Nhạc nềnPrairie

Di Sản Trong Cán Cuốc Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khu Mỏ Số 9 của Hắc Thiết Ngục chưa bao giờ có ngày mai. Ở nơi sâu thẳm nhất dưới lòng đất này, bóng tối không phải là sự biến mất của ánh sáng, mà là một thứ vật chất hữu hình, đặc quánh và tanh nồng mùi rỉ sắt.


Mộ Vân quỳ rạp trên mặt đất đá đen nhấp nhô, hai tay bấu chặt vào cán một cây cuốc sắt mòn vẹt. Trên lưng hắn, một áp lực vô hình nặng như núi thái sơn đè miết xuống từng đốt sống, phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê người. Trọng lực gấp mười lần phàm giới không chừa một ai. Đối với những phế mạch kiếp nô như hắn, mỗi một cái nhấc tay, mỗi một nhịp thở đều là một cuộc tra tấn tàn nhẫn tột cùng.


"Khộc... khộc..."


Mộ Vân ho khan dữ dội. Hắn vội vàng đưa bàn tay gầy gò quấn đầy băng gạc bẩn thỉu lên che miệng, nhưng vẫn không ngăn được một ngụm huyết đờm màu đen xám trào ra qua kẽ tay. Trong huyết dịch ấy lấp lánh những hạt bụi li ti màu xám bạc—đó là Bụi Sắt Độc. Thứ bụi quặng quỷ dị này lơ lửng đầy rẫy trong không khí của Hắc Thiết Ngục, theo mỗi hơi thở tràn vào phế phủ, bám chặt lấy các phế nang, gặm nhấm kinh mạch và từ từ biến phổi của người sống thành một khối sắt thép mục nát.


Hắn khẽ ngẩng đầu. Trên trán hắn, ẩn dưới mái tóc rối bết dính mồ hôi và huyết tro, một ký tự màu đỏ sậm hình xích sắt đang tỏa ra luồng u quang mờ nhạt. Đó là Tội Ấn Chấp Pháp. Thứ ấn ký tàn độc này ghim chặt vào da thịt, phong tỏa toàn bộ linh căn, biến hắn thành kẻ phế nhân không thể cảm ứng được linh khí đất trời, chỉ có thể dùng nhục thân gầy gò này để gánh chịu trọng lực vạn cân của thiên tù.


Trong đan điền của hắn, nơi đáng lẽ phải là một khí hải cuồn cuộn linh lực, giờ đây chỉ là một khoảng không tăm tối, lạnh lẽo. Một vòng xoáy rỉ sét màu đỏ xám nằm bất động ở đó, như một chiếc bánh răng rỉ sét bị chôn vùi dưới lòng đất ngàn năm. Mỗi lần hắn cố gắng vận chuyển chút chân khí phế thải ít ỏi còn sót lại, chiếc bánh răng ấy lại nghiến lên những tiếng rít kèn kẹt trong thức hải, mang đến những cơn đau nhói như vạn kim châm chọc thẳng vào tủy xương.


"Mộ Vân... con ranh Dao nhi... hôm nay thế nào rồi?"


Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt vang lên bên cạnh. Mộ Vân quay đầu lại. Thúc thúc Mộ Hải đang lết thân hình gầy trơ xương sườn bên vách đá. Làn da của ông đen sạm, chi chít những vết phồng rộp và lở loét do bụi sắt ăn mòn. Sống lưng của một cựu chiến binh Lôi tộc từng kiêu hãnh năm xưa giờ đây đã bị trọng lực gấp mười lần uốn cong rạp xuống đất, gân xanh nổi lên như những con giun đất quằn quại dưới lớp da mỏng dính.


"Thúc thúc, thúc đừng cử động nhiều." Mộ Vân vội vàng đỡ lấy ông, giọng nói khàn khàn vì phế phủ bị độc sắt tàn phá. "Dao nhi vẫn ổn. Con bé đang trốn trong phòng đá, có chút linh thạch rỉ sét tẩm bổ hằng ngày, hơi thở đã bình ổn hơn nhiều. Thúc thúc lo cho bản thân mình trước đi."


Mộ Hải cười khổ, nụ cười méo xệch đầy bi thương. Ông nhìn xuống giỏ tre đựng quặng sau lưng mình. Bên trong chỉ có vài mảnh Hắc Thiết Tủy thô sơ xám xịt, chưa đầy một phần mười định mức hằng ngày.


"Định mức hôm nay... mười cân thiết tủy tinh thuần..." Mộ Hải thở dốc, lồng ngực phập phồng như chiếc ống bễ rách. "Ta... ta thực sự không đào nổi nữa rồi. Vân nhi, nếu hôm nay không nộp đủ... bọn Thiết Sa Bang chắc chắn sẽ đưa ta vào Nhà Gông. Thân xác tàn phế này của ta không sợ chết, chỉ sợ... chỉ sợ không còn ai bảo vệ cho hai anh em con..."


Chưa kịp dứt lời, từ phía hành lang tối tăm của khu mỏ bỗng vang lên những tiếng bước chân nặng nề nện xuống đất đá, kèm theo tiếng cười nói hách dịch xé rách bầu không khí ngột ngạt.


"Nào, lũ tội nhân hèn mọn kia! Đã đến giờ thu hoạch quặng rồi! Kẻ nào thiếu một lạng, hôm nay đừng hòng có cháo loãng mà nuốt!"


Một gã thanh niên béo mạp, mặc giáp da thú sang trọng bước ra từ bóng tối. Cổ gã đeo một chiếc vòng vàng lớn lấp lánh, tay phải cầm một cây roi da gai dầu dài năm thước, trên thân roi quấn đầy những gai nhọn bằng Hắc Thiết rỉ sét rớm máu khô. Gã chính là Tào Phong, cháu ruột của cai ngục tối cao Tào Diêm, và cũng là bang chủ của Thiết Sa Bang—lũ chó săn chuyên bóc lột tù nhân dưới sự dung túng của cai ngục.


Đi sau Tào Phong là bốn gã hộ vệ Thiết Sa Bang vạm vỡ, tay lăm lăm gậy sắt và xích khóa, ánh mắt nhìn lũ phu mỏ Lôi tộc như nhìn bầy gia súc chờ ngày hiến tế.


"Tào thiếu gia... xin ngài bớt giận..." Mộ Hải cố gắng đứng thẳng dậy, khúm núm cầu xin. "Hôm nay địa mạch dao động, đá cứng gấp bội, thân thể tôi lại mang bệnh... xin ngài cho khất một ngày, ngày mai tôi nhất định sẽ đào bù..."


"Khất?"


Tào Phong híp đôi mắt ti hí đầy gian xảo lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Gã vung tay một cái.


"Chát!"


Tiếng roi da xé rách không khí vang lên đanh gọn. Cây roi da gai dầu quất thẳng vào vai Mộ Hải. Sức mạnh của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 dồn vào đòn đánh khiến lớp áo vải thô rách nưới của ông rách toạc, da thịt nứt nẻ, máu tươi đỏ thẫm pha lẫn huyết tro đen xịt bắn tung tóe.


"Á!"


Mộ Hải hét lên một tiếng đau đớn, thân hình gầy gò bị quật ngã nhào xuống đống đá vụn sắc nhọn.


"Thúc thúc!"


Mộ Vân gầm lên, nộ hỏa trong lòng bùng phát như núi lửa phun trào. Hắn không màng đến trọng lực đang đè nặng, lao thẳng đến che chắn trước thân hình đang run rẩy của Mộ Hải. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hai nắm tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu.


"Ồ? Thằng nhóc phế vật này hôm nay dám trợn mắt nhìn ta sao?" Tào Phong cười khẩy, bước tới một bước, dùng mũi giày giẫm mạnh lên thanh cuốc sắt của Mộ Vân. "Ngươi muốn thay lão già này chịu phạt? Được thôi!"


"Chát! Chát!"


Hai nhát roi liên tiếp quất xuống lưng Mộ Vân. Cơn đau rát bỏng như lửa đốt ập đến, những gai sắt nhọn trên roi da cào rách da thịt hắn, truyền độc tố sắt ăn mòn trực tiếp vào vết thương. Mộ Vân cắn chặt răng đến mức bật máu, không hề rên rỉ một tiếng. Hắn thầm vận chuyển chu thiên chân khí phế thải trong người hòng chống lại uy áp của Tào Phong.


Nhưng ngay khi chân khí vừa mới manh nha chuyển động, đan điền rỉ sét của hắn đột ngột cắn trả. Chiếc bánh răng rỉ sét quay cuồng điên loạn, xé rách các kinh mạch mỏng manh xung quanh khí hải.


"Phụt!"


Mộ Vân phun ra một ngụm máu đen, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện vào. Chân khí tiêu tán hoàn toàn, hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay run rẩy ôm lấy ngực. Sự chênh lệch giữa một phế mạch kiếp nô và một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 là quá lớn. Phản kháng lúc này chỉ có con đường chết.


"Hừ, thứ rác rưởi phế mạch mà cũng bày đặt làm anh hùng." Tào Phong khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất. Gã quay sang vẫy tay ra lệnh cho lũ hộ vệ sau lưng. "Lục soát người chúng cho ta! Ta không tin hai chú cháu nhà này không giấu giếm thứ gì hằng ngày."


Hai gã hộ vệ Thiết Sa Bang lao tới, thô bạo đạp Mộ Vân ra một bên rồi lục lọi khắp người hắn và Mộ Hải. Chúng giật lấy chiếc túi vải nhỏ giấu trong thắt lưng của Mộ Vân, dốc ngược ra đất.


"Cộp... cộp..."


Ba viên đá màu xám xịt, mờ nhạt rơi ra trên nền đá đen. Đó là Linh Thạch Rỉ Sét—thứ tiền tệ rẻ mạt duy nhất lưu hành trong chợ đen mỏ quặng, chứa chút linh khí mỏng manh lẫn đầy tạp chất sắt độc. Đây là số linh thạch Mộ Vân đã phải nhịn đói, tích lũy từng chút một suốt ba tháng qua để chuẩn bị đổi lấy thuốc giảm đau cho muội muội Mộ Dao.


"Ha ha! Quả nhiên có giấu đồ riêng!" Tào Phong nhặt ba viên linh thạch lên, tung tung trên tay, ánh mắt đầy vẻ tham lam. "Ba viên linh thạch rỉ sét này, coi như tiền phạt định mức hôm nay của lão già này."


"Không... xin ngài... đó là tiền mua thuốc cứu mạng cho Dao nhi..." Mộ Hải nằm dưới đất, cố gắng vươn bàn tay run rẩy ra chụp lấy gấu quần của Tào Phong, giọng nói khóc nghẹn. "Cầu xin ngài... trả lại cho Vân nhi... tôi xin chịu phạt thế nào cũng được..."


"Cút ra! Lão già bẩn thỉu!"


Tào Phong tức giận đá mạnh một cú vào lồng ngực Mộ Hải. Tiếng xương sườn gãy giòn dã vang lên trong không gian tĩnh lặng của hang mỏ.


Mộ Hải co rúm người lại, trợn trừng hai mắt, một dòng máu đen đặc tuôn ra ào ạt từ miệng. Cơ thể ông giật mạnh vài cái, rồi từ từ duỗi thẳng, đôi mắt đục ngầu vẫn nhìn trân trân vào vòm đá tối tăm của ngục tối.


"Thúc thúc..."


Mộ Vân chết lặng. Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh hắn dường như ngưng đọng hoàn toàn. Tiếng cười cợt của Tào Phong, tiếng gió rít của hang mỏ, áp lực của trọng lực... tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại khuôn mặt gầy gò, lạnh ngắt của người thúc thúc đã che chở hắn suốt mười bảy năm qua dưới đáy ngục tối này.


"Thúc thúc!!!"


Mộ Vân nhào tới, ôm chặt lấy thân xác lạnh dần của Mộ Hải. Nước mắt nóng hổi tuôn rơi, hòa lẫn với huyết tro đen đúa trên khuôn mặt hắn. Bi phẫn, thù hận, tuyệt vọng... những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay bùng lên thành một ngọn lửa đen kịt thiêu đốt linh hồn hắn.


"Ồ, chết rồi sao? Thật là vô dụng." Tào Phong hờ hững liếc nhìn xác chết của Mộ Hải, khuôn mặt không chút gợn sóng lòng. Gã quay sang nhìn Mộ Vân bằng ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn. "Nghe cho kỹ đây, thằng nhóc phế vật. Thúc thúc ngươi đã chết, định mức mười cân thiết tủy ngày hôm nay coi như xóa bỏ. Nhưng bắt đầu từ ngày mai, định mức của ngươi sẽ tăng gấp đôi—hai mươi cân Hắc Thiết Tủy tinh thuần hằng ngày!"


Tào Phong tiến lại gần, cúi đầu xuống sát tai Mộ Vân, thì thầm bằng giọng đầy đe dọa:


"Nếu ngày mai không nộp đủ... ta sẽ đích thân ném ngươi vào Nhà Gông trước mặt con ranh Dao nhi của ngươi. Để xem xương tỳ bà của ngươi cứng đến mức nào dưới móc sắt rỉ sét!"


Nói xong, Tào Phong cười lớn đầy đắc ý, dẫn đầu lũ hộ vệ quay lưng bỏ đi, để lại Mộ Vân đơn độc giữa bóng tối hoang vu của Khu Mỏ Số 9.


Bóng tối bao trùm lấy Mộ Vân. Hắn quỳ đó, ôm chặt lấy xác thúc thúc, sống lưng thẳng tắp bất chấp trọng lực gấp mười lần đang đè nặng. Đôi mắt hắn không còn nước mắt, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo đến đáng sợ.


"Tào Phong... Thiết Sa Bang... Chấp Pháp Tiên Điện..."


Hắn lẩm bẩm từng cái tên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sát ý ngút trời, như lời thề máu khắc sâu vào tận xương tủy.


Bàn tay phải của hắn vô tình chạm vào cán của cây cuốc sắt rỉ sét nằm bên cạnh xác Mộ Hải. Cán cuốc làm bằng một loại tre gỗ sồi già nua, rách nứt nhẹ hằng ngày. Nhưng khi ngón tay hắn miết qua các vết nứt, hắn đột ngột khựng lại.


Có một khoảng rỗng nhỏ bên trong cán tre.


Mộ Vân nhớ lại lời dặn dò cuối cùng của thúc thúc trước khi nhắm mắt dạo nọ: *"Vân nhi... chiếc cuốc sắt này... là di vật duy nhất của gia tộc ta... phải giữ kỹ..."*


Hắn dùng tay phải dồn sức bẻ gãy cán tre rách nứt.


"Rắc!"


Cán tre vỡ đôi, lộ ra một cuộn da thú nhỏ, cũ kỹ được giấu kín bên trong. Mộ Vân run rẩy mở cuộn da thú ra. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ ký tự Tội Ấn trên trán, hắn nhìn thấy một sơ đồ địa hình ngầm được vẽ bằng máu khô màu đen.


Đó là bản đồ ngầm của Khu Mỏ Số 9!


Trên bản đồ, có một đường vẽ màu đỏ thẫm dẫn từ khu vực mỏ sâu hoang phế thẳng đến một địa danh được khoanh tròn bằng ba vòng máu: Đường Hầm Số 4.


Bên cạnh địa danh đó là một dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng máu cổ xưa:


*"Đường Hầm Số 4... Lối vào Cổ Thần Chi Uyên... Gõ ba lần theo nhịp địa mạch... Tìm đường sống trong đất chết..."*


"Đường Hầm Số 4..."


Mộ Vân siết chặt cuộn da thú trong tay. Hắn nhìn vách đá đen kịt bên cạnh—nơi đã bị sụp đổ nhiều năm trước do động đất địa mạch và bị Chấp Pháp Tiên Điện dán bùa phong tỏa màu xám xịt. Ai cũng nghĩ đó là đất chết, nơi chứa đầy ma khí tím nhạt ăn mòn nhục thân phu mỏ.


Nhưng đối với hắn lúc này, đất chết mới chính là con đường sống duy nhất.


Hắn đứng dậy, đặt xác thúc thúc nằm ngay ngắn bên vách đá, rồi cầm lấy lưỡi cuốc sắt rỉ sét sắc bén còn sót lại. Mộ Vân bước tới trước vách đá bị phong tỏa của Đường Hầm Số 4.


Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi không khí bám đầy bụi sắt độc. Hắn áp tai vào vách đá đen lạnh lẽo, tập trung thần thức mỏng manh để cảm nhận nhịp đập rung động âm thầm từ sâu trong lòng đất.


"Thịch... thịch... thịch..."


Đó là nhịp đập địa mạch của thiên tù tầng thứ nhất.


Mộ Vân mở bừng mắt. Hắn vung lưỡi cuốc sắt rỉ sét lên, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân thiết cốt Nghịch Mệnh dập mạnh ba lần liên tiếp vào điểm nút rạn nứt của vách đá theo đúng nhịp đập của lòng đất.


"Binh! Binh! Binh!"


Ba tiếng va chạm kim loại trầm hùng vang vọng khắp hang mỏ tối tăm.


Ngay sau tiếng gõ cuối cùng, những lá bùa phong tỏa màu xám xịt dán trên vách đá đột ngột bốc cháy thành tàn tro màu đen. Mặt đất đá dưới chân Mộ Vân bắt đầu chấn động dữ dội, những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện nhanh chóng lan rộng trên vách đá đen cứng.


"Rầm!!!"


Vách đá sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra một lối vào hang động ngầm sâu thẳm, tối tăm không thấy đáy.


Từ sâu bên trong lối đi mới mở, một luồng gió lạnh buốt, mang theo ma khí tím nhạt rùng rợn cuồn cuộn tràn ra ngoài, gào rú u uất như tiếng khóc than của hàng vạn tội nhân thái cổ bị giam cầm vạn năm dưới đáy ngục tối.


Luồng ma khí tím nhạt ấy lướt qua nhục thân Mộ Vân, ăn mòn da thịt hắn, nhưng đồng thời cũng kích hoạt chiếc bánh răng rỉ sét trong đan điền của hắn xoay tròn nhẹ một vòng.


Mộ Vân không hề lùi bước. Hắn nhìn sâu vào bóng tối vô tận của Đường Hầm Số 4, nơi ma khí tím nhạt đang cuộn xoáy đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên nghịch thiên duy nhất để cứu sống muội muội và phục thù cho thúc thúc.


Hắn siết chặt lưỡi cuốc sắt rỉ sét trong tay, bước một bước dứt khoát vào trong bóng tối của lối đi ngầm, mặc cho kết giới không gian rách nứt bắt đầu khép lại sau lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!