Nhạc nềnShizima

Cạm Bẫy Vòng Ngọc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói nhang tàn u uất từ cây hương lớn nơi chính điện dường như vẫn còn ám ảnh, bám chặt lấy từng thớ vải thô của chiếc áo bà ba nâu sồng cũ nát trên người Út Mận. Đêm đã về khuya, cả dinh thự nhà Hội đồng Trần Uy chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió chướng rít qua rặng bần ven sông Tiền, mang theo vị mặn chát đầu mùa của dòng nước lợ. Trong căn buồng u tối của dãy nhà Tây, mùi thuốc bắc nồng nặc và vị đắng nghét của cam thảo đất vẫn lẩn khuất trong không khí mờ ảo dưới ánh đèn dầu hỏa leo lét cực nhỏ.


Út Mận ngồi bệt dưới nền gạch tàu lạnh ngắt, hai tay run rẩy ôm lấy đầu gối sưng tấy lên như trái vú sữa chín. Những vết rách sâu hoắm do cực hình quỳ mảnh sành hồi sáng, cộng thêm ba canh giờ quỳ hương tạ tội dã man trên nền gạch lạnh, giờ đây đã mưng mủ vàng, buốt nhói theo từng nhịp thở của cô gái 18 tuổi. Mỗi lần cô khẽ dịch chuyển, lớp vải thô của chiếc quần nâu sồng lại cọ sát vào miệng vết thương hở, kéo theo một cơn đau thấu tận tâm can, khiến cô phải cắn chặt môi đến rỉ máu để không bật ra tiếng rên rỉ.


Trên sập giường gỗ căm xe khổng lồ, Cậu Cả Trần Minh Thiện vẫn nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm sâu vào cơn hôn mê chết tủy chân. Thế nhưng, Út Mận biết rõ người chồng bại liệt giả vờ của mình đang tỉnh táo hơn bao giờ hết. Khi tiếng bước chân lầm lũi của lính tuần đêm Ba Trợn vừa khuất bóng nơi hành lang, Minh Thiện đột ngột mở mắt. Đôi mắt thâm trầm như đáy nước sông Tiền đêm ba mươi của anh nhìn thẳng vào tấm lưng trần loang lổ vết sẹo rách vai áo rỉ máu của vợ. Một tia xót xa thầm lặng lướt nhanh qua gương mặt tuấn tú nhợt nhạt của gã đàn ông vốn mang dã tâm báo thù tàn nhẫn ấy.


Anh khẽ nâng người bằng lực cánh tay vai săn chắc, nhoài người xuống sát sàn gỗ, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của Út Mận. Theo quy ước "Mật nghị bóng đêm" không lời để tránh tai mắt rình rập, anh dùng ngón tay cái viết nhanh những nét chữ lên lòng bàn tay cô:


"Vết thương của em mưng mủ rồi. Để tôi lấy bã thuốc sống đời đắp cho em."


Út Mận khẽ lắc đầu, viết lại vào lòng bàn tay anh: "Không sao. Thuốc giải độc chân của anh quan trọng hơn. Tôi cần xuống hầm rượu đế cổ bên dưới nhà Tây để lấy chút giấm thanh rửa vết thương, sẵn tiện ngó chừng xem con Nhài có ngầm tiếp tế than củi nhà bếp hay không."


Minh Thiện nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu đồng ý. Út Mận gượng đau đớn lết cơ thể tơi tả, bám tay vào cạnh giường gỗ căm xe để đứng dậy. Cô lén lách người qua cánh cửa hông nhỏ, đi theo lối cầu thang gỗ rách nát để bước xuống hầm rượu đế cổ của dinh thự. Nơi đây là kho cất giữ những vò rượu đế lâu năm dưới lòng đất nhà Tây, không khí nồng nặc mùi men nồng dễ say choáng váng, bám đầy bụi bặm và mạng nhện xám xịt. Ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe hở nhỏ của vách gỗ căm xe mỏng ngăn cách giữa hầm rượu và buồng làm việc riêng của Bà Hai Lê Thị Tuyết phía trên.


Út Mận áp tai sát vào vách gỗ căm xe mỏng bám đầy bụi. Nhờ thính giác nhạy bén được tôi luyện trong những đêm tĩnh lặng của buồng tối, cô nín thở lắng nghe những tiếng thì thầm u ám phát ra từ phía bên kia vách gỗ. Giọng nói sắc sảo, dầy xảo quyệt của Bà Hai Tuyết vang lên, lạnh lùng như tiếng nước triều ròng rút ngoài bến sông:


"Mày yên chí đi, thằng Cuội. Việc này mợ Hai đã sắp xếp chu đáo. Chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ gia bảo của Bà Cả quá cố Cao Thị Huệ tao đã lấy sẵn từ hòm đồ thờ tự. Tay chân mày lẹ làng nhứt cái chợ cù lao này, cứ việc cải trang gia nhân quét dọn, lén giấu chiếc vòng ngọc đó vào đáy rương quần áo vải thô của con nhỏ tá điền Út Mận trong buồng tối dãy nhà Tây."


Tiếng cười hơ hớ đầy đê tiện của gã trộm vặt Thằng Cuội vang lên sau đó, kèm theo tiếng loảng xoảng của những đồng bạc hoa xòe Đông Dương va vào nhau:


"Chèn ơi, mợ Hai cứ tin tưởng ở thằng Cuội này. Ba cái trò móc túi giấu đồ ở chợ cù lao tôi làm lẹ như chớp mắt. Chỉ cần chiếc vòng ngọc cổ đó bị tìm thấy trong rương đồ của mợ Cả xung hỷ, Ông Hội Đồng Trần Uy có thương con đến mấy cũng phải dùng roi da trâu gia pháp đánh chết con ranh tá điền dơ bẩn đó vì tội ăn cắp gia bảo tổ tiên!"


"Đúng vậy," giọng Bà Hai Tuyết rít qua kẽ răng đầy vẻ tàn độc hận thù. "Nó dám dũng cảm hất đổ chén trà tẩm thạch arsenic mừng thọ của tao sáng nay, làm tao hụt mất sát chiêu đầu độc tủy chân thằng Minh Thiện. Lần này, tao phải mượn tay gia pháp họ Trần để trục xuất nó khỏi nội viện trong tủi nhục, hoặc đánh chết nó ngay tại chính điện để răn đe lũ tá điền cù lao đang nổi loạn đắp đê ngoài kia!"


Toàn thân Út Mận run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của hầm rượu dưới lòng đất, mà vì sự tàn độc gớm ghiếc của người đàn bà mưu mô kia. Cái bẫy "Vòng ngọc cẩm thạch cổ" đã được giăng ra một cách hoàn hảo có nhân chứng vật chứng lấy cắp gia bảo dòng họ. Nếu chiếc vòng ngọc bị tìm thấy trong rương đồ của cô, danh tiếng mợ Cả xung hỷ mỏng manh của cô sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trước bô lão dòng họ, và cô sẽ phải đối mặt với cực hình roi da trâu ngâm nước muối dã man rách thịt sát thương sâu sắc.


"Phải về buồng tối tẩu tán vật chứng ngay lập tức!" Trí óc Út Mận gào thét.


Cô gượng đau đớn, cắn răng chịu đựng cơn buốt nhói tột cùng từ đầu gối mưng mủ, tập tễnh leo ngược lên cầu thang gỗ căm xe để trở về dãy nhà Tây. Thế nhưng, khi cô vừa lết bước chân tơi tả ra đến hành lang nhỏ dẫn vào buồng tối, một âm thanh chói tai vang lên từ phía cửa chính:


"Rầm! Rầm!"


Tiếng gậy bọc đồng của Quản gia Trần Trung nện mạnh liên tục vào cánh cửa gỗ căm xe lớn, kèm theo tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng giày tuần sương nện rầm rập trên nền gạch tàu lạnh ngắt. Lối ra vào duy nhất của dãy nhà Tây đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi lực lượng tuần sương bạo lực của Cai Tổng Huỳnh Phú dưới sự chỉ đạo của Quản gia Trung.


"Mở cửa ra! Có mật báo trong dãy nhà Tây có kẻ trộm cắp gia bảo dòng họ!" Giọng Quản gia Trung oai nghiêm nhưng máy móc vang dội hành lang tăm tối.


Út Mận đứng khựng lại trong bóng tối hành lang, tim cô đập dồn dập như trống trận sông Tiền. Cô đã quá muộn để di dời chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ khỏi rương đồ vải thô của mình. Thằng Cuội chắc chắn đã thực hiện xong hành vi giấu đồ bẩn thỉu từ trước đó.


Trong buồng tối, con hầu mật thám Sen đã nhanh nhảu mở toang cửa sổ gỗ căm xe, miệng tri hô lớn tiếng để thu hút sự chú ý của toàn bộ gia nhân nội viện đang đứng nép dưới bóng tối hành lang. Con Sen cười đắc ý, chỉ tay vào chiếc rương gỗ cũ kỹ chứa vài bộ quần áo vải thô nâu sồng vá chằng vá đụp của Út Mận:


"Thưa Quản gia! Tôi tận mắt thấy mợ Cả Út Mận lén lút bưng một vật tròn sáng loáng từ chính điện về buồng tối chiều nay! Chắc chắn chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ gia bảo của Bà Cả quá cố đang bị giấu trong rương đồ dơ bẩn kia!"


Giữa lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, con Nhài – cô hầu gái trung thành luôn biết ơn nghĩa cứu mạng của Út Mận – từ gian bếp chính chạy xộc vào buồng tối. Nhìn thấy chiếc rương gỗ chuẩn bị bị lục soát, Nhài hiểu ngay mợ Cả đang bị gài bẫy vu oan dã man. Lợi dụng lúc lính tuần sương đang tập trung nghe lệnh Quản gia, Nhài dũng cảm lao đến trước rương đồ, dùng đôi bàn tay gầy guốc bới nhanh đống quần áo thô, giật lấy chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ xanh biếc vừa lộ ra dưới đáy rương, định nhét nhanh vào túi áo bà ba rách vai của mình để gánh tội thay cho ân nhân.


"Mày làm cái trò gì đó hả con Nhài bẩn thỉu kia!" Con Sen hét lên một tiếng sắc lẹm, đôi mắt hí đầy vẻ đố kỵ độc hại phát hiện ngay hành động của Nhài.


Con Sen lao tới như một con rắn độc, dùng cả hai tay vung mạnh xô ngã nhào con Nhài xuống nền gạch tàu dơ bẩn. Đầu Nhài đập mạnh vào cạnh giường gỗ căm xe khổng lồ phát ra một tiếng "bộp" khô khốc, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng tóc tết của cô hầu gái nhỏ. Chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ rơi khỏi tay Nhài, lăn loảng xoảng trên sàn gạch tàu lạnh ngắt rồi dừng lại ngay dưới chân Quản gia Trần Trung.


Quản gia Trần Trung nhíu mày nghiêm nghị, cúi người nhặt chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ lên trước sự chứng kiến lạnh lùng của hàng chục gia nhân nội viện. Chiếc vòng ngọc xanh biếc lên nước óng ánh dưới ánh sáng ngọn đèn dầu bão bọc vải đen của lính tuần sương, bộc lộ rõ rệt quyền lực chánh thất nội viện xưa của Bà Cả Cao Thị Huệ.


Quản gia Trung quay sang nhìn Út Mận đang đứng bất động ở cửa phòng với thân thể tơi tả, áo bà ba rách vai dính bùn đất dơ bẩn dột nước mưa đêm qua, giọng ông ta lạnh lùng như băng đá:


"Vật chứng rành rành ngay tại buồng tối dãy nhà Tây. Mợ Cả Út Mận, mợ dám ăn cắp gia bảo dòng họ Trần để dâng cho kẻ ngoài cù lao Phù Sa nổi loạn! Đây là trọng tội vi phạm gia pháp mười hai điều nghiêm ngặt tổ tiên truyền lại. Theo lệnh Ông Hội Đồng Trần Uy, lính tuần sương lập tức áp giải mợ Cả lên chính điện thờ tự để tiến hành phiên tòa xét xử gia quy!"


Út Mận cắn chặt môi chảy máu tươi, đôi mắt đen lánh đầy nghị lực của cô gái tá điền nhìn thẳng vào chiếc vòng ngọc trên tay Quản gia Trung, rồi nhìn sang con Nhài đang nằm rên rỉ đẫm máu bên sập giường. Cô biết mình đã rơi vào cái bẫy vu oan tàn độc nhất của Bà Hai Tuyết, không có đường trốn chạy bến đò ngang sông Tiền ban đêm. Cô thẳng lưng, gượng chịu đựng cơn buốt nhói tột cùng ở đầu gối rách thịt, chuẩn bị bước vào cuộc đối đầu sinh tử dã man tại chính điện thờ tự u ám uy quyền phong kiến dòng họ Trần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!