Nhạc nềnPrairie

Thức Tỉnh Trận Nhãn Đan Điền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nuốt chửng Mộ Vân ngay khi hắn vừa bước qua ranh giới của Đường Hầm Số 4.


Phía sau lưng hắn, tiếng đá lở rầm rầm vang lên, kết giới không gian rách nứt của Hắc Thiết Ngục đang tự động khép lại, phong tỏa hoàn toàn lối về. Luồng ánh sáng yếu ớt cuối cùng từ Khu Mỏ Số 9 vụt tắt, chỉ còn lại một màu đen đặc quánh, lạnh lẽo và tanh nồng mùi máu rỉ sắt.


"Khộc... oành..."


Mộ Vân quỳ sụp xuống, hai tay bấu chặt vào lưỡi cuốc sắt rỉ sét để giữ thăng bằng. Không khí ở đây đặc quánh ma khí tím nhạt. Luồng khí quỷ dị này không chỉ lạnh buốt mà còn sắc bén như những mảnh thủy tinh vụn, theo mỗi hơi thở tràn vào phế phủ, cào rách những vết sẹo xơ hóa do Bụi Sắt Độc để lại. Trên lưng hắn, những vết roi da tẩm độc sắt của Tào Phong bắt đầu rỉ ra thứ máu đen xám, bỏng rát như bị tạt nước sôi.


Trọng lực ở đây đột ngột tăng lên. Mười lần... rồi mười hai lần. Sống lưng Mộ Vân trĩu nặng, lồng ngực ép chặt đến mức hắn nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng. Hắn không thể lùi bước. Dao nhi vẫn đang thoi thóp trong căn phòng đá lạnh lẽo ngoài kia. Ba viên linh thạch rỉ sét cứu mạng con bé đã bị Tào Phong cướp mất. Định mức quặng ngày mai lại tăng gấp đôi. Nếu hắn gục ngã ở đây, ngày mai Thiết Sa Bang sẽ lôi cả hai anh em vào Nhà Gông, xích sắt xuyên xương tỳ bà phơi nắng cho đến chết.


"Ta... phải sống..." Mộ Vân rít qua kẽ răng bật máu.


Hắn run rẩy lấy cuộn da thú từ cán cuốc đã gãy ra. Dưới ánh u quang mờ nhạt phát ra từ ký tự Tội Ấn trên trán, hắn lần mò theo những đường vẽ ngoằn ngoèo. Bản đồ ngầm chỉ ra một lối đi dốc đứng dẫn xuống vách đá sâu nhất.


Hắn bám tay vào những gờ đá nhọn rỉ sét, lết từng bước một trong bóng tối. Nhưng địa hình Đường Hầm Số 4 đã bị hủy hoại nghiêm trọng bởi những trận động đất địa mạch cổ đại. Mặt đất đá đen dưới chân hắn đột ngột rạn nứt, sụp đổ hoàn toàn.


"Rầm!!!"


Cả một mảng đá khổng lồ đổ sụp. Mộ Vân mất đà, cơ thể gầy gò rơi tự do vào khoảng không tăm tối. Gió lạnh xé rách da thịt hắn, ma khí tím nhạt cuồn cuộn như những xúc tu khổng lồ quấn chặt lấy tứ chi, kéo ghì hắn xuống vực sâu không đáy.


"Bùm!"


Mộ Vân nện mạnh xuống một đống xương khô quấn đầy xích sắt rỉ sét dưới đáy vực. Cú va chạm cực mạnh khiến xương sườn hắn kêu răng rắc, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, một ngụm máu tươi đỏ thẫm pha lẫn huyết tro đen xịt phun mạnh ra ngoài. Hắn nằm bất động giữa đống xương khô, tầm mắt nhòe đi vì đau đớn.


Nơi này chính là Cổ Thần Chi Uyên—khe nứt vực sâu rò rỉ ma khí tím nhạt sâu nhất dưới đáy Hắc Thiết Ngục.


Áp lực trọng lực ở đây đột ngột bùng phát, tăng vọt lên gấp hai mươi lần phàm giới. Mộ Vân cảm giác như có một bàn tay khổng lồ của một vị thần vô hình đang đè miết đầu hắn xuống đất đá đen lạnh lẽo. Từng thớ thịt, từng đốt xương của hắn run rẩy dữ dội, tiếng xương cốt gãy nứt vang lên răng rắc trong không gian tĩnh lặng rợn người. Ma oán thái cổ ẩn trong bóng tối gầm rú u uất, như hàng vạn vong linh tù nhân đang cào xé thức hải của hắn, muốn kéo thần hồn hắn vào sự điên loạn mất trí.


"Đau... đau quá..."


Đan điền rỉ sét của hắn cũng bắt đầu cắn trả. Vòng xoáy rỉ sét màu đỏ xám xoay nhẹ, nghiến lên những tiếng rít kèn kẹt kịch liệt. Cơn đau nhói như vạn cây kim nung lửa chọc thẳng vào tủy xương khiến Mộ Vân co rúm người lại, móng tay cào nát cả nền đá đen rỉ máu. Hắn cận kề cái chết hơn bao giờ hết. Nhục thân phế mạch của hắn đang rạn nứt ra từng mảng như gốm sứ nung lỗi.


Trong cơn mê sảng nửa tỉnh nửa mê, ánh mắt Mộ Vân vô tình quét qua một đống đổ nát bên cạnh đống xương khô. Đó là tàn tích của một tế đàn cổ đại đã bị sụp đổ, xung quanh bám đầy rêu độc sắt màu xám xịt. Dưới đáy tế đàn nứt nẻ, có một mảnh vải rách nát, cũ kỹ lộ ra.


Hắn cố gắng lết cơ thể rách nát, dùng một tay còn cử động được kéo mảnh vải ra.


Đó không phải là vải thường, mà là một bức họa cổ xưa—Bức Họa Tội Nhân Thái Cổ. Bức họa rách nát, loang lổ vết máu khô ngàn năm, vẽ hình mười vạn tội nhân gầy gò, gông cùm quấn thân, đang đứng dưới một bầu trời đầy bão lôi đình tím thẫm, sống lưng thẳng tắp hướng về phía thiên môn khổng lồ.


Ngay khi Mộ Vân chạm tay vào bức họa, oán oán niệm ngút trời từ vạn cổ tù nhân bất ngờ bùng phát dữ dội. Một luồng sương đen oán khí hung hãn từ bức họa bắn thẳng vào trán hắn, tấn công trực diện vào thần hồn mỏng manh của hắn.


"Hự!"


Mộ Vân trợn trừng hai mắt, máu tươi từ mắt, mũi, miệng tuôn ra dồn dập. Trong thức hải của hắn, hình ảnh mười vạn tội nhân gào thét đòi tự do hiện lên cuồn cuộn, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng rùng rợn vang lên làm hắn muốn nổ tung đầu óc. Sát ý và oán hận ngút trời ấy như muốn thiêu rụi đạo tâm của thiếu niên mười bảy tuổi.


"Muốn ta khuất phục sao?" Mộ Vân gầm lên trong tâm trí, ý chí bất khuất của Lôi tộc bị dồn vào chân tường bùng cháy mãnh liệt. "Nếu trời muốn ta quỳ, ta sẽ bẻ gãy gối trời! Thúc thúc đã chết... Dao nhi đang đợi ta... Ta tuyệt đối không thể chết ở đây!"


Máu từ đầu ngón tay rách nát của hắn, hòa lẫn với huyết dịch rỉ sét từ lồng ngực, nhỏ từng giọt, từng giọt xuống tâm bức họa cổ xưa.


"Oành!!!"


Bức họa rách nát đột ngột hấp thụ những giọt máu của Mộ Vân, bùng phát ra một luồng hắc quang chói mắt, xua tan hoàn toàn ma khí tím nhạt xung quanh tế đàn. Từ trong luồng hắc quang ấy, một tàn niệm hư ảo lấp lánh quang mang ngũ sắc từ từ hiện hình, lơ lửng giữa hư không của Cổ Thần Chi Uyên.


Đó là một lão giả khoác đạo bào cổ xưa thêu đầy đồ hình tinh tú, gương mặt mờ ảo không rõ dung mạo, nhưng đôi mắt rực rỡ như sao trời chứa đựng sự uy nghiêm tuyệt đối của một vị đại tông sư trận pháp.


"Vạn năm trôi qua... rốt cuộc cũng có kẻ mang huyết mạch tội nhân mở ra bức họa này." Giọng nói của lão giả trầm hùng, vang vọng như tiếng sấm rền từ thời viễn cổ, khiến oán oán niệm xung quanh lập tức tĩnh lặng lại. Lão nhìn xuống Mộ Vân đang quỳ rạp dưới đất đá, khẽ nhíu mày. "Nhưng... tại sao lại là một phế mạch kiếp nô gầy yếu, kinh mạch tàn khuyết, đan điền rỉ sét sắp chết thế này? Thật là sỉ nhục di sản của ta!"


"Tiền... bối..." Mộ Vân ngước khuôn mặt lấm lem máu và huyết tro lên, ánh mắt không có sự sợ hãi, chỉ có một sự kiên định sắt đá lạnh lẽo. "Phế mạch thì đã sao? Kiếp nô thì đã sao? Ta không cần sự thương hại của ông. Chỉ cần cho ta sức mạnh... để cứu muội muội... để bẻ gãy gông cùm này... ta chấp nhận trả bất kỳ cái giá nào!"


Lão giả khựng lại, đôi mắt rực rỡ nhìn chằm chằm vào lồng ngực đang phập phồng rớm máu của Mộ Vân, nơi vòng xoáy rỉ sét đan điền đang xoay nhẹ. Sắc mặt lão đột ngột thay đổi, lộ ra một sự kinh ngạc tột độ.


"Đây... đây không phải là đan điền phế thải!" Lão giả thốt lên, giọng nói run rẩy vì kích động. "Chiếc bánh răng rỉ sét này... vòng xoáy đỏ xám này... Trời đất ơi! Đây chính là Trận Nhãn Nguyên Thủy sống ghim giữ chín tầng xích địa mạch phong ấn vạn cổ của Thiên Tù! Kẻ thiết lập thiên tù năm xưa đã dùng chính cơ thể của tổ tiên ngươi làm mỏ neo phong ấn! Ngươi không phải là phế nhân... ngươi chính là trận nhãn sống của thế giới này!"


"Trận nhãn sống?" Mộ Vân khàn giọng hỏi, lồng ngực đau nhói.


"Ta là Thái Huyền Tử, cựu trận sư thái cổ bị giam cầm tiêu diệt thần hồn vạn năm trước." Lão giả ngạo nghễ giới thiệu, rồi nhìn Mộ Vân bằng ánh mắt đầy kỳ vọng và điên cuồng. "Thiếu niên, đan điền rỉ sét của ngươi chính là trận nhãn phong ấn. Mỗi lần ngươi vận chuyển chân khí thông thường, xích địa mạch sẽ tự động phản phệ để áp chế ngươi, khiến kinh mạch ngươi bị rách nứt. Kẻ yếu đuối sẽ bị rỉ sét ăn mòn cho đến chết. Nhưng nếu ngươi dám... nghịch chuyển kinh mạch, biến đan điền thành trận nhãn sống để hấp thụ trực tiếp phản phệ quy tắc địa mạch, ngươi sẽ có được sức mạnh phạt thiên!"


"Nghịch chuyển kinh mạch?" Mộ Vân siết chặt nắm tay.


"Đúng! Đó là cấm thuật nghịch thiên—Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết." Thái Huyền Tử chỉ tay vào trán Mộ Vân, truyền thụ một luồng đồ hình kinh mạch phức tạp vào thức hải của hắn. "Mỗi lần đột phá, ngươi phải chịu nỗi đau nhục thân bị xé rách và sự ăn mòn của rỉ sét cực hạn. Ngươi có dám dùng cơ thể rách nát này gánh chịu gông cùm vạn cổ không?"


"Có gì mà không dám!" Mộ Vân nghiến răng gầm lên. "So với việc nhìn Dao nhi chết, nỗi đau này có là gì!"


"Tốt! Ngồi kiết già, tập trung thần thức vào vòng xoáy đan điền!" Thái Huyền Tử quát lớn. "Dẫn ma khí tím nhạt xung quanh vào kinh mạch chân, cưỡng ép dòng máu chảy ngược chiều chu thiên từ gót chân nghịch chuyển lên đến đỉnh đầu!"


Mộ Vân lập tức ngồi kiết già giữa đống xương khô dưới đáy vực sâu 20x trọng lực. Hắn hít sâu một hơi ma khí tím nhạt lạnh buốt vào phổi, rồi vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết.


"Rầm!!!"


Khoảnh khắc chu thiên chân khí nghịch chuyển bắt đầu, một cơn bão đau đớn tột cùng ập đến, vượt xa mọi sự chịu đựng của phàm nhân. Dòng máu trong người hắn bỗng nhiên sôi sục, chảy ngược chiều kinh mạch bạo liệt. Các đường gân máu màu đỏ thẫm ẩn hiện dưới da thịt hắn, phát ra ánh sáng đỏ rực như sắt nung rực lửa trong lò rèn.


"Rắc! Rắc! Rắc!"


Kinh mạch toàn thân Mộ Vân rách nứt dồn dập, máu đen rỉ sét trào ra từ các lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả thân hình gầy gò của hắn. Cơn đau nhức tủy xương khiến hắn muốn ngất đi hằng hơi thở, nhưng ý chí kiên định bảo vệ gia đình như một chiếc mỏ neo sắt ghim chặt thần hồn hắn lại, không cho phép hắn chìm vào bóng tối vô thức.


"Không được dừng lại!" Giọng nói của Thái Huyền Tử vang lên cảnh tỉnh bên tai hắn. "Kích hoạt vòng xoáy rỉ sét đan điền! Ép chiếc bánh răng xoay ngược chiều phong ấn!"


Mộ Vân dồn toàn bộ thần thức nhạy bén vào khí hải tăm tối. Hắn cảm nhận được chiếc bánh răng rỉ sét khổng lồ đang bám đầy bụi sắt rỉ. Hắn dùng ý chí sắt đá, cưỡng ép đẩy chiếc bánh răng xoay ngược lại.


"Kèn kẹt... kèn kẹt..."


Tiếng nghiền nát rùng rợn vang lên trong thức hải. Chiếc bánh răng rỉ sét bắt đầu chuyển động ngược chiều phong ấn. Mỗi một nhịp xoay, tàn lực rỉ sét từ xích sắt địa mạch tầng một bị hút mạnh vào đan điền, chuyển hóa thành một luồng chân khí rỉ sét màu đỏ xám tinh thuần, chảy tràn vào hệ thống kinh mạch vừa bị xé rách của hắn hằng giây.


Lồng ngực Mộ Vân phát ra ánh sáng đỏ thẫm rực lửa, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của Cổ Thần Chi Uyên. Da thịt rách nứt của hắn bắt đầu tự động đông đặc lại dưới lớp vảy rỉ sét thô ráp, xương cốt cứng cáp hơn dưới áp lực trọng lực khổng lồ.


Hắn đang dùng chính xiềng xích gông cùm giam giữ mình để rèn luyện nhục thân Nghịch Mệnh!


Tàn niệm của Thái Huyền Tử nhìn cảnh tượng đó, khẽ gật đầu đầy mãn nguyện trước khi dần dần tiêu tán vào hư ảo của bức họa: "Thiếu niên... con đường phạt thiên đã mở... hãy giữ vững đạo tâm sòng phẳng của ngươi..."


Mộ Vân mở bừng đôi mắt, hai tia sáng màu xám tro rỉ sét bắn thẳng ra ngoài bóng tối, xé rách màn sương ma khí.


Trong đan điền của hắn, vòng xoáy rỉ sét tăm tối giờ đây đã hoàn toàn thức tỉnh, mở ra một lỗ trận nhãn sống phát ra uy áp nặng nề—Trận Nhãn Sơ Cấp.


Đan điền rỉ sét bắt đầu xoay tròn thành vòng xoáy đỏ thẫm, phát ra tiếng rít như gông cùm bị rạn nứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!