Hái Thuốc Đêm Mưa Giông
Cơn mưa giông miền Tây Nam Bộ đổ ập xuống cù lao Phù Sa vào lúc nửa đêm, mang theo luồng gió chướng rít liên hồi qua những rặng bần ven sông Tiền. Tiếng sấm sét nổ vang rền trời đất, át đi mọi âm thanh huyên náo thường ngày của dinh thự nhà hội đồng Trần Uy. Mưa xối xả như trút nước, quất bôm bốp vào những mái ngói âm dương xám xịt, biến những lối đi lát gạch tàu trong nội viện thành những con rạch nhỏ tràn ngập nước bùn phù sa đỏ quạch.
Trong căn buồng u tối của dãy nhà Tây, mùi thuốc bắc nồng nặc và ẩm mốc càng thêm đậm đặc dưới tiết trời giông bão. Út Mận ngồi nép bên cạnh sập giường gỗ căm xe khổng lồ, khẽ khàng dùng một vạt áo bà ba cũ thấm nước mưa để lau sạch đầu chiếc trâm bạc thử độc. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu hỏa leo lét, cô chăm chú quan sát vệt xám đen bám chặt trên đầu trâm ròng – di chứng của chất độc thạch arsenic liều nhẹ tẩm trong chén trà gừng mật ong chiều nay. Cô lấy một ít tro bếp mịn giấu trong túi vải, tỉ mẩn chà xát lên đầu kim bạc cho đến khi lớp bụi độc bị gột rửa sạch, trả lại vẻ sáng loáng lạnh lẽo vốn có của nó.
Đầu gối của Út Mận lúc này sưng tấy lên như một trái vú sữa chín, những vết rách sâu hoắm do quỳ trên mảnh sành vỡ ở chính điện sáng nay bắt đầu mưng mủ, buốt nhói theo từng nhịp thở. Mỗi lần cô khẽ dịch chuyển, lớp vải thô của chiếc quần nâu sồng lại cọ sát vào miệng vết thương hở, kéo theo một cơn đau thấu tận tâm can. Thế nhưng, cô không hề rên rỉ. Đôi mắt đen lánh đầy nghị lực của cô gái tá điền 18 tuổi vẫn nhìn đăm đăm vào đôi chân bất động của chồng.
Trần Minh Thiện nằm trên giường, gương mặt tuấn tú nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu hỏa. Đôi mắt anh khép hờ, nhưng hai tai vẫn không ngừng động đậy, lắng nghe tiếng mưa gió gầm rú bên ngoài. Khi xác định tiếng bước chân tuần tra của Quản gia Trần Trung đã hoàn toàn bị tiếng sấm sét át đi, Thiện khẽ nghiêng người, đưa bàn tay to lớn, gân guốc ra nắm lấy bàn tay thô ráp của vợ.
Theo quy ước "Mật nghị bóng đêm" mà cả hai đã thống nhất để tránh tai mắt rình rập của con hầu mật thám Sen, Thiện dùng ngón tay cái viết nhanh những nét chữ quốc ngữ lên lòng bàn tay của Út Mận. Da thịt chạm vào nhau, hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua, xoa dịu đi phần nào cái lạnh buốt đang bủa vây lấy cơ thể cô.
"Đêm nay giông bão lớn, lính tuần sương bến sông sẽ lơ là canh gác cổng sau. Cơ hội tốt nhất để em lẻn ra Ngự uyển thảo dược phía sau dinh thự," nét chữ của Thiện vội vã nhưng rành mạch. "Màng xương chân của tôi bắt đầu nhói buốt dữ dội do độc tố tích tụ mười năm qua phát tán sau chấn thương đòn roi sáng nay. Tôi cần cam thảo đất và rễ cỏ tranh để thanh lọc tủy xương khẩn cấp."
Út Mận dùng ngón trỏ viết lại vào lòng bàn tay anh, nét chữ điềm tĩnh nhưng kiên quyết: "Tôi sẽ đi ngay. Đầu gối tôi bị thương tích rách thịt chảy máu nghiêm trọng lúc sáng, nếu lính tuần gác cổng Trần Văn Sắt có bắt gặp, tôi sẽ dùng vết thương này làm cái cớ ngụy trang, bảo rằng ra vườn sau tìm lá sống đời để đắp vết thương."
Minh Thiện nhìn sâu vào đôi mắt cô dâu mới. Trong lòng gã đàn ông mưu mô dã tâm ấy chợt dâng lên một cảm xúc phức tạp – sự kính trọng thầm lặng dành cho lòng kiên dũng của một cô gái tá điền nghèo khổ gánh nợ truyền đời, người đã chấp nhận bán mình làm vợ xung hỷ để rồi tự nguyện dấn thân vào liên minh bóng tối đầy máu và nước mắt này. Anh viết thêm một câu cuối cùng lên tay cô:
"Hãy cẩn thận với Ba Trợn. Hắn đi tuần đêm mang theo đèn bão bọc vải đen rình rập quanh dãy nhà Tây. Chú Sáu Vườn – gia nhân cũ của mẹ tôi – sẽ ngầm dùng tiếng kéo cắt tỉa cành để chỉ lối cho em. Đi đi, bảo trọng!"
Út Mận gật đầu, giắt chiếc trâm bạc thử độc và con dao găm lá lúa giắt sườn tự vệ vào cạp quần bà ba thô. Cô lấy chiếc giỏ tre nhỏ dính bùn phù sa giấu dưới gầm giường gỗ, khẽ khàng cạy chốt cửa sau của buồng tối, rồi lách mình bước ra ngoài màn mưa đen kịch.
Nước mưa lạnh buốt xối thẳng vào đầu gối bị thương của Út Mận, làm cô suýt nữa thì ngã quỵ ngay trên bậc thềm đá. Cô cắn chặt môi đến rỉ máu để ngăn tiếng hét đau đớn, bám chặt lấy bờ tường đất ngập nước mưa để giữ thăng bằng. Bằng kỹ năng sông nước và sự thông thuộc địa hình cù lao từ nhỏ lao động sinh sống, Út Mận di chuyển uyển chuyển như một bóng ma trong đêm tối, nương theo những rặng bần rậm rạp che khuất tầm nhìn của các trạm gác.
Cô lội qua con mương nhỏ dẫn nước ngọt rạch cù lao đang dâng cao triều cường, bùn phù sa đỏ quạch ngập lên đến bắp chân, lạnh buốt và nhớp nháp. Tiếng sấm sét nổ vang rền trên bầu trời đêm sông Tiền như một lá chắn tự nhiên, che giấu hoàn toàn tiếng lội nước bì bõm của cô gái tá điền.
Sau gần một canh giờ mạo hiểm lách qua các chốt canh, Út Mận cuối cùng cũng tiếp cận được ranh giới của Ngự uyển thảo dược phía sau dinh thự. Đây vốn là khu vườn thuốc tư nhân của Bà Cả Cao Thị Huệ quá cố, mười lăm năm qua đã bị bỏ hoang, cỏ dại và rặng bần mọc um tùm, tạo nên một không gian âm u, lạnh lẽo đầy bùa chú phong ấn gia tộc dán trên các bệ thờ đá cổ.
Út Mận nép mình dưới bóng một cây bần già dính đầy nước mưa, mắt căng ra quan sát xung quanh. Khu vườn tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít qua rặng lá dừa nước xào xạc. Bỗng nhiên, giữa tiếng mưa rơi tầm tã, tai cô nghe thấy một âm thanh kim loại va chạm rất khẽ khàng, nhịp nhàng:
"Cạch... cạch... cạch..."
Tim Út Mận đập mạnh một nhịp. Đó là tiếng kéo cắt tỉa cành bằng sắt rèn cổ! Cô nín thở di chuyển về phía phát ra âm thanh. Dưới ánh chớp sáng lòa của tia sét vừa rạch ngang bầu trời, cô nhìn thấy bóng dáng gầy gò, gân guốc của chú Sáu Vườn. Lão gia nhân mặc bộ bà ba nâu bạc màu dính đầy đất cát, tay cầm chiếc kéo tỉa cành khẽ gõ nhịp vào một thân cây cam thảo đất để phát tín hiệu mật.
Út Mận khẽ khàng bò lại gần, giọng cô thì thầm nhỏ nhẹ hòa vào tiếng mưa:
"Chú Sáu... con là Út Mận, vợ xung hỷ của Cậu Cả đây..."
Chú Sáu Vườn khựng lại, không quay đầu nhưng chiếc kéo trên tay lão khẽ hạ xuống, giọng lão trầm trầm đầy trung thành với ký ức Bà Cả Cao Thị Huệ đức độ:
"Mợ Cả... tôi biết mợ sẽ đến. Cây cam thảo đất già nằm ngay phía sau rặng bần gai góc bên tay trái mợ. Rễ cỏ tranh thì mọc đầy sát mép mương đất phù sa bồi bến sông. Hãy hái nhanh đi, Ba Trợn vừa đi tuần qua lối này, hắn đang cầm đèn bão bọc vải đen rình mò ranh giới dãy nhà Tây đó!"
Út Mận mừng rỡ khẽ cúi đầu cảm ơn lão gia nhân trung thành. Cô lách người qua rặng bần gai góc, dùng con dao găm lá lúa cạy sâu vào lớp đất phù Sa mịn màng, ẩm ướt xung quanh gốc cây cam thảo đất. Đôi bàn tay cô gái tá điền nhanh nhẹn bới đất, lôi lên những chùm rễ cam thảo đất dài, dẻo dai tỏa ra mùi thơm ngọt nhẹ đặc trưng của nam dược. Cô nhanh chóng bỏ thảo dược ngự uyển vào chiếc giỏ tre dính bùn.
Tiếp đó, cô bò sát đất ra mép mương phù sa bồi để nhổ những khóm rễ cỏ tranh trắng muốt, chứa đầy nước ngọt lành tính để thanh lọc độc tố thạch thính trong màng xương chân cho chồng. Mỗi lần gồng lực bới đất nhổ rễ, đầu gối bị rách thịt của cô lại đau nhói lên dữ dội, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa tuôn rơi lã chã trên gương mặt rạng rỡ nghị lực.
Khi chiếc giỏ tre đã chứa đầy thảo dược thô đủ dùng cho một tuần châm cứu giải độc chân, Út Mận chuẩn bị rút lui thì đột nhiên, một luồng ánh sáng hẹp, vàng nhạt bất ngờ quét qua rặng bần phía đối diện.
Út Mận giật mình nín thở. Qua kẽ lá dừa nước, cô nhìn thấy bóng đen của lính tuần đêm Ba Trợn đang lầm lũi tiến lại gần. Hắn mặc bộ đồ đen ngụy trang ban đêm, tay cầm chiếc đèn bão bọc vải đen đục lỗ nhỏ hạn chế phát tán ánh sáng, chiếc gậy bọc đồng khua nhẹ nhàng trên lối đi lát gạch tàu. Đôi mắt hí sắc lẹm của hắn liên tục đảo quanh đầy cảnh giác, tai hắn nghiêng về phía rặng bần nơi cô đang ẩn nấp.
"Có ai ngoài đó không?" giọng Ba Trợn cất lên khàn khàn, lạnh lẽo.
Út Mận kinh hoàng biết rằng nếu cô cử động hay chạy trốn lúc này, ánh sáng đèn bão hẹp của hắn sẽ lập tức khóa chặt lấy cô. Bằng mưu trí sinh tồn bộc phát, cô h hốt một nắm bùn phù sa dơ bẩn bôi nhanh lên mặt, cổ và khắp vạt áo bà ba thô để ngụy trang bóng đen hòa lẫn vào rặng bần đêm mưa giông, tránh phản xạ ánh sáng từ đèn bão.
Cô nằm rạp xuống bãi bùn lầy, chấp nhận để những chiếc gai bần sắc nhọn cào rách vai áo bà ba thô, đâm sâu vào da thịt chảy máu tươi đau đớn. Cô nín thở hoàn toàn, hai tay ôm chặt lấy chiếc giỏ tre chứa thảo dược quý giá dưới lồng ngực.
Ba Trợn quét đèn bão bọc vải đen sát sườn rặng bần nơi Út Mận đang nằm bất động. Ánh sáng vàng nhạt chỉ cách mặt cô vài inch, rọi rõ những giọt nước mưa lăn dài trên lớp bùn ngụy trang dính đầy lá bần mục. Tiếng sấm sét dữ dội nổ vang rền trời một lần nữa cứu nguy cho cô, làm lung lay rặng bần và át đi tiếng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực cô dâu xung hỷ.
Sau vài phút rình mò rình rập không phát hiện ra động tĩnh lạ ngoài tiếng mưa gió gầm rú, Ba Trợn lầm lỳ quay người bước đi về phía hành lang dãy nhà Tây.
Út Mận run rẩy ngồi dậy từ bãi bùn lầy, vai áo thô của cô đã bị gai bần cào rách da rách thịt chảy máu loang lổ, một túi cam thảo đất nhỏ bị rơi mất dưới bùn lầy sâu hoắm không thể tìm lại trong bóng đêm tăm tối. Thế nhưng cô không hề nản chí, cô ôm chặt lấy chiếc giỏ tre còn lại, cố gắng di chuyển nhanh nhất có thể để trở về phòng gác dưỡng thương cứu chồng.
Cô quyết định dùng lối cửa sau của dãy nhà Tây để lẻn vào phòng một cách ẩn mật nhất. Thế nhưng, khi Út Mận vừa tiếp cận cánh cửa gỗ căm xe quen thuộc, cô bàng hoàng phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: chiếc xích sắt khóa cổng lớn đã bị lính tuần gác cổng Trần Văn Sắt đóng chặt bằng khóa đồng kiên cố theo lệnh kiểm soát gắt gao của Bà Hai từ tối.
Đường lui duy nhất đã bị chặn đứng hoàn toàn. Út Mận bị kẹt lại bên ngoài màn mưa giông lạnh lẽo, thể lực suy kiệt tột cùng do vết thương đầu gối và vai áo rách rỉ máu.
Trong cơn hoảng loạn tột độ dưới trời đêm mưa bão, đầu gối bị thương tích rách thịt của cô bất ngờ bị nhói buốt dữ dội, khiến cô mất thăng bằng trượt chân ngã quỵ trên dốc đất đỏ trơn trượt ven sông Tiền.
Lực ngã mạnh làm chiếc giỏ tre dính bùn phù sa trượt khỏi tay cô, rơi tự do xuống nền gạch vỡ bệ thờ đá cổ phát ra một tiếng "bộp" ướt át vang dội giữa màn đêm tĩnh lặng.
Ba Trợn lính tuần đêm đang đi tuần tra phía hành lang dãy nhà Tây khựng lại ngay lập tức. Đôi mắt hí sắc lẹm của hắn co rút lại, chiếc đèn bão bọc vải đen bỗng nhiên xoay thẳng luồng ánh sáng hẹp rọi trực diện về phía tiếng động rặng bần nơi Út Mận đang quỳ gối chịu đau đớn trong bùn lầy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!