Nhạc nềnShizima

Lấy Thân Chắn Roi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió chướng đêm muộn ngoài sông Tiền rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ chính điện, mang theo cái lạnh ẩm ướt của nước phù sa và vị mặn mòi của biển cả đang lấn rạch. Ánh đuốc dầu hỏa trên các cột gỗ căm xe bập bùng, hắt những vệt sáng đỏ quạch, chập chờn lên bức tượng thờ tổ tiên dòng họ Trần sơn son thếp vàng uy nghiêm mà lạnh lẽo. Giữa chính điện u tối, không khí ngưng đọng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tàn tro đuốc rơi rụng lách tách xuống nền gạch tàu xám xịt dính đầy vết máu tươi.


"Vút!"


Tiếng xé gió sắc lẹm vang lên gớm ghiếc. Chiếc roi da trâu bện kẽm mốc meo, thấm đẫm nước muối kết tinh lấp lánh dưới ánh đuốc, vạch một đường vòng cung tàn bạo trên không trung rồi quất thẳng xuống tấm lưng trần mảnh khảnh của Út Mận.


"Chát!"


Một tiếng nổ giòn khốc liệt nện vào da thịt. Cú đánh mạnh đến mức cơ thể Út Mận nẩy lên khỏi mặt đất trước khi đổ sụp xuống. Lớp áo bà ba thô nâu sồng mỏng manh bị xé toạc làm đôi, để lộ một vệt lằn đỏ hằn sâu chạy dọc từ bả vai trái xuống hông. Chỉ trong chớp mắt, vệt lằn ấy phồng rộp lên, da thịt rách toạc ra, máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra, loang lổ hòa cùng nước muối ngấm sâu vào màng thịt hở. Cơn đau rát buốt tột cùng xộc thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến toàn thân cô gái mười tám tuổi co rút dữ dội.


Út Mận cắn chặt môi dưới đến mức máu tươi trào ra kẽ răng, nhuộm đỏ cả khóe miệng mộc mạc. Cô không kêu lên một tiếng. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của con gái tá điền bóp chặt lấy chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh đang giắt chặt sát lồng ngực phập phồng. Vết thương rách thịt mưng mủ ở đầu gối do quỳ mảnh sành sáng nay lại va đập mạnh xuống nền gạch tàu lạnh ngắt, loang ra một vũng máu dịch vàng đỏ lòm dưới chân cô.


"Chịu đựng... mình phải chịu đựng..." Út Mận thầm thì trong tâm trí đang quay cuồng vì đau đớn. Cô nhớ đến tấm lưng còng rạp của cha già ông Tư Đất ngoài chòi lá ven sông, nhớ đến đôi mắt ngơ ngác đầy sợ hãi của bé Mơ khi bị bọn cai tuần đe dọa. Nếu cô gục ngã ở đây, nếu cô rên rỉ van xin lũ địa chủ bóc lột này, chúng sẽ dùng danh nghĩa gia pháp để chà đạp lên danh dự tá điền, siết chặt thêm sợi dây thòng lọng nợ nần lên cổ gia đình cô. Cô thẳng lưng lên, đôi mắt đen lánh đầy nghị lực rực cháy nhìn thẳng vào Ông Hội Đồng Trần Uy.


Bà Hai Lê Thị Tuyết đứng trên thềm chính điện, tay vuốt chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ gia bảo Cao gia, nở nụ cười thỏa mãn tột cùng. Đôi mắt xếch sắc lạnh của bà ta híp lại đầy dã tâm:


"Đánh hay lắm! Nguyễn Văn Hắc, quất mạnh tay lên cho ta! Con nhỏ tá điền này da trâu thịt bò, không đánh rách da thịt thì nó không biết sợ gia quy họ Trần đâu!"


"Vút! Chát!"


Nhịp roi thứ hai quất xuống chéo góc với vết thương cũ, tạo thành một hình chữ thập đẫm máu trên lưng Út Mận. Toàn thân cô run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chảy ròng ròng vào các kẽ thịt rách rưới, buốt nhói như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé xương tủy.


Từ góc tối của hành lang, con Nhài – đầu quấn mảnh vải trắng dính máu khô ngất lịm từ biến cố buồng tối đêm qua – cố gắng lết thân mình gầy guốc vào chính điện. Cô hầu gái trung thành khóc nấc lên, dập đầu lạy lục van xin dưới chân Quản gia Trần Trung:


"Con lạy Ông Hội Đồng, con lạy Bà Hai! Xin hãy đánh con thay cho mợ Cả! Mợ Cả không có ăn cắp vòng ngọc đâu! Là người ta gài bẫy mợ... con lạy các người tha cho mợ..."


"Cút đi con hầu hèn hạ!" Quản gia Trần Trung lạnh lùng quát lớn, vung chiếc gậy bọc đồng đánh mạnh vào bả vai con Nhài, khiến cô ngã nhào rạp xuống thềm chính điện dơ bẩn. Hai tên lính tuần sương lập tức xông vào kéo lê con Nhài ra ngoài bến sông, tiếng khóc nghẹn ngào của cô bị tiếng gió chướng ngoài rặng bần nuốt chửng.


"Vút! Chát! Vút! Chát!"


Roi thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm liên tiếp nện xuống lưng Út Mận không chút nương tay. Tấm lưng trần của mợ Cả xung hỷ giờ đây không còn một mảng da thịt nào lành lặn. Máu tươi từ các vết rách phun ra thành vệt, nhuộm đỏ cả một khoảng gạch tàu xám xịt. Út Mận cảm thấy mắt mình mờ đi, hơi thở đứt quãng, chiếc khánh vàng trước ngực như nóng rực lên, thiêu đốt lồng ngực cô độc. Đầu cô gục xuống sát nền gạch, nhưng đôi bàn tay vẫn bám chặt lấy sàn đất dơ bẩn, không chịu đầu hàng.


Nguyễn Văn Hắc trợn mắt dữ tợn, bắp tay cuồn cuộn gân guốc nổi đầy vết sẹo dao chém gồng lực tối đa. Gã vung chiếc roi da trâu lên cao, ánh đuốc đỏ quạch chiếu lên lưỡi roi dính đầy máu thịt đỏ hỏn. Gã nhắm thẳng vào gáy và bả vai trên của Út Mận – một vị trí cực kỳ hiểm ác, nếu quất trúng roi thứ sáu với lực mạnh này, có thể làm gãy xương cổ hoặc khiến cô phế bỏ nửa đời người.


Ở góc tối tăm nhất của chính điện, ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ căm xe gài bẫy bám đầy bụi bặm, Trần Minh Thiện nãy giờ vẫn im lặng tuyệt đối dưới vỏ bọc một phế nhân điên loạn. Đôi mắt thâm trầm đầy dã tâm báo thù của anh đang khóa chặt lấy tấm lưng đẫm máu của vợ. Mỗi nhịp roi quất xuống da thịt Út Mận, lồng ngực anh lại co thắt lại như bị ngàn mũi dao đâm thấu. Anh nhìn thấy máu tươi loang lổ của cô dâu tá điền – người con gái dũng cảm đã hất đổ chén trà độc để cứu mạng anh, người đã cắn răng quỳ sành chịu đau đớn để bảo vệ bí mật đôi chân anh trong buồng tối dãy nhà Tây.


"Không... mình không thể im lặng nhìn cô ấy chết!"


Trí óc mưu mô của Minh Thiện xoay chuyển cực nhanh trong tích tắc sinh tử. Nếu anh đứng lên đi lại bình thường để can ngăn, vỏ bọc bại liệt mười năm qua nhằm tránh bị Bà Hai đầu độc sát hại sẽ hoàn toàn đổ bể, kế hoạch báo thù rửa nợ máu cho người mẹ quá cố Cao Thị Huệ sẽ tan thành mây khói. Nhưng nếu anh không ra tay, Út Mận sẽ chết dưới roi da trâu của Nguyễn Văn Hắc. Anh phải dùng một phương pháp tàn bạo nhất, điên cuồng nhất để cứu cô mà vẫn bảo vệ được bí mật của mình.


"Mẹ ơi! Đừng đốt! Lửa... lửa cháy kìa mẹ ơi!"


Một tiếng hét kinh hoàng, guttural dã man vang dội khắp chính điện, bẻ gãy sự tĩnh lặng u trầm của phiên tòa gia pháp.


Minh Thiện trợn ngược mắt, nước bọt sùi ra hai bên khóe miệng nhợt nhạt. Gương mặt tuấn tú vốn điềm tĩnh giờ đây co giật dữ dội, điên dại tột cùng. Với lực cánh tay và bắp vai săn chắc cực mạnh gồng cơ tích lũy mười năm qua, anh vung tay đập mạnh xô đổ chiếc xe lăn gỗ căm xe gài bẫy ngã nhào ra đất phát ra một tiếng "loảng xoảng" chói tai.


Không một ai kịp phản ứng. Cơ thể Minh Thiện như một bóng đen cuồng loạn lao mình xuống khỏi giường gỗ, dùng hai cánh tay lực lưỡng bò trườn cực nhanh trên sàn gạch tàu dơ bẩn. Anh trườn đến, lao thẳng người đè nghiến lên cơ thể tơi tả của Út Mận, lấy tấm lưng rộng lớn khoác chiếc áo lụa gấm mỏng che chở hoàn toàn cho vợ ngay khi chiếc roi thứ sáu của Nguyễn Văn Hắc quất xuống.


"Chát!"


Roi thứ sáu quất thẳng vào bả vai và lưng của Minh Thiện. Chiếc áo lụa gấm mỏng manh rách toạc ra tức thì, đường roi da trâu bện kẽm ngấm muối quất sâu vào màng da thịt vai anh, máu tươi lập tức phun ra nhuộm đỏ một khoảng vai áo lụa trắng.


Minh Thiện rú lên một tiếng đau đớn dữ dội, nhưng anh không hề buông Út Mận ra. Đôi bàn tay gân guốc của anh ôm chặt lấy bả vai cô, ghì chặt đầu cô vào lồng ngực ấm áp đầy mùi thuốc bắc của mình. Anh thét lên điên dại, miệng lảm nhảm cười co giật:


"Lửa cháy rụng tóc rồi! Đừng đánh... đừng đánh mẹ tôi! Mẹ ơi, con ôm mẹ nè! Ha ha ha! Chó sủa... chó sủa ngoài đê kìa!"


Nguyễn Văn Hắc hốt hoảng khựng roi lại nửa chừng, gương mặt đen đúa đầy sẹo rỗ hiện rõ vẻ hoang mang tột độ. Gã nhìn Ông Hội Đồng Trần Uy rồi nhìn Bà Hai Tuyết, không biết có nên quất tiếp hay không.


"Minh Thiện! Mày làm cái trò điên khùng gì vậy hả?" Bà Hai Lê Thị Tuyết điên cuồng hét lên, mặt cắt không còn giọt máu. Bà ta vội vã chạy xuống thềm, ra lệnh cho lính tuần. "Lôi nó ra! Mau lôi thằng điền khùng này ra cho ta! Nguyễn Văn Hắc, quất tiếp! Đánh chết con nhỏ tá điền ăn cắp kia cho ta!"


Hai tên lính tuần sương xông vào, nắm lấy vai Minh Thiện lôi kéo bạo lực hòng tách anh ra khỏi Út Mận. Nhưng lực cánh tay vai của Minh Thiện lúc này mạnh mẽ như gọng kìm sắt căm xe. Anh bám chặt lấy Út Mận, thét lên cuồng loạn, cắn mạnh vào tay một tên lính khiến hắn rú lên đau đớn buông tay.


"Vút! Chát! vút! Chát!"


Trong sự hỗn loạn tột cùng, Nguyễn Văn Hắc dưới áp lực của Bà Hai vẫn vung roi quất xuống hòng lách qua người Minh Thiện đánh Út Mận. Nhưng Minh Thiện liên tục thrashing, xoay chuyển cơ thể đè nghiến lên che chắn cho vợ. Roi thứ bảy, thứ tám, thứ chín rồi thứ mười liên tiếp quất trúng vai, lưng và hông của Cậu Cả. Chiếc áo lụa gấm rách nát tả tơi dính chặt vào mảng thịt rách rưới đẫm máu tủy của anh. Máu của hai người – máu vương giả của Cậu Cả họ Trần và máu tá điền mộc mạc của Út Mận – hòa quyện vào nhau, loang lổ nhuộm đỏ gạch tàu chính điện.


Út Mận nằm dưới thân thể Minh Thiện, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của chồng và hơi ấm nóng hổi từ dòng máu của anh đang chảy tràn xuống lưng mình. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, thấm đẫm vào lớp bụi bẩn sàn nhà. Cô khẽ thì thầm trong tiếng khóc nghẹn ngào:


"Cậu Cả... đừng... xin cậu đừng đỡ cho tôi..."


Minh Thiện không trả lời bằng lời nói, nhưng bàn tay đang ôm chặt lấy vai cô khẽ siết mạnh một nhịp như muốn nói: *Im lặng! Hãy để tôi gánh chịu.*


"Dừng tay lại cho ta! Lũ thất đức!"


Một tiếng quát uy nghiêm, đanh thép như sấm truyền vang lên từ phía hàng ghế bô lão.


Ông Cả Tô giận dữ đứng bật dậy, gương mặt gầy guốc uy nghiêm đỏ bừng vì phẫn nộ. Ông vung chiếc gậy gỗ mun khắc đầu rồng đập mạnh xuống nền gạch tàu phát ra tiếng "bộp" vang dội dứt điểm. Đôi mắt thâm trầm đầy nét cương trực của vị trưởng bối tối cao khóa chặt lấy Nguyễn Văn Hắc và Bà Hai Tuyết:


"Nguyễn Văn Hắc! Ngươi cả gan dám dùng roi da trâu gia pháp quất lên thân thể Cậu Cả độc đinh dòng họ Trần sao? Ông Hội Đồng Trần Uy, ngươi ngồi đó làm gia chủ để dung túng cho lũ tay sai đánh đập tàn bạo đứa con trai độc nhất của người vợ cả Cao Thị Huệ quá cố sao? Gia pháp họ Trần mười hai điều nghiêm nghiêm ngặt quy định rõ: Tuyệt đối không được dùng nhục hình lên thân thể người thừa kế hợp pháp của dòng họ khi chưa có sự đồng thuận của Trần tộc nghị hội bô lão!"


Ông Cả Tô chỉ thẳng gậy vào mặt Bà Hai Tuyết đang hoang mang run rẩy:


"Lê Thị Tuyết! Ngươi chỉ là vợ kế mợ Hai nội viện, cậy quyền chánh quản nội vụ để ép người quá đáng! Thằng Minh Thiện bại liệt điên loạn mười năm qua đã chịu đủ tủi nhục khổ cực, nay nó phát điên lao ra bảo vệ vợ nó, các người lại dám mượn cớ gia pháp để quất roi da trâu rách thịt lên vai nó! Nếu hôm nay Cậu Cả có mệnh hệ gì, dòng họ Trần này sẽ tuyệt tự tuyệt tôn, thanh danh tổ tiên bôi nhọ dơ bẩn trước quan hạt địa hạt Định Tường! Ta ra lệnh: Lập tức dừng ngay hình phạt roi da trâu bạo tàn này lại khẩn cấp!"


Lời phán quyết uy nghiêm của Ông Cả Tô như một tấm bùa phong ấn tối cao đè bẹp uy quyền bạo lực của Ông Hội Đồng. Trần tộc nghị hội bô lão đồng loạt đứng dậy gật đầu đồng thuận, lớn tiếng phản đối hành vi tàn bạo của Nguyễn Văn Hắc.


Ông Hội Đồng Trần Uy sắc mặt xám ngoét, chòm râu rậm rạp run rẩy vì giận dữ và lo sợ mất danh tiếng dòng họ. Ông ta vội vã gõ tẩu thuốc ngọc ngà xuống bàn, lớn tiếng quát:


"Nguyễn Văn Hắc! Thu roi lại ngay cho ta! Lũ lính tuần sương mau chóng lùi ra ngoài bến sông!"


Hắc vội vã cuộn chiếc roi da trâu dính máu lại, cúi đầu lùi nhanh ra khỏi chính điện u ám u uất. Bà Hai Tuyết tức tối điên cuồng, ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt xếch nhìn Út Mận và Minh Thiện đầy oán hận khôn nguôi nhưng không dám ho he một lời trước sự nghiêm khắc của Ông Cả Tô.


Phiên tòa gia pháp bạo tàn chính thức bị bẻ gãy ở roi thứ mười. Út Mận giữ được mạng sống và danh nghĩa mợ Cả dòng họ Trần, nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt đỏ.


Chính điện u ám dần im ắng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của đôi vợ chồng trẻ nằm trong vũng máu dơ bẩn. Út Mận nén cơn đau buốt thấu màng xương ở đầu gối và tấm lưng rách thịt rỉ máu, cô khẽ dịch chuyển cơ thể, lách ra khỏi vòng tay đang dần lỏng ra của Minh Thiện. Anh đã ngất lịm đi vì kiệt sức và đau đớn, gương mặt tuấn tú nhợt nhạt dính đầy mồ hôi lạnh và nước bọt sùi bọt mép giả điên loạn.


"Cậu Cả... Cậu Cả ơi... ráng lên cậu..."


Út Mận khóc không ra tiếng, nước mắt phù sa mộc mạc chảy ròng ròng trên má dính bùn đất. Cô gồng hết sức lực còn sót lại của bắp tay con gái tá điền, bỏ qua sự rách thịt rỉ máu loang lổ đầu gối chân trần, bế xốc người chồng bại liệt đẫm máu vai áo lên sập xe lăn gỗ căm xe vừa bị lật nhào. Cô bám chặt lấy tay vịn xe lăn, đẩy anh đi tập tễnh từng bước một qua thềm chính điện lạnh lẽo.


Bên ngoài, gió chướng vẫn rít liên hồi qua các rặng bần ven sông Tiền, báo hiệu một đêm giông bão thiên tai mặn xâm nhập sắp đổ xuống cù lao Phù Sa. Út Mận bế xốc người chồng bại liệt giả vờ đẫm máu trở về buồng tối dãy nhà Tây, thắt chặt mối liên minh sinh tử bằng nước mắt phù sa ấm nóng tràn trề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!