Hí Ma Đột Kích Cướp Kho Lương
Bão cát đỏ bên ngoài hoang mạc gào rú mỗi lúc một điên cuồng, tựa như hàng vạn con ác quỷ đang dùng móng vuốt cào xé vách đá Hắc Thiết Ngục. Những hạt bụi sắt sắc bén bị cuồng phong cuốn đi, va đập vào những gờ đá nhọn hoắt tạo nên những tiếng rít chói tai, buốt lạnh.
Trong màn sương mù đỏ sậm dày đặc ấy, một bóng người cao gầy lặng lẽ lướt đi.
Mộ Vân đeo Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét trên mặt. Lớp gỗ sồi già mục nát, bám đầy những vệt rỉ sắt đỏ xám áp chặt vào da thịt hắn, tỏa ra một luồng u quang mờ nhạt lạnh lẽo. Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng màu xám tro rỉ sét cực kỳ sắc bén của Thần Thức Nhãn Cảnh.
Hắn di chuyển bằng một bộ pháp vô cùng kỳ dị. Mỗi bước chân của hắn dường như không hề chạm sát đất, nhưng lại vững chãi vô cùng nhờ sức mạnh nhục thân dẻo dai của Nghịch Mệnh Thể Tầng 1.
Cánh tay trái của hắn—cánh tay hoàn toàn bị phế hóa thạch đỏ thẫm và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng sau trận chiến với Tào Lĩnh—lúc này được quấn chặt bằng những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhạt, rủ xuống một cách vô lực bên sườn. Mọi hoạt động, mọi sát chiêu cận chiến lúc này của hắn đều phải dồn hết vào bàn tay phải đang nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng.
Phía sau hắn, Lục Thất gầy gò đang khúm núm bám theo, hai tay gã run rẩy cầm bộ móc sắt tự chế, mắt láo liên nhìn quanh. Đi song song ở phía cánh tả là Diệp Hồng Trần. Nữ chiến binh hoang dã di chuyển nhẹ nhàng như một con báo săn trong đêm tối, tấm giáp da thú rách nưới của nàng bám đầy cát đỏ, nhưng đôi mắt sắc sảo như chim ưng vẫn khóa chặt về phía trước. Trên lưng nàng đeo cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ, gân yêu thú làm dây cung căng tràn sát khí.
"Đại ca... phía trước chính là ranh giới Vệ Binh Doanh." Lục Thất ghé sát tai Mộ Vân, giọng nói run rẩy bị tiếng bão cát át đi một nửa. "Tháp canh phòng quét ánh sáng của chúng ở ngay trên đầu vách đá. Chỉ cần bị luồng sáng kia soi trúng hằng ngày hằng đêm, khí tức thần hồn rỉ sét của chúng ta sẽ bị định vị ngay lập tức."
Mộ Vân không trả lời. Hắn dừng lại dưới bóng của một cột đá đen khổng lồ.
Hắn vận chuyển chuêu thiên chân khí rỉ sét từ vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp, kích hoạt kỹ năng Vô Diện Hóa Khí. Trong chớp mắt, toàn bộ dao động thần hồn và huyết khí bạo liệt của hắn hoàn toàn thu liễm về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, biến hắn thành một phần của vách đá vô tri vô giác trong bão cát.
*Thần Thức Nhãn Cảnh!*
Mộ Vân nhắm mắt lại. Một bản đồ địa hình ba chiều màu xám xịt hiện ra rõ nét trong thức hải của hắn. Hắn nhìn thấy ba luồng ánh sáng rực rỡ từ các tháp canh phòng quét qua quét lại liên tục trên quảng trường đá đen trước cửa kho lương. Dòng linh lực của trận pháp quét ánh sáng chảy tràn chằng chịt như mạng nhện vô hình.
"Lịch trình đổi ca gác của vệ binh hằng đêm hằng giờ..." Mộ Vân thầm nhẩm lại những dòng chữ trên mảnh giấy dầu mật thư của Giang đại thúc đã bị hắn thiêu rụi. "Đêm nay bão cát đỏ đạt đỉnh điểm lúc canh ba. Địa mạch dao động cực mạnh sẽ khiến dòng chảy linh lực của tháp canh bị gián đoạn trong vòng mười hơi thở. Đó là Thời Gian Mù."
"Chuẩn bị." Mộ Vân trầm giọng nói qua lớp mặt nạ gỗ rỉ sét.
Diệp Hồng Trần lặng lẽ gật đầu. Nàng gỡ cánh Cung Gỗ Sắt khổng lồ xuống, đôi bàn tay bánh mật khỏe khoắn kéo căng dây cung làm từ gân yêu thú biến dị. Một mũi tên bằng thép lạnh rỉ sét được đặt lên cung, mũi tên hướng thẳng về phía chòi canh cao nhất cách đó trăm trượng.
Bão cát đỏ bên ngoài rít lên một tiếng gầm rú dữ dội nhất, mặt đất ngầm dưới chân họ khẽ chấn động nhẹ. Địa mạch dao động bắt đầu!
Trên đỉnh vách đá, luồng ánh sáng rực rỡ quét qua quét lại của tháp canh đột ngột chao đảo rồi tắt ngấm. Mười hơi thở Thời Gian Mù bắt đầu đếm ngược!
"Đi!" Mộ Vân rít khẽ.
Hắn cùng Lục Thất lao ra khỏi bóng tối cột đá như hai mũi tên rời cung. Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân xuống đất đá đen bạo liệt, mượn phản lực lao đi cực nhanh dưới áp lực trọng lực nặng nề.
Thế nhưng, ngay vào hơi thở thứ ba, tên vệ binh trang bị thiết giáp nặng trên chòi canh cao nhất đột ngột phát hiện ra biến động không khí bất thường hằng ngày. Gã hoảng hốt đưa tay về phía chiếc chuông đồng cảnh báo bên hông.
*Hưu!!!*
Một tiếng xé gió trầm hùng, xé toạc màn sương bão cát đỏ.
Mũi tên thép lạnh khổng lồ từ cánh Cung Gỗ Sắt của Diệp Hồng Trần bắn đi với sức mạnh vạn cân, xuyên qua trăm trượng khoảng cách, cắm ngập sâu vào giáp cổ của tên lính gác trên chòi cao. Tên lính gác không kịp phát ra một tiếng kêu thảm, nhục thân gã bị lực quán tính khổng lồ đóng chặt vào cột gỗ tháp canh hằng ngày hằng đêm, máu tươi phun ra nhuộm đỏ vách gỗ.
Hơi thở thứ sáu.
Mộ Vân và Lục Thất đã áp sát cánh cổng sắt dày bản của kho chứa ngũ cốc tinh khiết ngầm. Cánh cổng sắt nặng nề bám đầy những trận văn khóa xích rỉ sét.
"Nhanh lên!" Mộ Vân đứng chắn trước người Lục Thất, tay phải cầm Trọng Thiết Kiếm gác phòng hờ.
Lục Thất vội vàng quỳ sụp xuống, đôi bàn tay run rẩy luồn bộ móc sắt tự chế vào ổ khóa bằng đồng thau nặng nề hằng ngày hằng đêm. Gã nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác của một kẻ trộm tin tức để nghe tiếng chuyển động của các bánh răng rỉ sét bên trong cơ quan khóa.
*Cạch... cạch...*
Ổ khóa đồng phát ra những tiếng kêu khô khốc. Mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi cát đỏ chảy ròng ròng trên trán Lục Thất.
Hơi thở thứ chín. Thời Gian Mù sắp kết thúc hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Đột ngột, thần thức nhãn cảnh của Mộ Vân nhìn xuyên qua lớp vỏ đồng dày, phát hiện bên trong ổ khóa có một sợi tơ cơ quan tự động màu xám thẫm đang bị kéo căng cực hạn. Lục Thất trong lúc hoảng loạn đã bẻ nhầm một trục chốt ngầm!
Nếu sợi tơ cơ quan kia đứt, một trục bánh răng rỉ sét khổng lồ nặng hàng ngàn cân bên trong vách đá sẽ rơi rụng xuống, kích hoạt trận pháp tự hủy và chuông cảnh báo âm thanh tần số cao báo động cho toàn bộ Vệ Binh Doanh.
"Tránh ra!"
Mộ Vân gầm lên một tiếng trầm đục hằng ngày. Hắn vung tay phải, không màng đến sự an toàn của bản thân, trực tiếp thọc mạnh bàn tay phải trần—bàn tay đã được tôi luyện cứng như thép nguội bách độc bất xâm nhờ Hắc Thiết Tôi Thể Thuật—vào sâu trong khe hẹp cơ quan vách đá.
*RẮC!!!*
Trục bánh răng rỉ sét khổng lồ vừa sụp xuống liền va chạm trực diện với bàn tay phải của Mộ Vân.
Sức nặng hàng ngàn cân của cơ quan sắt đá ép chặt lấy da thịt hắn, phát ra những tiếng kim loại va đập ghê rợn hằng ngày hằng đêm. Da thịt trên mu bàn tay phải của hắn bị các răng cưa rỉ sét cào xước nghiêm trọng, máu đen rỉ sét rớm ra đỏ ngầu, bốc lên mùi máu xám đặc trưng.
Thế nhưng, sống lưng Mộ Vân vẫn thẳng tắp. Nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 gồng cứng cực hạn, gân xanh nổi cuồn cuộn trên bắp tay phải dẻo dai, cưỡng ép giữ chặt trục bánh răng rỉ sét đứng yên bất động trong khe đá.
"Bẻ khóa ngay! Ta không giữ được lâu!" Mộ Vân rít qua kẽ răng bật máu, trán hắn rịn đầy mồ hôi lạnh. Cánh tay trái bị gãy hóa thạch rủ xuống vô lực bên sườn khẽ run rẩy do chấn động lực lượng lan truyền.
Lục Thất kinh hoàng tột độ trước thực lực quái dị và sự liều mạng của Mộ Vân. Gã không dám chần chừ hằng ngày, dồn toàn bộ chân khí Luyện Khí tầng 3 vào đầu ngón tay, bẻ mạnh chiếc móc sắt ngầm.
*CẠCH!!!*
Chiếc chốt đồng thau nặng nề cuối cùng cũng rơi rụng xuống. Cánh cổng sắt khổng lồ của kho lương từ từ trượt sang một bên, lộ ra một khoảng tối sâu thẳm tỏa ra mùi ngũ cốc thơm phức bên trong.
Mộ Vân lập tức rút mạnh bàn tay phải ra khỏi khe đá. Lòng bàn tay hắn dính đầy những vệt máu đen xám và bụi rỉ sắt, da thịt bị rách nứt rớm máu đen hằng ngày hằng đêm hằng giờ, nhưng xương cốt thiết cốt bên trong vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.
"Vào trong!" Mộ Vân trầm giọng ra lệnh, tay phải nắm chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm bước vào trước.
Bên trong kho lương ngầm là một hang động khổng lồ được đục đẽo thô sơ từ lòng núi đá đen. Hàng vạn bao tải ngũ cốc, bột ngô mốc và những thùng nước sạch tinh khiết không bị nhiễm độc sắt được xếp chồng lên nhau cao như núi. Đây chính là nguồn sống của toàn bộ vệ binh Vệ Binh Doanh hằng tháng.
Nhưng ngay khi Mộ Vân và Lục Thất vừa đặt chân vào giữa hang, một tiếng cười lạnh khinh khỉnh đột ngột vang lên từ sau những bao tải ngũ cốc khổng lồ.
"Hắc hắc hắc... Lũ kiến cỏ hoang dã các ngươi thật khiến ta chờ đợi không ít thời gian."
Từ trong bóng tối, một thân hình béo ị bước ra.
Tống Bá mặc chiếc áo bào gấm xám sang trọng thắt đai da lớn, nhưng lúc này chiếc áo bào đã bị mồ hôi và mỡ đen nhuộm bẩn. Khuôn mặt đầy thịt mỡ bóng nhẫy của gã co rúm lại thành một nụ cười tàn ác vô tình. Trên tay gã cầm thanh đao thép bản rộng nặng bốn mươi cân, sát khí Huyết Sa Công bạo liệt tỏa ra quanh thân, khiến cát bụi sắt xung quanh gã bay lên lơ lửng.
"Hí Ma Vô Diện..." Tống Bá khinh khỉnh nhìn chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét trên mặt Mộ Vân. "Ngươi nghĩ gã đầu bếp béo Giang đại thúc lén lút gửi mật thư qua cỗ quan tài của Lão đầu Trương mà ta không biết sao? Ta đã lột da gã treo ngoài cổng trại lính từ chiều nay rồi hằng ngày hằng đêm hằng giờ! Ta cố tình để các ngươi thâm nhập vào đây, là để hôm nay bắt gọn toàn bộ lũ phản nghịch các ngươi làm nguyên liệu huyết tế dâng nộp thượng giới!"
Nghe đến cái chết thảm khốc của Giang đại thúc—người đầu bếp tốt bụng đã lén bớt xén cháo loãng cứu mạng muội muội Mộ Dao—lồng ngực Mộ Vân bỗng dâng lên một luồng nộ hỏa ngút trời.
Đôi mắt dưới mặt nạ gỗ rỉ sét chuyển sang màu xám tro rỉ sét bạo liệt. Vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp xoay tròn điên cuồng hằng ngày hằng đêm, giải phóng ra từng luồng chân khí rỉ sét đỏ xám bốc lên quanh thân hình cao gầy của hắn.
"Ngươi... phải đền mạng." Mộ Vân trầm giọng vô cảm.
"Kiến cỏ phế mạch gãy tay gãy chân mà cũng dám sủa bậy! Chết đi!"
Tống Bá gầm lên một tiếng dữ tợn. Gã vung thanh đao thép bản rộng, chân khí Huyết Sa Công bạo liệt dồn vào lưỡi đao, đánh mạnh ra một đạo huyết sa khí khổng lồ màu đỏ sậm. Đao khí béo mang thuộc tính ăn mòn cực mạnh, xé rách không khí lao thẳng về phía ngực Mộ Vân.
Mộ Vân không hề thối lui. Hắn không có linh lực Luyện Khí chính tông để ngự kiếm né tránh, cách duy nhất của hắn là đối mặt trực diện bằng nhục thân dẻo dai Nghịch Mệnh.
Hắn dùng bàn tay phải trần rớm máu đen nắm chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi).
*Trọng Thiết Hoành Tảo!*
*UỲNH!!!*
Thanh trọng kiếm thô nặng vạn cân xé gió quét ngang một vòng tròn rộng. Sức nặng khổng lồ của hàn sắt rỉ sét va chạm trực diện với đạo huyết sa đao khí của Tống Bá.
Một tiếng nổ lớn vang lên chấn động toàn bộ hang ngầm. Luồng đao khí màu đỏ sậm bị sức nặng vạn cân của trọng kiếm đập tan nát thành những hạt bụi cát đỏ vô hại rơi lả tả dưới đất hằng ngày hằng đêm. Lực phản chấn khổng lồ truyền qua thân kiếm khiến bắp tay phải của Mộ Vân rách nứt thêm vài vệt máu đen, nhưng hắn vẫn đứng bất động như một ngọn núi đá.
Tống Bá hoảng hốt trợn tròn đôi mắt ti hí: "Cái gì?! Nhục thân của ngươi... làm sao có thể đỡ được Huyết Sa đao khí của ta?!"
Mộ Vân không cho gã cơ hội hoài nghi hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
*Trọng Lực Áp Chế!*
*ẦM!!!*
Hắn dậm mạnh chân phải thiết cốt xuống nền đá đen sạm. Vòng xoáy rỉ sét đan điền trận nhãn bùng phát cực hạn, tạo ra một vùng trọng lực đột biến gấp mười lăm lần bao phủ toàn bộ thân hình béo ị của Tống Bá.
"A... á... á!"
Tống Bá thét lên một tiếng thảm thiết.
Sức nặng khổng lồ đột ngột đè nặng lên vai gã phu mỏ béo tốt hằng ngày, khiến gối gã run rẩy dữ dội rồi quỳ sụp xuống nền đá đen. Những thớ thịt mỡ trên mặt gã co rúm lại vì áp lực, tiếng xương khớp kêu răng rắc liên tục dưới sức nặng vạn cân. Thanh đao thép bản rộng trong tay gã rơi rụng xuống đất vang lên tiếng "keng" khô khốc, gã hoàn toàn bất lực không thể nhấc nổi một ngón tay.
Mộ Vân lướt tới nhanh như một bóng ma nhờ bộ pháp Hoang Bạo Bộ.
Hắn vung tay phải, dùng sống thanh Trọng Thiết Kiếm thô nặng đập mạnh một nhát chí mạng vào bả vai và lồng ngực của Tống Bá.
*BÁC!!!*
Tiếng xương quai xanh và xương sườn vỡ vụn vang lên ghê rợn trong hang tối. Tống Bá hộc ra một ngụm máu đen rỉ sét, thân hình béo ị bị đánh văng xa ba trượng, đập mạnh vào vách đá đen rồi ngã gục xuống đất đá lở loét.
Tu vi Luyện Khí tầng 5 của gã hoàn toàn bị phế bỏ dưới đòn đập vạn cân của Nghịch Mệnh nhục thân hằng ngày hằng đêm. Gã nằm thoi thóp giữa vũng máu đen, đôi mắt trợn ngược trắng dã, thần trí mờ mịt sắp chìm vào hôn mê.
Lưu Hổ dẫn đầu đội ngũ khuân vác khỏe mạnh của Vô Danh Doanh lúc này vừa kịp tràn vào cửa kho lương. Nhìn thấy gã thống trị kho lương khét tiếng tàn bạo đã bị Mộ Vân đánh phế chỉ trong vòng ba chiêu, hàng trăm phu mỏ đói khát đồng loạt reo hò vang dội, khí thế phản kháng sục sôi dâng cao ngút trời.
"Nhanh lên! Khuân vác toàn bộ lương thực và nước sạch rút lui theo đường hầm ngầm!" Lưu Hổ vung tay ra lệnh, bắp tay cuồn cuộn gân xanh nứt nẻ gánh vác hai bao tải ngũ cốc khổng lồ chạy đi thoăn thoắt.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc niềm hân hoan chiến thắng vừa mới nhen nhóm hằng ngày hằng đêm hằng giờ, một sự biến dị kinh hoàng đột ngột bùng phát.
Tống Bá đang nằm thoi thóp dưới đất đá, khóe miệng đầy máu đen bỗng nở một nụ cười điên cuồng, tàn ác vô tình. Gã dùng chút tàn lực thọ nguyên cuối cùng của mình, vươn bàn tay béo mập đầy máu bấm mạnh vào một trận phù bằng đồng đỏ ẩn giấu dưới nền đá ngầm.
*CẠCH... RẮC... RẮC!!!*
Một tiếng chấn động cơ quan trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất kho lương.
Ngay lập tức, những đường trận văn màu đỏ huyết dụ trên vách đá và nền hang đột ngột rực sáng lên điên cuồng. Luồng oán khí đỏ thẫm bạo liệt bùng phát cuồn cuộn từ các mạch quặng rỉ sét xung quanh, bao phủ lấy toàn bộ các bao ngũ cốc và thùng nước sạch hằng ngày hằng đêm.
"Lũ kiến cỏ... phản nghịch..." Tống Bá khạc ra một ngụm máu đen, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ điên dại trước khi ngất lịm đi hoàn toàn. "Trận pháp tự hủy... đã kích hoạt... Các ngươi... hãy chôn thây cùng kho lương thực này đi... Hắc hắc..."
"Không xong rồi! Đại trận tự hủy của kho lương đang đếm ngược!" Lục Thất hoảng hốt hét lên, gương mặt gầy gò nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu dưới ánh sáng đỏ thẫm bạo liệt đang lan tràn cực nhanh.
Những cột đá đen xung quanh bắt đầu rạn nứt chằng chịt, đá vụn và bụi quặng độc sụp đổ rào rào từ trần hang xuống hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Toàn bộ kho lương ngầm chứa đựng nguồn sống duy nhất của vạn tộc tù nhân đang chuẩn bị biến thành một biển lửa hủy diệt chỉ trong vòng mười hơi thở nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!