Thử Thách Trước Cửa Hang
Trong bóng tối tịch mịch của gian phòng đá sâu nhất thuộc Hang Đá Rỉ Sét, Mộ Vân đang trải qua những giờ phút sinh tử tột cùng của Kinh Mạch Tái Tạo Kỳ. Cơ thể hắn lúc này cứng đờ, lạnh ngắt và xám xịt như một pho tượng tạc từ quặng sắt rỉ sét lâu năm. Từng thớ thịt, từng khớp xương đều không còn chút cảm giác phàm trần, hoàn toàn tê liệt dưới tác dụng tàn khốc của ngụm linh dịch đầu tiên từ Hồ Lô Rách Canh Độc phối hợp với Hắc Thiết Tủy nung chảy.
Bên trong nhục thân bất động ấy, một cuộc hủy diệt và tái sinh vĩ đại đang diễn ra trong âm thầm. Hệ thống kinh mạch cũ—vốn bị bụi sắt độc của Hắc Thiết Ngục gặm nhấm suốt mười bảy năm qua—đã bị linh dịch tịnh hóa thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi xám đen. Lúc này, dòng Hắc Thiết Tủy nóng bỏng như dung nham địa nhiệt đang len lỏi vào từng kẽ xương tủy, dưới sự điều hòa điên cuồng của vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp, để dệt lại một hệ thống kinh mạch thiết cốt mới dẻo dai và cứng cáp hơn gấp mười lần.
Cơn đau đớn từ quá trình nung tủy đúc xương ấy khủng khiếp đến mức nếu Mộ Vân còn có thể cử động, hắn đã tự cào rách da thịt mình. Nhưng hắn không thể. Hắn chỉ có thể dùng ý chí sắt đá để nghịch chuyển dòng chân khí rỉ sét, ép chúng chảy ngược chu thiên từ gót chân lên đến đỉnh đầu, gồng mình gánh chịu sự hành hạ tột cùng trong tĩnh lặng. Cánh tay trái hóa thạch bị gãy nát của hắn dán chặt vào nền đá lạnh, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu xám nhạt, bốc lên mùi rỉ sắt nồng nặc.
Tuy nhiên, dù nhục thân hoàn toàn bất lực, thần thức của Mộ Vân lại nhạy bén hơn bao giờ hết nhờ sự thức tỉnh của Thần Thức Nhãn Cảnh. Thần thức của hắn phóng ra ngoài phòng đá ngầm, xuyên qua vách đá dày mười trượng, bao phủ toàn bộ khu vực cửa hang sau thác nước đỏ máu.
Dưới nhãn cảnh thần thức, Mộ Vân nhìn thấy rất rõ từng gợn nước rỉ sét đỏ ngầu đang đổ xuống ngoài cửa hang. Hắn nhìn thấy muội muội Mộ Dao đang nằm co rúm trên bệ đá sâu bên trong, hơi thở mỏng manh dập dờn như ngọn đèn trước gió, được bảo hộ bởi lớp sương mù ấm áp từ Huyết Linh Dưỡng Hồn Thuật của Bạch Bà Bà. Và quan trọng hơn, hắn nhìn thấy hai bóng dáng đang đứng gác ngoài cửa hang ngầm: thiếu niên A Sương gầy guộc và thợ mỏ lực lưỡng Thiết Trụ.
Nhưng luồng thần thức của Mộ Vân đột ngột chấn động khi cảm nhận được những rung động dồn dập từ mặt đất địa mạch phía xa.
"Đến rồi..." Mộ Vân thầm nghĩ trong thức hải tối tăm.
Từ các ngách đá chằng chịt dẫn đến thác nước, một luồng khí tức xanh xám bốc mùi độc tố sắt thối rữa đang cuồn cuộn áp sát. Đó là Lý Hắc—tên cai ngục tra tấn tàn bạo khét tiếng với bộ kìm sắt tra tấn quấn dây thép gai độc trên tay. Đi ngay bên cạnh gã là Đội trưởng giám sát Tôn Vũ, kẻ mang theo thanh đại đao thép bản rộng nặng bốn mươi cân, tỏa ra sát khí Khai Sơn Quyết bạo liệt. Theo sau chúng là hơn ba mươi lính canh Chấp Pháp Tiên Điện trang bị thiết giáp nặng nề, bước đi rầm rập làm rung chuyển cả những nhũ đá rỉ sét trên trần hang.
"Lý đại nhân, khí tức rỉ sét thần hồn của tên phản nghịch 'Hí Ma' dừng lại ngay sau thác nước này!" Một tên lính gác cầm chiếc la bàn đồng rách nứt lên tiếng, giọng nói đầy vẻ nịnh hót.
Lý Hắc dừng bước trên những phiến đá trơn trượt đầy rêu độc sắt. Gã ngước khuôn mặt gầy gò, đen nhợt nhạt đầy vết sẹo khô lên nhìn màn nước thác đỏ ngầu đang đổ xuống rầm rầm. Đôi mắt ti hí của gã lóe lên tia sáng biến thái, tàn nhẫn: "Hắc hắc... Trốn rất kỹ. Nhưng trước mặt Chấp Pháp Tiên Điện, lũ kiến cỏ các ngươi chỉ có con đường chết. Chuẩn bị phóng độc tố sắt thối rữa vào trong hang, ta muốn biến nơi này thành một hố chôn tập thể chứa đầy xương mục!"
Nghe thấy tiếng gào thét của Lý Hắc ngoài thác nước, Thiết Trụ đứng chắn ngay trước lối vào ẩn sau màn nước, bàn tay hộ pháp siết chặt lấy chiếc khiên sắt dày làm từ nắp thùng lò rèn. Gương mặt chữ điền của gã thợ mỏ lực lưỡng đẫm nước mưa đỏ ngầu, nhưng sống lưng gã thẳng tắp, không hề có một tia thoái lui.
"A Sương, giữ chặt lối vào! Đại ca đang ở thời khắc mấu chốt, mạng của chúng ta là do người cứu, hôm nay dù có chết cũng phải giữ vững cửa hang này!" Thiết Trụ trầm giọng nói, giọng nói vang lên dũng mãnh át cả tiếng thác đổ.
A Sương đứng nép sau một tảng đá lớn, đôi mắt sáng ngời ý chí kiên định. Cậu thiếu niên gầy guộc lăm lăm con dao găm mỏng làm từ sắt rỉ tinh luyện, hơi thở thu liễm đến mức tối đa theo Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết bản giản hóa. Cậu biết sư phụ đang bế quan bất động, biết bản thân chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 1 mỏng manh, nhưng lòng trung thành tuyệt đối đã dập tắt mọi nỗi sợ hãi phàm trần.
"Xông vào cho ta!" Tôn Vũ vung đại đao ra lệnh.
Hơn mười tên lính canh thiết giáp lập tức lao lên, chân giẫm rầm rập vào những phiến đá trơn trượt dẫn đến thác nước. Nhưng ngay khi bước chân của chúng chạm vào khu vực rìa đá, tiếng cơ quan gỗ sắt kêu "rắc rắc" đột ngột vang lên dưới lớp bùn đỏ.
Đó là bẫy rập do thợ mộc câm Mộc Đầu thiết lập từ trước. Những sợi dây thừng gai chắc chắn bị kích hoạt, kéo theo hàng loạt trục bánh răng rỉ sét chuyển động dữ dội trong các hốc đá ẩn.
*Phập! Phập! Phập!*
Hàng chục mũi chông làm từ gỗ sắt ngâm nước độc bắn ra liên tiếp từ hai vách hang. Những mũi chông sắc nhọn đâm xuyên qua lớp giáp sắt mỏng của lính canh, găm chặt chân và vai của ba tên tiên phong vào vách đá. Tiếng gào thét thảm thiết vang lên, máu tươi đỏ thẫm phun ra, hòa lẫn vào dòng nước thác rỉ sét màu đỏ máu. Đội hình càn quét của lính canh lập tức bị rối loạn, buộc phải dừng lại ngoài rìa đá.
"Lũ rác rưởi! Chỉ là vài cái bẫy gỗ của phàm nhân mà cũng không vượt qua được!" Tôn Vũ tức giận quát lớn. Gã vung thanh đại đao thép bản rộng, chém ra một đạo đao khí Khai Sơn Quyết xé rách không khí, đập nát hoàn toàn hệ thống bẫy rập gỗ sắt còn lại thành những mảnh vụn bay tứ tán.
Lợi dụng lúc khói bụi và mảnh gỗ bay mù mịt, A Sương nín thở, sử dụng kỹ năng ẩn nấp bóng tối dứt khoát lướt ra từ sau tảng đá lớn. Bước chân của cậu nhẹ nhàng không tiếng động, lướt qua màn sương độc màu xanh xám.
*Xoẹt!*
Con dao găm rỉ sét trên tay A Sương vạch ra một đường lạnh lẽo trong bóng tối, chém trúng gân kheo chân trái của một tên lính canh đang loay hoay gỡ chông độc. Tên lính gác rú lên một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống đất đá dăm. A Sương không hề tham chiến, lập tức mượn lực phản chấn thối lui vào bóng tối của vách hang ngầm hằng ngày hằng đêm.
"Kiến hôi guốc! Dám giở trò ám sát trước mặt ta sao?" Lý Hắc cười lạnh. Gã bước lên, bàn tay gầy gò bốc lên một luồng chân khí Huyết Sa Công tàn khuyết màu xám đen, khóa chặt lấy vị trí ẩn nấp của A Sương.
Trong cơn tuyệt vọng, A Sương dốc toàn lực Luyện Khí tầng 1, ném mạnh một nắm bột sắt độc cực mạnh thu thập từ mỏ sâu hòng làm mù mắt Lý Hắc. Luồng bột độc màu xám xịt bay ra, tạo thành một màn sương ăn mòn da thịt hướng thẳng về phía mặt gã cai ngục.
Nhưng chênh lệch tu vi giữa Luyện Khí tầng 1 và Luyện Khí tầng 6 là quá lớn. Lý Hắc thậm chí không cần né tránh. Gã hừ lạnh một tiếng, chân khí hộ thể màu xám đen quanh thân bùng phát dữ dội, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay hoàn toàn màn bột sắt độc ngược trở lại vách hang.
"Phụt!"
A Sương bị luồng chân khí phản chấn đánh trúng lồng ngực, thân hình gầy nhỏ bị hất văng ra xa, đập mạnh lưng vào vách đá lạnh lẽo. Cậu thiếu niên ho ra một ngụm máu tươi lẫn bụi quặng xám đen, con dao găm rỉ sét rơi tuột khỏi tay, nhục thân bị chấn thương nội tạng nghiêm trọng, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển.
"A Sương!" Thiết Trụ gầm lên một tiếng phẫn nộ.
Gã thợ mỏ lực lưỡng vứt bỏ mọi sự phòng thủ, vung chiếc búa tạ rỉ sét nặng nề lao thẳng về phía Lý Hắc. Nhưng chưa kịp tiếp cận, Đội trưởng giám sát Tôn Vũ đã chắn ngang đường. Khuôn mặt đầy sẹo của Tôn Vũ lộ ra vẻ khinh miệt tột cùng: "Một tên phàm nhân không có tu vi, dám dùng búa tạ đối đầu với Khai Sơn Đao Pháp của ta sao? Chết đi!"
Tôn Vũ vận chuyển Khai Sơn Quyết cực hạn, thanh đại đao thép bản rộng chém ra một đạo đao quang xám xịt nặng nề như muốn chẻ đôi cả ngọn núi đá.
*RẦM!!!*
Nhát đao chém thẳng vào chiếc khiên làm từ nắp thùng lò rèn của Thiết Trụ. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp hang động. Sức nặng và chân khí Luyện Khí tầng 7 của Tôn Vũ ép xuống như một tảng đá vạn cân. Chiếc khiên sắt dày của Thiết Trụ rạn nứt chằng chịt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn bay tung tóe.
Lực chấn động khổng lồ truyền qua tay, khiến xương cánh tay phải của Thiết Trụ rạn nứt đau đớn, cả cơ thể lực lưỡng bị đánh bật lùi lại năm trượng, ngã gục xuống vũng bùn đỏ ngầu ngoài thác nước. Lồng ngực gã bị đao khí chém rách một đường dài, máu đỏ tươi tuôn chảy xối xả, nhuộm đỏ cả khoảng đá dăm dưới chân.
"Hắc hắc... Lũ phu mỏ phế thải các ngươi chỉ có bấy nhiêu sức lực thôi sao?" Lý Hắc bước đến bên cạnh Thiết Trụ đang nằm rên rỉ, chiếc kìm sắt tra tấn quấn dây thép gai độc trên tay gã phát ra tiếng rít ghê rợn.
Gã vung kìm sắt tra tấn, đầu kìm nhọn hoắt quấn đầy gai thép gai cắm phập vào bả vai phải của Thiết Trụ.
*Xoẹt!*
Lý Hắc siết mạnh kìm, giật ngược một cái tàn bạo, kéo theo một mảng da thịt đẫm máu của Thiết Trụ rơi ra ngoài. Độc tố sắt thối rữa từ gai thép gai lập tức thấm vào vết thương hở, biến da thịt xung quanh bả vai gã thợ mỏ thành một màu đen sạm bóng loáng, bốc mùi hôi thối ăn mòn kinh mạch cực nhanh.
"Á...!!!" Thiết Trụ gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương, nhưng gã vẫn cắn chặt răng bật máu, đôi mắt chữ điền trừng trừng nhìn thẳng vào khuôn mặt biến thái của Lý Hắc, không chịu nói ra một lời cầu xin nào.
"Nói! Tên phản nghịch 'Hí Ma' kia đang trốn ở đâu trong thác nước này? Muội muội của gã đang giấu ở ngách hang nào?" Lý Hắc rít lên, tay siết chặt kìm sắt tra tấn găm sâu hơn vào xương vai Thiết Trụ hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Thiết Trụ phun một ngụm nước bọt lẫn máu tươi vào giày Lý Hắc, khàn giọng cười lớn: "Lũ chó săn... các ngươi... vĩnh viễn không bao giờ tìm được người..."
"Rác rưởi cứng đầu!" Tôn Vũ bước đến, vung chân đi ủng thiết giáp đạp mạnh lên lồng ngực đang rỉ máu của Thiết Trụ, khiến gã thợ mỏ hộc ra một ngụm máu đen dồn dập.
Nhìn thấy đồng đội bị tra tấn dã man ngay trước mắt, thần thức của Mộ Vân trong phòng đá ngầm sâu nhất như muốn nổ tung vì phẫn nộ. Vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp của hắn xoay tròn điên cuồng, chân khí rỉ sét bộc phát dữ dội hằng ngày hằng đêm hằng giờ, cố gắng đẩy nhanh tiến trình đúc kết 20% kinh mạch thiết cốt cuối cùng.
Nhưng nhục thân của hắn vẫn chưa thể cử động. Cánh tay trái hóa thạch bị gãy nát truyền đến những cơn đau buốt óc, nỗ lực nghịch chuyển chân khí khiến da thịt lồng ngực hắn rạn nứt thêm những vết rách rỉ máu xám đen, bốc lên mùi máu xám nồng nặc tịnh hóa kinh mạch hằng giờ.
"Ta... phải nhanh hơn..." Mộ Vân gầm rú trong thức hải, ý chí bất khuất của hắn cộng minh mạnh mẽ với mảnh Ngọc Giản Thái Huyền giấu trong ngực áo, tỏa ra linh quang ấm áp để giữ vững thần hồn không bị sụp đổ.
Bên ngoài thác nước đỏ máu, Thiết Trụ nằm trong vũng bùn, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của A Sương đang lịm đi bên vách đá. Gã thợ mỏ lực lưỡng biết rõ phòng tuyến ngoài thác nước đã hoàn toàn tan vỡ, lính canh Chấp Pháp đã chạm tay vào cửa hang ngầm ẩn giấu sau màn nước.
"Đại ca... Thiết Đản... ta đã cố hết sức rồi..." Thiết Trụ thầm nghĩ, một giọt nước mắt nóng hổi trộn lẫn bùn đỏ chảy dài trên gò má sạm đen vì bụi than mỏ.
Gã bất ngờ dùng chút tàn lực phàm nhân cuối cùng, vứt bỏ mọi cơn đau đớn, nhoài người lao về phía trước, hai cánh tay thô ráp ôm chặt lấy chân phải của Đội trưởng giám sát Tôn Vũ.
"A Sương... chạy mau... bảo vệ... phòng đá..." Thiết Trụ gào lên khàn giọng.
"Thằng chó phế thải này! Dám bẩn giày của ta!" Tôn Vũ tức giận gầm lên. Gã vung chân trái đi ủng thiết giáp, đạp liên tiếp ba cú tàn bạo vào đầu và lưng Thiết Trụ. Tiếng xương sườn gãy răng rắc vang lên ghê người, da đầu Thiết Trụ bị rách nứt rỉ máu nhuộm đỏ cả bùn đất hằng ngày hằng đêm, nhưng hai cánh tay gân guốc của gã vẫn khóa chặt lấy chân Tôn Vũ như gông cùm sắt rỉ.
Lý Hắc bước lại gần, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt lộ ra vẻ điên cuồng biến thái tột độ. Gã cười sằng sặc, giọng cười rùng rợn át cả tiếng nước thác đổ rầm rầm: "Hắc hắc... Muốn làm anh hùng bảo vệ chủ nhân sao? Để ta xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào trước chiếc kìm tra tấn của ta!"
Lý Hắc vung kìm sắt tra tấn quấn dây thép gai độc lên cao, đầu kìm nhọn hoắt phát ra u quang màu xanh xám của độc tố sắt thối rữa kinh mạch. Gã dứt khoát kẹp chặt chiếc kìm sắt vào cánh tay trái của Thiết Trụ, nơi xương bả vai vốn đã rạn nứt nghiêm trọng, rồi dùng lực Trúc Cơ sơ kỳ cưỡng ép vặn xoắn một vòng tàn bạo hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
*RẮC... RẮC... RẮC!!!*
Tiếng xương cánh tay trái của Thiết Trụ bị bẻ gãy gập, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ vang lên khô khốc, rùng rợn giữa không gian âm u của thác nước đỏ máu. Da thịt gã bị dây thép gai độc cào rách nát, máu đỏ tươi trộn lẫn chất độc sắt màu đen xám xịt phun ra xối xả, nhuộm kịt cả đầu kìm tra tấn của Lý Hắc.
Thiết Trụ trợn ngược hai mắt, cơn đau đớn cực hạn vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân khiến gã không thể phát ra tiếng hét nào nữa, chỉ có thể run rẩy co giật dữ dội trong vũng bùn ngập ngụa nước độc. Hai cánh tay gã rốt cuộc cũng vô lực buông lỏng khỏi chân Tôn Vũ, rủ xuống một cách tàn phế hoàn toàn.
Lý Hắc cười sằng sặc đầy thỏa mãn, gã rút chiếc kìm đẫm máu xám đen ra khỏi cánh tay trái gãy nát của Thiết Trụ, bước từng bước nặng nề áp sát vào lối vào ẩn sau màn nước thác rỉ sét đỏ máu hằng ngày hằng đêm hằng giờ.
Luồng độc tố sắt xanh xám từ chiếc kìm tra tấn của gã bắt đầu rò rỉ cuồn cuộn vào trong cửa hang ẩn náu, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của Mộ Dao và toàn bộ liên minh đang trốn sâu bên trong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!