảo hộ, một tia sét trọng lực màu đỏ thẫm khổng lồ đã bắn ra bạo liệt. Luồng lôi điện mạnh mẽ chém thẳng vào thân đao, truyền dẫn một lực phản chấn kinh hoàng cực hạn.
"Khặc!"
Tần Lôi phun ra một ngụm máu đen, thân hình vạm vỡ bị đánh bật ngược trở lại mười trượng, gục xuống đất đá nứt nẻ. Thanh đại đao rỉ sét bản rộng của gã cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng, nhưng trên lưỡi đao đã xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ, khói đen bốc lên nghi ngút từ lòng bàn tay bị bỏng sém.
"Đừng manh động! Đại trận này liên kết trực tiếp với địa mạch Sảnh Cai Ngục, dùng sức mạnh vật lý thông thường chỉ bị phản phệ chết không toàn thây!" Diệp Hồng Trần giương Cung Gỗ Sắt khổng lồ, lớn tiếng cảnh báo toàn quân, đôi mắt sắc sảo của nàng khóa chặt vào màn lôi điện đang không ngừng cuộn xoáy.
Mộ Vân từ trong bóng tối của màn cát đỏ bước lên. Bóng dáng thiếu niên mười bảy tuổi cao gầy và cô độc đứng trước vòm lôi điện đỏ rực. Chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét trên mặt hắn tĩnh lặng vô cảm, che giấu hoàn toàn gương mặt nhợt nhạt do kiệt sức. Cánh tay trái của hắn—hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng—được quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống vô lực bên sườn. Hắn chỉ dùng độc một tay phải để nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng.
Hắn khẽ đỡ Tần Lôi dậy bằng tay phải, giọng nói khàn đặc vô cảm phát ra từ sau thớ gỗ rỉ sét: "Lui lại gác sườn. Trận pháp này, để ta."
Tần Lôi ôm ngực ho khan, nhìn cánh tay trái phế bỏ của Mộ Vân rồi nhìn màn lôi điện đỏ rực, gã chỉ biết nghiến răng lùi lại hốc đá. Gã biết rõ, một khi Mộ Vân đã đứng lên, nghĩa là thiếu niên này đã nhìn thấy con đường sống.
Mộ Vân đứng lặng trước cánh cổng khổng lồ. Hắn nhắm hai mắt lại, thu liễm toàn bộ hơi thở nhục thân. Trong lồng ngực hắn, vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp bắt đầu xoay tròn cực hạn, tỏa ra luồng sương ấm áp bảo vệ linh thể yếu ớt của muội muội Mộ Dao đang ẩn giấu bên trong. Cùng lúc đó, hắn phóng thần thức của mình ra ngoài—Thần Thức Khuy Trận kích hoạt.
Dưới nhãn cảnh thần thức, thế giới xung quanh Mộ Vân lập tức biến đổi. Màn lôi điện đỏ rực biến mất, thay vào đó là một mạng lưới chằng chịt các sợi tơ linh lực màu xanh lam đang cuồn cuộn chảy xiết. Chúng như những huyết quản khổng lồ, dẫn lưu năng lượng từ sâu dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục truyền lên cánh cổng hắc thiết.
"Ngọc Giản Thái Huyền, dung hợp!" Mộ Vân thầm niệm.
Mảnh ngọc vỡ rạn nứt giấu trong ngực áo hắn đột ngột phát ra linh quang ấm áp, cộng minh mạnh mẽ với đan điền trận nhãn sống. Trong thức hải tối tăm của hắn, tàn hồn của Cổ Trận Sư Thái Huyền Tử hiện hình, khoác đạo bào cổ xưa lấp lánh quang mang ngũ sắc. Giọng nói kiêu ngạo nhưng nghiêm nghị của ông vang lên trong đầu Mộ Vân:
"Hừ, một tòa cấm trận thô thiển của lũ hậu bối Chấp Pháp Tiên Điện dựng lên mà cũng làm khó được vạn quân sao? Nhóc con, nhìn kỹ vào dòng chảy địa mạch đi! Trận pháp này tuy mang thuộc tính lôi điện bạo liệt, nhưng nguồn gốc của nó lại dựa vào ba điểm nút địa mạch—mắt trận—đang ẩn giấu bên trong ba cột basalt đen đứng sừng sững bên hông cổng chính. Ngươi phải phá hủy cả ba mắt trận này cùng một lúc để cắt đứt dòng chảy linh lực, nếu không, chỉ cần một cột còn hoạt động, đại trận sẽ tự động phục hồi và nhân đôi sát thương phản phệ!"
"Làm sao phá hủy khi nhục thân của ta đang bị áp chế trọng lực?" Mộ Vân hỏi lạnh lùng.
"Dùng máu đầu ngón tay của ngươi!" Thái Huyền Tử cười lớn điên cuồng: "Máu của tội huyết Lôi tộc chứa đựng tàn lực lôi điện nguyên thủy, đan điền trận nhãn của ngươi lại mang thuộc tính rỉ sét ăn mòn địa mạch. Vẽ trận văn giải phong nghịch chuyển lên ba cột đá bằng Huyết Trận Chỉ, oán khí rỉ sét sẽ ăn mòn dòng chảy linh lực từ bên trong! Nhưng hãy nhớ, cái giá phải trả là thần hồn của ngươi sẽ bị xé rách đau đớn tột cùng!"
Mộ Vân mở bừng đôi mắt xám tro. Dưới lớp mặt nạ gỗ, sát ý của hắn đã dâng lên đến đỉnh điểm. Hắn không hề do dự, dứt khoát bước chân vào vùng áp chế trọng lực của đại trận.
"ẦM!"
Ngay khi chân hắn chạm vào quảng trường đá đen sát cổng chính, áp lực trọng lực đột ngột tăng lên gấp mười lần đè nặng lên bả vai hắn. Tiếng khớp xương toàn thân kêu răng rắc liên tục dưới sức nặng khổng lồ. Làn da đen sạm bóng loáng của Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 lập tức hiện lên các đường trận văn đỏ rực tỏa nhiệt lượng kinh người hằng ngày hằng đêm hằng giờ để chống đỡ lực kéo ghì vô hình.
"Vút! Vút!"
Hai tia sét màu đỏ thẫm từ trên màng bảo hộ bắn xuống như hai con mãng xà lửa, lao thẳng vào ngực Mộ Vân. Hắn không thể né tránh dưới áp lực trọng lực, chỉ có thể gồng cứng nhục thân thiết cốt chịu đựng trực diện.
"BÙM!"
Lồng ngực Mộ Vân bốc khói nghi ngút, da thịt bị bỏng sấy rách nứt rớm máu đen rỉ sét, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp. Sức mạnh nhục thân vạn cân giúp hắn kiên cường đứng vững. Hắn dùng bàn tay phải cứng như thép nguội đưa lên miệng, cắn rách đầu ngón tay trỏ.
Máu tươi màu xám đen rỉ sét tuôn ra, mang theo tiếng nổ lách tách nhỏ của lôi điện huyết mạch ẩn giấu. Hắn lao thẳng về phía cột basalt đen thứ nhất bên cánh tả.
"Huyết Trận Chỉ!"
Mộ Vân vạch nhanh ngón tay rớm máu lên bề mặt cột đá đen sần sùi. Từng nét vẽ cổ xưa, ngoằn ngoèo hiện lên nhanh như chớp. Ngay khi vệt máu chạm vào đá đen, một luồng ánh sáng đỏ thẫm quỷ dị bùng lên bạo liệt, ăn mòn các trận văn lôi điện màu xanh lam đang chảy bên trong cột đá.
"Khặc!"
Mộ Vân ho ra một ngụm máu xám, đầu óc hắn đau nhức dữ dội như có vạn cây kim nung lửa đâm thẳng vào thức hải. Cái giá phải trả khi dùng thần thức cưỡng ép giải trận địa mạch khiến thần hồn hắn bị rách nứt tổn thương nghiêm trọng. Nhưng hắn không dừng lại, dùng Hoang Bạo Bộ dậm nát đất đá mỏ hằng ngày, mượn phản lực lao nhanh bạo liệt sang cột đá thứ hai bên cánh hữu.
"Vẽ cho ta!"
Ngón tay trỏ rớm máu tiếp tục vạch lên cột đá thứ hai. Sương mù đỏ xám bùng lên, tiếng rít ăn mòn vang lên ghê rợn khi dòng chảy linh lực địa mạch bị chặn đứng đột ngột. Cơn đau đầu tăng lên gấp bội, mắt Mộ Vân bắt đầu rỉ ra hai dòng máu xám đen rỉ sét dưới lớp mặt nạ gỗ, hơi thở hắn dồn dập dốc sức.
"Cột cuối cùng!" Mộ Vân gầm lên trong lòng. Hắn lướt đến cột basalt thứ ba đứng sâu sát cổng chính, nơi lôi điện đỏ rực đang tập trung dày đặc nhất để bảo vệ mắt trận cuối cùng.
"Ầm!"
Một luồng sét trọng lực khổng lồ đánh thẳng vào bả vai trái hóa thạch gãy gập của hắn. Cơn đau buốt óc từ xương cốt hóa thạch truyền lại suýt khiến hắn ngất lịm, dải băng gạc vải thô quấn quanh tay trái bốc cháy dữ dội, máu xám phun ra xối xả. Nhưng bằng ý chí sắt đá bất khuất bảo vệ muội muội, Mộ Vân dùng tay phải giữ chặt cột đá, dồn chút sức lực thần hồn cuối cùng vẽ nét Huyết Trận Chỉ cuối cùng lên cột basalt thứ ba.
"OÀNG!!!"
Ba vệt máu vẽ trận văn đồng loạt bùng phát ánh sáng đỏ thẫm bạo liệt cực hạn hằng ngày hằng giờ. Sương mù rỉ sét màu đỏ xám cuồn cuộn bám chặt lấy ba cột đá, ăn mòn hoàn toàn dòng chảy linh lực địa mạch từ bên trong. Màng bảo hộ lôi điện đỏ rực khổng lồ bao phủ Sảnh Cai Ngục đột ngột rạn nứt nứt nẻ kịch liệt, các tia sét đỏ bắt đầu hỗn loạn rơi rụng mất kiểm soát hoàn toàn.
"Mắt trận đã vỡ! Tần Lôi! Diệp Hồng Trần! Phá cổng!" Mộ Vân hét lớn, giọng nói khàn đặc rớm máu.
Hắn dùng tay phải vung thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) thô nặng lên cao, dồn toàn bộ chân khí rỉ sét còn sót lại vào thân kiếm rạn nứt nhẹ. Hắn vung kiếm quét ngang một vòng tròn rộng cực mạnh—Trọng Thiết Hoành Tảo!
"ẦM VÀO CỔ!!!"
Nhát kiếm nặng vạn cân đập mạnh trực diện vào trung tâm khóa trận của cánh cổng sắt khổng lồ. Dưới chấn động bạo liệt của trọng kiếm và sự sụp đổ của địa mạch cấm trận, cánh cổng hắc thiết vạn năm cao năm trượng bị đập nát hoàn toàn thành hàng vạn mảnh vụn sắt rỉ bay tứ tung hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Màng bảo hộ lôi điện đỏ rực sụp đổ hoàn toàn như thủy tinh vỡ vụn.
"Giết!!! Giải cứu đồng bào!" Tần Lôi vung đại đao gãy, dẫn đầu vạn quân phản kháng của Vô Danh Doanh sục sôi khí thế tràn vào bên trong Sảnh Cai Ngục.
Tuy nhiên, ngay khi bước chân qua đống đổ nát của cánh cổng chính, sự phấn khích của quân phản kháng lập tức đông cứng lại.
Bên trong Sảnh Cai Ngục rộng lớn hoang vắng không một bóng người lính gác. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có sương mù oán khí màu huyết dụ nhạt bốc lên từ những khe nứt gạch lát đá đen hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Mùi máu tươi tanh nồng nặc sộc vào mũi khiến ai nấy đều phải nín thở.
Đột ngột, mặt đất dưới chân họ chấn động dữ dội. Từ sâu dưới lòng đất sảnh hành chính, thông qua những đường ống sắt rỗng và các grates đá dẫn xuống Huyết Trì Điện ngầm, một luồng âm thanh kinh hoàng bắt đầu vọng lên.
Đó là tiếng gào thét bi thảm, tuyệt vọng của hàng vạn con người đang bị xích sắt xuyên xương tỳ bà hành hạ, tiếng khóc than oán oán niệm ngút trời hòa lẫn tiếng gầm rú sôi sục của hồ máu hiến tế đang tăng tốc tinh luyện huyết thạch.
Từ sâu dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục, tiếng gào thét bi thảm của hàng vạn tù nhân vọng lên từ Huyết Trì Điện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!