Bóng Tối Tế Đàn Huyết Trì
Sương mù đỏ xám cuồn cuộn trôi nổi giữa những thân cây gỗ sắt đen sì của rừng mỏ hoang vắng. Khương Vô Kỵ thoi thóp lết đi trên đất đá hoang dã, để lại vệt máu tươi kéo dài như một vệt roi đỏ thẫm rợn người, hướng thẳng về phía tế đàn huyết trì đang rực sáng u uất phát ra tín hiệu cảnh báo đỏ thẫm từ xa.
Mộ Vân đứng lặng yên trong bóng tối của tán lá gỗ sắt, chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét che khuất hoàn toàn dung mạo của hắn, chỉ để lộ đôi mắt màu xám tro tĩnh lặng như nước giếng cổ. Lúc này, lồng ngực hắn bỗng truyền đến một trận rung động kịch liệt. Đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp—vốn là chiếc bánh răng rỉ sét quỷ dị nằm bất động trong khí hải—đột ngột xoay tròn với tốc độ cực nhanh. Luồng Quy Nguyên lôi kiếm khí tàn dư rò rỉ từ trận chiến với Khương Vô Kỵ đang bị vòng xoáy đỏ thẫm trong lồng ngực hắn điên cuồng nuốt chửng, nén chặt rồi chuyển hóa thành chân khí rỉ sét tinh thuần, xoa dịu vết thương rách da rớm máu trên vai phải của hắn.
Cánh tay trái của Mộ Vân—cánh tay hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm thô ráp và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng—vẫn quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống vô lực bên sườn. Sức nặng của thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) đè nặng lên bàn tay phải trần gân guốc cứng như thép nguội của hắn.
"Đại ca, tên phế nhân kia... gã đang lết về hướng tháp canh phòng." Lục Thất từ trong ngách đá tối tăm lách người ra, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt vì sợ hãi nhìn chằm chằm vào vệt máu kéo dài của Khương Vô Kỵ. "Nếu gã báo tin cho Khương Hoài Sơn, toàn bộ liên minh của chúng ta sẽ..."
"Gã không lết được bao xa đâu." Giọng nói của Mộ Vân khàn đặc, vô cảm phát ra từ sau thớ gỗ rỉ sét của chiếc mặt nạ. "Nhưng Khương Hoài Sơn chắc chắn đã nhận được tín hiệu cảnh báo tự động từ trận bàn của gã. Chúng ta phải lập tức quay về Hang Đá Rỉ Sét để bảo vệ Dao nhi."
Ở phía cành cây cao, Diệp Hồng Trần nhẹ nhàng đáp xuống đất, cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ trên lưng nàng khẽ rung lên phát ra tiếng gân thú căng chặt. Nữ chiến binh hoang dã trầm giọng: "Bão cát đỏ đã lắng hoàn toàn, nhưng mùi máu tanh từ hướng Huyết Trì Điện đang nồng nặc hơn bao giờ hết. Có gì đó không ổn đang diễn ra dưới lòng đất."
Họ không hề biết rằng, ngay vào khoảnh khắc Khương Vô Kỵ bị đánh phế tu vi, một âm mưu tàn độc tột cùng đã được kích hoạt sớm hơn dự kiến.
Tại vùng biên giới rừng mỏ hoang vắng, dưới bóng tối nhập nhẹm của vách đá dựng đứng, một bóng đen gầy gò, mắt dơi tai chuột đang lén lút bò ra từ một khe nứt ngầm. Đó là Mã Sáu—tên tù nhân hèn nhát chuyên làm tay sai cho cai ngục Tào Diêm để đổi lấy vài mẩu bánh mì mốc và thọ nguyên giả tạo. Sau cái chết của kẻ phản bội Lý Thần, Mã Sáu đã âm thầm tiếp quản vai trò chó săn nội bộ. Gã đã rình mò hằng đêm hằng giờ quanh các khu mỏ hoang phế và vô tình phát hiện ra sơ đồ các hang động ngầm ẩn nấp của Vô Danh Doanh.
"Đội trưởng Tôn... Tôn đại nhân!" Mã Sáu khúm núm quỳ sụp xuống trước mặt Đội trưởng giám sát Tôn Vũ đang đứng chờ sẵn bên ngoài tháp canh phòng. Gã run rẩy dâng lên một mảnh da thú cũ kỹ vẽ chằng chịt lối đi ngầm. "Đây chính là bản đồ các hang ẩn ngầm của liên minh tù nhân Vô Danh Doanh. Kẻ mang mặt nạ gỗ 'Hí Ma' chính là tên phế mạch kiếp nô Mộ Vân! Em gái của hắn đang trốn ở Hang Đá Rỉ Sét sau thác nước đỏ máu!"
Tôn Vũ giật lấy mảnh da thú, ánh mắt sắc bén lộ ra sát khí bạo liệt: "Tốt! Lần này Khương trưởng lão bạo nộ, ngươi lập được đại công rồi. Chờ tịnh hóa xong khu mỏ này, thọ nguyên của ngươi sẽ được gia tăng!"
Tin tức Khương Vô Kỵ bị đánh phế tu vi Luyện Khí tầng 8 và xương ngực gãy vụn truyền về Sảnh Cai Ngục như một tia sét đánh thẳng vào đầu Khương Hoài Sơn. Trưởng lão ngoại môn Quy Nguyên Tông đứng giữa đại điện, đạo bào màu xanh thẫm thêu lôi văn phần phật bay múa theo cơn bão nộ khí cuồng bạo.
"Một lũ kiếp nô phế mạch hèn mọn... dám phế bỏ cháu ruột của Khương Hoài Sơn ta?!" Giọng nói của lão già lạnh lùng vô tình vang lên như tiếng sấm địa mạch, chấn động đến mức bụi sắt độc trên trần sảnh rơi xuống rào rào. "Khương Gia Ngoại Bang chúng ta tốn bao công sức nuôi dưỡng gã, tiên môn ngoại giới chờ đợi huyết thạch tinh luyện hằng tháng. Giờ gã bị phế, sản lượng huyết thạch dâng nộp thượng giới thiếu hụt, ai gánh vác nổi?!"
Lão già vung tay phải, chiếc trận bàn bằng đồng đen phát ra huyết quang bạo liệt lơ lửng trước ngực gã. Khương Hoài Sơn điên cuồng gầm lên: "Kích hoạt sớm Huyết Tế Đại Trận! Phan Độc, Hàn Tuyết! Ta ra lệnh cho các ngươi dẫn đầu toàn bộ Chấp Pháp Vệ càn quét sạch tất cả các khu mỏ hoang phế. Bắt giữ hàng ngàn phu mỏ phàm nhân và lũ tội huyết Lôi tộc di dân, đưa hết vào Hồ Máu Hiến Tế hằng đêm hằng giờ để tinh luyện đủ mười vạn huyết thạch dâng nộp thượng giới! Kẻ nào kháng cự, mạt sát thần hồn tại chỗ!"
"Tuân lệnh, trưởng lão!"
Y sư tàn độc Phan Độc bước ra từ bóng tối, khuôn mặt xanh xao nhợt nhạt đầy vết lở loét do thử thuốc co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn. Gã vung chiếc bình gốm đen chứa độc dịch thối rữa xương cốt, móng tay dài đen kịt gõ nhẹ vào thành bình phát ra tiếng kêu ghê rợn.
Đi bên cạnh gã là Hàn Tuyết—nữ tu sĩ luyện đan mặc áo bào đỏ rực như máu. Nàng lạnh lùng vung tay, sáu lá cờ đỏ Huyết Sát Trận Kỳ xuất hiện quanh thân, tỏa ra luồng oán khí ngút trời của hàng vạn vong linh đã khuất.
Cuộc càn quét tàn khốc nhất lịch sử Hắc Thiết Ngục bùng nổ trong đêm tối tĩnh mịch.
Phan Độc dẫn đầu đại quân Chấp Pháp Vệ trang bị thiết giáp nặng đột kích bất ngờ vào các khu mỏ hoang phế bỏ hoang. Gã vung tay phóng ra làn sương mù độc sắt màu xanh xám từ Độc Thiết Đan, bao phủ toàn bộ các ngách hang nơi tù nhân đang trú ẩn hằng giờ hằng đêm. Phu mỏ phàm nhân hít phải khí độc lập tức ho ra máu đen rỉ sét, kinh mạch và phế phủ bị ăn mòn xơ cứng, ngã gục la liệt trên đất đá lạnh lẽo.
"Trói hết lại! Đóng đinh rỉ sét vào xương tỳ bà của chúng!" Hàn Tuyết cười lạnh vô tình, vung tay kích hoạt Huyết Sát Trận Kỳ. Lớp màng bảo hộ Huyết Sát đỏ rực bùng lên, phong tỏa hoàn toàn chút linh lực mỏng manh của những tù nhân mới chớm tu luyện.
Hàng trăm, rồi hàng ngàn phu mỏ phàm nhân và tộc nhân Lôi Tộc Di Dân gầy gò bị lính canh dùng xích sắt móc gai xuyên qua xương tỳ bà, lôi đi xềnh xệch trên đất đá gồ ghề. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng lẫn trong tiếng gào thét khóc lóc bi thảm của người già và trẻ nhỏ xé rách bóng đêm tĩnh mịch của mỏ quặng sâu. Máu tươi của họ tuôn chảy xối xả, nhuộm đỏ những lối đi ngầm gồ ghề dẫn thẳng về hướng sảnh cai ngục.
Trong khi đó, tại ngách hang ngầm gần Hang Đá Rỉ Sét, Mộ Vân đột ngột dừng bước. Đôi mắt xám tro sau chiếc mặt nạ gỗ nheo lại đầy vẻ ngưng trọng. Thần thức nhãn cảnh của hắn phóng ra ngoài vách đá dày mười trượng, nhưng chỉ cảm nhận được một màn sương mù oán khí đỏ thẫm nồng nặc đang dâng cao từ phía Hồ Máu Hiến Tế dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục, che giấu hoàn toàn thiên cơ địa mạch.
"Phát hiện muộn màng rồi!" Mộ Vân rít qua kẽ răng, lồng ngực phập phồng kịch liệt. "Oán khí từ hồ máu quá đậm đặc, nó đã làm nhiễu loạn thần thức của ta!"
"Đại ca! Không xong rồi!" Tần Lôi từ trong lối đi ngầm lao ra, bả vai phải của gã bị rách một vệt sâu rỉ máu đen, khuôn mặt vạm vỡ đầy sẹo ngang dọc co rúm lại vì đau đớn và phẫn nộ. "Lũ Chấp Pháp Vệ đã đột kích vào khu mỏ hoang phế của chúng ta! Thiết Đản và hơn năm mươi anh em chiến binh Vô Danh Doanh đã bị Phan Độc bắt giữ! Ta cố dẫn đầu một tiểu đội đột kích giải cứu giữa đường nhưng gã quá tàn độc, dùng độc dịch thối rữa xương cốt đẩy lùi chúng ta. Vai phải của ta đã bị dính độc sắt ăn mòn nhẹ hằng ngày hằng giờ!"
Diệp Hồng Trần vội vàng bước lên, dùng bột thảo dược hoang dã đắp chặt vết thương cho Tần Lôi để ngăn độc tố lan rộng. Nàng lo lắng nhìn Mộ Vân: "Hơn năm mươi anh em bị bắt, cộng thêm hàng ngàn phu mỏ phàm nhân đang bị áp giải về Huyết Trì Điện. Chúng ta phải làm sao?"
Tần Lôi gầm lên, vung thanh đại đao rỉ: "Đại ca! Cho ta dẫn toàn bộ anh em còn lại liều mạng xông vào giải cứu! Thà chiến chết còn hơn nhìn anh em bị hiến tế thành huyết thạch!"
"Dừng lại!"
Giọng nói trầm đục, lạnh lùng của Mộ Vân vang lên như gạt phăng mọi sự nôn nóng. Hắn bước lên một bước, bàn tay phải trần siết chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm cắm mạnh xuống đất đá đen sạm phát ra tiếng chấn động trầm hùng.
"Nếu các ngươi xông vào giải cứu tản mát lúc này, chỉ là tự sát vô ích hằng ngày hằng đêm." Mộ Vân trầm giọng phân tích, thần thức nhãn cảnh của hắn liên tục quét qua dòng chảy oán khí đang dâng trào. "Lớp màng bảo hộ Huyết Sát của Hàn Tuyết được duy trì bởi oán oán niệm khổng lồ của Hồ Máu Hiến Tế, vũ lực thông thường không thể phá vỡ tầm gần. Phan Độc lại am hiểu tà độc sắt ăn mòn kinh mạch, tiếp cận tản mát chỉ khiến các ngươi rách nứt nhục thân."
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía vòm ngục tối, nơi sương mù oán khí màu huyết dụ đang tụ tụ lại thành một cột sáng khổng lồ hướng thẳng lên trời.
"Muốn cứu người, cách duy nhất là sòng phẳng đối đầu trực diện." Ánh mắt Mộ Vân bùng lên u quang quyết liệt. "Chúng ta phải tập hợp toàn bộ lực lượng Vô Danh Doanh và chiến binh Hoang Dã Bộ Lạc, đột kích trực diện vào trung tâm Huyết Trì Điện sâu dưới lòng đất sảnh cai ngục. Đập nát lò luyện đan bằng đồng đỏ, chém đứt Huyết Sát Trận Kỳ để triệt tiêu lớp màng bảo hộ! Chỉ có phá hủy tận gốc tế đàn, mới giành lại được con đường sống cho hàng ngàn anh em!"
Tần Lôi và Diệp Hồng Trần nhìn nhau, lòng căm thù tột cùng và khí thế sục sôi phạt thiên bùng cháy trong mắt họ. Họ đồng thanh hô lớn: "Thề sống chết có nhau cùng đại ca!"
Lực lượng con tin khổng lồ gồm hàng ngàn phu mỏ phàm nhân và tộc nhân Lôi tộc di dân bị áp giải hoàn toàn đưa vào Huyết Trì Điện sâu dưới lòng đất Sảnh Cai Ngục, bị xích sắt trói chặt quanh các cột đá đen rỉ sét xung quanh hồ máu sôi sục oán khí đỏ thẫm. Liên minh tù nhân đã bị dồn vào đường chết hoàn toàn, không còn đường lui.
Hàng ngàn tù nhân bị áp giải vào Huyết Trì Điện, tiếng gào thét oán oán niệm bốc lên thành sương mù đỏ dày đặc bao phủ toàn bộ mỏ quặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!