Yến Tiệc Mừng Thọ
Luồng ánh sáng hẹp, vàng nhạt từ chiếc đèn bão bọc vải đen của Ba Trợn quét qua rặng bần, xé rách màn đêm giông bão rồi dừng lại ngay sát sườn bệ thờ đá cổ bám đầy mạng nhện. Tim Út Mận nảy lên một nhịp dữ dội chống lại lồng ngực, hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng. Dưới lớp bùn phù sa đỏ quạch bôi vội lên mặt và cổ để ngụy trang, da thịt cô lạnh buốt, nhưng mồ hôi hột vẫn tuôn ra lã chã. Đầu gối bị rách thịt do cực hình quỳ mảnh sành hồi sáng đang mưng mủ, gặp nước mưa lạnh buốt co rút lại, đau đớn như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đâm sâu vào màng xương.
"Ai đó? Bước ra mau, không tao nổ súng!" Giọng Ba Trợn khàn khàn rít qua kẽ răng, tiếng bước chân lội bùn bì bõm tiến lại gần, gậy bọc đồng khua loảng xoảng vào gốc bần dột nước.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Út Mận không run sợ. Trí óc cô gái tá điền 18 tuổi xoay chuyển cực nhanh. Cô biết nếu gã tuần đêm phát hiện ra chiếc giỏ tre chứa đầy rễ cỏ tranh và cam thảo đất ngự uyển, cả cô và Minh Thiện sẽ bị khép tội đầu độc gia chủ, chết không có đất chôn. Nhanh như cắt, cô ngầm dùng chân gạt nhẹ lớp lá rụng dính bùn che khuất chiếc giỏ tre dưới chân bệ thờ cổ, rồi ôm lấy đầu gối, bật ra một tiếng khóc nấc đầy yếu ớt, đau đớn.
Cô lết thân mình ra khỏi bóng tối rặng bần, để luồng ánh sáng đèn bão rọi thẳng vào tấm lưng trần rách vai áo ba ba thô do gai bần cào xé. Đầu gối cô dính đầy máu tươi hòa lẫn bùn đất đỏ quạch bày ra trước mắt gã tuần đêm.
"Con lạy ông tuần... con đau quá..." Út Mận khóc nghẹn, giọng run rẩy ngụy trang hoàn hảo nỗi sợ hãi. "Sáng nay con bị quỳ mảnh sành ở chính điện, đầu gối rách hết thịt da. Đêm lạnh quá vết thương mưng mủ buốt thấu xương, con chịu không nổi nên mới lén ra vườn sau tìm lá sống đời giã nát đắp vết thương... Con không dám trộm cắp gì hết, lạy ông tha mạng cho con..."
Ba Trợn khựng lại. Hắn chĩa đèn bão sát vào đầu gối sưng tấy như trái vú sữa chín của Út Mận, rồi quét lên vạt áo ba ba rách vai rỉ máu loang lổ dính đầy bùn đất dơ bẩn của cô. Gương mặt xảo quyệt của gã tuần đêm thoáng hiện vẻ ghê tởm trước mùi máu tanh và bùn đất dơ dáy. Sự khinh miệt đối với thân phận tá điền rách rưới dâng lên trong mắt hắn.
"Mẹ kiếp! Con nhỏ sát phu rách rưới này! Đêm hôm không lo hầu hạ Cậu Cả bại liệt, lại lết cái thân dơ bẩn ra đây ám quẻ!" Ba Trợn vung gậy bọc đồng gõ mạnh xuống đất sát bên người cô, quát lớn. "Cửa sau đã bị khóa xích sắt theo lệnh Bà Hai từ tối. Lần này tao tha, lết cái xác không hồn của mày về phòng gác bằng cửa hông ngay! Để tao bắt gặp lần nữa, tao xích cổ quăng xuống sông Tiền cho cá rỉa!"
"Dạ... con ơn ông..." Út Mận dập đầu sát đất bùn lầy, giả vờ run rẩy khóc lóc cho đến khi bóng đèn bão bọc vải đen của Ba Trợn lầm lũi khuất sau hành lang dãy nhà Tây.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Út Mận lập tức nín khóc. Đôi mắt đen lánh đầy nghị lực của cô tỏa ra ánh sáng kiên cường trong đêm tối. Cô nhanh chóng bới lớp lá rụng, ôm chặt lấy chiếc giỏ tre chứa thảo dược ngự uyển dính bùn, rồi cắn răng chịu đau đớn tột cùng, lết từng bước tập tễnh qua lối cửa hông nhỏ để trở về buồng tối.
Căn buồng u tối dãy nhà Tây ngập tràn mùi thuốc bắc nồng nặc đón cô bằng sự tĩnh lặng đáng sợ. Minh Thiện đang nằm bất động trên sập giường gỗ căm xe khổng lồ, nhưng đôi mắt sắc lạnh thâm trầm của anh lập tức mở ra khi nghe tiếng chốt cửa khẽ động. Nhìn thấy Út Mận bước vào với thân thể tơi tả, áo bà ba rách vai rỉ máu, bùn đất bám đầy mặt mũi, đồng tử của gã đàn ông mưu mô co rút lại dữ dội.
Anh lao xuống giường bằng lực cánh tay vai săn chắc cực mạnh, ôm lấy thân thể đang run lên vì lạnh của vợ gạt nhanh vào góc tối khuất tầm mắt cửa sổ. Theo quy ước "Mật nghị bóng đêm" không lời, Thiện nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của cô, dùng ngón tay viết nhanh lên lòng bàn tay:
"Em có sao không? Hắn có làm hại em không?"
Út Mận dùng ngón trỏ viết lại, nét chữ điềm tĩnh dù cơ thể cô đang run lên bần bật: "Tôi an toàn. Đã lấy được cam thảo đất và rễ cỏ tranh giải độc tủy chân cho anh. Ba Trợn tin tôi ra ngoài tìm lá sống đời trị vết thương quỳ sành sáng nay."
Minh Thiện nhìn xuống đầu gối rách thịt dính đầy bùn đất của vợ, rồi nhìn lên vết sẹo rách vai áo đang rỉ máu do gai bần cào. Lồng ngực gã đàn ông vốn mang dã tâm báo thù tàn nhẫn ấy chợt nhói lên một cơn đau xót xa thầm lặng chưa từng có. Anh giật lấy vạt chăn gấm sạch, nhẹ nhàng lau đi lớp bùn dơ bẩn trên mặt cô, ánh mắt thâm trầm ẩn chứa sự kính trọng và biết ơn tột cùng dành cho người vợ xung hỷ nghèo khổ.
Không phí phạm thời gian, Út Mận gượng đau đớn lết đến góc phòng sắc thuốc bổ ngụy trang. Dưới sự hỗ trợ âm thầm của con Nhài từ gian bếp chính ngầm tiếp tế than củi, cô nhóm ngọn lửa nhỏ trong niêu sành. Cô sử dụng bột vôi củ nung chín lấy từ kho nông cụ trộn với thạch xương bồ theo đúng công thức Thầy lang Yên chỉ dạy để bào chế sẵn một "Túi bột thạch xương bồ và vôi củ" giắt chặt bên sườn áo bà ba phòng thân. Đây chính là chất giải độc khẩn cấp, có tính kiềm mạnh để kết tủa hoàn toàn chất arsenic nếu chẳng may bị đầu độc liều cao.
Sau đó, cô sắc kỹ rễ cỏ tranh và cam thảo đất ngự uyển chung với gừng già nướng và mật ong rừng nguyên chất. Mùi thơm ngọt nồng ấm của gừng mật ngụy trang hoàn hảo vị đắng của thuốc giải độc màng xương chân. Út Mận tự tay bưng chén thuốc nóng hổi đến bên sập giường, khẽ khàng đỡ Minh Thiện uống cạn, rồi dùng bã thuốc ấm đắp lên vùng màng xương chân đang co rút đau đớn của anh. Độc tố thạch thính tích tụ mười năm qua gặp dược lực thảo dược ngự uyển từ từ tan rã, khiến Minh Thiện thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, đôi chân bại liệt giả vờ khẽ giật nhẹ phản xạ dưới lớp chăn.
"Sáng mai là đại tiệc mừng thọ Ông Hội Đồng Trần Uy," Minh Thiện viết nhanh lên lòng bàn tay Út Mận dưới ánh đèn dầu hỏa leo lét cực nhỏ. "Bà Hai đã bị chúng ta phá nát đàn cúng tế trừ tà sáng nay, chắc chắn bà ta sẽ không để yên. Hãy cảnh giác cao độ với mọi chén thức ăn dọn lên buồng tối ban chiều."
Út Mận gật đầu, đôi mắt lấp lánh ánh nhìn trí tuệ kiên định: "Tôi đã giắt sẵn trâm bạc thử độc và túi bột giải độc bên sườn áo. Dù bà ta dùng mưu hèn kế bẩn gì, tôi cũng sẽ liều mạng bảo vệ anh."
Sáng hôm sau, dinh thự Hội đồng Trần Uy án ngữ trên điểm cao nhất của cù lao Phù Sa bừng sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai, hoàn toàn đối lập với không khí u ám, lạnh lẽo thường ngày. Khắp các gian nhà ba ba gian hai chái lợp ngói âm dương được chăng đèn kết hoa đỏ rực, liễn đối sơn son thếp vàng ca tụng công đức thọ tỷ nam sơn treo trang trọng từ chính điện ra đến tận cổng lớn sắt kiên cố.
Tiếng đờn ca tài tử réo rắt vang lên từ phía sân trước bến sông Tiền, nơi hàng chục chiếc ghe bầu chở thóc lớn của các điền chủ, hương chức địa phương tấp nập cập bến dâng quà mừng thọ. Giới địa chủ địa phương trong tổng hạt Định Tường mặc áo dài gấm thêu hoa sặc sỡ, đeo đầy vàng vòng cười nói huyên náo khắp nội viện. Tá điền cù lao nghèo khổ gánh nợ truyền đời phải đứng nép sát rặng bần ven sông, khom lưng cúi đầu không dám ngẩng nhìn thẳng vào mặt Ông Hội Đồng quyền thế tối cao.
Ông Hội Đồng Trần Uy bệ vệ ngồi ở vị trí chủ tọa giữa chính điện, mặc chiếc áo dài ngũ thân bằng lụa gấm thêu chữ thọ đen bóng quý phái. Tay ông ta luôn cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc ngà khắc hình rồng uốn lượn khói tỏa nghi ngút đầy vẻ uy quyền phong kiến độc tài. Đứng bên cạnh ông ta là Bà Hai Lê Thị Tuyết, gương mặt sắc sảo trang điểm son phấn đậm đà, môi cười tươi rói nhưng đôi mắt xếch sắc lạnh thỉnh thoảng lại liếc xéo về phía dãy nhà Tây đầy dã tâm đen tối.
Đến giờ yến tiệc khai màn mừng thọ mừng xuân, Cậu Cả Trần Minh Thiện được Út Mận lặng lẽ đẩy ra chính điện trên chiếc xe lăn gỗ căm xe cổ kính bám đầy bụi bặm ngụy trang. Minh Thiện xõa tóc che nửa gương mặt tuấn tú nhợt nhạt, mắt đờ đẫn không tiêu cự lảm nhảm cười điên dại vô nghĩa, ra dáng một phế nhân điên loạn chờ chết nội viện. Út Mận đứng sau xe lăn, mặc bộ áo bà ba lụa gấm thêu hoa nhạt giản dị của mợ Cả xung hỷ, mái tóc tết hai bên găm chặt chiếc trâm bạc ròng thử độc mộc mạc, đầu cúi thấp ra vẻ nhẫn nhục cam chịu kiếp dâu nghèo.
Sự xuất hiện tồi tàn của đôi vợ chồng Cậu Cả lập tức thu hút những ánh mắt khinh miệt, xầm xì chế giễu từ giới công tử vương giả và phu nhân điền chủ. Cậu Ba Trần Minh Trí chải chuốt tóc vuốt dầu bóng loáng đứng bên cạnh vuốt chiếc nhẫn vàng lớn, khinh khỉnh cười nói mỉa mai lớn tiếng:
"Cha xem, ngày vui mừng thọ cha mà anh Cả lại ăn mặc lếch thếch, mặt mũi bợt bạt như người cõi âm thế kia, thật làm mất thanh danh Trần gia ta trước mặt khách quý quá!"
Ông Hội Đồng Trần Uy nhíu mày đầy vẻ chán ghét đứa con trai bại liệt phế nhân, gõ mạnh tẩu thuốc ngọc ngà xuống bàn gỗ căm xe nghe một tiếng "cạch" khô khốc răn đe. Không khí chính điện huyên náo bỗng chốc im bặt, ngột ngạt uy quyền phong kiến đè nặng lên vai mọi gia nhân.
Ngay lúc đó, Bà Hai Lê Thị Tuyết bước ra từ phía sau rèm chính điện, trên tay bưng một khay đồng nhỏ chứa một chén trà gốm nung cổ có vết nứt ngầm tinh vi bốc hơi nóng nghi ngút. Bà ta nở nụ cười từ bi giả tạo, giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào đầy mưu mô xảo quyệt:
"Ấy, Cậu Ba đừng nói thế mà tội nghiệp Cậu Cả. Hôm nay ngày đại hỷ mừng thọ cha, tôi đã đặc biệt sai nhà bếp sắc riêng một chén trà gừng mật ong thượng hạng tẩm bổ dưỡng cốt cho Cậu Cả. Chén trà này ấm áp kinh lạc, rất tốt cho đôi chân tàn phế bại liệt của cậu ấy."
Nói rồi, Bà Hai Tuyết bưng chén trà gốm nung nóng hổi bước lại gần xe lăn của Minh Thiện. Út Mận đứng sau lưng chồng, khứu giác nhạy bén thiên bẩm của cô gái tá điền lập tức hoạt động cực nhạy. Khi hơi nước trà nóng bốc lên ngột ngạt lan tỏa ra không khí huyên náo, cô ngửi thấy một mùi tỏi khét nhẹ cực kỳ mơ hồ, ẩn giấu xảo quyệt dưới mùi sả gừng nồng ấm và mật ong ngọt lịm.
Tim Út Mận đập thắt lại một nhịp dữ dội. Đó chính là mùi thạch thính thô (thạch arsenic) liều cao! Bà Hai tàn độc muốn dùng yến tiệc mừng thọ đông đúc này để công khai ép Minh Thiện uống độc dược trước mặt toàn thể bô lão dòng họ, triệt hạ vĩnh viễn tủy xương màng chân anh không thể cứu vãn!
Út Mận khẽ liếc nhìn đầu chiếc trâm bạc ròng thử độc đang giắt trên mái tóc tết của mình. Sức nóng bốc hơi của chén trà gừng bốc lên sát sườn mặt cô, khiến phần đầu trâm bạc nhạy bén bắt đầu chuyển sang màu xám xịt nhẹ vô cùng kín đáo. Chân tướng đầu độc bẩn thỉu đã rõ ràng mười mươi!
"Cậu Cả, mau uống chén trà gừng hiếu kính này để chúc thọ cha đi con." Bà Hai Tuyết tươi cười dâng chén trà sát tận tay Minh Thiện, đôi mắt xếch sắc lạnh đầy vẻ thúc ép tàn nhẫn.
Ông Hội Đồng Trần Uy gật đầu ra lệnh gạt đi sự im lặng, giọng độc đoán uy nghiêm:
"Uống đi con. Tấm lòng của mẹ Hai con chuẩn bị chu đáo, uống cạn để cầu chúc sức khỏe cho cha."
Minh Thiện ngồi trên xe lăn, anh đã nhận diện được hiểm cảnh tột cùng qua cái siết tay khẽ khàng báo động của Út Mận sau lưng vai. Anh cố tình giả vờ ho sặc sụa dữ dội, tay chân co giật điên loạn xô lệch hướng để cố gắng làm đổ chén trà gừng tẩm độc. Thế nhưng, Cậu Ba Trần Minh Trí đã bước nhanh tới, dùng bàn tay to khỏe giữ chặt lấy vai và gọng kìm cánh tay bại liệt của anh, cười giả tạo khống chế bạo lực cận chiến:
"Anh Cả đừng lên cơn điên nữa! Để em Ba giúp anh bưng chén trà hiếu kính dâng cha uống cạn! Đừng làm cha buồn lòng mất vui ngày thọ!"
Bàn tay thô bạo của Minh Trí ép chặt chén trà nóng sát vào đôi môi nhợt nhạt của Minh Thiện. Độc dược chỉ cách miệng anh một inch. Minh Thiện cắn chặt răng không chịu mở miệng, nhưng lực ép của Trí quá mạnh, nước trà nóng đã bắt đầu rỉ ra khóe môi dột xuống áo gấm thọ.
Út Mận biết tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc. Nếu cô không hành động ngay lập tức, Minh Thiện sẽ bị chất độc thạch arsenic liều cao tàn phá nội tạng và chết tủy chân vĩnh viễn ngay tại bàn tiệc này. Nhưng nếu cô công khai hô hoán có độc, Bà Hai sẽ lập tức phi tang chén trà nước nóng dọn sạch hiện trường, đổ tội ngược lại cho cô dâu tá điền bôi nhọ thanh danh gia tộc ngày mừng thọ, khép vào tội chết gia pháp.
Cô phải đánh đổi bằng một cái giá thật đau đớn thể xác để hủy hoại hoàn toàn vật chứng độc tố một cách hợp pháp nhất!
Út Mận lấy đà, cố tình dẫm mạnh bàn chân trần dính bùn đất phù sa xuống vết nứt của sàn gạch tàu trơn trượt dột nước mưa đêm qua. Đầu gối đang mưng mủ của cô nhói đau dữ dội tột cùng, tạo nên một cú vấp ngã vô cùng chân thực và vụng dại.
"Á!" Út Mận hét lên một tiếng thất thanh, thân thể mộc mạc của cô lao mạnh về phía trước, đập thẳng vào chiếc xe lăn gỗ căm xe gài bẫy và cánh tay đang bưng chén trà gừng của Cậu Ba Minh Trí.
Lực va chạm cực mạnh khiến chiếc xe lăn căm xe chao đảo dữ dội lật nhào một góc. Chén trà gốm nung cổ có vết nứt ngầm tẩm thạch arsenic trên tay Minh Trí bị hất văng lên cao, rơi tự do xuống nền gạch tàu lạnh toát trước bệ thờ tổ tiên.
"Xoảng!"
Một tiếng động chói tai vang dội khắp chính điện thờ tự u ám. Chén trà gia bảo gốm nung cổ vỡ tan tành thành hàng chục mảnh vụn sắc lẹm, nước trà gừng nóng hổi tẩm độc tố thạch thính văng tung tóe khắp nền gạch tàu, bốc lên làn khói trắng khét nồng mùi tỏi nhẹ hòa lẫn mùi mật ong gừng nướng.
Không khí yến tiệc mừng thọ huyên náo bỗng chốc rơi vào sự im lặng chết chóc tột cùng. Tất cả khách khứa điền chủ, hương chức đều trố mắt kinh ngạc nhìn cảnh tượng đổ vỡ dơ bẩn ngay trước bệ thờ tổ tiên ngày mừng thọ.
Minh Thiện ngã nhào khỏi xe lăn xuống sàn gạch tàu dột nước dơ bẩn, giả vờ sùi bọt mép co giật liên hồi đập phá gào thét điên loạn để đánh lạc hướng dư luận lính tuần sương gác cổng. Út Mận nằm rạp bên cạnh, đầu gối bị thương rách thịt chạm mạnh xuống nền gạch lạnh buốt rách miệng chảy máu tươi nhuộm đỏ vạt áo bà ba lụa gấm cũ.
Bà Hai Lê Thị Tuyết mặt thoáng biến sắc kinh hoàng do hụt mất sát chiêu độc dược dã man, nhưng lập tức lấy lại vẻ sắc sảo tàn độc. Bà ta chỉ tay vào mặt Út Mận, hét lên điên cuồng vu khống dồn dập:
"Trời đất ơi! Con nhỏ tá điền rách rưới này! Ngày mừng thọ Ông Hội Đồng đại hỷ mà mày dám vụng về làm đổ vỡ chén trà chúc thọ gia bảo tổ tiên! Mày cố ý ám hại Cậu Cả, cố ý trù ẻo Trần gia ta lụi bại đúng không?"
Cậu Ba Minh Trí cũng giận dữ vung chiếc roi ngựa bọc da thú định quất thẳng vào lưng Út Mận để thị uy bạo lực phong kiến:
"Con ranh tá điền dơ bẩn! Hôm nay tao phải đánh chết mày để tạ tội với tổ tiên dòng họ!"
Ông Hội Đồng Trần Uy tức giận tột cùng tột độ trước cảnh tượng đổ vỡ dơ bẩn bôi nhọ thanh danh gia tộc ngay trong ngày đại tiệc mừng thọ của mình trước mặt đông đảo khách quý địa hạt Định Tường. Ông ta đập mạnh tẩu thuốc ngọc ngà xuống bàn gỗ căm xe nứt vỡ làm đôi, râu cằm rậm rạp run rẩy vì phẫn nộ độc tài:
"Đủ rồi! Thật là vô gia pháp quy củ! Con nhỏ tá điền khắc phu này gieo rắc tai họa xui xẻo từ sáng đến tối!"
Quản gia Trần Trung nghiêm nghị bước ra từ bóng tối chính điện, cuốn sổ gia quy họ Trần mười hai điều nghiêm ngặt cầm lăm lăm trên tay gõ nhịp loảng xoảng chùm chìa khóa đồng lớn răn đe:
"Thưa Ông Hội Đồng, theo gia quy điều thứ tư, dâu con làm đổ vỡ đồ thờ cúng gia bảo ngày đại lễ mừng thọ phải chịu phạt 20 roi da trâu gia pháp rách thịt răn đe bách tánh tá điền cù lao nổi loạn."
Nhìn thấy vết thương đầu gối rách thịt chảy máu tươi ròng ròng dính đầy bùn đất dơ bẩn của Út Mận, Ông Cả Tô bô lão dòng tộc có uy tín lớn nhất nhíu mày ái ngại khuyên can Ông Hội Đồng giữ thể diện dòng họ trước khách quý:
"Hội Đồng Trần Uy, hôm nay ngày mừng thọ đại hỷ của ông, không nên dùng bạo lực đòn roi rách da thịt chảy máu tươi dơ bẩn chính điện trước mặt khách khứa điền chủ lân cận. Sẽ mang tiếng tàn bạo bóc lột."
Bà Hai Lê Thị Tuyết thấy bô lão can thiệp hoãn đòn roi, lập tức dùng mưu hèn kế bẩn tàn nhẫn khác để hành hạ thể xác bẻ gãy ý chí phản kháng của Út Mận dứt điểm:
"Thưa bô lão Ông Cả Tô, nếu không đánh roi gia pháp thì phải phạt quỳ hương để tiêu trừ vía dữ sát phu trù ẻo của con nhỏ tá điền này! Phải bắt nó quỳ hương gối trần ba canh giờ trên nền gạch tàu chính điện lạnh lẽo tăm tối trước bài vị tổ tiên để tạ tội đổ vỡ!"
Ông Hội Đồng Trần Uy gật đầu chấp thuận phán quyết tàn bạo phong kiến bộc lộ uy quyền gia chủ tối cao:
"Được! Quản gia Trần Trung! Thắp cây hương lớn giám sát hình phạt quỳ hương của con nhỏ Út Mận ngay lập tức! Ai dám tiếp tế nước ngọt hay thảo dược xoa bóp cho nó chịu phạt sẽ bị đuổi khỏi dinh thự!"
Quản gia Trần Trung bước tới, rút một cây hương lớn màu đen u uất thắp sáng khói tỏa nghi ngút cắm vào lư hương đồng cổ chính điện u ám. Khói hương u trầm bao phủ khắp gian thờ tự lạnh lẽo.
Út Mận cắn chặt môi chảy máu, không thốt ra một lời rên rỉ van xin bẩn thỉu nào trước sự chứng kiến lạnh lùng của dòng họ Trần. Cô gạt đi dòng nước mắt phù sa rỉ ra khóe mắt nghị lực, gượng đứng dậy lết cơ thể tơi tả đau đớn quỳ gối trần xuống nền gạch tàu lạnh toát của chính điện thờ tự.
Đầu gối rách thịt chảy máu tươi của cô vừa chạm xuống gạch tàu lạnh buốt rách miệng vết thương rỉ máu loang lổ loang ra nền gạch tàu dơ bẩn dột nước mưa. Cơn đau nhói thấu tận tâm can màng xương khiến cơ thể cô gái tá điền 18 tuổi run lên bần bật dữ dội dưới làn khói hương u uất.
Minh Thiện được con Nhài bế xốc đặt trở lại chiếc xe lăn gỗ cũ nát bám đầy bụi bặm ngụy trang ở góc tối chính điện. Nhìn bóng dáng mộc mạc áo bà ba rách vai rỉ máu của vợ đang quỳ gối chịu đau đớn tột cùng quỳ hương giữa chính điện thờ tự để bảo vệ mạng sống cho mình, đôi bàn tay gân guốc lực lưỡng của Cậu Cả bóp chặt lấy bệ tỳ tay xe lăn gỗ căm xe gài bẫy đến mức rạn nứt gỗ.
Ánh mắt thâm trầm dã tâm báo thù của Minh Thiện bùng cháy lên ngọn lửa căm hờn oán hận ngút trời, thắt chặt lời thề liên minh ánh sáng sinh tử tuyệt đối với người vợ dũng cảm kiên cường dưới đất mẹ phù sa sông nước Nam Bộ xưa.
Bên ngoài chính điện, tiếng cười nói chúc tụng mừng thọ huyên náo ăn uống rượu thịt bóc lột của giới điền chủ vẫn vang lên dồn dập rộn rã bến sông Tiền, đối lập tàn bạo với bóng dáng mộc mạc cô độc quỳ hương đẫm máu tủy của Út Mận dưới làn khói hương tăm tối lạnh lẽo.
Bà Hai Lê Thị Tuyết đứng trên thềm chính điện thờ tự cao quý, tay vuốt chiếc vòng ngọc cẩm thạch cổ gia bảo dòng họ, nở nụ cười tàn nhẫn độc ác nhìn xuống tấm lưng trần rách vai áo rỉ máu đang run rẩy chịu phạt của Út Mận, nung nấu âm mưu vu oan lấy cắp gia bảo tước đoạt danh phận mợ Cả dứt điểm dã man sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!