Nhạc nềnPrairie

Nghịch Mệnh Xuất Quan Phá Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên ngoài thác nước đỏ máu của Hang Đá Rỉ Sét, tiếng bão cát đỏ gào rú điên cuồng như vạn con dã thú gầm thét, cuốn theo những hạt bụi sắt sắc bén va đập chan chát vào vách đá đen sạm. Thế nhưng, sự tàn khốc của thiên tai bên ngoài hoang mạc vẫn không thể sánh được với bầu không khí tanh tưởi, lạnh lẽo đang bao trùm lấy cửa hang ngầm.


Thiết Trụ nằm gục trong vũng bùn đỏ ngầu, hơi thở thoi thóp. Cánh tay trái của gã—cánh tay phàm nhân thô ráp từng quai búa tạ ngàn lần—lúc này đã bị bẻ gãy gập thành một góc độ rùng rợn, xương cốt vỡ vụn rạn nứt hoàn toàn dưới lực vặn tàn bạo của kìm sắt tra tấn. Máu tươi đỏ thẫm trộn lẫn với chất độc sắt màu xanh xám xịt từ những chiếc gai thép gai độc liên tục tuôn ra, thấm đẫm cả khoảng đá dăm dưới thân.


Cách đó không xa, thiếu niên A Sương gầy guộc đang lết người bên vách đá, lồng ngực phập phồng đau đớn. Cậu thiếu niên Luyện Khí tầng 1 mới bắt đầu tu luyện này bị chấn thương nội tạng nghiêm trọng do phản chấn chân khí của Lý Hắc. Khóe miệng cậu rỉ ra từng vệt máu đen xám, đôi mắt sáng ngời ý chí kiên định giờ đây đã bắt đầu mờ mịt đi vì kiệt sức.


"Hắc hắc hắc... Lũ kiến cỏ hoang dã các ngươi thật khiến ta tốn không ít thời gian."


Lý Hắc—tên cai ngục tra tấn khét tiếng của Chấp Pháp Tiên Điện—bước từng bước nặng nề qua màn nước thác đỏ ngầu. Khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt đầy vết sẹo khô của gã co rúm lại thành một nụ cười biến thái, thỏa mãn. Trên tay phải gã, chiếc kìm sắt tra tấn quấn dây thép gai độc vẫn còn nhỏ ròng ròng những giọt máu xám đen rỉ sét. Luồng độc tố sắt thối rữa màu xanh xám từ đầu kìm bốc lên thành làn sương mỏng, ăn mòn cả những sợi rêu độc bám trên đá.


Đi ngay bên cạnh gã, Đội trưởng giám sát Tôn Vũ vung thanh đại đao thép bản rộng nặng bốn mươi cân, sát khí Khai Sơn Quyết bạo liệt tỏa ra quanh thân, khiến nước thác đổ xuống cũng phải rẽ sang hai bên. Sau lưng chúng, hơn ba mươi lính canh Chấp Pháp Tiên Điện trang bị thiết giáp nặng nề đã dàn trận, vây chặt lấy lối vào duy nhất.


"Lý đại nhân, đừng phí lời với lũ phế thải này nữa." Tôn Vũ lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt sắc bén như dao quét qua A Sương. "Chặt đầu tên ranh con này, rồi phóng độc tố sắt thối rữa vào sâu trong hang. Ta không tin tên phản nghịch 'Hí Ma' kia có thể tiếp tục rúc đầu trong đó."


"Hắc hắc, Tôn đội trưởng nói phải. Để ta tự tay tiễn đưa đứa nhỏ này. Ta rất thích nghe tiếng xương sườn của lũ trẻ con gãy vụn."


Lý Hắc cười sằng sặc, vung chiếc kìm sắt đẫm máu lên cao. Đầu kìm nhọn hoắt quấn đầy gai thép gai độc rít lên xé gió, đâm thẳng về phía lồng ngực gầy guộc của A Sương.


A Sương nhắm mắt lại, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp tựa vào vách đá. Cậu không sợ chết, cậu chỉ tiếc nuối vì chưa thể bảo vệ được sư phụ hoàn thành bế quan, chưa thể tận mắt chứng kiến bầu trời tự do ngoài mỏ quặng mà sư phụ từng hứa hẹn.


Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc sinh tử tột cùng ấy, từ sâu thẳm bên trong Hang Đá Rỉ Sét, một tiếng nổ trầm hùng đột ngột vang lên.


*UỲNH!!!*


Tiếng nổ không lớn, nhưng nó mang theo một luồng uy áp địa mạch nặng nề đến mức khiến toàn bộ mặt đất đá đen của mỏ quặng rung chuyển dữ dội. Màn nước thác đỏ máu đang đổ xuống rầm rầm ngoài cửa hang bỗng chốc bị một luồng vô hình kình lực thổi bùng ngược trở lại, hóa thành một làn sương đỏ ngầu che kín bầu trời.


Từ trong bóng tối tĩnh mịch của phòng đá ngầm sâu nhất, một luồng sương mù màu xám đen dày đặc bốc lên mùi rỉ sắt nồng nặc cuồn cuộn tràn ra ngoài. Đó chính là mùi máu xám của Mộ Vân—thứ sương mù được kết tinh từ quá trình thiêu rụi toàn bộ kinh mạch cũ rách nát bị nhiễm độc sắt suốt mười bảy năm qua để tái tạo lại hệ thống kinh mạch thiết cốt mới.


Trong làn sương mù xám tro ấy, một bóng người cao gầy chậm rãi bước ra.


Mộ Vân xuất quan.


Hắn mặc chiếc áo vải thô rách nưới bám đầy huyết tro quặng mỏ, mái tóc đen rối bết dính mồ hôi xõa ngang vai. Cánh tay trái của hắn—cánh tay hoàn toàn bị hóa thạch đỏ thẫm thô ráp như đá mỏ sâu và bị gãy nát rạn nứt nghiêm trọng sau trận quyết chiến với Tào Lĩnh—lúc này được quấn chặt bằng những dải băng gạc vải thô rỉ máu xám nhẹ, rủ xuống một cách vô lực bên sườn.


Thế nhưng, nhục thân của hắn lúc này lại tỏa ra một luồng sinh mệnh lực lượng vô cùng dồi dào, bạo liệt. Làn da đen sạm bóng loáng ẩn hiện những đường trận văn cổ màu đỏ rực như sắt nung rực lửa hằng ngày hằng đêm, phát ra nhiệt lượng kinh người. Đôi mắt đen nhánh dưới mái tóc rối lóe lên một tia sáng màu xám tro rỉ sét sắc bén như kiếm quang, khóa chặt lấy bóng dáng của Lý Hắc.


Kinh Mạch Tái Tạo Kỳ—hoàn thành!


Nhờ vào ngụm linh dịch đầu tiên từ Hồ Lô Rách Canh Độc và lượng Hắc Thiết Tủy khổng lồ nung chảy vào tủy xương, Mộ Vân đã đúc lại hệ thống kinh mạch dẻo dai cứng như thép nguội, hoàn thiện Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 với sức mạnh nhục thân vạn cân bách độc bất xâm.


"Sư... sư phụ..." A Sương thảng thốt mở mắt, khóe miệng rỉ máu đen nhưng đôi mắt sáng ngời niềm hy vọng tột cùng.


"Ngươi... ngươi là Hí Ma?! Không, ngươi chỉ là tên kiếp nô phế mạch mang Tội Ấn!" Lý Hắc kinh hoàng thốt lên. Gã cảm nhận được một luồng uy áp nặng nề từ nhục thân của thiếu niên trước mắt, thứ uy áp còn khủng khiếp hơn cả những tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ mà gã từng gặp.


"Kẻ động vào người của ta, phải trả bằng máu hằng ngày hằng đêm."


Giọng nói của Mộ Vân vang lên sau lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét, trầm lặng, lạnh lùng và sòng phẳng đến đáng sợ. Hắn là kẻ sòng phẳng, Thiết Trụ đã hy sinh cánh tay trái, A Sương đã dốc cạn huyết khí bảo vệ hắn bế quan, món nợ nhân quả này, hắn nhất định phải dùng máu của lũ cai ngục này để thanh toán sòng phẳng.


Mộ Vân bước lên một bước.


*Hoang Bạo Bộ!*


*UỲNH!!!*


Mặt đất đá đen dưới chân hắn nứt toác ra thành trăm mảnh vụn, bắn tung tóe. Thân hình Mộ Vân lao đi như một mũi tên xé gió bạo liệt, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một luồng tàn ảnh xám đỏ trong màn sương độc. Chỉ trong vòng nửa hơi thở, hắn đã vượt qua khoảng cách mười trượng, xuất hiện sừng sững ngay trước mặt Lý Hắc.


Lý Hắc biến sắc, phản ứng bẩm sinh của một sát thủ tra tấn khiến gã dồn hết chân khí Luyện Khí tầng 6 vào chiếc kìm sắt, đâm thẳng về phía cổ họng Mộ Vân hằng ngày hằng đêm.


Thế nhưng, Mộ Vân không hề né tránh. Hắn vung bàn tay phải trần—bàn tay đã được tôi luyện cứng như thép nguội bách độc bất xâm—chụp thẳng lấy chiếc kìm sắt tra tấn quấn gai độc.


*RẮC... RẮC... XOẸT!!!*


Tiếng kim loại vỡ vụn chói tai vang lên. Dưới sức mạnh nhục thân vạn cân của Nghịch Mệnh Thể Tầng 1, chiếc kìm sắt tra tấn bằng Hắc Thiết dày bản bị bàn tay phải của Mộ Vân bóp nát vụn thành những mảnh sắt rỉ rơi lả tả xuống đất dăm. Những sợi dây thép gai độc cào mạnh vào lòng bàn tay hắn, nhưng chỉ phát ra những tiếng "ken két" như cào vào tấm sắt nguội, không thể để lại dù chỉ một vết xước mỏng.


"Cái gì?! Nhục thân thiết cốt?!" Lý Hắc hoảng hốt thối lui điên cuồng, hai chân gã run rẩy.


"Độc tố sắt này, trả lại cho ngươi hằng ngày hằng đêm hằng giờ."


Mộ Vân lạnh lùng lên tiếng. Hắn vận chuyển Độc Thiết Kháng Thể Pháp bản giản hóa. Luồng độc tố sắt thối rữa màu xanh xám bám trên các mảnh kìm sắt vỡ không hề ăn mòn được nhục thân của hắn, ngược lại bị vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp cưỡng ép hút vào, đồng hóa và chuyển hóa thành nguồn năng lượng bạo liệt dồn thẳng vào lòng bàn tay phải của hắn.


Lòng bàn tay phải của Mộ Vân lập tức chuyển sang màu xám xịt bốc khói độc rỉ sét ăn mòn da thịt dữ dội.


*Độc Thiết Chưởng!*


Hắn đánh ra một chưởng bạo liệt, luồng chưởng lực màu đỏ xám cuồn cuộn mang theo tính chất ăn mòn cực cao hướng thẳng về phía ngực Lý Hắc hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


Lý Hắc điên cuồng gào thét, dồn toàn bộ chân khí Huyết Sa Công tàn khuyết vào hai tay, đánh ra một chưởng màu xám đen hòng chống đỡ đòn đánh của Mộ Vân.


*BOOM!!!*


Một tiếng nổ kịch liệt vang lên giữa cửa hang ngầm. Thế nhưng, ngay khi hai chưởng lực va chạm, nụ cười trên mặt Lý Hắc hoàn toàn tắt ngấm. Chân khí Huyết Sa Công của gã—thứ chân khí từng hành hạ hàng vạn tù nhân—lúc này giống như tuyết gặp lửa nóng, bị luồng độc tố rỉ sét của Độc Thiết Chưởng ăn mòn hoàn toàn rách nứt nẻ chỉ trong một hơi thở.


"A...!!! Tay của ta... kinh mạch của ta...!!!"


Lý Hắc thét lên thảm thiết. Luồng khí rỉ sét màu đỏ xám ăn mòn trực tiếp vào da thịt hai tay gã, biến các thớ thịt thành màu xám rỉ sét thô ráp rồi mục rữa cực nhanh, lộ ra cả xương cốt cánh tay đang bị rỉ sét hóa rạn nứt dữ dội.


Đúng lúc đó, từ phía sau Mộ Vân, Đội trưởng giám sát Tôn Vũ bất ngờ hành động. Gã vung thanh đại đao thép bản rộng nặng bốn mươi cân, dồn hết chân khí Luyện Khí tầng 7 chém lén một đao cực mạnh vào sau gáy Mộ Vân hằng ngày hằng đêm.


"Chết đi tên kiếp nô phản nghịch!" Tôn Vũ gầm lên.


*KENG!!!*


Một tiếng va chạm kim loại trầm hùng vang lên rùng rợn. Thanh đại đao thép bản rộng chém thẳng vào gáy Mộ Vân, nhưng không hề có máu tươi phun ra. Lưỡi đao sắc bén bị chặn đứng hoàn toàn bởi làn da đen sạm bóng loáng ẩn hiện trận văn đỏ rực của Nghịch Mệnh Thể Tầng 1. Lực phản chấn khổng lồ từ nhục thân thiết cốt truyền ngược lại, khiến lưỡi đao thép bị mẻ một góc lớn, hai tay Tôn Vũ bị chấn động tê dại hoàn toàn, suýt đánh rơi đao hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


"Cái... cái quái gì thế này?! Ngươi không phải là người!" Tôn Vũ kinh hoàng thối lui ba bước, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm vào chiếc cổ không hề có lấy một vết xước của Mộ Vân.


Mộ Vân từ từ quay đầu lại, ánh mắt màu xám tro rỉ sét lạnh lùng khóa chặt lấy Tôn Vũ, rồi lại liếc nhìn Lý Hắc đang quỳ sụp dưới đất ôm hai tay mục rữa gào khóc.


"Chiến đấu với ta, các ngươi chưa đủ tư cách hằng ngày hằng đêm."


Mộ Vân tay phải dứt khoát rút thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) thô nặng đang cắm dưới đất đá đen sạm lên. Thanh trọng kiếm không có lưỡi sắc bén, dính đầy máu đen dã thú và rỉ sét địa mạch, nhưng sức nặng vạn cân của nó phát ra uy áp trầm hùng khiến không khí xung quanh biến dạng.


Hắn vung trọng kiếm bằng tay phải, sử dụng Hoang Bạo Bộ dậm mạnh chân mượn phản lực lao nhanh bạo liệt. Thanh Trọng Thiết Kiếm xé rách màn sương độc màu xanh xám, tạo ra một tiếng rít trầm hùng như tiếng sấm địa mạch ngầm.


*ẦM!!!*


Thanh trọng kiếm thô nặng đập thẳng vào lồng ngực của Lý Hắc. Dưới sức nặng vạn cân và lực bộc phát nhục thân của Mộ Vân, lớp giáp sắt của gã cai ngục tra tấn vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn găm thẳng vào da thịt. Xương sườn, phủ tạng của Lý Hắc bị nghiền nát hoàn toàn chỉ trong một nhát đập dứt khoát.


Thân hình Lý Hắc bị đánh bay xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá rạn nứt nẻ của thác nước rồi rơi sụp xuống vũng bùn đỏ ngầu, đôi mắt ti hí trợn ngược trắng dã, chết không nhắm mắt hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


Cai ngục tra tấn Lý Hắc—tiêu diệt!


Nhìn thấy Lý Hắc bị đánh chết chớp mắt như một con chó hoang, Đội trưởng giám sát Tôn Vũ hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Gã nhận ra mình không thể làm tổn hại tên quái vật này dù chỉ một sợi tóc, chiến đấu tiếp chỉ có con đường chết.


"Quái vật... chạy mau... báo cho Tào đại nhân...!!!"


Tôn Vũ gào lên hoảng loạn, vứt bỏ thanh đại đao thép mẻ lưỡi, điên cuồng tháo chạy ra phía thác nước đỏ máu hằng ngày hằng đêm.


Thế nhưng, trước khi chạy thoát, gã giám sát tham lam dùng bàn tay run rẩy thò vào ngực áo, lấy ra một đạo trận phù đồng rách nứt—tín hiệu truyền tin báo động khẩn cấp của Chấp Pháp Tiên Điện. Gã dốc toàn bộ chân khí còn lại bóp nát trận phù.


*PHÙNG!!!*


Một luồng quang mang đỏ thẫm bạo liệt bùng lên, xuyên qua màn nước thác đỏ ngầu, vút bay thẳng lên vòm trời ngục tối của tầng thứ nhất. Tiếng nổ vang dội của tín hiệu truyền tin chấn động khắp các ngách hang mỏ sâu, báo động cho cai ngục tối cao Tào Diêm về vị trí chính xác của Mộ Vân tại Hang Đá Rỉ Sét.


"Hắc hắc... Tào đại nhân sẽ dẫn đầu đại quân san phẳng nơi này... các ngươi đều phải chết...!!!" Tôn Vũ điên cuồng cười lớn, lết cơ thể bị chấn thương tháo chạy ra ngoài hoang mạc.


Mộ Vân vung Trọng Thiết Kiếm, chém ra một đạo kiếm khí rỉ sét màu đỏ xám quét ngang mặt đất, chém đứt gân chân trái của Tôn Vũ khiến gã ngã gục gào rú, nhưng gã vẫn cố sức bò thoát ra ngoài màn mưa cát đỏ.


Hắn không đuổi theo dứt điểm Tôn Vũ ngay lập tức. Tiếng sấm rền từ tín hiệu truyền tin cho thấy Tào Diêm cùng đại quân Chấp Pháp Tiên Điện sẽ kéo đến bao vây thác nước này trong vòng nửa canh giờ nữa. Thời gian của hắn không còn nhiều. Hắn phải sòng phẳng thanh toán nợ nhân quả với những người đồng hành trước.


Mộ Vân quay người lại, đi thẳng về phía A Sương đang nằm bất động bên vách đá và Thiết Trụ đang bất tỉnh đẫm máu.


Hắn cúi người, tay phải lấy chiếc Hồ Lô Rách Canh Độc từ thắt lưng ra. Mở nắp hồ lô, một luồng hương thơm dược thảo thanh khiết loãng tỏa ra, xua tan bớt mùi tanh nồng của độc tố sắt thối rữa.


"Uống đi hằng ngày hằng đêm hằng giờ." Mộ Vân đổ ngụm linh dịch thứ hai từ hồ lô rách trực tiếp vào miệng A Sương.


Linh dịch tịnh hóa Canh Độc lập tức đi vào phế phủ cậu thiếu niên, giải sạch toàn bộ độc tố sắt đang ăn mòn nội tạng, vá lại các vết rách kinh mạch khí hải của Luyện Khí tầng 1 chỉ trong ba hơi thở. Sắc mặt nhợt nhạt của A Sương nhanh chóng hồng hào trở lại, hơi thở dần ổn định dẻo dai hằng ngày hằng đêm.


Tiếp đó, Mộ Vân bước đến bên Thiết Trụ, bàn tay phải đặt lên bả vai phải đen sạm dính độc sắt thối rữa của gã. Hắn vận hành Độc Thiết Kháng Thể Pháp bản hoàn chỉnh vừa được khai phá từ kinh mạch thiết cốt mới, cưỡng ép hút toàn bộ độc tố sắt từ vết thương của Thiết Trụ vào lòng bàn tay mình hằng ngày hằng đêm, chuyển hóa chúng thành chân khí rỉ sét rồi dùng Nghịch Mệnh chân khí để vá lại các thớ thịt rách nát cho gã.


Thiết Trụ khẽ rên rỉ, bả vai đen sạm dần trở lại màu da bánh mật khỏe mạnh, hơi thở thoi thóp dần phục hồi dũng mãnh hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


"Sư phụ... lính canh... Tào Diêm sắp đến rồi..." A Sương gượng dậy, lo lắng nhìn luồng quang mang đỏ rực vẫn đang tỏa sáng trên bầu trời ngoài thác nước.


Mộ Vân đứng thẳng người lên, tay phải nắm chặt chuôi Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi), hướng mắt thần thức nhãn cảnh nhìn thẳng ra ngoài màn nước thác đỏ ngầu đang bị bão cát đỏ nhuộm thành một màu huyết dụ rùng rợn hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


"Chuẩn bị chiến đấu hằng ngày hằng đêm. Ta sẽ dùng chính xích sắt của sảnh cai ngục này để đập tan tôn nghiêm của Tào Diêm."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!