Nhạc nềnPrairie

Kinh Mạch Tái Tạo Trong Đau Đớn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm của Tào Diêm vẫn còn chấn động âm âm trong các vách đá hẹp, kéo theo từng đợt đá tảng sụp đổ rào rào từ trần hang Đường Hầm Số 4. Khói bụi xám tro cuộn lên mù mịt, nuốt chửng lấy xác thân vỡ nát của Tào Lĩnh dưới đống đổ nát.


"Đi! Mau đi!" Tần Lôi gầm lên, bờ vai vạm vỡ của gã cựu binh gồng lên, một tay vác Thiết Đản đang nửa tỉnh nửa mê, tay kia vung thanh đại đao rỉ để gạt đi những mảnh đá nhọn đang rơi xuống như mưa rào.


Mộ Vân không nói được lời nào. Hắn dùng tay phải—bàn tay duy nhất còn cử động được—cắm chặt thanh Trọng Thiết Kiếm xuống nền đất đá đen sạm để làm điểm tựa. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn bị hóa thạch đỏ thẫm, phế bỏ lâm thời, lúc này rủ xuống một cách vô lực, xương bả vai trái rạn nứt nghiêm trọng sau cú va chạm với Roi Da Gai Dầu. Từng luồng khí lạnh buốt từ vết gãy truyền thẳng vào phế phủ, khiến mỗi nhịp thở của hắn đều trào ra một ngụm máu đen đặc quánh mùi rỉ sắt.


Nhờ vào sự dẫn đường của Lục Thất và bản đồ ngầm trong ký ức, cả nhóm hơn một trăm thợ mỏ gầy yếu của Vô Danh Doanh lết từng bước chân rã rời qua những ngách hang bỏ hoang, chật hẹp. Họ điên cuồng tháo chạy khỏi vùng sụp đổ, hướng thẳng về phía thác nước đỏ máu—nơi che giấu lối vào duy nhất của Hang Đá Rỉ Sét.


Khi phiến đá nẹp cửa hang ngầm khép lại sau lưng, ngăn cách họ với tiếng bão cát đỏ gào rú bên ngoài hoang mạc, sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn cứ bí mật. Không khí trong Hang Đá Rỉ Sét ẩm ướt, bám đầy hơi nước rỉ sắt màu đỏ ngầu, nhưng ít nhất nơi đây không có bụi sắt độc ăn mòn kinh mạch như ngoài khu mỏ sâu.


Ở góc hang, trên bệ đá phẳng, muội muội Mộ Dao của hắn đang nằm co rúm người dưới tấm chăn mỏng rách nát. Khuôn mặt nhỏ nhắn mười mười hai tuổi nhợt nhạt không một giọt máu, hơi thở mỏng manh như sợi tơ sắp đứt. Thần hồn của con bé, vốn bị thiên quy áp chế từ khi sinh ra, lúc này đang có dấu hiệu tiêu tán dập dờn dưới áp lực trọng lực nặng nề của tầng thứ nhất.


Bạch Bà Bà—nữ y sư phế thải với mái tóc bạc phơ buộc búi tỏi—đang quỳ bên cạnh bệ đá. Đôi mắt mù lòa của bà hướng về phía tiếng bước chân dồn dập, đôi bàn tay gầy gò đầy nếp nhăn liên tục kết ấn. Bà đang sử dụng Thanh Mộc Trường Sinh Quyết tàn khuyết phối hợp với Huyết Linh Dưỡng Hồn Thuật để duy trì hơi thở cho Mộ Dao.


Trên đỉnh đầu Mộ Dao, một lớp sương mù màu hồng nhạt ấm áp bao bọc lấy linh thể mờ ảo của con bé, được nuôi dưỡng bởi linh khí mỏng manh tỏa ra từ viên Linh Cơ Thạch duy nhất đặt trên ngực. Bạch Bà Bà lén rắc một nắm Hương Hỏa Tro cổ đại vào lư hương rỉ sét bên cạnh, tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình để ngăn chặn sự xói mòn của thiên quy.


"Bà bà... Dao nhi thế nào rồi?" Mộ Vân khàn giọng hỏi, hắn quỳ sụp xuống bên cạnh bệ đá, Trọng Thiết Kiếm đổ nghiêng bên chân.


Bạch Bà Bà thở dài, giọng nói run rẩy đầy u uất: "Linh hồn con bé quá yếu ớt. Áp lực trọng lực của Hắc Thiết Ngục đang ngày càng siết chặt. Viên Linh Cơ Thạch này chỉ có thể giúp nó cầm cự được thêm ba ngày hằng ngày hằng đêm. Nếu trong vòng ba ngày tới, ngươi không tìm được linh lực tịnh hóa mạnh hơn, thần hồn của nó sẽ hoàn toàn tan biến vào hư vô."


Mộ Vân siết chặt nắm đấm phải rỉ máu. Hắn quay đầu nhìn sang phía Thiết Đản đang nằm rên rỉ trên đống rơm rách bên cạnh. Cánh tay phải của Thiết Đản đã sưng phồng lên gấp đôi, da thịt chuyển sang màu đen sạm bóng loáng, bốc ra mùi hôi thối của độc tố răng nanh Huyết Lang ăn mòn.


"Đại... đại ca..." Thiết Đản rít qua kẽ răng, đôi mắt khờ khạo đầy vẻ tuyệt vọng. "Ta không sao... ngươi mau trị thương trước đi..."


"Ngậm miệng." Mộ Vân lạnh lùng ngắt lời. Hắn biết rõ tính cách thật thà của Thiết Đản, gã thợ mỏ này đã dùng nhục thân làm lá chắn bảo vệ hắn suốt trận chiến. Hắn là kẻ sòng phẳng, nợ máu phải trả bằng máu, nợ ân tình phải báo đáp bằng sinh mệnh.


Mộ Vân dồn chút chân khí rỉ sét ít ỏi còn sót lại vào lòng bàn tay phải cứng như thép nguội của mình, ấn mạnh lên bả vai Thiết Đản. Vận chuyển Độc Thiết Kháng Thể Pháp mà Lão độc vật Thẩm Vô Kỵ từng truyền dạy, Mộ Vân cưỡng ép hút một phần độc tố sắt thối rữa từ cánh tay Thiết Đản vào trong cơ thể mình.


"Phụt!"


Một ngụm máu xám đen hôi thối phun ra từ miệng Mộ Vân khi độc tố Huyết Lang va chạm với rỉ sét đan điền của hắn. Nhưng bả vai của Thiết Đản đã giảm bớt độ sưng tấy, sắc đen sạm lùi dần về phía khuỷu tay.


"Tần Lôi, dùng cỏ u minh giã nát đắp lên vết thương cho gã hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Độc tố đã được ta phong tỏa lâm thời, gã sẽ không chết." Mộ Vân khàn khàn ra lệnh, giọng nói không chứa một chút cảm xúc phàm trần nào.


"Còn ngươi thì sao, Mộ Vân?" Tần Lôi nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, lòng dâng lên sự kính sợ tột độ nhưng cũng đầy lo lắng. "Kinh mạch của ngươi... đã vỡ vụn hoàn toàn rồi."


Đúng vậy. Nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 của Mộ Vân lúc này giống như một bình gốm rạn nứt đầy vết rách. Việc cưỡng ép bộc phát Huyết Khí Nghịch Chuyển để bẻ gãy Roi Da Gai Dầu của Tào Lĩnh đã phá hủy hoàn toàn hệ thống kinh mạch phế thải vốn đã yếu ớt của hắn. Chân khí rỉ sét trong đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp đang quay cuồng hỗn loạn, không có kinh mạch dẫn truyền, nó bắt đầu cắn trả ngược lại khí hải, đau đớn như bị vạn kim châm chọc vào tủy xương.


Nếu không lập tức tái tạo kinh mạch, hắn sẽ vĩnh viễn trở thành một phế nhân thực sự, thậm chí không thể sống qua đêm nay để bảo vệ Mộ Dao trước đợt càn quét diệt thế của Tào Diêm.


"Ta cần bế quan." Mộ Vân dứt khoát đứng dậy, kéo lê cánh tay trái hóa thạch gãy nát bước vào phòng đá ngầm sâu nhất sau thác nước. "Trong vòng ba ngày, bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, không ai được phép bước vào phòng đá này."


Hắn đóng chặt phiến đá ngăn cách phòng ngầm, bỏ lại sau lưng những ánh mắt lo âu của đồng đội.


Trong phòng đá tối tăm, chỉ có tiếng nước thác đổ âm âm ngoài kia vọng lại. Mộ Vân ngồi kiết già trên nền đá lạnh lẽo. Hắn run rẩy dùng tay phải móc từ trong ngực áo rách nát ra hai thứ: một chiếc hồ lô gỗ cũ kỹ rạn nứt—Hồ Lô Rách Canh Độc, và một khối quặng đen sẫm phát ra luồng u quang rỉ sét đậm đặc—Hắc Thiết Tủy.


Chiếc hồ lô rách này là di vật bảo mệnh mà Ẩn Danh Tiên Nhân để lại tại nghĩa trang tiền đồn hằng ngày hằng đêm. Bên trong chỉ chứa đúng ba ngụm linh dịch tịnh hóa tinh khiết nhất. Đây là canh bạc duy nhất của hắn hằng ngày hằng đêm.


"Nhóc con, ngươi có chắc chắn muốn làm việc này lúc này không?"


Giọng nói trầm hùng của tàn hồn Thái Huyền Tử đột ngột vang lên trong thức hải của Mộ Vân, mang theo sự nghiêm nghị chưa từng có: "Kinh Mạch Tái Tạo Kỳ là bình cảnh tàn khốc nhất của phế mạch tội tộc. Ngươi phải dùng linh dịch tịnh hóa để thiêu rụi toàn bộ kinh mạch cũ bị nhiễm độc sắt, sau đó dùng Hắc Thiết Tủy nung chảy bởi địa hỏa ngầm để đúc lại hệ thống kinh mạch thiết cốt mới. Quá trình này đau đớn gấp mười lần Huyết Khí Nghịch Chuyển, và cơ thể ngươi sẽ rơi vào trạng thái bất động hoàn toàn, mất đi mọi khả năng phòng ngự hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Nếu ý chí của ngươi lung lay dù chỉ một cái chớp mắt, thần hồn của ngươi sẽ tiêu tán ngay lập tức!"


"Ta không có sự lựa chọn nào khác." Mộ Vân thầm nghĩ trong thức hải, ánh mắt đen nhánh lóe lên sát ý kiên định bất khuất. "Dao nhi chỉ còn ba ngày. Tào Diêm có thể dẫn quân càn quét bất cứ lúc nào. Ta phải mạnh hơn!"


Mộ Vân dùng răng cắn mở nắp Hồ Lô Rách Canh Độc. Một mùi hương thanh khiết nhưng lạnh buốt sộc lên phế phủ. Hắn không ngần ngại, ngửa cổ uống ngụm linh dịch đầu tiên hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


*Kích hoạt Kinh Mạch Tái Tạo Kỳ!*


"Uỳnh!!!"


Ngay khi ngụm linh dịch tịnh hóa trôi xuống cổ họng, Mộ Vân cảm giác như mình vừa nuốt vào một ngọn lửa u minh lạnh buốt. Luồng linh dịch tinh khiết ấy va chạm trực tiếp với dòng máu đầy độc tố sắt và chân khí rỉ sét trong người hắn, tạo ra một trận bão táp hủy diệt trong kinh mạch.


Vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp bắt đầu xoay tròn cực hạn để hấp thụ phản phệ quy tắc địa mạch, phát ra tiếng rít chói tai như gông cùm bị rạn nứt.


Chân khí rỉ sét từ đan điền bộc phát dữ dội, cắn trả điên cuồng các kinh mạch đã rạn nứt cũ. Linh dịch tịnh hóa đi đến đâu, toàn bộ hệ thống kinh mạch cũ của hắn—vốn bị bụi sắt độc tàn phá suốt mười bảy năm qua—bắt đầu bị thiêu rụi và nung chảy hoàn toàn.


"Hự..."


Mộ Vân gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, lồng ngực gân guốc của hắn phập phồng dữ dội. Toàn thân hắn rạn nứt chảy máu đen dồn dập hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Từng giọt máu đen hôi thối, lẫn lộn các tạp chất quặng mỏ bị trục xuất ra ngoài qua các lỗ chân lông, bốc lên thành một làn sương mù màu xám tro rỉ sắt bao quanh cơ thể hắn.


Đau đớn!


Nỗi đau đớn tột cùng như có hàng vạn chiếc kìm sắt nung đỏ đang bẻ gãy từng thớ thịt, rút từng sợi gân ra khỏi xương cốt. Tủy xương của hắn như bị thiêu đốt dưới sức nóng của hồ Địa Hỏa Thô. Cánh tay trái hóa thạch bị gãy của hắn run lên bần bật, các vết rạn nứt đỏ thẫm trên da thịt rỉ máu liên tục dưới áp lực trọng lực biến động.


Hắn cố gắng vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết chu chu thiên thông thường để dẫn đạo chân khí, nhưng kinh mạch cũ đã vỡ vụn hoàn toàn, vỡ thành trăm mảnh vô hại, không thể truyền dẫn linh lực. Dòng chân khí rỉ sét mất đi đường đi, bắt đầu va đập điên cuồng vào khí hải, suýt chút nữa làm nổ tung đan điền trận nhãn sống của hắn.


"Giữ vững tâm trí! Không được vận chuyển chu thiên thông thường! Hãy dùng ý chí cứng rắn để nghịch chuyển dòng chảy, ép chân khí rỉ sét chảy ngược chiều kinh mạch từ gót chân lên đến đỉnh đầu!" Tiếng hét của Thái Huyền Tử vang dội bên tai.


Mộ Vân cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, da đầu tê dại. Hắn dùng ý chí sắt đá, cưỡng ép dòng chân khí bạo liệt chảy ngược dòng.


Cùng lúc đó, hắn dùng tay phải bóp nát khối Hắc Thiết Tủy tinh túy, dẫn lưu luồng năng lượng sắt rỉ đậm đặc nung chảy bởi địa hỏa ngầm vào trong cơ thể.


Luồng sắt lỏng màu đỏ xám ấy men theo các kẽ nứt của kinh mạch cũ đã bị thiêu rụi, len lỏi vào tận sâu trong tủy xương của hắn hằng ngày hằng đêm hằng giờ. Đây là quá trình rèn đúc nhục thân tàn khốc nhất. Hắc Thiết Tủy nung chảy đóng vai trò là chất liệu mới, đúc lại hệ thống kinh mạch thiết cốt dẻo dai như dây thép ngâm hỏa.


"Rắc... rắc... rắc..."


Tiếng xương cốt và kinh mạch mới tái tạo kêu răng rắc liên tục trong phòng đá tối tăm tĩnh mịch.


Sau hai ngày đêm chịu đựng sự tra tấn nung nấu cực hạn, cơ thể Mộ Vân đột ngột mất đi mọi cảm giác. Toàn bộ kinh mạch cũ đã bị hủy hoại hoàn toàn, kinh mạch mới vẫn chưa hoàn thành việc đúc kết. Hắn rơi vào trạng thái bất động hoàn toàn, mất cảm giác lâm thời hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


Hắn không thể cử động dù chỉ một ngón tay phải, không thể vận chuyển một tia chân khí rỉ sét nào để phòng ngự. Cả cơ thể hắn cứng đờ như một bức tượng đá sạm màu đỏ rỉ sét, ngồi bất động giữa sương mù độc xám tro.


Chỉ có vòng xoáy đan điền Trận Nhãn Sơ Cấp trong lồng ngực là vẫn đang xoay tròn với tốc độ cực hạn, phát ra u quang mờ nhạt để duy trì hơi thở bảo mệnh cuối cùng của hắn.


*Kích hoạt Thần Thức Nhãn Cảnh!*


Mặc dù nhục thân hoàn toàn bất lực bất động, nhưng thần thức của Mộ Vân lại nhạy bén hơn bao giờ hết dưới áp lực đột phá. Thần thức nhãn cảnh của hắn phóng ra ngoài phòng đá, xuyên qua vách đá dày mười trượng của Hang Đá Rỉ Sét, cảm nhận rõ nét rung động của từng hạt cát địa mạch ngầm.


Hắn nhìn thấy Bạch Bà Bà vẫn đang kiệt thọ nguyên thi triển Huyết Linh Dưỡng Hồn Thuật bảo vệ Mộ Dao. Hắn nhìn thấy Tần Lôi đang canh gác bên mép nước thác đỏ ngầu, tay nắm chặt đại đao rỉ sét.


Nhưng ngay vào ngày thứ ba, khi quá trình tái tạo kinh mạch thiết cốt mới chỉ hoàn thành được tám mươi phần mười, một chấn động quỷ dị đột ngột truyền đến từ mặt đất địa mạch ngầm ngoài thác nước.


"Uỵch... uỵch... uỵch..."


Tiếng bước chân nặng nề của hàng chục đôi ủng sắt nện xuống đá dăm vang lên dồn dập, phá vỡ sự im lặng tĩnh mịch của khu vực thác nước.


Mộ Vân nín thở trong thần thức. Dưới nhãn cảnh thần thức nhạy bén, hắn nhìn thấy những luồng chân khí bạo liệt màu đỏ thẫm của hơn ba mươi lính canh trang bị thiết giáp nặng đang áp sát vòng vây hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


Dẫn đầu bọn chúng là hai luồng khí tức mạnh mẽ vượt trội. Một luồng khí màu xanh xám bốc mùi độc tố sắt thối rữa—đó là Lý Hắc, tên cai ngục tra tấn tàn bạo khét tiếng của sảnh cai ngục. Tay gã đang cầm bộ kìm sắt tra tấn quấn dây thép gai độc phát ra oán khí ngút trời.


Luồng khí tức thứ hai sắc bén và nặng nề như một thanh đại đao bản rộng—đó là Đội trưởng giám sát Tôn Vũ hằng ngày hằng đêm.


"Lý đại nhân, chiếc la bàn truy vết khí tức rỉ sét thần hồn của tên kiếp nô 'Hí Ma' kia đang chỉ thẳng về phía thác nước này!" Một tên lính canh khúm núm báo cáo, tay cầm chiếc la bàn đồng rách nứt phát ra u quang đỏ thẫm.


Lý Hắc cười sằng sặc, giọng cười rùng rợn xé rách không khí: "Tào Diêm đại nhân đã phát lệnh đồ sát toàn bộ mỏ quặng này để tế hồn cho Tào Lĩnh thống lĩnh! Lũ kiến cỏ hèn mọn kia chắc chắn đang trốn sau thác nước rỉ sét này. Chuẩn bị phóng độc tố sắt thối rữa vào trong thác nước cho ta! Thà giết lầm mười vạn, chứ không để lọt một tên phản nghịch!"


Nghe thấy tiếng gào thét ngoài thác nước, Tần Lôi và các chiến binh Vô Danh Doanh trong hang lập tức biến sắc, nắm chặt vũ khí thô sơ rỉ sét chuẩn bị tử chiến phòng thủ.


Trong phòng đá ngầm sâu nhất, Mộ Vân vẫn đang ngồi bất động hoàn toàn như một bức tượng đá sạm màu đỏ rỉ sét. Kinh mạch thiết cốt mới đúc của hắn mới chỉ hoàn thành đến giai đoạn cuối cùng, tủy xương vẫn đang nung nấu nóng bỏng, hoàn toàn không thể di chuyển hay bộc phát bất kỳ đòn đánh nào để tự vệ.


Khí tức tàn tạ bạo liệt của Lý Hắc và đại quân Chấp Pháp Tiên Điện đã tiến sát đến mép đá trơn trượt ngoài thác nước đỏ máu hằng ngày hằng đêm hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!