Hành Quân Sảnh Cai Ngục
Cơn bão cát đỏ ngoài hoang mạc gào rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng quất những hạt bụi sắt sắc lẹm vào vách đá đen sạm của Hắc Thiết Ngục Tối. Giữa màn sương mù huyết dụ đặc quánh vị đồng rỉ sét, hơn một ngàn phu mỏ của Vô Danh Doanh (Sơ khởi) lầm lũi tiến bước. Những tấm lưng gầy trơ xương sườn hằn sâu vết sẹo roi da, những cổ chân quấn xiềng xích sắt rỉ kêu lên những tiếng "loảng xoảng" trầm đục, hòa cùng tiếng gió rít gầm rú.
Đi đầu hàng quân, bóng dáng Mộ Vân cao gầy và cô độc như một cột đá sừng sững giữa trời giông bão. Hắn đeo chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét trên mặt, che giấu hoàn toàn dung mạo mười bảy tuổi nhợt nhạt. Đôi mắt sau hốc gỗ sần sùi tĩnh lặng như nước giếng cổ, thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng màu xám tro rỉ sét của Thần Thức Nhãn Cảnh. Cánh tay trái của hắn—hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng sau trận chiến với Tào Lĩnh—được quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống vô lực bên sườn. Mọi sức nặng của thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) thô nặng đều đè lên bàn tay phải trần gân guốc cứng như thép nguội của hắn, chuôi kiếm bị bóp chặt đến mức phát ra tiếng khớp xương kêu răng rắc.
Trong đan điền của hắn, vòng xoáy Trận Nhãn Sơ Cấp xoay tròn chậm rãi, tỏa ra luồng sương mù màu hồng nhạt ấm áp để bảo bọc linh thể mờ ảo của muội muội Mộ Dao. Con bé đã an toàn, điều đó giúp đạo tâm của hắn kiên định hơn bao giờ hết.
"Đại ca, phía trước chính là quảng trường đá đen của Sảnh Cai Ngục." Tần Lôi lách người lên bên sườn Mộ Vân, bả vai phải bị thương rách sâu dính độc sắt ăn mòn nhẹ đã được đắp thuốc hoang dã tạm thời, tay trái vẫn nắm chặt thanh đại đao rỉ sét bản rộng. Gương mặt đầy sẹo ngang dọc của gã co rúm lại dưới sức gió: "La bàn đồng của ta bắt đầu chấn động dữ dội. Trận pháp khống chế trọng lực của Tào Diêm đã kích hoạt toàn diện. Càng tiến gần, áp lực đè nặng lên vai anh em càng lớn."
Mộ Vân không nói, chỉ khẽ gật đầu dưới lớp mặt nạ. Thần thức của hắn phóng ra ngoài phạm vi mười trượng, cảm nhận rõ nét từng luồng lực lượng vô hình của xích địa mạch đang kéo ghì nhục thân của vạn quân xuống mặt đất. Hàng ngàn phu mỏ bắt đầu thở dốc, sống lưng còng rạp xuống, nhưng đôi mắt họ không còn vẻ hoang mang tuyệt vọng của kiếp nô lệ hèn mọn. Nhờ Lôi Yin Hô Hấp Pháp bản giản hóa mà Mộ Vân truyền thụ trước đó, phế phổi của họ đã được tịnh hóa sạch bụi sắt độc, huyết khí bạo liệt dâng trào đỏ rực giúp họ kiên cường chống đỡ áp lực trọng lực.
"Vút!"
Một bóng đen thanh mảnh lướt nhanh từ cành cây gỗ sắt rỉ bên cánh tả xuống, đáp nhẹ bên cạnh Mộ Vân. Diệp Hồng Trần vác cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ trên vai, mái tóc đen buộc cao bay phần phật trong gió cát. Nữ chiến binh của Hoang Dã Bộ Lạc mang vẻ mặt nghiêm trọng:
"Mộ Vân, thợ săn của ta vừa phát hiện dấu vết lính canh tuần tra của Vệ Binh Doanh rút lui toàn bộ về phía tường thành Sảnh Cai Ngục. Chúng không còn tản mát cảnh giới ngoài rừng mỏ nữa. Dường như... chúng đã biết trước hướng hành quân của chúng ta hằng giờ hằng đêm."
Khóe môi sau lớp mặt nạ của Mộ Vân khẽ cong lên một vệt lạnh lùng. Hắn suy luận ngay lập tức: "Mã Sáu."
Tên phản bội mới thay thế Lý Thần kia chắc chắn đã dâng bản đồ các hang ngầm ẩn nấp của Vô Danh Doanh cho Tôn Vũ để đổi lấy một cơ hội phi thăng giả tạo. Nhưng gã không biết rằng, việc gã bán đứng bản đồ hoàn toàn nằm trong tính toán của Mộ Vân. Hắn cố tình để lộ các lối đi ngầm bỏ hoang để dụ toàn bộ lực lượng lính canh co cụm về Sảnh Cai Ngục, tránh việc chúng tản mát tàn sát các thương binh phu mỏ đang dưỡng thương hằng ngày.
"Không cần đuổi theo." Giọng nói khàn đặc, vô cảm của Mộ Vân phát ra qua thớ gỗ rỉ sét: "Dồn toàn bộ lực lượng vào cổng chính. Đập nát Sảnh Cai Ngục, món nợ máu này phải được thanh toán sòng phẳng bằng đầu của Tào Diêm và Khương Hoài Sơn."
"Rõ!"
Khi vạn quân phản kháng bước chân lên quảng trường đá đen rộng lớn, Sảnh Cai Ngục xa hoa hiện ra trước mắt họ như một con quái thú khổng lồ bằng đá đen ẩn hiện trong bão cát đỏ. Tòa sảnh được xây dựng trên xương máu của hàng vạn tù nhân qua nhiều thế kỷ, tường thành cao mười trượng bám đầy những vết rỉ sét đỏ ngầu như hoa máu.
"Ầm!"
Một tiếng trống trận trầm hùng đột ngột vang lên từ trên tường thành. Ngay sau đó, hàng trăm bó đuốc tẩm dầu hỏa bùng cháy sáng rực, xua tan một phần màn sương mù huyết dụ. Trên thành cao, Đội trưởng giám sát Tôn Vũ khoác bộ thiết giáp xám góc cạnh, khuôn mặt đầy sẹo lạnh lùng vô tình hiện ra dưới ánh lửa. Gã cầm thanh đao thép bản rộng nặng bốn mươi cân chỉ thẳng xuống dưới, giọng nói mang theo chân khí Luyện Khí tầng 7 vang vọng:
"Lũ kiếp nô phế thải hoang dã các ngươi thật to gan lớn mật! Ỷ vào chút tà thuật ngự thú biến dị mà dám vọng tưởng công phá Sảnh Cai Ngục sao? Tào Diêm đại nhân và Khương Hoài Sơn trưởng lão đã biết trước kế hoạch của các ngươi hằng giờ hằng đêm nhờ bản đồ của Mã Sáu! Hôm nay, tường thành này chính là mồ chôn tập thể của vạn tộc phản nghịch các ngươi!"
Tôn Vũ vừa dứt lời, gã vung mạnh tay đao:
"Bắn! Mạt sát toàn bộ cho ta!"
"Vút! Vút! Vút! Vút!"
Hàng loạt tiếng rít xé gió rùng rợn bùng phát liên tiếp. Từ trên tường thành cao, hơn hai trăm hộ vệ mỏ quặng đồng loạt xả mưa tên độc sắt dày đặc xuống quảng trường đá đen. Những mũi tên thép lạnh được ngâm trong chất độc thối rữa của Độc Thiết Đan, phát ra những luồng sương mù màu xanh xám ăn mòn da thịt và kinh mạch cực mạnh hằng ngày hằng đêm.
"Mưa tên độc! Toàn quân phòng thủ cận chiến!" Tần Lôi hét lớn, vung đại đao rỉ quét ngang một vòng để gạt bay hai mũi tên đang lao thẳng vào ngực một thợ mỏ già.
Thiết Trụ bước lên tiên phong. Gã thợ mỏ lực lưỡng ngực trần đầy sẹo roi da, bắp tay gân guốc gồng cứng cực hạn. Gã vung chiếc khiên sắt dày làm từ nắp thùng lò rèn khổng lồ, chặn đứng hàng chục mũi tên độc đang cắm phầm phập vào mặt khiên.
"Két... két..."
Chất độc sắt xanh xám bám trên mũi tên bắt đầu ăn mòn bề mặt khiên sắt, bốc lên những luồng khói độc hôi thối. Sức nặng và lực chấn động cực mạnh từ mưa tên liên tục dội xuống khiến Thiết Trụ bị chấn động nhẹ ở vai phải, tiếng xương khớp kêu lên răng rắc dữ dội dưới áp lực trọng lực giới hạn. Gã cắn chặt răng rống lên, sống lưng dẻo dai gồng cứng không chịu lùi nửa bước hằng ngày.
Tuy nhiên, mưa tên quá dày đặc. Một số chiến binh phu mỏ ở cánh hữu không có khiên che chắn bị tên độc sắt đâm xuyên qua vai và chân. Chất độc nhanh chóng lan tràn làm xơ cứng da thịt, khiến họ ho ra máu đen rỉ sét, ngã gục xuống đất đá nóng bỏng trong đau đớn tột cùng.
"Diệp Hồng Trần, phản kích! Chặt đứt đội cung thủ của chúng!" Mộ Vân ra lệnh dứt khoát.
"Để đó cho ta!"
Nữ chiến binh hoang dã dậm mạnh chân, thân hình dẻo dai phóng vút lên một cành cây gỗ sắt sát tường thành. Nàng dùng sức mạnh nhục thân vạn cân giương căng cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ, dồn chân khí Hoang Dã Chiến Huyết vào dây cung gân thú.
"Vút!"
Một mũi tên gỗ sắt ngâm nước độc bắn đi với tốc độ xé gió từ khoảng cách trăm trượng, găm thẳng vào ngực một tên lính canh cung thủ trên tường thành, lực bắn mạnh đến mức đóng đinh gã vào cột đá phía sau. Diệp Hồng Trần bắn liên tiếp năm mũi tên không hề suy giảm lực lượng hằng ngày, dọn sạch một góc cung thủ của địch, giải vây áp lực cho đội tiên phong.
Mộ Vân đứng giữa mưa tên, đôi mắt sau chiếc mặt nạ gỗ vẫn tĩnh lặng vô cảm. Hắn bước từng bước dứt khoát về phía trước, tay phải nắm chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm thô nặng kéo lê trên đất đá đen sạm phát ra tiếng rít ghê rợn.
"Vút!"
Ba mũi tên độc sắt lao thẳng về phía đầu hắn. Mộ Vân không hề né tránh, hắn chỉ dùng độc một tay phải vung Trọng Thiết Kiếm quét ngang một vòng tròn rộng—Trọng Thiết Hoành Tảo!
"Keng! Keng! Keng!"
Thanh trọng kiếm nặng vạn cân đập nát hoàn toàn ba mũi tên thép lạnh thành những mảnh vụn rỉ sét rơi rụng hằng ngày hằng đêm. Sức nặng bạo liệt từ đòn quét kiếm của hắn tạo ra một luồng gió kiếm mạnh mẽ thổi bay sương mù độc tố sắt xung quanh, che chở cho các phu mỏ phía sau lao lên.
Chứng kiến cảnh tượng mưa tên độc bị liên minh phản kháng bẻ gãy, Tôn Vũ đứng trên thành cao b bạo nộ. Gã gầm lên phẫn nộ, lôi từ trong ngực giáp ra một đạo trận phù đồng rách nứt phát ra u quang đỏ thẫm hằng ngày hằng giờ:
"Lũ sâu kiến phế thải các ngươi tưởng nhục thân cứng cáp là có thể vượt qua tường thành sao? Kích hoạt Quy Nguyên Lôi Trận phòng thủ tường thành cho ta! Tiêu diệt sạch thần hồn của chúng!"
Tôn Vũ bóp nát trận phù đồng. Ngay lập tức, sáu cột xích sắt địa mạch khổng lồ bao quanh tường thành Sảnh Cai Ngục rung động dữ dội. Những sợi tơ trận pháp màu tím thẫm bùng phát lôi điện trọng lực cực mạnh, quấn quanh vách đá thành cao.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Hàng loạt luồng lôi điện bạo liệt màu tím thẫm bắn ra liên tục từ trên tường thành, quét thẳng xuống quảng trường đá đen. Một luồng lôi điện đánh trúng bệ đá sát chân thành, khiến đá đen nứt toác bắn ra hàng vạn mảnh đá vụn sắc bén. Ba chiến binh phu mỏ bị lôi điện sượt qua, nhục thân lập tức bị bỏng rát rách nứt, kinh mạch rạn nứt ho ra máu đen dồn dập, ngã gục hoảng loạn.
"Trận pháp lôi điện phòng thủ tường thành quá mạnh! Không thể áp sát cổng phụ!" Tần Lôi hét lớn, cố gắng dẫn đầu một đội tiên phong đột kích cánh tả hòng tìm kẽ hở. Nhưng Tôn Vũ đứng trên thành cao đã phát hiện ra gã. Gã đội trưởng giám sát vung thanh đao thép bản rộng nặng bốn mươi cân, tung ra sát chiêu Khai Sơn Đao Pháp bạo liệt chém xuống hằng ngày.
"Ầm!"
Một luồng đao khí xám xịt Khai Sơn Quyết xé rách không khí, đè bẹp hoàn toàn đao thế của Tần Lôi. Lực chấn động cực mạnh khiến Tần Lôi hộc máu lùi liên tiếp mười bước, thanh đại đao rỉ trên tay gã bị rạn nứt nứt nẻ nhẹ, bả vai phải bị thương cũ rách miệng rỉ máu đen dữ dội, buộc phải thối lui bảo toàn lực lượng.
Mộ Vân đứng lặng nhìn cảnh tượng đồng đội bị lôi điện và đao khí ngăn cản. Hắn nhắm mắt lại, Thần Thức Nhãn Cảnh phóng ra cực hạn.
Dưới nhãn cảnh thần thức của đan điền trận nhãn sống, toàn bộ thế giới xung quanh biến thành một bản đồ địa hình ba chiều màu xám xịt. Hắn nhìn thấy rõ nét các sợi tơ linh lực màu tím thẫm của Quy Nguyên Lôi Trận đang lưu chuyển chằng chịt từ sáu cột xích địa mạch dẫn thẳng về một điểm nút mắt trận nằm ngay dưới chân cổng phụ bằng gỗ sắt dày bên cánh hữu tường thành.
"Mắt trận ở cổng phụ." Mộ Vân suy luận lạnh lùng hằng ngày hằng giờ: "Trận pháp lôi điện liên kết trực tiếp với địa mạch tường thành, không thể dùng lực lượng phàm nhân phá hủy từ bên ngoài, cách duy nhất là dùng tốc độ cực hạn của Hoang Bạo Bộ để áp sát đập nát cổng phụ giải trừ điểm nút."
Hắn mở bừng mắt, đôi mắt lóe lên u quang quyết liệt. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 vào hai chân hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Hoang Bạo Bộ, nghịch chuyển dậm nát!"
"Ầm!"
Mặt đất đá đen dưới chân Mộ Vân nứt toác thành một hố sâu nửa thước, bắn ra hàng vạn mảnh đá vụn bạo liệt. Mượn phản lực khổng lồ từ nhục thân thiết cốt vạn cân, thân hình cao gầy của hắn lao đi như một mũi tên bắn xé rách sương mù bão cát đỏ, di chuyển một khoảng cách mười trượng chỉ trong vòng nửa hơi thở dưới áp lực trọng lực gấp mười lần.
"Cái gì?! Tốc độ quái quỷ gì thế này?!" Tôn Vũ đứng trên thành cao kinh hoàng hét lên, gã vội vàng vung đao chỉ huy ba đạo lôi điện khổng lồ đánh thẳng về hướng bóng dáng Mộ Vân đang di chuyển.
"Rầm! Rầm!"
Hai đạo lôi điện tím thẫm đánh trúng vệt bóng mờ của Mộ Vân hằng ngày, nung chảy đá đen thành dung dịch sền sệt bốc khói độc lưu huỳnh. Nhưng tốc độ của Hoang Bạo Bộ quá nhanh, Mộ Vân đã lướt qua kẽ hở quy tắc lôi điện trong chớp mắt, áp sát trực diện cổng phụ bằng gỗ sắt dày của tường thành Sảnh Cai Ngục.
Hắn đứng vững chân thiết cốt, bàn tay phải trần cứng như thép nguội vung ngược thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng lên cao, dồn toàn bộ chân khí rỉ sét từ đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp vào thân kiếm nặng vạn cân hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Phá cho ta!"
Mộ Vân gầm lên một tiếng trầm hùng như tiếng sấm địa mạch ngầm bộc phát. Hắn vung kiếm đập mạnh từ trên xuống trực diện vào điểm nút mắt trận ẩn giấu dưới chân cổng phụ.
"ẦM!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát dữ dội. Cánh cổng phụ bằng gỗ sắt dày một thốn bị sức nặng vạn cân của Trọng Thiết Kiếm đập nát hoàn toàn thành hàng vạn mảnh vụn gỗ và sắt rỉ bay tứ tung. Điểm nút liên kết linh lực của Quy Nguyên Lôi Trận bị phá hủy hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Két... két... xèo..."
Những sợi tơ trận pháp màu tím thẫm quấn quanh tường thành Sảnh Cai Ngục lập tức rạn nứt nứt nẻ và tiêu tán sạch sẽ thành sương khói mỏng manh. Trận pháp lôi điện phòng thủ tường thành sụp đổ hoàn toàn!
"Cổng phụ đã vỡ! Trận pháp lôi điện đã bị đại ca đập nát rồi!" Lục Thất đứng sau ngách đá hoan hỉ hét lớn.
"Toàn quân xung phong! Diệt sạch lũ cai ngục tàn bạo!" Tần Lôi gầm lên sục sôi sát ý, dẫn đầu hơn một ngàn phu mỏ Vô Danh Doanh và chiến binh Hoang Dã Bộ Lạc tràn qua cổng phụ đã vỡ, quét sạch phòng tuyến vòng ngoài của lính canh gác mỏ quặng.
Tôn Vũ đứng trên thành cao nhìn cảnh tượng phòng tuyến sụp đổ chỉ trong nháy mắt hằng ngày hằng đêm hằng giờ, gương mặt góc cạnh đầy sẹo trở nên nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Gã hoảng sợ tột độ trước sức mạnh nhục thân quái dị vượt giới hạn kiếp nô của Mộ Vân:
"Quái vật... gã là quái vật phế mạch! Rút lui! Toàn quân rút lui vào bên trong sảnh bảo vệ đại nhân!"
Tôn Vũ hoảng loạn vung đao chém nứt một cột đá cản đường, dẫn theo tàn quân hộ vệ tháo chạy trối chết vào bên trong cổng chính Sảnh Cai Ngục.
Mộ Vân kéo lê Trọng Thiết Kiếm bước từng bước dứt khoát qua đống đổ nát của cổng phụ, hướng thẳng về phía cổng chính của tòa sảnh hành chính xa hoa. Vạn quân phản kháng vây quanh áp sát, khí thế phạt thiên ngút trời cực hạn dưới bão cát đỏ bạo liệt.
"Ầm... rắc... rắc..."
Đột ngột, cánh cổng sắt khổng lồ cao năm trượng của cổng chính Sảnh Cai Ngục từ từ creak mở rộng ra từ bên trong.
Từ trong bóng tối u uất rực sáng ánh lửa đỏ của tế đàn huyết trì, một thân hình khổng lồ cao lớn thô kệch bước từng bước nặng nề ra ngoài quảng trường đá đen. Triệu Đột mặc bộ giáp da thú đen sang trọng, khuôn mặt đầy thịt ngang ngược đầy vẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo cực hạn.
Trên bàn tay to lớn đầy sẹo bỏng của gã, sợi xích sắt gai khổng lồ—Xích Trọng Lực—dài ba trượng liên kết trực tiếp với địa mạch Sảnh Cai Ngục đang phát ra những luồng oán khí tím thẫm bạo liệt hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Triệu Đột bước ra từ cổng sảnh, tay cầm sợi xích sắt gai khổng lồ liên kết trực tiếp với đại trận phòng ngự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!