Chén Trà Độc Tố
Hơi lạnh ẩm ướt của buổi sớm mai trên sông Tiền dường như vẫn còn đọng lại trong từng thớ gỗ căm xe của căn buồng u tối dãy nhà Tây. Út Mận khẽ cựa mình, cơn đau buốt nhói từ hai bên đầu gối dội lên tận đỉnh đầu làm cô phải cắn chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Lớp vải thô của chiếc quần bà ba nâu sồng dính chặt vào da thịt bởi những vệt máu tươi đã khô cứng, cứng nhắc như những chiếc vảy sắt găm vào xương tủy. Cực hình quỳ trên đống mảnh sành vỡ ở chính điện thờ tự nhà họ Trần sáng nay đã để lại những vết rách sâu hoắm, rỉ nước vàng lẫn máu đỏ loang lổ.
Cô nhìn sang bên cạnh. Trần Minh Thiện đang nằm bất động trên sập giường gỗ căm xe khổng lồ. Đầu tóc anh xõa rượi, đôi mắt trợn ngược đờ đẫn nhìn lên trần nhà bám đầy bụi bặm, miệng vẫn còn vương vệt bọt mép trắng dính bụi vôi củ từ màn kịch giả điên loạn lúc sáng. Chỉ khi tiếng bước chân của lính tuần sương Nguyễn Văn Hắc xa dần ngoài hành lang, và tiếng gậy bọc đồng của Quản gia Trần Trung không còn khua loảng xoảng ở đầu dãy nhà Tây, đôi mắt vô hồn của Cậu Cả mới đột ngột co rút lại, ánh lên một tia sắc lạnh, thâm trầm đầy dã tâm.
Thiện không quay đầu, nhưng bàn tay gân guốc, lực lưỡng của anh đã âm thầm luồn dưới lớp chăn gấm, tìm kiếm và nắm chặt lấy bàn tay thon thả, thô ráp đầy vết chai sần của Út Mận. Theo quy ước "Mật nghị bóng đêm" mà hai người đã thống nhất để tránh tai mắt rình rập, Thiện dùng ngón tay cái viết nhanh những nét chữ quốc ngữ lên lòng bàn tay cô. Da thịt chạm vào nhau, cái lạnh của sương đêm dường như bị hơi ấm từ lòng bàn tay hai người xua tan phần nào.
"Đầu gối em thế nào rồi? Chịu đựng nổi không?" nét chữ của Thiện run nhẹ, ẩn chứa một sự xót xa thầm lặng mà anh chưa từng bộc lộ ra ngoài.
Út Mận dùng ngón trỏ viết lại vào lòng bàn tay anh, nét chữ điềm tĩnh nhưng kiên cường: "Tôi chịu được. Vết thương ngoài da thịt của tá điền không đáng gì so với màng xương chân của cậu. Sáng nay cậu dùng lực vai xô đổ đàn tế cứu tôi, Ông Hội Đồng đã bắt đầu gieo mầm hoài nghi nhắm vào đôi chân cậu rồi."
Minh Thiện im lặng. Đôi mắt anh nheo lại đầy vẻ tính toán. Sự nghi ngờ của Ông Hội Đồng Trần Uy là một chướng ngại vật cực kỳ nguy hiểm. Mười năm qua, anh đã phải giả bại liệt, giả điên dại, chịu đựng sự khinh miệt của cả dòng tộc và những trận đòn roi gia pháp của cha ruột để âm thầm điều tra cái chết oan khuất của mẹ – Bà Cả Cao Thị Huệ. Nếu vỏ bọc này bị rách vào lúc này, Bà Hai Lê Thị Tuyết chắc chắn sẽ không ngần ngại dùng đến sát chiêu tàn độc nhất để triệt hạ anh vĩnh viễn.
Bên ngoài cửa sổ gỗ căm xe, tiếng gió chướng thổi rít qua rặng bần ven sông Tiền mang theo cái nóng hầm hập của mùa hạn mặn đang cận kề. Tiếng xôn xao của gia nhân nội viện dọn dẹp, bưng bê chén đĩa chuẩn bị cho yến tiệc mừng thọ Ông Hội Đồng ban chiều thỉnh thoảng lại vọng vào, huyên náo nhưng xa xăm như một thế giới khác.
Đến giờ chiều, khi ánh nắng vàng quạch như mỡ gà trải dài trên bậu cửa sổ bám đầy mạng nhện, tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên. Út Mận nhanh chóng rút tay lại, sửa sang lại vạt áo bà ba vải thô dính máu, cố gắng đứng vững trên đôi chân run rẩy để ra mở cửa.
Người đứng bên ngoài là Con Sen – con hầu mật thám thân tín của Bà Hai Tuyết. Gương mặt nó mảnh khảnh, đôi mắt hí sắc lẹm liếc xéo vào trong phòng trước khi dâng lên một khay gỗ trắc đựng chén trà gốm nung cổ bốc khói nghi ngút. Mùi thơm nồng nàn của gừng già nướng và vị ngọt lịm của mật ong rừng tỏa ra ngào ngạt, nhưng dưới khứu giác nhạy bén thiên bẩm của một cô gái tá điền quanh năm gắn liền với đất đai phù sa, Út Mận lập tức ngửi thấy một mùi hương lạ lùng.
Đó là một mùi tỏi khét nhẹ, cực kỳ mỏng manh, lẩn khuất dưới hương gừng cay nồng.
"Mợ Cả bưng chén trà gừng mật ong này cho Cậu Cả uống đi," giọng Con Sen ngọt nhạt, nhưng đôi mắt hí của nó không rời khỏi cổ họng sưng tấy vết hằn đỏ của Út Mận. "Bà Hai nói sáng nay Cậu Cả lên cơn co giật dữ dội hao tổn thể lực, nên đặc biệt sai bếp chính sắc thang thuốc bổ dưỡng cốt này để bồi bổ cho cậu. Phải uống nóng mới có hiệu nghiệm."
Út Mận điềm tĩnh nhận lấy khay trà, khẽ gật đầu: "Để đó cho tôi. Cậu Cả đang ngủ mệt, lát nữa tỉnh dậy tôi sẽ cho uống."
"Bà Hai dặn phải uống ngay kẻo nguội, mất hết dược tính thuốc bổ," Con Sen bước dịch vào một bước, tai nó hơi nghiêng về phía sập giường như muốn nghe ngóng tiếng động. "Để con hầu hạ Cậu Cả uống luôn cho tiện."
"Tôi tự làm được. Cô lui ra ngoài đi," giọng Út Mận lạnh đi, mang theo uy quyền danh nghĩa của một mợ Cả chính thất.
Con Sen mím đôi môi mỏng dính đầy vẻ hậm hực, nhưng không dám cãi lệnh trước mặt Quản gia đang đi tuần phía xa. Nó lùi ra ngoài, khép hờ cánh cửa gỗ căm xe, nhưng Út Mận biết rõ, bóng đen của nó vẫn đang đứng nép sát bậu cửa sổ hành lang để nghe lén.
Út Mận bưng chén trà gốm nung cổ đi về phía sập giường. Mùi tỏi khét nhẹ bốc lên theo làn khói nóng càng lúc càng rõ rệt. Tim cô đập dồn dập. Cô nhớ lại những buổi đêm mưa giông trốn ra ngoài cù lao bái sư học y thuật với Thầy thuốc Nguyễn Văn Yên. Thầy Yên từng đốt một lượng nhỏ bột thạch thô thạch arsenic trên đĩa gốm để dạy cô nhận biết: "Thạch arsenic là chất độc không màu, không vị, nhưng khi nấu chung với nước sôi nóng sẽ giải phóng một lượng hơi độc cực nhỏ có mùi tỏi khét đặc trưng. Bọn điền chủ tàn ác thường dùng thạch thô này để đầu độc chậm đối thủ, khiến màng xương chân bị hoại tử tủy từ từ, dẫn đến bại liệt hoàn toàn mà không để lại dấu vết."
*Chén trà gừng mật ong này... chính là công cụ đầu độc chậm mà Bà Hai đã dùng suốt mười năm qua để bóp nghẹt đôi chân của Minh Thiện!*
Út Mận rùng mình. Cô lén rút chiếc trâm bạc thử độc giản dị giắt trên mái tóc tết hai bên ra. Chiếc trâm bạc ròng này là quà tặng bảo mệnh của Thầy Yên trao cho cô khi cô bước chân vào ngôi mộ hào môn nhà họ Trần. Dưới ánh sáng mờ nhạt của căn buồng u tối, cô nín thở, nhúng phần đầu trâm bạc vào lòng chén trà gừng mật ong nóng hổi.
Một giây... hai giây... ba giây...
Khi Út Mận rút chiếc trâm bạc ra, toàn bộ phần đầu trâm bạc ròng nhẵn bóng đã lập tức chuyển sang màu đen xám xịt, loang lổ như bị một lớp than củi dơ bẩn bám chặt. Chân tướng tội ác đầu độc chậm tàn bạo của Bà Hai Lê Thị Tuyết mười năm qua chính thức bị phơi bày hoàn toàn trước mắt cô dâu mới.
Nước mắt Út Mận suýt trào ra vì căm phẫn. Cô gái tá điền nghèo khổ chưa từng nghĩ lòng tham gia sản của con người lại có thể tàn độc đến mức bóp nghẹt sinh mệnh một đứa con trai độc đinh suốt mười năm ròng rã. Cô run rẩy định bưng chén trà đổ thẳng vào kẽ nứt của sàn gỗ căm xe để phi tang.
Nhưng ngay lập tức, một bàn tay to lớn, gân guốc từ trên sập giường lao ra, nắm chặt lấy cổ tay cô giữ lại. Minh Thiện đã ngồi dậy từ bao giờ. Đôi mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao rèn nguội dưới đêm trăng, anh nhìn chằm chằm vào chiếc trâm bạc đen xỉn trên tay cô, rồi lắc đầu đầy cảnh giác.
Thiện kéo tay cô lại gần, dùng ngón tay viết nhanh lên lòng bàn tay dính đầy mồ hôi lạnh của Út Mận:
"Tuyệt đối không được đổ đi! Con Sen đang rình mò bên ngoài cửa sổ. Nếu chén trà trống rỗng không có dấu vết uống, nó sẽ biết ngay liên minh của chúng ta đã phát hiện ra độc tố thạch thính. Bà Hai sẽ biết đường dây cung cấp thạch thô của lang băm Sáu Độc bị lộ, bà ta sẽ chuyển sang dùng các thủ đoạn tàn độc, trực diện hơn để sát hại hai đứa mình!"
Út Mận hoang mang viết lại: "Nhưng nếu không đổ đi, làm sao đánh lừa được nó? Cậu không thể uống thứ nước độc hại xương tủy này được!"
Minh Thiện nhìn chén trà gốm nung có vết nứt ngầm tinh vi. Khớp hàm anh bạnh ra, gương mặt nhợt nhạt hiện lên một vẻ quyết tuyệt tàn nhẫn. Anh giật lấy chén trà từ tay cô, đưa lên miệng.
Út Mận kinh hoàng định giật lại chén trà, nhưng Minh Thiện dùng ánh mắt sắc lạnh ra hiệu cho cô phải im lặng. Anh nâng chén trà, ngửa cổ uống một ngụm lớn, nhưng không hề nuốt xuống thực quản. Anh ngậm ngụm nước trà nóng tẩm thạch arsenic liều nhẹ trong khoang miệng, chịu đựng sự bỏng rát và mùi tỏi khét nồng nặc xộc thẳng lên hốc mũi.
Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa cửa sổ "cộc cộc" của Con Sen lại vang lên loảng xoảng, giọng nói hí hửng của nó truyền qua vách gỗ căm xe mỏng manh:
"Mợ Cả ơi, Cậu Cả đã uống thuốc bổ xong chưa để con vào dọn chén dâng lên Bà Hai bẩm báo?"
Minh Thiện lập tức đổ người về phía trước, giả vờ lên cơn co giật điên loạn dữ dội. Anh xô đổ chiếc xe lăn gỗ căm xe gài bẫy đặt sát sườn sập giường, tạo ra những tiếng động loảng xoảng vang dội để đánh lạc hướng. Trong khoảnh khắc ngã nhào ngụy trang đó, anh áp sát mặt vào chiếc ống nhổ bằng đồng thau giấu kín dưới gầm xe lăn, ngầm nhổ toàn bộ ngụm nước trà độc trong miệng ra ngoài, không để sót lại một giọt nào ngấm vào cơ thể.
Út Mận nhanh trí chạy ra mở cửa sổ, khóc lóc thảm thiết giả vờ hoảng hốt:
"Con Sen ơi! Mau vào đây giúp tôi với! Cậu Cả vừa uống xong chén trà gừng mật ong thì lên cơn co giật dữ dội, xô đổ cả xe lăn rồi!"
Con Sen nghe tiếng động loảng xoảng vội vã đẩy cửa bước vào. Khi thấy Minh Thiện đang nằm lăn lộn dưới sàn nhà dính đầy bụi bặm, miệng sùi bọt mép trắng dã, hai chân cứng đờ đờ đẫn không phản xạ, và chén trà gốm nung cổ đã trống rỗng nằm lăn lóc trên bàn tính gỗ căm xe, đôi mắt hí của nó ánh lên một tia thỏa mãn tột cùng.
Nó vờ vịt bước tới đỡ xe lăn lên, miệng rối rít:
"Chao ôi! Chắc tại Cậu Cả bị vía dữ của mợ Cả ám nặng quá nên thuốc bổ dưỡng cốt chưa kịp ngấm đã lên cơn điên rồi. Để con mang chén trà này về bếp chính rửa sạch, mợ Cả ráng dỗ dành cậu uống thêm nước ấm nha."
Con Sen nhanh chóng thu dọn chén trà trống rỗng mang đi để bẩm báo chiến tích cho Bà Hai Lê Thị Tuyết tại dãy nhà ngang. Khi bóng dáng tráo trở của nó khuất sau rặng bần hành lang, Út Mận vội vã đóng chặt cửa phòng gác, chạy lại bên cạnh Minh Thiện.
Cô đỡ anh ngồi dậy trên sập giường. Minh Thiện liên tục ho khan dồn dập, anh dùng nước lã súc miệng nhiều lần để tống khứ hoàn toàn dư lượng độc tố thạch thính còn sót lại trong kẽ răng. Lòng bàn chân anh nhói đau buốt nhói, màng xương chân dường như bị kích ứng nhẹ bởi hơi độc thạch thô xộc vào lúc nãy.
Út Mận xót xa nhìn chồng, cô vội vã lấy chiếc túi nhỏ chứa bột thạch xương bồ và vôi củ luôn giắt bên sườn áo bà ba thô ra, pha với chút nước ấm đưa cho anh uống để trung hòa độc tố khẩn cấp dạ dày.
"Cậu Cả... cậu mạo hiểm quá! Nếu ngụm trà độc đó vô tình nuốt phải một giọt, đôi chân cậu sẽ bị liệt thực sự vĩnh viễn không thể cứu vãn!" Út Mận nghẹn ngào nói, đôi bàn tay cô run rẩy khi lau mồ hôi lạnh trên trán anh.
Minh Thiện đón lấy chén nước vôi củ uống cạn, cảm giác bỏng rát thực quản nhẹ do tính kiềm giúp anh tỉnh táo trở lại. Anh nắm chặt lấy đôi bàn tay dính đầy bùn đất và thuốc nam của Út Mận, ánh mắt thâm trầm đầy dã tâm báo thù chợt dịu lại, thay thế bằng một lòng trung thành tuyệt đối dành cho người vợ xung hỷ:
"Tôi không mạo hiểm, chúng ta sẽ không thể sống sót qua nổi đêm nay. Bà Hai là kẻ thù nguy hiểm nhất trong bóng tối, bà ta có lang băm Sáu Độc cung cấp thạch thính định kỳ mười năm qua. Muốn lật đổ bà ta, chúng ta phải có bằng chứng thép về nguồn cung cấp độc dược này ngoài nội viện."
Anh viết nhanh lên tay cô bước tiếp theo của kế hoạch: "Vết thương đầu gối của em... chính là cái cớ hoàn hảo nhất. Sáng mai, em hãy dùng danh nghĩa mợ Cả bị thương nặng do quỳ sành để xin phép Ông Hội Đồng ra ngoài tìm hái thảo dược nam dược cù lao Phù Sa. Em phải tìm cách tiếp cận Thầy thuốc Yên để lấy công thức thuốc giải độc chân cho tôi, và điều tra xem lang băm Sáu Độc cất giấu sổ tay y học đen tối ở đâu."
Út Mận nhìn vết thương rách thịt đang rỉ máu ở đầu gối mình, cô khẽ gật đầu, ánh mắt lấp lánh một niềm tin kiên cường, dũng cảm của con gái tá điền Nam Bộ:
"Cậu yên tâm. Dù có phải lội qua đầm bùn lầy sâu hoắm đầm sen trắng hay đối mặt với lính tuần sương bạo lực của Cai Tổng Huỳnh Phú, tôi cũng sẽ mang bằng được thuốc giải về cứu đôi chân cậu đứng dậy đòi lại công lý bách tá điền!"
Chiều muộn, khi hoàng hôn đỏ quạch như máu trải dài trên dòng sông Tiền rộng lớn sóng gió, Út Mận bưng khay thuốc bắc rỗng bước ra khỏi buồng tối dãy nhà Tây hướng về phía bếp chính của dinh thự để sắc thang thuốc bổ dưỡng cốt tiếp theo ngụy trang mùi vị.
Nhưng ngay khi cô vừa bước chân vào gian bếp chính rực lửa than củi, cô bỗng khựng lại. Đứng nép sau rặng bần rậm rạp của bờ giếng ngọt nội viện, đôi mắt hí sắc lẹm của con hầu mật thám Con Sen đang theo dõi sát sao từng động thái, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của cô. Ánh nhìn tráo trở, rình mò của nó như một bóng ma vô hình khóa chặt lấy bóng dáng mộc mạc của mợ Cả dâu xung hỷ nghèo khổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!