Nhạc nềnPrairie

Chém Đứt Kiêu Ngạo Ngoại Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió trong rừng mỏ hoang vắng rít lên qua những kẽ lá gỗ sắt nhọn hoắt, mang theo mùi cát đỏ nồng nặc vừa lắng xuống sau trận bão. Giữa khoảng trống đổ nát của những thân cây đen sì, không khí như đặc quánh lại bởi sát ý bạo liệt. Khương Vô Kỵ đứng đơn độc giữa bầy sói Huyết Lang đỏ thẫm đang gầm gừ khép chặt vòng vây. Đạo bào gấm xanh thêu chỉ vàng của gã đã rách vài vệt, mái tóc tuấn tú rũ xuống, nhưng đôi mắt hẹp dài vẫn rực lên lôi quang điên cuồng của một thiên tài ngoại môn kiêu ngạo.


"Lũ súc sinh phản nghịch!" Khương Vô Kỵ gầm lên, quạt xếp bằng xương yêu thú trong tay trái gã bỗng hóa thành tro bụi dưới luồng lôi điện tím thẫm bộc phát từ lòng bàn tay. "Chỉ bằng một lũ dã thú biến dị và một tên kiếp nô phế mạch mang mặt nạ gỗ rách nưới mà muốn vây giết ta? Quy Nguyên Tông tôn nghiêm, không phải thứ để hạng kiến cỏ các ngươi chà đạp!"


*ẦM!!!*


Từ trong khí hải của Khương Vô Kỵ, chân khí Luyện Khí tầng 8 cuồn cuộn tuôn trào, ngưng tụ thành những tia sét dày đặc quấn quanh thân thể. Gã vung tay phải, thanh phi kiếm thép lạnh phát ra hàn quang lấp lánh bay vút lên không trung, hóa thành một luồng lôi quang khổng lồ xé rách sương mù đỏ xám. Quy Nguyên Lôi Kiếm Quyết bộc phát toàn diện. Luồng kiếm khí lôi đình bạo liệt quét ngang một vòng, trong chớp mắt đã chém đứt đầu ba con Huyết Lang hung hãn nhất đang lao đến. Máu sói đen ngòm chưa kịp phun ra đã bị lôi hỏa thiêu rụi thành tàn tro khét lẹt.


Nhìn thấy bầy sói bị đẩy lùi bởi uy lực sấm sét kinh người, đôi mắt xám tro sau chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét của Mộ Vân vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ. Cánh tay trái hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng của hắn, quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống vô lực bên sườn. Mọi sức nặng của trận chiến này đều đè nặng lên cánh tay phải trần gân guốc đang siết chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi).


"Hí Ma! Chết đi cho ta!" Khương Vô Kỵ thét lớn, ánh mắt khóa chặt vào chiếc mặt nạ gỗ của Mộ Vân. Gã bắt quyết bằng tay trái, phi kiếm lôi lôi trên không trung lập tức rít lên một tiếng chói tai, hóa thành một vệt chớp tím lao thẳng về phía lồng ngực Mộ Vân với tốc độ không thể nhìn bằng mắt thường.


Mộ Vân không lùi một bước. Hắn vận chuyển Nghịch Mệnh Thể Tầng 1, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân vạn cân vào chân phải, dậm mạnh xuống đất đá đen sạm để mượn phản lực. Hắn vung thanh Trọng Thiết Kiếm bằng độc một tay phải, vẽ nên một đường cung thô nặng, đen kịt đón đỡ thẳng đạo lôi điện.


*KENG!!!*


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp khu rừng. Thanh phi kiếm lôi lôi va mạnh vào lưỡi trọng kiếm rỉ sét. Sức nặng vạn cân từ thanh trọng kiếm không có lưỡi của Mộ Vân truyền ngược lại qua sợi tơ khí vận, chấn động thẳng vào kinh mạch của Khương Vô Kỵ khiến gã lảo đảo thối lui hai bước, bắp tay run lên tê dại.


Tuy nhiên, lôi kiếm khí bạo liệt từ phi kiếm cũng xé rách một vệt sâu trên vai phải của Mộ Vân. Máu xám đen rỉ sét rỉ ra, bốc khói nhẹ dưới sức nóng của sấm sét. Mùi máu rỉ sắt nồng nặc lan tỏa. Nhưng đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp trong lồng ngực hắn lập tức xoay tròn cực hạn, điên cuồng hút lấy luồng lôi lực rò rỉ từ vết thương, chuyển hóa nó thành chân khí rỉ sét tinh thuần để xoa dịu vết rách nứt kinh mạch tay phải.


"Nhục thân thật cứng! Nhưng thanh sắt rỉ của ngươi chịu được lôi hỏa của ta bao lâu?" Khương Vô Kỵ phát hiện vai Mộ Vân bị thương, gã cười lạnh điên cuồng. Gã dồn toàn bộ linh lực hóa lỏng vào phi kiếm, khiến lưỡi kiếm thép lạnh bùng lên ngọn lửa lôi đình màu tím thẫm rực lửa, nhiệt độ cực cao bắt đầu làm chảy rỉ sét trên vách đá xung quanh. Gã muốn dùng lôi kiếm khí nung chảy hoàn toàn thanh trọng kiếm thô nặng của đối thủ.


Mộ Vân cảm nhận được sức nóng kinh người đang áp sát, lưỡi trọng kiếm trong tay hắn bắt đầu đỏ rực lên. Thần thức nhãn cảnh của hắn phóng ra ngoài, nhìn thấu qua màn sương lôi điện dày đặc. Dưới nhãn cảnh thần thức, hắn không nhìn vào lưỡi kiếm sắc bén của đối thủ, mà nhìn thấy một sợi tơ linh lực vô hình màu xanh lam—sợi tơ liên kết thần thức điều khiển phi kiếm kết nối giữa ấn đường của Khương Vô Kỵ và chuôi thanh phi kiếm lôi lôi.


"Kiếm Ý Tịch Diệt." Mộ Vân thầm gọi trong thức hải.


Hắn nhắm mắt lại hít một hơi sâu, dẫn lưu luồng kiếm ý hủy diệt cô độc học được từ những bia đá cổ tại nghĩa trang tiền đồn. Vòng xoáy rỉ sét đan điền trận nhãn sống xoay tròn cực hạn, phun ra một luồng khí màu xám tro tĩnh lặng rùng rợn, bao phủ hoàn toàn thân Trọng Thiết Kiếm. Sức nóng của lôi hỏa xung quanh đột ngột bị dập tắt, thay thế bằng một cái lạnh cô độc, chết chóc của sự tịch diệt.


Khương Vô Kỵ bỗng cảm thấy một nỗi bất an tột độ dâng lên trong lòng khi nhìn thấy luồng khí xám tro tĩnh lặng kia. Gã điên cuồng thúc giục phi kiếm chém xuống: "Chết!!!"


Nhưng Mộ Vân đã hành động. Hắn vung Trọng Thiết Kiếm quét ngang một đường thô bạo. Đòn đánh này không nhắm vào thân phi kiếm, mà chém thẳng vào khoảng không vô hình phía trên chuôi kiếm—nơi sợi tơ liên kết linh lực đang dao động.


*XOẠT! TĨNH LẶNG...*


Không có tiếng nổ bạo liệt nào vang lên. Chỉ có một tiếng cắt nhẹ nhàng như xé một dải lụa mỏng. Luồng kiếm khí màu xám tro tịch diệt lướt qua, sợi tơ liên kết linh lực vô hình giữa Khương Vô Kỵ và phi kiếm lập tức bị chém đứt lìa hoàn toàn, không một vết tích.


"Á... HỘC!!!"


Khương Vô Kỵ ôm đầu thét lên một tiếng thảm thiết, máu tươi từ miệng phun ra xối xả. Thần thức bị chặt đứt đột ngột khiến thức hải của gã như bị vạn kim châm chọc vào tủy não, đau đớn đến mức hai mắt trợn ngược trắng dã. Thanh phi kiếm lôi lôi lấp lánh lôi quang tím thẫm lập tức tắt lịm, mất đi linh tính hoàn toàn, rơi rống xuống đất đá đen sạm như một thanh sắt gãy vô dụng.


"Ngươi... ngươi đã làm gì kiếm của ta?!" Khương Vô Kỵ hoảng loạn tuyệt vọng gào lên, gã cố gắng bắt quyết triệu hồi phi kiếm nhưng vô ích. Linh lực trong đan điền gã hỗn loạn dữ dội.


Mộ Vân không cho gã cơ hội thở dốc. Hắn bước một bước dứt khoát bằng Hoang Bạo Bộ, mặt đất dưới chân nứt toác. Thân hình cao gầy của hắn lướt đi như một bóng ma xám tro, vung Trọng Thiết Hoành Tảo bằng tay phải, đập mạnh thanh trọng kiếm nặng vạn cân thẳng vào lồng ngực Khương Vô Kỵ.


*RĂNG RẮC!!!*


Lớp cương khí hộ thể mỏng manh của Khương Vô Kỵ vỡ vụn như mảnh sứ. Thanh trọng kiếm thô nặng đập thẳng vào xương ngực gã, tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã dưới áp lực nhục thân thiết cốt cực hạn. Khương Vô Kỵ bay ngược ra ngoài mười trượng, đập mạnh vào một gốc gỗ sắt cổ thụ, máu tươi lẫn nội tạng vụn phun ra không ngừng. Đan điền khí hải của gã bị chấn động rạn nứt nghiêm trọng, linh lực Luyện Khí tầng 8 tiêu tán nhanh chóng hằng giờ hằng phút, tu vi hoàn toàn bị phế bỏ lâm thời.


Mộ Vân kéo lê Trọng Thiết Kiếm trên đất đá, phát ra tiếng rít ghê rợn tiến lại gần gã thiên tài đang thoi thóp dưới gốc cây. Dưới lớp mặt nạ gỗ rỉ sét, đôi mắt hắn sắc lạnh vô cảm.


"Sòng phẳng." Mộ Vân trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc phát ra qua thớ gỗ rỉ. "Ngươi t tàn sát tộc nhân ta, ta phế tu vi ngươi. Ngươi cướp đoạt tôn nghiêm phu mỏ, ta tước đoạt tài nguyên của ngươi."


Hắn dùng tay phải thô bạo giật đứt chiếc túi trữ vật bằng gấm thêu vàng bên hông Khương Vô Kỵ. Thần thức nhãn cảnh quét qua, hắn tìm thấy bên trong có hơn năm mươi viên Linh Lực Linh Thạch Rỉ Sét chất lượng cao cùng một số đan dược tịnh hóa ngoại giới. Đây chính là nguồn tài nguyên sòng phẳng để hắn nâng cấp trận nhãn đan điền cứu sống Mộ Dao.


Khương Vô Kỵ nằm trong vũng máu, bả vai và xương ngực gãy nát đau đớn tột độ, đôi mắt tuấn tú tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng và nhục nhã khôn cùng nhìn tên kiếp nô phế mạch đang đứng sừng sững trước mặt. Gã thoi thóp, lết cơ thể rách nát từng tấc một trên bùn đất cát đỏ, cố gắng trốn chạy về hướng tháp canh phòng ngoài rừng mỏ để báo tin cho thúc thúc Khương Hoài Sơn.


Mộ Vân đứng lặng nhìn bóng lưng thảm hại của gã lết đi trong sương mù, hắn biết rõ cái chết của đám Chấp Pháp Vệ và sự thất bại của Khương Vô Kỵ sẽ kích hoạt cơn phẫn nộ lôi đình của Khương Hoài Sơn, thúc đẩy đại trận hiến tế vạn linh bùng nổ sớm hơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!