Thiên Tài Ngoại Môn Hạ Phàm
Cơn bão cát đỏ gào rú bên ngoài vách đá cuối cùng cũng dần lắng xuống khi bình minh ngày thứ bảy ló rạng. Tuy nhiên, bầu không khí bên trong những ngách hang sâu thẳm của Khu Mỏ Số 9 không hề có lấy một chút ấm áp của ánh mặt trời. Bóng tối và mùi rỉ sắt nồng nặc vẫn bao phủ khắp nơi, nhưng hôm nay, một luồng sinh cơ hiếm hoi đang nhen nhóm giữa căn cứ bí mật của Vô Danh Doanh.
Sau vụ đột kích cướp kho lương thành công vang dội đêm qua, những bao tải ngũ cốc tinh khiết và những thùng nước sạch không nhiễm độc sắt đã được Lưu Hổ cùng đội khuân vác vận chuyển an toàn về ngách hang ngầm. Hàng trăm phu mỏ gầy trơ xương sườn, những kẻ vốn đã cận kề cái chết đói, lúc này đang vây quanh những nồi cháo loãng bốc khói nghi ngút. Tiếng húp cháo sùm sụp, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn than, và những tiếng cười khàn đặc nghẹn ngào vang lên trong bóng tối. Lần đầu tiên sau nhiều năm làm kiếp nô lệ khổ sai, họ được ăn một bữa no đúng nghĩa, không phải nhai nuốt những mẩu bánh mì mốc trộn lẫn bụi sắt độc.
Thế nhưng, người mang lại phép màu ấy cho họ lúc này lại đang ngồi cô độc trong góc tối nhất của hang đá.
Mộ Vân tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét tạm thời được gỡ ra đặt bên cạnh. Dưới ánh sáng tù mù của cây đèn dầu rỉ sét, khuôn mặt thiếu niên mười bảy tuổi hiện lên vẻ nhợt nhạt và mệt mỏi cực độ. Cánh tay trái của hắn—cánh tay hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng—được quấn chặt bằng những dải băng gạc thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống một cách vô lực. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn bị rách nát do gánh chịu sức nặng của bánh răng cơ quan đêm qua, lúc này đã được bôi một lớp thuốc mỡ thô sơ của Bạch Bà Bà, nhưng những vết xước sâu vẫn rỉ ra từng vệt máu xám đen.
"Anh Vân..."
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ, rụt rè vang lên từ phía sau phiến đá nẹp. Mộ Dao gầy gò lách người bước ra, đôi mắt to tròn vẫn còn đọng nước mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay trái gãy nát của anh trai. Con bé ôm một bát cháo nhỏ ấm áp, run rẩy đi đến bên cạnh hắn.
"Dao nhi, sao em không nghỉ ngơi?" Mộ Vân khẽ nhíu mày, cố gắng điều hòa hơi thở để giấu đi sự đau đớn đang hành hạ từng thớ thịt.
"Em lo cho anh..." Mộ Dao quỳ sụp xuống bên chân hắn, đặt bát cháo lên bệ đá rồi cẩn thận nâng bàn tay phải rớm máu của Mộ Vân lên, khẽ thổi nhẹ vào vết thương. "Mọi người ngoài kia đều nói anh là anh hùng, cứu sống cả khu mỏ. Nhưng em chỉ muốn anh không bị thương thôi. Cánh tay trái của anh... có phải đã..."
"Không sao cả." Mộ Vân dùng bàn tay phải xoa nhẹ mái tóc xơ xác của em gái, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. "Chỉ là vết thương ngoài da. Trận nhãn trong đan điền của anh vẫn ổn định. Chỉ cần có số lương thực này, em và mọi người sẽ sống sót qua mùa bão cát. Anh hứa với em, không ai có thể làm hại chúng ta nữa."
Hắn khẽ thở dài, bảo em gái quay lại phòng đá ngầm để Bạch Bà Bà chăm sóc. Khi bóng dáng nhỏ bé của Mộ Dao khuất sau phiến đá, ánh mắt Mộ Vân lập tức trở lại vẻ lạnh lùng vô cảm hằng ngày. Hắn vận chuyển chu thiên chân khí rỉ sét từ đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp, dẫn lưu luồng khí đỏ xám chạy dọc kinh mạch tay phải hằng giờ để tạm thời phong tỏa độc tố sắt từ vết thương đêm qua. Vòng xoáy đan điền sống của hắn xoay tròn chậm rãi, hấp thụ oán khí rò rỉ từ vách đá để chuyển hóa thành năng lượng bảo mệnh.
Đột ngột, tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn vang lên từ hành lang đá bên ngoài.
Tần Lôi vác đại đao rỉ, khuôn mặt đầy sẹo co rúm lại vì lo lắng, cùng với Lục Thất hớt hải chạy vào. Khí tức của cả hai vô cùng hỗn loạn, hơi thở dồn dập báo hiệu một cuộc khủng hoảng lớn vừa giáng lâm.
"Mộ Vân! Có biến rồi!" Tần Lôi trầm giọng nói, bàn tay siết chặt chuôi đao đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn. "Quy Nguyên Tông ngoại môn đã phát hiện ra kho lương bị cướp sạch. Trưởng lão ngoại môn Khương Hoài Sơn điên cuồng vì mất đi nguồn tiếp tế huyết thạch hằng tháng. Lão đã cử cháu ruột của mình hạ phàm!"
Lục Thất nhợt nhạt mặt mày, lắp bắp bổ sung: "Là... là Khương Vô Kỵ! Thiên tài ngoại môn kiêu ngạo nhất của Quy Nguyên Tông! Gã sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 8, mạnh hơn hẳn tất cả những đối thủ trước đây của chúng ta. Gã dẫn theo một đội Chấp Pháp Vệ tinh nhuệ trang bị phi kiếm, vừa mới tràn xuống Khu Mỏ Số 9!"
"Khương Vô Kỵ sao?" Mộ Vân khẽ nheo mắt, luồng khí rỉ sét màu đỏ xám quanh người hắn khẽ dao động. "Gã đã làm gì?"
"Gã xem phu mỏ phàm nhân và Lôi Tộc Di Dân của chúng ta như sâu kiến!" Tần Lôi căm phẫn gầm lên, nộ hỏa ngút trời. "Gã không thèm điều tra thủ phạm, mà lập tức ra lệnh cho lính gác bắt giữ hơn năm mươi tộc nhân già yếu của Lôi tộc di dân đưa ra quảng trường đá đen. Gã nói, nếu trong vòng một canh giờ nữa kẻ cướp kho lương không ra đầu hàng, gã sẽ đồ sát toàn bộ tộc nhân để tế cờ!"
Nghe đến đây, bàn tay phải của Mộ Vân siết chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm cắm bên cạnh, lực mạnh đến mức khiến nền đá dưới chân rạn nứt chằng chịt. Giang đại thúc đã hy sinh thảm khốc vì gửi mật thư cho hắn, giờ đây đến lượt những tộc nhân tội nghiệp của Lôi tộc—những người đã che chở cho anh em hắn suốt những năm tháng tăm tối nhất—bị đem ra làm vật tế mạng.
"Đại ca, không thể tấn công trực diện được!" Lục Thất vội vàng khuyên ngăn khi thấy sát ý bùng phát quanh người Mộ Vân. "Khương Vô Kỵ có tu vi Luyện Khí tầng 8, lại có đại quân Chấp Pháp Vệ bảo vệ. Nhục thân của anh tuy mạnh, nhưng cánh tay trái đã bị phế hóa thạch hoàn toàn, thần thức lại đang mệt mỏi sau trận chiến với Tống Bá hằng ngày hằng đêm. Nếu xông ra lúc này, chúng ta chỉ có con đường chết!"
"Ta biết." Mộ Vân nhắm mắt lại, ép luồng nộ hỏa sục sôi trong lồng ngực lắng xuống, giữ cho đầu óc hoàn toàn tỉnh táo và lạnh lùng như băng tuyết. Hắn suy luận nhanh chóng: Khương Vô Kỵ là kẻ kiêu ngạo cực hạn, gã coi phàm nhân như cỏ rác nên chắc chắn sẽ không hề phòng bị trước sự hiện diện của một kiếp nô phế mạch. Nếu hắn sử dụng Vô Diện Hóa Khí để ẩn nấp cận kề, hắn có thể tìm ra kẽ hở để phục kích giải cứu.
"Tần Lôi, ngươi ở lại giữ vững trận tuyến phòng thủ ngầm, bảo vệ phòng đá của Dao nhi hằng giờ hằng đêm. Lục Thất, đi theo ta."
Mộ Vân dứt khoát ra lệnh. Hắn vung tay đeo chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét lên mặt, bóng dáng cao gầy lập tức lướt đi vô thanh vô tức vào bóng tối hành lang ngầm.
***
Tại quảng trường đá đen trung tâm của Khu Mỏ Số 9, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Hàng chục chiến binh Chấp Pháp Vệ mặc giáp bạc sáng loáng, lưng đeo phi kiếm lấp lánh linh quang, đang đứng thành một vòng vây phòng thủ nghiêm ngặt hằng ngày hằng đêm. Ở giữa quảng trường, hơn năm mươi tộc nhân già yếu của Lôi Tộc Di Dân bị trói chặt bằng những sợi xích sắt rỉ sét nặng nề, quỳ sụp trên nền đá dăm nhọn hoắt. Những tấm lưng gầy gò, những khuôn mặt nhăn nheo đầy vết phồng rộp do bụi sắt độc của họ run rẩy dưới cái lạnh buốt của hầm mỏ.
Ngự trị phía trên tất cả là một cỗ kiệu sang trọng thêu lôi văn màu xanh thẫm, được khiêng bởi bốn vệ binh phàm nhân lực lưỡng.
Khương Vô Kỵ ngồi nhàn nhã trên kiệu. Gã khoác trên người bộ đạo bào gấm xanh thêu chỉ vàng lộng lẫy của Quy Nguyên Tông ngoại môn hằng ngày hằng đêm, tay cầm chiếc quạt xếp làm bằng xương yêu thú, thi thoảng khẽ phẩy nhẹ. Khuôn mặt tuấn tú của gã lộ rõ vẻ ngạo mạn cực hạn, đôi mắt hẹp dài nhìn lũ phu mỏ đang quỳ dưới đất đầy vẻ khinh miệt, như thể đang nhìn một lũ sâu bọ hôi hám.
"Lũ sâu kiến hèn mọn hằng ngày hằng đêm hằng giờ." Khương Vô Kỵ thong thả lên tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng được dồn chân khí Luyện Khí tầng 8, vang dội khắp ngách hang như tiếng sấm trầm. "Quy Nguyên Tông nuôi dưỡng các ngươi, cho các ngươi cơm ăn nước uống, vậy mà các ngươi dám cả gan cấu kết với kẻ ngoài cướp phá kho lương thực? Đúng là lũ phản nghịch tội huyết hèn mọn."
Một vệ binh phàm nhân của Huyết Nhạn Quan, người có nhiệm vụ giám sát mỏ quặng hằng ngày, run rẩy bước lên quỳ rạp dưới chân kiệu, lắp bắp cầu xin: "Khương... Khương thiếu gia bớt giận! Lũ phu mỏ này hằng ngày hằng đêm đều bị xích sắt khóa chặt, không thể nào có bản lĩnh đột kích Vệ Binh Doanh được hằng ngày. Xin thiếu gia khai ân, đừng đồ sát toàn bộ, nếu không sản lượng thiết tủy dâng nộp hằng tháng sẽ bị..."
Gã vệ binh chưa kịp nói hết câu, Khương Vô Kỵ đã khẽ nhíu mày đầy vẻ chán ghét.
"Ồ? Chó săn của triều đình mà cũng dám dạy ta cách hành sự sao?"
Khương Vô Kỵ không thèm nhìn gã vệ binh. Gã chỉ khẽ phẩy nhẹ chiếc quạt xếp bằng xương yêu thú trong tay phải hằng ngày hằng đêm.
*VÚT!!!*
Một đạo phong đao vô hình sắc bén xé rách không khí chém ngang qua.
"A... á... á!"
Tiếng hét thảm thiết vang dội quảng trường đá đen. Cánh tay trái của tên vệ binh phàm nhân bị chém đứt lìa tận gốc bả vai, máu tươi phun ra như suối nhuộm đỏ cả một khoảng đất đá. Gã vệ binh ngã gục xuống, ôm lấy vết thương rách nát co giật liên tục trong vũng máu. Lũ đệ tử Chấp Pháp Vệ xung quanh không hề có một chút gợn sóng lòng hằng ngày, ngược lại còn nở những nụ cười lạnh lùng vô cảm.
Sự tàn bạo tột cùng của Khương Vô Kỵ khiến toàn bộ tù nhân Lôi tộc di dân hoảng loạn tột độ. Nhiều đứa trẻ nhỏ khóc thét lên vì sợ hãi, ôm chặt lấy vạt áo rách rưới của cha mẹ.
Ẩn nấp sâu dưới bóng tối của những tán cây gỗ sắt rỉ sét mọc quanh rìa quảng trường đá đen hằng ngày hằng đêm, Mộ Vân đứng bất động như một bức tượng đá.
Hắn đã kích hoạt kỹ năng Vô Diện Hóa Khí thông qua chiếc Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét đeo trên mặt. Toàn bộ khí tức thần hồn rỉ sét và huyết khí bạo liệt của hắn hoàn toàn thu liễm về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối hằng ngày hằng đêm hằng giờ, khiến hắn hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối của cây gỗ sắt, không một tên Chấp Pháp Vệ nào có thể phát hiện ra.
*Thần Thức Nhãn Cảnh!*
Mộ Vân nhắm mắt lại. Bản đồ linh lực ba chiều màu xám xịt hiện ra rõ nét trong thức hải. Hắn tập trung thần thức phóng ra quét qua hàng ngũ hộ vệ xung quanh kiệu của Khương Vô Kỵ hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Nhờ kiến thức trận pháp cổ đại thừa kế từ Ngọc Giản Thái Huyền, Mộ Vân nhanh chóng nhìn thấu kẽ hở. Lũ Chấp Pháp Vệ tuy đứng thành đội hình nghiêm ngặt, nhưng vì sự kiêu ngạo coi thường phu mỏ phàm nhân, chúng đứng rất lỏng lẻo. Có ba kẽ hở trận pháp phòng thủ cực kỳ nghiêm trọng nằm ở vị trí cánh tả và sườn sau của kiệu, nơi dòng chảy chân khí liên kết giữa các đệ tử bị gián đoạn hằng ngày hằng đêm. Chỉ cần đột kích chính xác vào ba điểm nút này, hắn có thể chia cắt đội hình của chúng trong chớp mắt hằng ngày.
Tuy nhiên, Khương Vô Kỵ lúc này đã bắt đầu mất đi sự kiên nhẫn hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
"Thật là tẻ nhạt." Gã khẽ thở dài, tay vẫy nhẹ một chiếc túi trữ vật bên hông hằng ngày. "Lũ phản nghịch này đúng là không biết quý trọng mạng sống của người thân. Đã vậy, ta sẽ cho các ngươi xem một trò chơi thú vị."
Khương Vô Kỵ vung tay giải phóng ra một con yêu thú nhỏ màu đỏ máu—Huyết Lang biến dị cấp thấp. Con thú da bọc xương, răng nanh dài sắc bén chảy nước dãi độc, đôi mắt rực lửa thèm khát thịt người hằng ngày hằng đêm.
"Chạy đi." Khương Vô Kỵ chỉ tay về phía một đứa trẻ phu mỏ khoảng mười tuổi đang quỳ run rẩy ở mép vòng vây hằng ngày hằng đêm. "Nếu ngươi chạy thoát khỏi con thú của ta ra đến hành lang tối ngoài kia, ta sẽ tha mạng cho cả gia đình ngươi hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Bằng không... hắc hắc..."
Đứa trẻ sợ hãi tột cùng, dưới sự thúc ép của roi da lính gác hằng ngày, liền điên cuồng quay đầu tháo chạy trên những tảng đá dăm nhọn hoắt. Con Huyết Lang gầm rú một tiếng hung tợn, bốn chân dậm nát đất đá lao đuổi theo sau hằng ngày hằng đêm. Lũ đệ tử Quy Nguyên Tông cười đùa vui vẻ, xem cảnh tượng săn đuổi mạng người như một trò chơi tiêu khiển ngoài trời hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Mộ Vân siết chặt nắm đấm phải rớm máu đen, sống lưng dẻo dai gồng lên chịu đựng nộ hỏa đang thiêu đốt phủ tạng hằng ngày hằng đêm. Hắn biết, hắn phải ra tay cứu viện ngay lập tức, nhưng không được để lộ thân phận thật sự của Vô Danh Doanh lúc này.
Khương Vô Kỵ đứng dậy bước xuống khỏi kiệu sang trọng thêu lôi văn hằng ngày hằng đêm. Gã vung tay phải, rút ra sợi roi da lôi điện—roi dệt bằng sợi gai dầu ngâm độc sắt, gắn đầy các gai nhọn bằng Hắc Thiết phát ra những tia sét màu tím bạo liệt lách tách xé gió hằng ngày hằng đêm.
Gã đi thẳng đến trước mặt một tộc nhân già yếu của Lôi tộc di dân—một lão giả tóc bạc phơ, sống lưng đã còng rạp vì lao dịch nặng nhọc suốt đời hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Lão chính là người đã từng lén giấu nửa củ khoai mốc cho muội muội Mộ Dao khi con bé bị đói năm ngoái.
"Kiếp nô hèn mọn, tội huyết Lôi tộc các ngươi hằng ngày hằng đêm hằng giờ đều là một lũ phản nghịch cần bị thanh trừng."
Khương Vô Kỵ lạnh lùng nói, ánh mắt đầy vẻ tàn ác vô tình. Gã vung cao sợi roi da lôi điện rực lửa tím bạo liệt, dồn toàn bộ chân khí Luyện Khí tầng 8 vào thân roi hằng ngày hằng đêm. Sợi roi da lôi điện rít lên một tiếng xé gió kinh hoàng, hướng thẳng về phía cổ họng của lão giả già yếu hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
*VÚT!!!*
Sợi roi mang theo sấm sét bạo liệt chuẩn bị chém đứt đầu lão giả tội nghiệp.
Trong bóng tối cây gỗ sắt, đôi mắt màu xám tro rỉ sét dưới mặt nạ của Mộ Vân bùng lên u quang quyết liệt cực hạn. Hắn dậm mạnh chân phải thiết cốt mượn phản lực lao ra khỏi bóng tối hằng ngày hằng đêm hằng giờ, bàn tay phải cứng như thép nguội nắm chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm chuẩn bị tung đòn quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!