Nhạc nềnPrairie

Nạn Đói Khủng Khiếp Và Kế Hoạch Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát đỏ bên ngoài hoang mạc vẫn gào rú liên hồi, tựa như vạn con cổ thú đang điên cuồng cào xé vách núi đá đen của Hắc Thiết Ngục. Những hạt bụi sắt sắc bén bị gió cuốn bay, va đập vào khe đá tạo nên những tiếng rít chói tai, lạnh buốt. Thế nhưng, sự tàn khốc của thiên tai ngoài kia vẫn không thể sánh được với bầu không khí u ám, ngột ngạt đang bao trùm lấy những ngách hang sâu nhất của Khu Mỏ Số 9.


Sau cái chết của cai ngục tra tấn Lý Hắc, Chấp Pháp Tiên Điện không hề tiến hành một cuộc càn quét đẫm máu ngay lập tức như dự kiến. Tào Diêm, kẻ thống trị tối cao của tầng thứ nhất, tuy vô cùng giận dữ nhưng lại là một con cáo già đầy mưu mô. Nhận thấy địa hình hang động sau trận chiến đã bị sụp đổ nghiêm trọng, lại thêm bão cát đỏ phong tỏa các lối đi độc đạo, gã đã lựa chọn một phương sách tàn độc hơn gấp trăm lần: Phong tỏa kinh tế toàn diện.


Tống Bá, tên cai quản kho lương béo ị và tham lam vô độ, đã triệt để thực hiện mệnh lệnh này. Gã ra lệnh cắt đứt hoàn toàn mọi nguồn tiếp tế lương thực, ngũ cốc mốc và nguồn nước sạch tinh khiết đưa vào các khu mỏ sâu. Đối với lũ kiếp nô phế mạch vốn hằng ngày phải lao dịch cực hạn để đổi lấy vài mẩu bánh mì mốc, đây chính là bản án tử hình tàn nhẫn nhất.


Cơn đói khát nhanh chóng càn quét qua khắp các ngách hang của Vô Danh Doanh (Sơ khởi).


Dưới những ánh đèn dầu rỉ sét tù mù, những bóng người gầy trơ xương sườn nằm la liệt trên đất đá lạnh lẽo. Da thịt họ xám ngoét, môi khô khốc nứt nẻ rớm máu. Nhiều phu mỏ tuyệt vọng đến mức phải vốc từng nắm đất đá bám đầy bụi sắt độc đưa vào miệng nhai ngấu nghiến, để rồi chỉ vài canh giờ sau, họ gục xuống trong những cơn quặn thắt phế phủ dữ dội, ho ra từng ngụm máu đen rỉ sét rồi chết nghẹn.


Sự tương tương phản tàn khốc diễn ra ngay trên đầu họ. Qua những đường ống thông khí bằng sắt rỉ thông lên phía trên, mùi thịt yêu thú nướng thơm phức béo ngậy cùng tiếng cười nói lách cách, tiếng cụng chén rượu nồng của đám lính canh từ Vệ Binh Doanh thỉnh thoảng lại lọt xuống, giống như những lưỡi dao vô hình cứa vào dạ dày trống rỗng của những kẻ sắp chết đói.


"Đoành!"


Một tiếng chấn động lớn vang lên từ ngách hang trung tâm của liên minh.


"Lũ tội tộc Lôi tộc kia! Giao toàn bộ số cỏ u minh và củ rễ hoang dã các ngươi giấu ra đây!"


Một gã phu mỏ gầy gò, mắt đỏ sọc vì đói khát, tay cầm chiếc xẻng sắt mẻ lưỡi gầm lên điên cuồng. Sau lưng gã, hơn ba mươi thợ mỏ khác gầy trơ xương, mặt mũi đầy vết nhọ than, cũng đang giương rách nanh vuốt bao vây lấy nhóm phụ nữ và trẻ nhỏ của Lôi Tộc Di Dân.


"Tại sao chúng ta phải chịu đói khát, phải ăn đất rỉ sét hằng ngày, còn lũ sinners các ngươi lại có cỏ hoang để nấu cháo?" Một kẻ khác gào lên, nước dãi đói khát chảy ròng ròng bên khóe miệng nứt nẻ. "Chính các ngươi đã giết chết Lý Hắc, chính các ngươi đã mang tai họa phong tỏa này đến cho Khu Mỏ Số 9! Hôm nay nếu không giao lương thực ra, chúng ta sẽ lột da ăn thịt lũ trẻ con này!"


Tiểu Hoa và nhóm phụ nữ Lôi tộc sợ hãi ôm chặt lấy bầy trẻ nhỏ gầy gò vào lòng. Phía trước họ, Thiết Đản gượng đứng dậy. Cánh tay phải của gã phu mỏ lực lưỡng lúc này đã bị xơ cứng đen sạm do độc tố Huyết Lang ăn mòn, tuy đã được Mộ Vân dùng chân khí phong tỏa tạm thời hằng ngày hằng đêm nhưng gã vẫn vô cùng suy yếu. Gã dùng cánh tay trái còn lại nắm chặt chiếc búa tạ rỉ sét cán gãy, gầm lên:


"Kẻ nào dám bước lên một bước, Thiết Đản ta sẽ đập nát đầu gã! Sư phụ ta đã cứu mạng các ngươi khỏi phòng tra tấn của Lý Hắc, các ngươi lấy oán báo ân thế này sao?!"


"Cứu mạng thì có ích gì khi bây giờ phải chết đói?! Cút ra!"


Đám đông đói khát điên cuồng lao lên, xẻng sắt và đá nhọn vung lên loạn xạ. Sự đói khát tột cùng đã dập tắt hoàn toàn nhân tính của họ, biến họ thành lũ dã thú chỉ biết cướp đoạt để sinh tồn.


*UỲNH!!!*


Ngay vào khoảnh khắc hỗn loạn chuẩn bị bùng phát thành một cuộc thảm sát nội bộ, một tiếng động trầm hùng đột ngột nổ tung ngay giữa khoảng đất trống.


Một thanh trọng kiếm khổng lồ đen sạm, thô nặng và không có lưỡi sắc bén, từ trên trời giáng xuống, cắm ngập sâu ba thước vào nền đá đen cứng. Lực chấn động khổng lồ từ thanh kiếm tạo ra một luồng vô hình kình khí quét ngang, hất văng chiếc xẻng sắt trong tay gã phu mỏ cầm đầu, khiến gã rên rỉ ngã nhào ra đất.


Từ trong bóng tối của ngách hang ngầm, Mộ Vân chậm rãi bước ra.


Hắn mặc chiếc áo vải thô rách rưới bám đầy huyết tro quặng mỏ, lồng ngực ẩn hiện những đường trận văn đỏ rực tỏa nhiệt lượng nhẹ hằng ngày hằng đêm. Cánh tay trái của hắn—cánh tay hoàn toàn bị hóa thạch đỏ thẫm thô ráp như đá mỏ sâu và bị gãy gập rạn nứt nghiêm trọng—lúc này được quấn chặt bằng những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhẹ, rủ xuống một cách vô lực bên sườn.


Thế nhưng, chỉ bằng tay phải nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi), Mộ Vân đã tỏa ra một luồng uy áp nhục thân nặng nề đến nghẹt thở. Đôi mắt đen nhánh dưới mái tóc rối lóe lên tia sáng màu xám tro rỉ sét cực kỳ sắc bén, lạnh lùng quét qua đám đông đang hoảng sợ.


*Trọng Lực Áp Chế!*


*ẦM!!!*


Một vùng trọng lực đột biến gấp mười lăm lần bất ngờ bùng phát xung quanh thân hình Mộ Vân. Áp lực khổng lồ đè nặng xuống vai đám đông phu mỏ đói khát, khiến đầu gối họ run rẩy dữ dội hằng ngày, nhiều kẻ yếu ớt lập tức quỳ rạp xuống đất, thở hổn hển không ra hơi, chiếc xẻng sắt rớt xuống đá đen vang lên những tiếng "keng keng" khô khốc.


"Ta là Mộ Vân." Giọng nói của hắn vang lên sau lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét, trầm lặng, lạnh lùng và mang theo uy thế sòng phẳng tuyệt đối. "Ta chiến đấu hằng ngày để giành lại tự do cho vạn tộc, chứ không phải để chứng kiến các ngươi tàn sát lẫn nhau vì vài cọng cỏ mục."


Gã phu mỏ cầm đầu run rẩy ngước nhìn Mộ Vân, khóe mắt chảy ra nước mắt tuyệt vọng pha lẫn oán hận: "Mộ Vân đại ca... chúng ta biết ngươi mạnh... nhưng chúng ta đói quá rồi! Ba ngày nay không có một hột ngũ cốc vào bụng, nước sạch cũng bị độc sắt nhuộm xanh. Nếu không cướp... chúng ta cũng sẽ chết đói trong vòng hai ngày nữa!"


Nhìn những gương mặt gầy rộc, hốc mắt sâu hoắm đầy vẻ tuyệt vọng của những thợ mỏ phàm nhân, lòng Mộ Vân khẽ thắt lại. Hắn hiểu rõ cái đói tàn khốc thế nào. Hắn hiểu rõ cảm giác dạ dày bị axit ăn mòn hằng giờ hằng đêm dưới đáy thiên tù này.


Hắn im lặng, tay phải thọc vào ngực áo rách, lấy ra một mẩu bánh ngô thô sơ cứng ngắc—khẩu phần ăn cuối cùng mà Tiểu Hoa lén giấu lại cho hắn. Mẩu bánh ngô này bám đầy rỉ sét và bụi quặng xám xịt, nhưng đối với những kẻ đói khát lúc này, nó quý giá hơn cả linh thạch hạ phẩm.


Mộ Vân bước đến trước mặt một đứa trẻ phu mỏ gầy trơ xương sườn đang khóc lóc thảm thiết trong lòng mẹ bên phe nổi loạn. Hắn quỳ một gối xuống đất đá lạnh, đặt mẩu bánh ngô vào đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy của đứa trẻ.


"Ăn đi." Mộ Vân trầm giọng nói.


Đứa bé nhìn mẩu bánh ngô, rồi lại nhìn thiếu niên đeo mặt nạ gỗ rỉ sét trước mặt, vội vàng đưa lên miệng cắn ngấu nghiến. Người mẹ của đứa trẻ bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống dập đầu trước Mộ Vân.


Đám đông nổi loạn xung quanh sững sờ. Sự nghi kỵ và lòng thù hận đói khát của họ bị đập tan hoàn toàn trước hành động nhường khẩu phần ăn cuối cùng của vị thủ lĩnh đứng đầu liên minh. Họ cúi đầu, nhiều kẻ bật khóc vì nhục nhã và hối hận.


"Chúng ta là Vô Danh Doanh." Mộ Vân đứng thẳng dậy, vung tay nhổ thanh Trọng Thiết Kiếm lên, vai trái hóa thạch gãy gập vẫn bất động chịu đựng đau đớn. "Kẻ thù của chúng ta không phải là đồng đạo bên cạnh, mà là lũ cai ngục đang hưởng lạc trên đầu chúng ta. Tống Bá cắt lương thực của chúng ta, chúng ta sẽ tự tay cướp lại kho lương của gã hằng ngày hằng đêm!"


"Cướp kho lương! Cướp kho lương!"


Tần Lôi từ trong ngách hang bước ra, vung thanh đại đao rỉ sét lên cao, vết sẹo ngang dọc trên mặt gã co rúm lại đầy sát khí. Tiếng hô của gã như một ngọn lửa nhen nhóm vào đống củi khô đói khát, khiến hàng trăm phu mỏ đồng loạt gầm rú theo, xua tan đi bầu không khí tĩnh mịch, u ám của hang động ngầm.


Khi đám đông đã ổn định trật tự và rút lui về các ngách hang sâu để giữ hơi thở bằng Lôi Yin Hô Hấp Pháp, Mộ Vân cùng những thủ lĩnh cốt lõi tụ họp lại quanh một phiến đá đen phẳng trong phòng đá ngầm.


Lưu Hổ, cựu tiêu sư vạm vỡ bị đày ải, bước lên phía trước. Gã chỉ tay vào một bản đồ địa hình thô sơ vẽ bằng than đá trên mặt đá đen, khuôn mặt góc cạnh đầy vẻ trầm ổn và nghiêm túc:


"Mộ Vân đại ca, Tống Bá không phải kẻ ngu. Gã biết rõ chúng ta đang đói khát, nên Vệ Binh Doanh hiện tại đang canh phòng cẩn mật cực kỳ. Kho lương thực nằm sâu bên trong trại lính, được bảo vệ bởi hơn ba trăm hộ vệ trang bị thiết giáp nặng nề của triều đình áp bức. Những bộ giáp thiết giáp đó dày đến một thốn, nỏ bắn tên tẩm độc sắt của chúng có thể bắn xuyên nhục thân tu sĩ Luyện Khí Kỳ từ khoảng cách năm mươi trượng."


Gã dừng lại một chút, ánh mắt ái ngại liếc nhìn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm gãy gập đang được bó chặt của Mộ Vân hằng ngày hằng đêm:


"Hơn nữa, bản thân Tống Bá sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 5, gã tu luyện Huyết Sa Công tàn khuyết, chưởng lực mang tính chất bạo liệt và độc hại sắt ăn mòn cực mạnh. Gã còn khống chế kho chứa bằng một trận pháp cơ quan thô sơ. Nếu chúng ta tấn công trực diện quy mô lớn, lính canh chỉ cần kích hoạt trận pháp cảnh báo âm thanh tần số cao, toàn bộ lực lượng Chấp Pháp Tiên Điện của Tào Diêm sẽ kéo đến bao vây tiêu diệt chúng ta trong vòng nửa canh giờ."


Lục Thất ngồi bên cạnh, bả vai vẫn còn run rẩy nhẹ, gã rụt rè lên tiếng:


"Lưu Hổ đại ca nói phải... Hai ngày trước, ta từng lén lút thâm nhập một mình hằng ngày để dò thám lối vào kho lương ngầm. Nhưng tháp canh phòng quét ánh sáng của chúng quá dày đặc, ánh sáng rực rỡ quét qua quét lại liên tục không một kẽ hở. Hơn nữa, lũ chó săn yêu thú Huyết Lang của chúng có khứu giác linh mẫn cực kỳ hằng ngày hằng đêm, ta chỉ mới tiến sát ranh giới ba mươi trượng đã suýt bị chúng phát hiện, buộc phải tháo chạy trối chết."


Mộ Vân chăm chú nhìn vào bản đồ than đá, thần thức nhãn cảnh của hắn lặng lẽ phóng ra, cảm nhận nhịp đập địa mạch ngầm của Vệ Binh Doanh phía trên. Hắn trầm giọng hỏi:


"Chúng ta đã mất bao nhiêu người rồi?"


Tần Lôi cúi đầu, giọng nói trầm hùng mang theo nỗi đau xót vô hạn: "Ba ngày qua... ba thợ mỏ già yếu trong liên minh đã qua đời vì đói khát dữ dội. Thể trạng của Thiết Đản và các thương binh cũng đang suy kiệt cực hạn do độc tố sắt tái phát khi thiếu thuốc giải tịnh hóa. Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu đêm nay không hành động, Vô Danh Doanh sẽ tự sụp đổ từ bên trong mà không cần Tào Diêm ra tay."


"Đêm nay chúng ta sẽ hành động." Mộ Vân dứt khoát đưa ra quyết định, ánh mắt màu xám tro rỉ sét lóe lên tia sáng kiên định tuyệt đối. "Ta là kẻ sòng phẳng, ta đã hứa sẽ mang lại bầu trời tự do và con đường sống cho các ngươi, ta nhất định sẽ không để các ngươi chết đói dưới đáy ngục này."


Hắn quay sang nhìn Lưu Hổ:


"Lưu Hổ, ngươi phụ trách tổ chức đội ngũ khuân vác khỏe mạnh nhất, chuẩn bị sẵn sàng bao tải và xe gỗ thô sơ để vận chuyển ngũ cốc ngay khi cửa kho mở ra. Các ngươi tuyệt đối không được tham gia vào trận chiến cận chiến vòng trong, nhiệm vụ duy nhất là khuân vác lương thực rút lui thật nhanh theo các lối đi ngầm ngụy trang hằng ngày hằng đêm."


"Rõ!" Lưu Hổ siết chặt cặp hộ thủ bằng đồng thau dày, sống lưng thẳng tắp.


"Tần Lôi, ngươi dẫn đầu một tiểu đội chiến binh dũng cảm nhất, trang bị khiên sắt dày và búa tạ của Thiết Trụ để lại, làm nhiệm vụ cảnh giới vòng ngoài và ngăn chặn các đợt viện binh tầm ngắn của lính canh." Mộ Vân ra lệnh tiếp.


"Còn gã Tống Bá và tháp canh phòng quét ánh sáng thì sao?" Lục Thất lo lắng hỏi.


"Ta sẽ tự mình gánh vác phần nguy hiểm nhất." Mộ Vân lạnh lùng nói, tay phải siết chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm. "Ta sẽ sử dụng Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét và Vô Diện Hóa Khí để hoàn toàn thu liễm khí tức thần hồn, thâm nhập vào Vệ Binh Doanh trước để vô hiệu hóa Tống Bá và hệ thống cảnh báo trận pháp. Lục Thất, ngươi đi theo hỗ trợ ta bẻ khóa cửa kho chứa ngầm."


Lục Thất nuốt nước bọt cái ực, tuy vô cùng sợ hãi trước sự tàn bạo của lính canh nhưng khi nhìn thấy đôi mắt kiên định bất khuất của Mộ Vân, gã dứt khoát gật đầu: "Được! Đại ca đã liều mạng, Lục Thất ta cũng sẽ không làm kẻ hèn nhát hằng ngày hằng đêm!"


Đúng lúc cuộc bàn thảo chiến thuật đang đi vào giai đoạn quyết định, phiến đá nẹp cửa hang ngầm đột ngột bị đẩy nhẹ ra.


Lão đầu Trương—lão già gầy gò chuyên đóng quan tài cho tù nhân chết—lầm lũi bước vào, trên đôi vai còng rạp gánh một cỗ quan tài gỗ mục nát cũ kỹ bám đầy bụi đất nghĩa trang.


"Lão Trương? Ngươi mang quan tài vào đây làm gì lúc này?" Tần Lôi nhướng mày hỏi.


Lão đầu Trương không trả lời gã. Lão lặng lẽ đặt cỗ quan tài gỗ xuống nền đá lạnh, đôi bàn tay thô ráp đầy dăm gỗ gõ mạnh ba lần vào vách gỗ theo một nhịp điệu đặc biệt.


*CỘC... CỘC... CỘC!!!*


Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên. Phần đáy của cỗ quan tài gỗ mục nát bất ngờ trượt sang một bên, lộ ra một hốc ngầm bí mật được ngụy trang vô cùng tinh xảo bên trong.


Lão đầu Trương thò tay vào hốc ngầm, lấy ra một mảnh giấy dầu nhỏ màu vàng nhạt bám đầy vết mỡ heo đen xịt, cung kính dâng lên trước mặt Mộ Vân:


"Mộ Vân đại ca... Đây là mật thư do Giang đại thúc—đầu bếp béo của lính canh—lén giấu trong shroud của một xác phu mỏ chết đói đưa ra nghĩa trang tiền đồn cho ta hằng ngày hằng đêm hằng giờ."


Mộ Vân nhận lấy mảnh giấy dầu. Hắn dùng bàn tay phải trần mở mảnh giấy ra dưới ánh u quang mờ nhạt của ký tự Tội Ấn trên trán.


Trên mảnh giấy dầu bết dính mỡ heo, những nét chữ nguệch ngoạc bằng than đen hiện lên rõ nét, ghi chép chi tiết lịch trình đổi ca canh gác hằng đêm hằng giờ của kho lương ngầm Vệ Binh Doanh, vị trí của các bẫy rập cơ quan tự động, và đặc biệt là thời điểm tháp canh phòng quét ánh sáng tạm thời bị gián đoạn do địa mạch dao động—Thời Gian Mù.


"Đêm nay, bão cát đỏ sẽ đạt đỉnh điểm lúc canh ba. Đó là lúc địa mạch dao động mạnh nhất hằng ngày, tháp canh phòng quét ánh sáng sẽ bị gián đoạn trong vòng mười hơi thở. Đó là cơ hội duy nhất của các ngươi."


Mộ Vân lặng lẽ đọc dòng chữ cuối cùng trên mảnh giấy dầu, ánh mắt màu xám tro rỉ sét bùng lên một luồng sát ý bạo liệt dứt khoát hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


"Thời cơ đã đến hằng ngày hằng đêm hằng giờ."


Hắn vung tay, chân khí rỉ sét từ vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp bùng phát, hóa thành một luồng khí đỏ xám thiêu rụi mảnh giấy dầu thành tro bụi rơi lả tả xuống nền đá đen sạm.


Mộ Vân đứng thẳng người lên, tay phải nắm chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm, hướng mắt thần thức nhãn cảnh nhìn thẳng ra ngoài màn nước thác đỏ ngầu đang bị bão cát đỏ nhuộm thành một màu huyết dụ rùng rợn hằng ngày hằng đêm hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!