Mượn Thú Diệt Địch Ngoài Rừng Mỏ
Sợi roi da lôi điện của Khương Vô Kỵ xé rách màn sương mỏng, mang theo những tia sét màu tím bạo liệt lách tách rít gió, giáng thẳng xuống đỉnh đầu lão giả Lôi tộc di dân với một lực lượng đủ để chém đứt đá tảng. Lão giả nhắm nghiền hai mắt, sống lưng còng rạp run lên bần bật dưới áp lực của tu vi Luyện Khí tầng 8. Lũ trẻ nhỏ xung quanh khóc thét lên, tiếng gào khàn đặc của chúng bị bóp nghẹt trong bầu không khí ngột ngạt của quảng trường đá đen.
Nhưng đường roi chí mạng ấy không thể chạm vào da thịt lão giả.
*BOOM!!!*
Một tiếng va chạm kim loại trầm hùng, chói tai bùng nổ giữa quảng trường. Một bóng đen cao gầy khoác hắc y rách nưới, khuôn mặt che kín sau chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét quỷ dị, đột ngột hiện hình ngay trước mặt lão giả. Bàn tay phải trần của hắn—bàn tay đã được tôi luyện qua Hắc Thiết Tôi Thể Thuật, cứng như thép nguội bách độc bất xâm—đang nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng, vung lên đỡ thẳng đạo lôi điện bạo liệt.
Tia sét tím thẫm từ sợi roi quất mạnh vào lưỡi trọng kiếm rỉ sét, lách tách truyền vào cánh tay phải của Mộ Vân. Luồng lôi lực bạo liệt ấy như muốn nung chảy kinh mạch của hắn, nhưng đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp trong lồng ngực hắn lập tức xoay tròn cực hạn. Vòng xoáy rỉ sét màu đỏ xám điên cuồng hút lấy luồng lôi lực rò rỉ, chuyển hóa nó thành chân khí rỉ sét tinh thuần để xoa dịu vết rách nứt kinh mạch tay phải hằng giờ hằng đêm.
Cánh tay trái hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng của Mộ Vân, quấn chặt dưới những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, vẫn rủ xuống một cách vô lực bên sườn. Hắn chỉ dùng độc một tay phải để chống đỡ đòn đánh của thiên tài ngoại môn Quy Nguyên Tông.
"Hí Ma?!" Khương Vô Kỵ khẽ nheo đôi mắt hẹp dài, lực lượng từ sợi roi da bị chặn đứng khiến gã kinh ngạc. Thân hình gã đứng trên kiệu thêu lôi văn khẽ chao đảo, quạt xếp bằng xương yêu thú trong tay trái lập tức khép lại. "Một tên kiếp nô phế mạch mang Mặt Nạ Gỗ rách nưới mà cũng dám cản đường ta?"
Mộ Vân không hé môi nửa lời. Dưới lớp mặt nạ gỗ rỉ sét, đôi mắt màu xám tro của hắn lạnh lùng vô cảm. Hắn khẽ vận sức mạnh nhục thân vạn cân của Nghịch Mệnh Thể Tầng 1, vung mạnh Trọng Thiết Kiếm hất văng sợi roi da lôi điện ra ngoài.
"Tần Lôi! Lục Thất! Đưa mọi người rút vào rừng mỏ hoang vắng!"
Giọng nói trầm đục, khàn đặc của Mộ Vân vang lên qua lớp mặt nạ. Ngay lập tức, từ trong bóng tối của những tán cây gỗ sắt rìa quảng trường, Tần Lôi vác đại đao rỉ cùng nhóm chiến binh Vô Danh Doanh lao ra. Họ nhanh chóng cắt đứt xiềng xích của năm mươi tộc nhân Lôi tộc, dìu dắt người già và trẻ nhỏ điên cuồng tháo chạy về phía rừng mỏ hoang vắng—vùng đệm hiểm trở, nơi giáp ranh với địa bàn của Hoang Dã Bộ Lạc.
"Muốn chạy? Lũ kiến cỏ hèn mọn hằng ngày hằng đêm hằng giờ!" Khương Vô Kỵ giận dữ hét lên, khuôn mặt tuấn tú co rúm lại vì bị sỉ nhục trước mặt đám đệ tử. Gã vung tay chỉ thẳng về phía bóng lưng của Mộ Vân đang lùi dần vào sương mù. "Chấp Pháp Vệ nghe lệnh! Thả bầy Huyết Lang ra! Truy sát sạch lũ phản nghịch Lôi tộc cho ta! Ta muốn đầu của tên Hí Ma này phải được treo trên cổng tháp canh phòng đêm nay!"
*HÚ... Ú... Ú!!!*
Tiếng tru rùng rợn, khát máu đồng loạt vang lên xé rách màn sương độc màu xanh xám. Hơn ba mươi con Huyết Lang khổng lồ—lũ chó săn yêu thú biến dị được nuôi bằng thịt tù nhân của Chấp Pháp Tiên Điện—bị tháo gông sắt. Chúng sở hữu làn da đỏ máu bám đầy độc tố sắt thối rữa, bốn chân dậm nát đất đá, lao đi như những vệt chớp đỏ thẫm hướng thẳng về phía rừng mỏ hoang vắng. Theo sau chúng là hơn hai mươi đệ tử Chấp Pháp Vệ trang bị phi kiếm lấp lánh linh quang.
Mộ Vân lướt đi trong màn sương bão cát đỏ vừa lắng xuống, tốc độ của hắn cực nhanh nhờ Hoang Bạo Bộ dậm nát đất đá mỏ. Hắn cố tình chạy chậm lại, phát ra khí tức chân khí rỉ sét từ đan điền để thu hút toàn bộ sự chú ý của bầy Huyết Lang và quân truy sát về phía mình, làm mồi nhử hoàn hảo bảo vệ cho tộc nhân già yếu rút lui sâu hơn.
***
Sâu bên trong Rừng Mỏ Hoang Vắng hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Những thân cây gỗ sắt đen sì, lạnh lẽo mọc san sát nhau, tán lá nhọn hoắt như những mảnh sắt rỉ có khả năng chém rách da thịt tu sĩ thông thường. Bụi sắt độc lơ lửng trong không khí ở đây đậm đặc gấp đôi ngoài quảng trường, tạo thành một lớp sương mù màu đỏ xám che khuất tầm nhìn tầm mười trượng.
Mộ Vân dừng lại bên cạnh một gốc gỗ sắt cổ thụ khổng lồ. Cánh tay trái bị gãy hóa thạch của hắn thỉnh thoảng lại truyền đến những cơn đau buốt óc hằng giờ, nhưng hắn hoàn toàn ngó lơ nó. Bàn tay phải của hắn siết chặt chuôi kiếm rỉ sét, thần thức nhãn cảnh phóng ra ngoài cảm nhận địa mạch ngầm xung quanh hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
*VÚT! PHẬP!*
Một mũi tên gỗ sắt khổng lồ thình lình bắn ra từ trên ngọn cây cao, xuyên thủng cổ họng của một tên Chấp Pháp Vệ đang đi đầu, găm chặt gã vào thân cây gỗ sắt. Máu tươi chưa kịp phun ra đã bị độc tố sắt trong gỗ ăn mòn xơ cứng đen sạm hằng ngày hằng đêm.
"Diệp Hồng Trần." Mộ Vân khẽ ngẩng đầu hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Từ trên cành cây cao, bóng dáng dẻo dai của nữ chiến binh hoang dã Diệp Hồng Trần lướt xuống nhẹ nhàng như một con báo săn. Nàng khoác tấm giáp da thú rách nưới bám đầy cát đỏ, tay cầm cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ, đôi mắt sắc sảo như chim ưng khóa chặt về phía lối vào rừng.
"Lũ Huyết Lang này nhạy bén với mùi máu rỉ sét thần hồn của ngươi lắm hằng ngày hằng đêm hằng giờ." Diệp Hồng Trần trầm giọng nói, giọng nói mang phong thái phóng khoáng dũng cảm của thảo nguyên. "Bẫy rập gỗ sắt của Mộc Đầu chỉ có thể chặn được lính canh, không thể đánh lừa được khứu giác của bầy sói đỏ. Nếu không giải quyết con đầu đàn, chúng ta sẽ bị chúng bao vây chết ở đây hằng ngày."
"Ta biết." Mộ Vân lạnh lùng đáp. "Ta sẽ dùng Hoang Dã Thú Ngự Thuật để đồng hóa con đầu đàn. Ngươi hãy bắn tên gỗ sắt hỗ trợ, chặn đứng lũ Chấp Pháp Vệ, không cho chúng phá hủy phép ngự thú của ta hằng ngày hằng đêm hằng giờ."
"Được! Mạng của ta giao cho ngươi hằng ngày hằng đêm hằng giờ!" Diệp Hồng Trần dứt khoát gật đầu, thân hình lập tức nhảy vọt lên cành cây cao ẩn nấp trong sương mù đỏ.
*HÚ!!!*
Tiếng gầm rú của con Huyết Lang đầu đàn khổng lồ vang lên ngay sát bên sườn vách đá. Con sói đầu đàn to lớn gấp đôi đồng bọn, làn da đỏ thẫm bốc lên làn sương độc sắt thối rữa màu xanh xám hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Đôi mắt rực lửa của nó khóa chặt lấy bóng dáng của Mộ Vân, răng nanh chảy nước dãi độc nhỏ xuống đất đá đen sạm ăn mòn bốc khói nhẹ.
"Khương Vô Kỵ ra lệnh cho bầy Huyết Lang lao vào tấn công nhóm trẻ nhỏ Lôi tộc!"
Lục Thất từ xa chạy lại hét lên đầy hoảng loạn hằng ngày hằng đêm. Phía sau gã, bầy sói đỏ thẫm đang điên cuồng cào xé các rào chắn gỗ sắt bảo vệ tạm thời của nhóm trẻ nhỏ Lôi tộc di dân.
"Đến lúc rồi hằng ngày hằng đêm hằng giờ."
Mộ Vân khẽ lầm bầm. Hắn kích hoạt Thần Thức Cảm Địa Pháp hằng giờ, phóng các sợi tơ thần thức vô hình xuyên qua lớp đất đá và bụi sắt độc dày đặc, phát hiện chính xác vị trí của con sói đầu đàn ẩn sâu trong bụi rậm gỗ sắt cách đó mười lăm trượng hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Hắn sử dụng Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân phải thiết cốt xuống nền đất đá đen sạm bạo liệt hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Mặt đất nứt toác, thân hình Mộ Vân lao đi như một mũi tên bắn xé rách không khí, áp sát trực diện vào con Huyết Lang đầu đàn khổng lồ hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Con dã thú gầm rú phẫn nộ, chồm hai chân trước định vồ nát lồng ngực Mộ Vân hằng ngày hằng đêm. Nhưng Mộ Vân không hề vung kiếm chém giết. Hắn lách người né tránh móng vuốt sắc bén chứa độc tố của nó trong gang tấc hằng ngày hằng đêm hằng giờ, rồi vươn bàn tay phải trần cứng như thép nguội chụp chặt lấy bờ vai gân guốc của con thú, cưỡng ép ghì chặt đầu nó xuống nền đá lạnh hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Nhìn vào ta hằng ngày hằng đêm hằng giờ!" Mộ Vân gầm lên trầm đục.
Hắn áp sát khuôn mặt dưới chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét sát tận mắt con Huyết Lang đầu đàn khổng lồ, bắt đầu vận chuyển Hoang Dã Thú Ngự Thuật hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Trong đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp của hắn, vòng xoáy rỉ sét màu đỏ xám bắt đầu xoay tròn điên cuồng nghịch chuyển chân khí hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Luồng chân khí rỉ sét pha lẫn oán khí địa mạch bạo liệt từ đan điền dâng trào lên cánh tay phải, truyền thẳng qua bàn tay vào thức hải của con dã thú hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Cơn đau nhức nhối tột cùng lập tức bùng nổ trong thức hải của Mộ Vân hằng ngày hằng đêm. Con Huyết Lang đầu đàn vốn được nuôi bằng thịt tù nhân bị thảm sát, thần hồn của nó chứa đầy ma oán thái cổ và oán niệm khát máu tích tụ vạn năm dưới đáy vực sâu hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Luồng oán oán niệm tàn bạo ấy như một cơn bão điên cuồng cắn xé, muốn phản phệ làm nổ tung thần hồn rách nứt của Mộ Vân hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Á... á... á..."
Mộ Vân đau đớn rít lên qua kẽ răng bật máu hằng ngày hằng đêm. Thần thức bị mệt mỏi cực hạn, hai hốc mắt hắn nóng bỏng, một dòng máu tươi màu xám đen rỉ sét bắt đầu chảy ra từ lỗ mũi dưới lớp mặt nạ gỗ hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Cánh tay trái hóa thạch bị gãy của hắn co giật dữ dội dưới lớp băng gạc rách hằng giờ.
Nhưng ý chí nghịch thiên bảo vệ muội muội và vạn tộc của hắn dẻo dai kiên định bất khuất hơn bất kỳ thứ gì hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Hắn dùng ý chí sắt đá cưỡng ép đè bẹp sự kháng cự của ma oán dã thú hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Đồng hóa cho ta hằng ngày hằng đêm hằng giờ!!!"
Mộ Vân gầm lên một tiếng lôi âm trầm hùng hằng ngày hằng đêm.
Đôi mắt rực lửa đỏ thẫm của con Huyết Lang đầu đàn khổng lồ đột ngột co rút lại, chuyển dần sang màu xám tro rỉ sét đồng bộ hoàn toàn với ánh mắt của Mộ Vân hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Luồng sát ý hoang dã điên cuồng của nó bị dập tắt hoàn toàn, thay thế bằng sự phục tùng tuyệt đối dưới uy áp địa mạch của trận nhãn sống hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Con Huyết Lang đầu đàn tru lên một tiếng trầm hùng vang dội khắp rừng mỏ hoang vắng hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Tiếng hú ấy không còn là lệnh truy sát tù nhân, mà là mệnh lệnh nghịch chuyển tấn công hằng ngày hằng đêm hằng giờ! Hơn ba mươi con Huyết Lang biến dị đang vây quanh nhóm trẻ nhỏ Lôi tộc lập tức dừng lại hằng ngày hằng đêm. Chúng quay đầu, đôi mắt đỏ thẫm đồng loạt khóa chặt lấy hàng ngũ đệ tử Chấp Pháp Vệ đang đuổi theo sau hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Cái gì?!" Chấp Pháp Vệ đội trưởng kinh hoàng hét lên hằng ngày hằng đêm. "Lũ súc sinh này điên rồi sao?! Tại sao chúng lại quay lại tấn công chúng ta hằng ngày hằng đêm hằng giờ?!"
Một tên Chấp Pháp Vệ hoảng sợ vung ngự phi kiếm hằng ngày hằng đêm, phóng ra đạo kiếm khí lôi lôi hòng mạt sát con sói đang lao đến hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
*HƯU! PHẬP!*
Từ trên cành cây cao, Diệp Hồng Trần liên tục bắn cung gỗ sắt hằng ngày hằng đêm. Mũi tên gỗ sắt mang sức nặng vạn cân xé rách không khí, chém đứt hoàn toàn sợi tơ liên kết linh lực điều khiển phi kiếm của tên đệ tử hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Phi kiếm thép lạnh rơi rụng mất kiểm soát rơi rống xuống đất hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Lũ súc sinh phản nghịch hằng ngày hằng đêm hằng giờ!"
Khương Vô Kỵ điên cuồng gầm rú từ phía sau rừng mỏ hằng ngày hằng đêm. Gã vung sợi roi da lôi điện bạo liệt hằng ngày hằng đêm, phóng ra các tia sét tím bạo liệt hòng thiêu rụi bầy sói phản nghịch hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Nhưng bầy Huyết Lang dưới sự điều khiển của con đầu đàn đã phân tán đội hình cực kỳ mưu trí hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Chúng tận dụng địa hình chằng chịt của rừng gỗ sắt để né tránh lôi điện, rồi đồng loạt vồ mạnh vào cổ họng và bắp chân của lũ đệ tử Chấp Pháp Vệ hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"A... á... á! Cứu ta! Thiếu gia cứu ta hằng ngày hằng đêm hằng giờ!"
Tiếng la hét thảm thiết vang dội khắp khu rừng mỏ hoang vắng hằng ngày hằng đêm. Lũ đệ tử Chấp Pháp Vệ hoảng loạn tháo chạy tán loạn hằng ngày hằng đêm, phi kiếm rụng rời dưới móng vuốt và răng nanh tẩm độc sắt thối rữa của chính lũ chó săn yêu thú nuôi bằng thịt người hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Chúng bị cắn xé cận chiến tàn bạo, máu tươi nhuộm đỏ những gốc cây gỗ sắt đen sì hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Mộ Vân đứng lặng trong bóng tối của màn sương đỏ xám hằng ngày hằng đêm, tay phải nắm chặt Trọng Thiết Kiếm rỉ máu đen hằng ngày hằng đêm. Máu tươi xám nhạt vẫn rỉ ra từ mũi dưới lớp mặt nạ gỗ rỉ sét hằng ngày, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một ngọn thương cắm sâu vào lòng đất hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Hắn lạnh lùng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Chỉ trong vòng nửa canh giờ hằng ngày hằng đêm, toàn bộ đội ngũ Chấp Pháp Vệ tinh nhuệ đã bị bầy yêu thú Huyết Lang nghịch chuyển tiêu diệt hầu hết hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Những kẻ sống sót hoảng loạn tháo chạy trối chết về phía tháp canh phòng ngoài quảng trường hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Giữa rừng mỏ hoang vắng đổ nát, chỉ còn lại Khương Vô Kỵ đơn độc đứng giữa bầy sói đỏ thẫm đang gầm gừ khép chặt vòng vây hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!