Quyết Chiến Sinh Tử Tào Lĩnh
Bóng tối trong ngách hang thứ ba của Mê Cung Đá Đen đặc quánh lại như một vũng bùn hoại tử. Mùi khét lẹt của da thịt bầy Huyết Lang bị thiêu rụi bởi bẫy gỗ sắt rỉ nung hỏa vẫn còn lơ lửng trong không khí, trộn lẫn với mùi quặng độc xực lên nồng nặc. Tiếng gầm rú của bão cát đỏ bên ngoài rít qua những khe nứt địa tầng, dội xuống lòng Đường Hầm Số 4 hoang phế những âm thanh u uất, giống như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh tù nhân đã bỏ mạng dưới đáy Hắc Thiết Ngục này.
Mộ Vân đứng thẳng người, bàn tay phải nắm chặt chuôi thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi). Phía sau hắn, Thiết Đản đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt vạm vỡ méo xệch đi vì đau đớn. Cánh tay phải của gã thợ mỏ thật thà đã xơ cứng lại, đen sạm đi dưới sự ăn mòn tàn độc của độc tố răng nanh Huyết Lang. Từng luồng chân khí rỉ sét mỏng manh từ đan điền của Mộ Vân đang điên cuồng phóng ra, tạm thời ghim chặt lấy các huyết mạch quanh bả vai Thiết Đản để ngăn không cho chất độc sắt thối rữa ăn sâu vào phế phủ.
"Đại ca... đừng lo cho ta..." Thiết Đản rít qua kẽ răng, mồ hôi trộn lẫn bụi than đá chảy ròng ròng trên trán. "Tào Lĩnh... gã sắp đến rồi. Trốn mau..."
"Im lặng." Giọng nói của Mộ Vân vang lên sau lớp Mặt Nạ Gỗ Rỉ Sét, trầm lặng và lạnh lùng đến đáng sợ. "Tần Lôi, đưa Thiết Đản và anh em Vô Danh Doanh lui sâu vào ngách hang tối phía sau. Giữ hơi thở tĩnh lặng tuyệt đối bằng Lôi Yin Hô Hấp Pháp. Trận chiến này, các ngươi không được phép nhúng tay vào."
Tần Lôi nắm chặt thanh đại đao rỉ, vết sẹo ngang dọc trên mặt gã co rúm lại. Gã nhìn cánh tay trái hoàn toàn bị hóa thạch đỏ thẫm, phế bỏ lâm thời đang rủ xuống một cách vô lực của Mộ Vân, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu tột độ. Nhưng gã biết rõ tính cách sòng phẳng và quyết đoán của thiếu niên này. Một khi Mộ Vân đã đưa ra quyết định, không ai có thể lay chuyển.
"Được. Bảo trọng mạng sống." Tần Lôi nghiến răng, lôi Thiết Đản đứng dậy rồi nhanh chóng dẫn dắt hơn một trăm thợ mỏ gầy yếu lùi dần vào bóng tối sâu thẳm của mê cung.
Ngay khi bóng dáng của họ vừa biến mất, một luồng ánh sáng đỏ rực như máu đột ngột xé rách sương mù độc xám tro ngoài hành lang đá. Tiếng bước chân nặng nề như sấm nện dồn dập truyền đến, làm rung chuyển cả những cột đá đen sạm xung quanh.
"Lũ kiến cỏ hèn mọn! Các ngươi dám giết bầy chó săn của ta!"
Một tiếng gầm cuồng bạo vang lên, chấn động đến mức bụi sắt trên trần hang rơi xuống rào rào. Từ trong ánh lửa đuốc đỏ rực, một thân hình khổng lồ bước ra. Đó là Tào Lĩnh—thống lĩnh hộ vệ khét tiếng tàn bạo của khu mỏ. Gã để ngực trần, lộ ra những bắp thịt cuồn cuộn như đá tảng dính đầy sẹo lồi lõm. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí, nhìn chằm chằm vào Mộ Vân đang đứng đơn độc giữa ngõ cụt.
Trên tay phải của Tào Lĩnh, sợi Roi Da Gai Dầu (Tào Lĩnh) dài trượng dư đang kéo lê trên mặt đất, phát ra những tiếng rít xé gió rùng rợn. Những gai nhọn bằng Hắc Thiết gắn dọc thân roi liên tục cọ xát vào đá dăm, bắn ra những tia lửa đỏ sậm đầy oán khí.
"Nhóc con phế mạch!" Tào Lĩnh cười sằng sặc, giọng cười đầy sự khinh miệt tột cùng. "Tào Phong cháu ta bị ngươi đánh phế vai phải, giờ đến bầy Huyết Lang của ta cũng bị ngươi dùng bẫy rập hại chết. Ngươi nghĩ chỉ bằng sức mạnh nhục thân của một tên kiếp nô hèn mọn là có thể nghịch thiên sao? Hôm nay, ta sẽ dùng sợi roi này để lột da, rút xương, biến ngươi thành củi tế cho đại trận của ngài Tào Diêm!"
Mộ Vân không nói một lời. Dưới lớp mặt nạ gỗ, đôi mắt hắn nhắm nghiền hằng ngày hằng đêm.
*Kích hoạt Thần Thức Nhãn Cảnh!*
Trong thức hải của hắn, thế giới xung quanh biến đổi thành một màu xám xịt tĩnh lặng. Dưới nhãn cảnh thần thức, hắn nhìn thấy luồng chân khí bạo liệt màu đỏ thẫm của tu vi Luyện Khí tầng 9 đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể Tào Lĩnh, ngưng tụ dày đặc quanh sợi Roi Da Gai Dầu. Gã này sở hữu nhục thân tương đương Trúc Cơ sơ kỳ nhờ tu luyện Hắc Thiết Cuồng Đao Quyết, hoàn toàn là một bức tường đồng vách sắt đối với phàm nhân.
"Vút!"
Không một cảnh báo, Tào Lĩnh vung tay. Sợi Roi Da Gai Dầu xé rách màn sương độc, hóa thành một luồng hắc quang đỏ sậm quật thẳng về phía ngực Mộ Vân. Tốc độ của sợi roi cực nhanh, mang theo uy áp nặng nề của thiên quy áp chế.
Mộ Vân không thể lùi bước, bởi phía sau hắn là lối vào ngách hang ẩn náu của đồng đội. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân Nghịch Mệnh Thể Tầng 1 vào cánh tay phải, vung thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) thô nặng lên chặn đỡ.
"Keng... Oành!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Sức nặng vạn cân từ cú quật của Tào Lĩnh chấn động thẳng vào thân kiếm. Mặc dù nhục thân của Mộ Vân dẻo dai cứng cáp, nhưng chênh lệch tu vi quá lớn khiến hắn bị chấn lui liên tiếp năm bước, gót chân dẫm nát đá dăm đen sạm.
Kinh khủng hơn, chấn động lực khổng lồ từ cú va chạm truyền dọc theo xương vai, đánh thẳng vào cánh tay trái hoàn toàn bị hóa thạch đỏ thẫm đang phế bỏ của hắn. Xương cốt hóa thạch vốn giòn và không thể đàn hồi, dưới chấn lực bạo liệt liền phát ra một tiếng "Rắc" khô khốc đầy đau đớn.
Cơn đau nhức nhối tột cùng như có vạn cây kim nung lửa đâm vào tủy xương trái khiến Mộ Vân run lên bần bật, máu đen rỉ sét từ các vết rạn nứt trên vai trái trào ra, thấm đỏ lớp áo vải thô rách nát.
"Ha ha ha! Một cánh tay đã phế, ngươi lấy gì đỡ đòn tiếp theo của ta?!" Tào Lĩnh cười lớn đầy đắc ý. Gã vung roi liên tiếp, tạo ra những vệt hắc quang bạo liệt quật rách nứt hoàn toàn lớp cương khí rỉ sét mỏng manh hộ thể quanh người Mộ Vân hằng ngày hằng đêm.
Mộ Vân cắn chặt răng bật máu để giữ vững thần trí. Hắn biết mình không thể phòng ngự thụ động mãi. Tập trung huyết khí Lôi tộc ẩn giấu trong ngón tay trỏ phải, hắn búng mạnh ra một tia sét mỏng màu tím thẫm bạo liệt.
*Kích hoạt Lôi Đình Nhất Kích!*
Tia sét xé rách bóng tối, lao thẳng về phía lồng ngực trần của Tào Lĩnh. Mộ Vân muốn dùng lôi điện để làm tê liệt hệ thần kinh của gã trong chớp mắt hằng ngày hằng đêm.
Nhưng ngay khi tia sét vừa chạm vào da thịt Tào Lĩnh, một lớp hào quang màu xám đen bóng loáng như sắt nguội đột ngột bùng lên trên người gã. Đó là Thiết Thể Thuật cực hạn kết hợp với lớp giáp thiết dày cách điện hoàn toàn gã đang đeo bên hông. Tia sét mỏng manh của Mộ Vân chỉ kịp tạo ra một tiếng "Lách tách" nhỏ rồi tiêu tán hoàn toàn trên lớp da cứng như thép của gã, không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào.
"Lôi pháp hèn mọn của lũ tội tộc di dân!" Tào Lĩnh gầm lên. "Đối với Thiết Thể Thuật của ta, thứ này chỉ như gãi ngứa! Nằm xuống cho ta!"
Gã xoay người, sợi Roi Da Gai Dầu vung lên một quỹ đạo quỷ dị, bất ngờ quấn chặt lấy cổ Mộ Vân. Những gai nhọn bằng Hắc Thiết găm thẳng vào da thịt cổ hắn, độc tố sắt tẩm trên roi lập tức ăn mòn vết thương hở, tạo ra cảm giác bỏng rát cực hạn hằng ngày hằng đêm.
"Hự!" Mộ Vân nghẹt thở, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.
Tào Lĩnh dùng sức mạnh vạn cân kéo mạnh sợi roi, cưỡng ép lôi kéo thân hình Mộ Vân ngã sấp xuống đất, kéo lê hắn trên đống đá dăm nhọn hoắt của Mê Cung Đá Đen. Những cạnh đá sắc bén cứa rách nứt lưng và chân hắn, máu đen rỉ sét chảy ra loang lổ trên nền đất.
"Mộ Vân!!!" Từ sâu trong hang tối, Thiết Đản nhìn thấy cảnh tượng này qua khe đá, điên cuồng muốn lao ra cứu viện nhưng bị Tần Lôi dùng đại đao chặn lại.
"Buông ta ra! Đại ca sắp bị gã giết chết rồi!" Thiết Đản gào khóc.
"Ngậm miệng!" Tần Lôi rít lên, mắt gã cũng đỏ ngầu đầy nước mắt và nộ hỏa. "Lao ra lúc này chỉ làm vướng chân cậu ấy! Hãy tin vào Mộ Vân!"
Dưới đất đá lạnh lẽo, Mộ Vân bị kéo lê hằng ngày hằng đêm, hơi thở lịm dần. Độc tố sắt từ sợi roi đang điên cuồng tấn công vào phế phủ hắn. Trong đan điền tối tăm, vòng xoáy Trận Nhãn Sơ Cấp bắt đầu xoay tròn một cách hỗn loạn, rỉ sét đan điền cắn trả dữ dội khiến kinh mạch toàn thân hắn rạn nứt đau đớn như muốn nổ tung.
Ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, Ngọc Giản Thái Huyền giấu trong ngực áo rách của hắn đột ngột tỏa ra một luồng linh quang ấm áp kỳ lạ. Thần thức của Mộ Vân chìm vào một khoảng không vô định, tàn hồn của Cổ Trận Sư Thái Huyền Tử hiện lên đầy nghiêm nghị:
"Nhóc con! Ngươi muốn chết ở đây sao?! Hãy nhớ lấy lời thề của ngươi! Ý chí tự do của phàm nhân không thể bị khuất phục bởi xiềng xích của lũ gác ngục! Kích hoạt Huyết Khí Nghịch Chuyển! Cưỡng ép dòng máu chảy ngược chiều kinh mạch để bộc phát sức mạnh nhục thân cực hạn! Ngươi sẽ phải chịu nỗi đau rách thịt nung tủy, nhưng đó là con đường sống duy nhất!"
"Lời thề... tự do..."
Ký ức về cái chết thảm khốc của đường ca Mộ Thanh dưới roi da của Tào Phong, gương mặt nhợt nhạt yếu ớt của muội muội Mộ Dao đang ngủ lịm trong phòng đá hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Mộ Vân. Nộ hỏa ngút trời bùng cháy, đập tan mọi nỗi sợ hãi và hoài nghi hằng ngày hằng đêm.
"Ta... không thể... chết ở đây!"
Mộ Vân mở bừng mắt phải, tia sáng xám tro rỉ sét bộc phát rực rỡ. Hắn niệm chú bộc phát Nghịch Mệnh Quyết, cưỡng ép toàn bộ huyết khí trong cơ thể nghịch chuyển chảy ngược chiều kinh mạch toàn thân bạo liệt.
*Kích hoạt Huyết Khí Nghịch Chuyển!*
"Bùng!!!"
Một luồng nhiệt lượng kinh người bộc phát từ lồng ngực Mộ Vân. Toàn bộ làn da của hắn chuyển sang màu đỏ rực như một thanh sắt nung rực lửa trong lò rèn của Ngô đại sư. Các đường trận văn cổ màu đỏ sậm ẩn hiện dưới da phát ra nhiệt lượng kinh người, sương mù huyết khí màu đỏ thẫm bốc lên nghi ngút quanh thân hình hắn.
Cơn đau đớn tột cùng khi kinh mạch toàn thân rạn nứt chảy máu đen dữ dội khiến Mộ Vân gầm lên một tiếng rống bi tráng, tiếng rống mang theo tiếng sấm lôi âm trầm hùng chấn động cả mê cung đá đen.
Bằng sức mạnh nhục thân bộc phát tăng gấp đôi, Mộ Vân bật dậy bất chấp sợi roi đang quấn chặt lấy cổ. Hắn dùng bàn tay phải trần cứng như thép nguội và dùng cả bàn tay trái đang hóa thạch gãy nát—bằng tất cả ý chí sinh tồn cực hạn—chụp chặt lấy sợi Roi Da Gai Dầu.
"Cái gì?!" Tào Lĩnh kinh hoàng thất sắc. Gã cảm giác như sợi roi của mình đang bị khóa chặt bởi một gọng kìm bằng sắt nung khổng lồ. Nhiệt lượng kinh người từ tay Mộ Vân truyền qua sợi roi, khiến gã bỏng rát tay.
"Xèo... xèo..."
Huyết khí nóng bỏng và chân khí rỉ sét từ tay Mộ Vân điên cuồng truyền vào sợi roi, cưỡng ép ăn mòn và nung chảy các gai sắt nhọn bằng Hắc Thiết gắn trên roi hằng ngày hằng đêm.
"Gãy cho ta!" Mộ Vân hét lớn.
Hắn dồn toàn lực Nghịch Mệnh bẻ gãy mạnh một cái. Sợi Roi Da Gai Dầu dẻo dai bực nhất của Chấp Pháp Tiên Điện phát ra tiếng "Rắc rắc" rồi đứt đoạn thành nhiều mảnh vụn rỉ sét rơi rụng xuống đất đá.
Tào Lĩnh bị phản lực cực mạnh kéo nhào về phía trước, mất hoàn toàn thăng bằng. Đôi mắt gã trợn tròn đầy vẻ hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy thiếu niên đỏ rực như quỷ thần bước ra từ lò lửa đang áp sát trước mặt.
"Không! Điều này là không thể! Một tên kiếp nô phế mạch sao có thể..."
"Chết đi!"
Mộ Vân không cho gã cơ hội hồi phục. Hắn dùng tay phải vung cao thanh Trọng Thiết Kiếm (Sơ khởi) thô nặng nặng vạn cân. Chân khí rỉ sét và oán oán niệm từ đan điền trận nhãn sống cuồn cuộn đổ vào thân kiếm, tạo ra một luồng kiếm khí màu xám tro tĩnh lặng rùng rợn.
*Kích hoạt Trọng Thiết Hoành Tảo!*
Thanh trọng kiếm quét ngang một quỹ đạo khổng lồ, xé rách không khí phát ra tiếng rít trầm hùng như tiếng sấm địa mạch ngầm.
"Oành!!!"
Cú quét kiếm mang sức nặng vạn cân đập trực diện vào lồng ngực trần dính đầy sẹo của Tào Lĩnh. Lớp hào quang Thiết Thể Thuật của gã vỡ vụn như bong bóng xà phòng. Bộ thiết giáp nặng nề hộ thân bên hông cắm sâu vào da thịt, xương sườn lồng ngực gã gãy gập nát vụn hoàn toàn dưới chấn động bạo liệt.
"Phụt!"
Tào Lĩnh phun ra một ngụm máu tươi lẫn nội tạng vỡ vụn, thân hình khổng lồ bay thẳng về phía sau, đập mạnh vào vách đá đen sạm rồi đổ sụp xuống đất đá dăm.
Gã nằm bất động, đôi mắt trợn ngược trắng dã đầy sự nhục nhã và kinh hoàng tột độ hằng ngày hằng đêm. Thống lĩnh hộ vệ khét tiếng tàn bạo của Hắc Thiết Ngục đã tử vong hoàn toàn dưới tay một thiếu niên kiếp nô phế mạch.
"Phịch."
Mộ Vân quỳ sụp một gối xuống đất, dùng Trọng Thiết Kiếm cắm sâu xuống đất làm điểm tựa để không bị ngã gục. Trạng thái Huyết Khí Nghịch Chuyển biến mất, làn da đỏ rực dần trở lại màu đen sạm bóng loáng hằng ngày hằng đêm.
Kinh mạch toàn thân hắn rách nứt nghiêm trọng, máu đen rỉ sét tuôn ra từ khóe miệng và các lỗ chân lông, cánh tay trái hóa thạch gãy gập đau buốt thấu xương cốt hằng ngày hằng đêm. Tuổi thọ của hắn bị suy giảm nghiêm trọng, cơ thể rơi vào trạng thái kiệt sức hoàn toàn cận kề cái chết.
Nhưng hắn đã thắng.
Thiết Đản, Tần Lôi và các thợ mỏ Vô Danh Doanh từ trong hang tối lao ra, vây quanh Mộ Vân với những giọt nước mắt bi tráng và lòng sùng bái kính sợ tột cùng hằng ngày hằng đêm.
"Đại ca! Ngươi làm được rồi! Ngươi đã giết chết Tào Lĩnh!" Thiết Đản khóc lớn.
Tuy nhiên, niềm hân hoan chiến thắng ngắn ngủi chưa kịp lan tỏa thì từ sâu thẳm dưới lòng đất mỏ quặng, hướng về phía Sảnh Cai Ngục xa hoa, một tiếng gầm rú phẫn nộ tột cùng đột ngột vang lên, chấn động vạn trượng địa mạch.
"Lũ kiến cỏ hèn mọn!!! Các ngươi dám giết em trai ta!!! Ta sẽ lột da rút xương, thiêu sống toàn bộ tội tộc các ngươi!!!"
Tiếng gầm rú bạo liệt của cai ngục tối cao Tào Diêm mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ ngút trời vang vọng khắp chín tầng thiên tù, làm rung chuyển toàn bộ Mê Cung Đá Đen, đá tảng trên trần hang bắt đầu sụp đổ rào rào xuống lối thoát duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!