Hội Tụ Chiến Tuyến Phạt Thiên
Bão cát đỏ ngoài hoang mạc tạm thời lắng xuống, nhưng bầu không khí trong lòng Hắc Thiết Ngục Tối lại càng thêm nghẹt thở, đặc quánh mùi rỉ sắt và máu tanh nồng nặc. Từ hướng Huyết Trì Điện sâu dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục, luồng oán khí màu huyết dụ dâng cao ngút trời, tạo thành một cột sáng khổng lồ đâm toác vòm đá âm u, rít lên những tiếng gào thét u uất của hàng vạn vong linh tù nhân bị bắt giữ làm vật tế.
Trong căn phòng đá ngầm sâu nhất của Hang Đá Rỉ Sét, Mộ Vân ngồi kiết già trên nền đất lạnh lẽo. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi nhợt nhạt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, thấm đẫm thớ gỗ rỉ sét của chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét đặt bên cạnh. Cánh tay trái của hắn—hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng sau trận tử chiến với Tào Lĩnh—được quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống vô lực bên sườn. Mọi linh cơ, mọi nỗ lực điều hòa lúc này đều dồn hết vào bàn tay phải trần gân guốc cứng như thép nguội.
Hắn khẽ nhắm mắt, thần thức nhắm thẳng vào đan điền. Nơi đáng lẽ phải là một khí hải cuồn cuộn linh lực của tu sĩ thông thường, lúc này chỉ là một vòng xoáy rỉ sét màu đỏ xám đang xoay tròn chậm rãi—Trận Nhãn Sơ Cấp. Bên trong vùng không gian trận nhãn sống tăm tối ấy, tàn hồn yếu ớt của muội muội Mộ Dao đang dập dờn như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước bão tố. Linh thể của con bé gầy gò, da nhợt nhạt do thiếu ánh sáng, đôi mắt to tròn đượm vẻ u uất nhắm nghiền, kinh mạch tàn khuyết liên tục bị thiên quy áp chế xói mòn.
"Dao nhi... ca ca sẽ không để muội tan biến."
Mộ Vân thầm nghĩ trong lòng, một ý chí kiên định bất khuất dâng lên. Hắn dùng bàn tay phải gân guốc lôi từ trong ngực áo ra chiếc túi gấm trữ vật cướp được từ thiên tài ngoại môn Khương Vô Kỵ. Bên trong chứa đúng năm mươi viên Linh Thạch Rỉ Sét chất lượng cao nhất—thứ tài nguyên vốn bị lẫn oán khí địa mạch mà tu sĩ tiên môn không dám hấp thụ trực tiếp, nhưng đối với đan điền rỉ sét của hắn, lại là nguồn năng lượng nguyên thủy tốt nhất.
"Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, nghịch chuyển!"
Mộ Vân rít khẽ qua kẽ răng bật máu. Vòng xoáy đan điền trận nhãn sống trong lồng ngực hắn đột ngột đảo chiều, phát ra tiếng rít ghê răng như xích sắt gông cùm bị cưỡng ép mài mòn: "Két... két..."
Năm mươi viên Linh Thạch Rỉ Sét xếp xung quanh thân thể hắn đồng loạt rạn nứt, giải phóng ra những luồng sương mù linh khí màu xám tro pha lẫn sợi tơ đỏ thẫm bạo liệt. Thay vì dẫn lưu vào kinh mạch thông thường, Mộ Vân cưỡng ép hút toàn bộ luồng linh khí hoại tử này thẳng vào vòng xoáy đan điền rỉ sét.
"Rắc... rắc..."
Cơn đau nhói thấu xương từ đan điền cắn trả truyền đi khắp phế phủ, khiến nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 của hắn run rẩy dữ dội. Làn da đen sạm ẩn hiện các đường trận văn màu đỏ rực tỏa ra nhiệt lượng kinh người hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Mộ Vân cắn chặt răng chịu đựng, điều hòa luồng lôi lực rò rỉ từ phi kiếm của Khương Vô Kỵ tích lũy trước đó để nén chặt chân khí rỉ sét.
Dưới sự nỗ lực cực hạn, không gian bên trong Trận Nhãn Sơ Cấp đột ngột mở rộng gấp đôi. Một lớp sương mù màu hồng nhạt ấm áp, tinh thuần bọc lấy linh thể mờ ảo của Mộ Dao, tịnh hóa hoàn toàn bụi sắt độc bám quanh hồn phách con bé. Thần hồn tàn khuyết của Mộ Dao khẽ run lên, hơi thở thoi thóp dần ổn định trở lại. Con bé khẽ mở mắt, nhìn thấy bóng dáng thần thức của anh trai, bàn tay nhỏ bé siết chặt chiếc trâm gỗ sồi rách nứt của phụ thân để lại: "Ca ca... muội không đau nữa... Ca ca phải cẩn thận..."
"Ngoan ngoãn ở đây, Dao nhi. Ca ca đi đòi lại món nợ máu cho gia tộc."
Mộ Vân rút thần thức ra, đeo chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét lên mặt, kích hoạt Vô Diện Hóa Khí che giấu hoàn toàn khí tức thần hồn. Hắn đứng dậy, tay phải nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng kéo lê trên đất đá, bước từng bước dứt khoát ra ngoài hang ngầm.
Ngoài thung lũng đá đen hoang vắng, bão cát đỏ vừa lắng xuống để lại một lớp sương mù dày đặc vị đồng rỉ sét. Trước mắt Mộ Vân, hơn một ngàn tù nhân phu mỏ của Vô Danh Doanh (Sơ khởi) đang tụ tụ đông đảo. Thân hình họ gầy gò mặc áo vải thô rách rưới bám đầy huyết tro, cổ và tay vẫn quấn xiềng xích sắt rỉ sét, lồng ngực hằn sâu vết sẹo "xương tỳ bà" do lính canh tra tấn hằng ngày hằng đêm. Đứng song song với họ là các chiến binh của Hoang Dã Bộ Lạc do Diệp Hồng Trần dẫn đầu, làn da bánh mật khỏe khoắn, tay lăm lăm những cánh Cung Gỗ Sắt cực nặng và thương xương thú.
Tần Lôi đứng ở tiên phong, bả vai phải bị thương rách sâu dính độc sắt ăn mòn nhẹ đã được đắp thuốc hoang dã tạm thời, tay trái vẫn nắm chặt thanh đại đao rỉ sét bản rộng. Thiết Đản quỳ sụp bên cạnh, cánh tay phải bị thương do độc tố răng nanh Huyết Lang ăn mòn xơ cứng xám xịt đang được quấn chặt bằng lá cỏ u minh.
Sự im lặng chết chóc bao trùm toàn quân. Ai nấy đều hoang mang, tuyệt vọng trước thông tin Chấp Pháp Tiên Điện của Tào Diêm và Khương Hoài Sơn phát lệnh càn quét đồ sát toàn bộ khu mỏ để luyện chế huyết thạch dâng nộp thượng giới. Họ biết mình chỉ là những phế mạch kiếp nô hèn mọn, đối đầu với tu sĩ Trúc Cơ chỉ có con đường chết.
Mộ Vân bước lên bục đá đen cao nhất. Bóng dáng cao gầy, cô độc của hắn dưới ánh lửa đỏ u uất của tế đàn huyết trì mang theo một uy áp địa mạch nặng nề khiến vạn người phải nín thở quy phục. Hắn không nói những lời hoa mỹ, bàn tay phải vung mạnh, ném hàng loạt lệnh bài chấp pháp và trận phù đồng rách nứt của đám lính gác đã chết xuống đất đá đen sạm phát ra tiếng chấn động trầm hùng.
"Các ngươi tưởng dâng nộp đủ định mức huyết thạch hằng ngày sẽ được tiên nhân ban ơn, được phi thăng lên thượng giới tự do sao?" Giọng nói khàn đặc, vô cảm của Mộ Vân vang lên qua thớ gỗ mặt nạ, chấn động thức hải của từng phu mỏ hằng giờ hằng ngày.
Hắn vạch trần âm mưu Huyết Thạch Chân Tướng mà hắn khuy phá được từ phòng luyện dược quỷ:
"Không! Huyết thạch mà các ngươi dùng xương máu, dùng thọ nguyên để đào bới hằng ngày, thực chất chính là linh hồn của đồng bào chúng ta bị Khương Hoài Sơn chưng cất trong Hồ Máu Hiến Tế! Chúng coi phàm nhân chúng ta như củi đốt thọ nguyên để duy trì sự vĩnh hằng giả tạo cho các Tiên Đế bế quan thượng giới! Hôm nay chúng đồ sát khu mỏ hoang phế, ngày mai sẽ đến lượt gia đình, con cái của các ngươi bị xích sắt xuyên xương tỳ bà đẩy vào lò luyện đan!"
Một làn sóng bàng hoàng, căm phẫn tột cùng bùng lên như lửa gặp dầu. Hàng ngàn tù nhân trợn tròn mắt, răng cắn chặt đến chảy máu tươi.
"Nghịch thiên... sẽ bị lôi phạt diệt thế!" Một thợ mỏ già nua quỳ sụp xuống, thân hình gầy trơ xương sườn run rẩy dữ dội dưới áp lực trọng lực: "Chúng ta chỉ là phế mạch kiếp nô, kinh mạch đã bị độc sắt hủy hoại hoàn toàn, phổi bám đầy bụi sắt độc không thể thở nổi, lấy gì để chống lại đại quân Chấp Pháp Tiên Điện?!"
"Ai bảo phế mạch thì không thể phạt thiên?!"
Mộ Vân bước tới trước mặt thợ mỏ già. Hắn không vung kiếm, mà hít sâu một hơi. Phế phổi của hắn, vốn được rèn luyện bằng Lôi Yin Hô Hấp Pháp, đột ngột nén chặt chân khí rỉ sét.
"Hộc!"
Mộ Vân khạc mạnh ra ngoài, một luồng khói đen đặc lẫn huyết đờm rỉ sét bị phun mạnh xuống đất đá, phát ra một tiếng nổ lách tách trầm hùng như tiếng sấm địa mạch ngầm gầm rú. Sức mạnh của tiếng lôi âm chấn động toàn bộ thung lũng, quét sạch màn sương mù oán khí lạnh lẽo xung quanh hằng ngày hằng đêm.
"Lôi phạt? Thiên quy hiện tại chỉ là gông cùm để giam cầm vạn tộc tội nhân chúng ta!" Mộ Vân gầm lên, giọng nói mang theo ý chí bất khuất của Lôi tộc di dân: "Hôm nay, ta truyền cho các ngươi Lôi Yin Hô Hấp Pháp bản giản hóa! Dùng tiếng sấm trong xương cốt để tịnh hóa phế phổi, tống khứ bụi sắt độc ra ngoài hằng ngày hằng giờ!"
Hắn bắt đầu hướng dẫn toàn quân vận hành nhịp thở. Hơn một ngàn tù nhân Vô Danh Doanh và chiến binh Hoang Dã Bộ Lạc nhắm mắt, cố gắng đồng bộ nhịp đập cơ thể với tiếng sấm địa mạch ngầm theo sự dẫn dắt của Mộ Vân hằng ngày hằng giờ hằng đêm.
"Hít vào... nén chặt khí độc... khạc!"
"Khạc... khạc... khạc!"
Hàng loạt tiếng nổ lách tách nhỏ vang lên liên tiếp. Hàng ngàn tù nhân đồng loạt phun ra những búng huyết đờm đen ngòm chứa đầy bụi sắt độc tích tụ nhiều năm xuống đất đá đen sạm. Lồng ngực của họ, vốn bị đè nén rách nứt bấy lâu, đột ngột giãn nở tự do. Khí quản thông suốt, huyết khí bạo liệt bùng lên đỏ rực bao quanh thân hình gầy gò của họ. Sức mạnh nhục thân Nghịch Mệnh dồi dào sức mạnh nhục thân của họ thức tỉnh, xóa sạch mọi sự hoang mang nghi kỵ ban đầu.
Diệp Hồng Trần bước lên, vung cao cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ, giọng nói phóng khoáng thảo nguyên vang vọng: "Hoang Dã Bộ Lạc thề dâng hiến toàn bộ vũ khí cung tên gỗ sắt, sát cánh cùng đại ca phạt thiên! Sòng phẳng sòng phẳng, mạng đổi mạng!"
Tần Lôi vung đại đao rỉ sét, quỳ sụp một gối trước Mộ Vân: "Vệ binh phàm nhân Huyết Nhạn Quan thề sống chết có nhau dưới bóng cờ Vô Danh! Diệt Tào Diêm, sát Khương Hoài Sơn!"
"Diệt Tào Diêm! Sát Khương Hoài Sơn! Phá vỡ thiên tù!"
Tiếng hô vang dội của vạn quân tù nhân phế thải bùng lên như sấm sét, chấn động nứt nẻ cả những vách đá mỏ sâu hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Ý chí phản kháng của liên minh đạt đến đỉnh cao tuyệt đối, quét sạch mọi sự sợ hãi thần quyền.
Đúng lúc đó, vòm trời ngục tối đột ngột chuyển sang một màu đỏ rực như máu sôi. Cơn bão cát đỏ bạo liệt thứ hai bất ngờ trỗi dậy dữ dội, cuốn theo sương mù oán khí nồng nặc—đó chính là phản ứng bạo liệt của Huyết Tế Đại Trận đang tăng tốc tinh luyện huyết thạch tại Huyết Trì Điện sâu dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục.
Mộ Vân đứng thẳng người, bàn tay phải trần cứng như thép nguội chậm rãi nâng thanh Trọng Thiết Kiếm nặng vạn cân lên. Cánh tay trái hóa thạch gãy gập quấn băng gạc rỉ máu xám nhẹ rủ vô lực bên sườn càng làm tăng thêm vẻ bi tráng, quyết liệt của hắn dưới cơn mưa bão cát đỏ.
Hắn vung cao Trọng Thiết Kiếm hướng thẳng về phía tòa kiến trúc Sảnh Cai Ngục xa hoa đang rực sáng trận pháp phòng thủ tự động đỏ thẫm ở cuối chân trời hoang dã hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Mộ Vân vung cao Trọng Thiết Kiếm, dẫn đầu vạn quân tiến thẳng vào quảng trường đá đen trước Sảnh Cai Ngục dưới cơn mưa bão cát đỏ bạo liệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!