Nhạc nềnShizima

U Trấn Đàn Cúng Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm trên dòng sông Tiền chưa kịp tan, hơi lạnh ẩm ướt của vùng sông nước miền Tây đã len lỏi qua những khe hở của cánh cửa gỗ căm xe đóng chặt, xộc thẳng vào căn buồng u tối của dãy nhà Tây. Út Mận giật mình tỉnh giấc. Cơn đau rát từ cổ họng truyền lên đại não khiến cô khẽ rên rỉ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào cổ, vết hằn đỏ sưng tấy do gọng kìm tay của Trần Minh Thiện đêm tân hôn vẫn còn đau nhức nhối. Cô quay sang nhìn phía giường căm xe khổng lồ. Gã chồng bại liệt của cô đã trở lại dáng vẻ nằm bất động như một xác chết từ bao giờ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà gỗ bám đầy bụi bặm, đờ đẫn và vô hồn như chưa từng có cuộc đấu trí sinh tử đêm qua.


Chưa kịp định thần, từ bên ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập rầm rập nện xuống nền gạch tàu lạnh ngắt, kèm theo tiếng chuông đồng khua lên những âm thanh u ám, rợn người.


"Rầm! Rầm!"


Cánh cửa buồng tối bị một lực mạnh bạo đạp văng ra. Ánh sáng ban mai yếu ớt tràn vào phòng, rọi thẳng lên gương mặt sắc sảo đầy dã tâm của Bà Hai Lê Thị Tuyết. Bà ta mặc bộ bà ba lụa màu đỏ thẫm sặc sỡ, cổ đeo chuỗi xích vàng lớn lấp lánh, đôi mắt xếch sắc lạnh quét qua cổ Út Mận, dừng lại rất lâu ở vết hằn đỏ sưng tấy.


"Chao ôi! Nhìn cái vết hằn trên cổ con nhỏ tá điền này kìa! Đúng là vía dữ sát phu mà!" Bà Hai Tuyết che miệng cười độc địa, rồi quay sang gã đàn ông gầy guốc đi bên cạnh. "Thầy cúng Ba Vạt xem, đêm qua Cậu Cả lên cơn co giật điên loạn dữ dội suýt chết tủy chân, chắc chắn là do vía của con nhỏ khắc phu này ám hại!"


Thầy cúng Ba Vạt mặc chiếc áo pháp vàng lòe loẹt, gương mặt hốc hác đầy vẻ ma mị gian manh. Gã khua thanh kiếm gỗ trừ tà lên không trung, miệng lẩm nhẩm những lời bùa chú quái dị, chiếc chuông đồng nhỏ trên tay gã kêu lên "leng keng" u uất. Gã trợn mắt nhìn Út Mận, gầm gừ:


"Vía dữ! Vía dữ tột cùng! Con nhỏ này mang mệnh sát phu, nếu không thực hiện 'Thủ tục Trừ tà xung hỷ' hành xác ngay lập tức tại chính điện, Cậu Cả họ Trần sẽ không sống qua nổi mùa trăng này!"


Út Mận run rẩy đứng dậy, hai tay cô instinctively ghìm chặt lấy ngực áo bà ba thô nâu sồng, nơi chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh đang giắt chặt như tấm lá chắn cuối cùng của danh nghĩa mợ Cả chính thất. Cô nhìn thẳng vào mắt Bà Hai Tuyết, cố nén cơn đau rát ở cổ họng, dõng dạc nói:


"Tôi là dâu xung hỷ cưới hỏi đàng hoàng, có khánh vàng của tổ tiên chứng giám. Đêm qua Cậu Cả chỉ bị phong hàn co giật nhẹ, tôi đã dùng thuốc nam sưởi ấm cho cậu. Bà Hai cớ gì lại dẫn thầy cúng vào đây hành hạ tôi tùy tiện?"


"Hỗn xược!" Bà Hai Tuyết quát lớn, gương mặt sắc sảo co giật đầy giận dữ. "Con nhỏ tá điền nghèo khổ gánh nợ truyền đời như mày mà dám lên mặt mợ Cả dạy đời tao sao? Quản gia Trần Trung đâu! Áp giải nó lên chính điện thờ tự cho tao!"


Quản gia Trần Trung lầm lũi bước vào, gương mặt nghiêm nghị máy móc thực thi mệnh lệnh. Hai tên lính tuần sương của Cai Tổng Huỳnh Phú lập tức xông vào khóa chặt hai tay Út Mận, lôi xộc cô đi dọc hành lang u tối hướng về phía chính điện thờ tự nhà họ Trần.


Chính điện thờ tự nhà họ Trần rộng lớn và u ám vô cùng. Những hàng cột gỗ lim đen bóng sừng sững nâng đỡ mái ngói âm dương cổ kính bám đầy rêu phong. Trên bàn thờ tổ tiên sơn son thếp vàng, khói hương nghi ngút tỏa ra mùi trầm u trầm, ngột ngạt. Ông Hội Đồng Trần Uy ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành bằng gỗ gụ lớn đặt giữa chính điện, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc ngà khói tỏa nghi ngút. Gương mặt bệ vệ, độc đoán của ông ta lạnh lùng như một pho tượng đá, không hề có một chút cảm xúc khi nhìn thấy đứa con dâu mới bị áp giải vào.


"Quỳ xuống!" Quản gia Trần Trung lớn tiếng quát.


Út Mận bị ép quỳ sụp xuống nền gạch tàu lạnh toát trước bệ thờ tổ tiên. Cổ họng cô nghẹn đắng, đôi mắt đen lánh đầy nghị lực kiên cường nhìn thẳng vào Ông Hội Đồng Trần Uy, cố tìm kiếm một sự công bằng pháp lý dòng họ:


"Thưa cha, con không hề phạm lỗi ăn cắp hay bất hiếu gia quy. Bà Hai vu cho con mệnh sát phu để ép con chịu cực hình hành xác, xin cha minh xét cho con dâu cả!"


Ông Hội Đồng Trần Uy gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc ngọc ngà xuống mặt bàn gỗ nghe "cạch" một tiếng lạnh lùng, giọng nói trầm đục độc tài vang lên:


"Gia pháp họ Trần mười hai điều quy định rõ: bất kỳ ai mang lại vận xui hại đến sinh mệnh người thừa kế dòng họ đều phải chịu phạt quỳ hương để tiêu trừ tà khí. Bà Hai là chánh quản nội vụ, việc trừ tà xung hỷ của con cứ để bà ta toàn quyền định đoạt. Đừng dùng cái miệng tá điền cãi lệnh gia quy!"


Nhận được sự dung túng ngầm của Ông Hội Đồng, Bà Hai Tuyết cười đắc thắng. Bà ta quay sang ra hiệu cho thầy cúng Ba Vạt. Ba Vạt lập tức bước tới trước bệ thờ phụ, cầm lấy hai chiếc đĩa gốm nung cổ lớn, thẳng tay đập mạnh xuống nền gạch tàu ngay trước đầu gối Út Mận.


"Xoảng! Xoảng!"


Những mảnh sành vỡ sắc nhọn, bén ngót văng tung tóe khắp nơi, tạo thành một đống mảnh sành dăm lởm chởm dính đầy bụi bặm dơ bẩn. Ba Vạt khua kiếm gỗ chỉ thẳng vào mặt cô dâu mới, giọng nói ma mị gầm rú:


"Quỳ lên đống mảnh sành này suốt ba canh giờ! Phải quỳ cho đến khi máu tươi chảy ra gột rửa sạch tà khí sát phu trên người mày, thần sông mới dung thứ cho đôi chân Cậu Cả!"


Út Mận nhìn đống mảnh sành lởm chởm sắc nhọn dính đầy cạnh bén dưới đất, tim cô đập liên hồi. Đây không phải là nghi lễ trừ tà, đây là cực hình bạo lực tàn bạo của Bà Hai nhằm hủy hoại đôi chân cô vĩnh viễn, biến cô thành một phế nhân câm lặng không thể giúp đỡ Minh Thiện. Cô cố gắng dùng danh nghĩa mợ Cả để lùi lại tự vệ:


"Cha! Gia pháp họ Trần chỉ quy định phạt quỳ hương, tuyệt đối không có điều luật nào bắt dâu con quỳ lên mảnh sành vỡ tự tàn hại thể xác dã man thế này!"


"Câm miệng!" Bà Hai Tuyết lớn tiếng cắt ngang, mắt xếch ngược đầy dã tâm. "Nghi lễ trừ tà do thầy cúng quyết định, mày không quỳ tức là muốn mưu sát chồng, muốn Trần gia tuyệt tự đúng không? Lính tuần đâu, đè nó quỳ xuống!"


Hai tên lính tuần sương Nguyễn Văn Hắc vạm vỡ xông lên, bóp chặt bả vai Út Mận đè mạnh xuống.


"Phập!"


Đầu gối Út Mận chạm mạnh vào đống mảnh sành vỡ sắc nhọn. Cơn đau nhói tột cùng, thấu xương tủy lập tức bùng nổ truyền thẳng lên đại não khiến toàn thân cô co rút dữ dội. Những mảnh sành bén ngót đâm xuyên qua lớp vải thô nâu sồng của chiếc quần bà ba cũ, cứa sâu vào da thịt đầu gối cô. Máu tươi đỏ thắm bắt đầu rỉ ra, nhanh chóng thấm đẫm vạt quần vải thô, loang lổ nhuộm đỏ cả những mảnh sành gốm nung dơ bẩn.


Út Mận cắn chặt môi đến rỉ máu để không thốt ra một tiếng rên rỉ van xin bẩn thỉu trước mặt kẻ thù. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán cô, gương mặt mộc mạc trở nên nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Nhưng đôi mắt đen lánh của cô gái tá điền cù lao Phù Sa không hề có một chút sợ hãi hay khuất phục. Cô ngẩng cao đầu, nắm chặt chiếc khánh vàng xung hỷ trong ngực áo, dùng ánh mắt rực lửa nghị lực nhìn thẳng vào gương mặt sắc sảo đầy dã tâm của Bà Hai Tuyết.


*Mình phải nhẫn nhịn chịu đựng... vì cha, vì bé Mơ... mình không được gục ngã ở đây!* Út Mận tự nhủ thầm trong cơn đau đớn thể xác cực hạn.


Thầy cúng Ba Vạt khua kiếm gỗ vòng quanh cô, lẩm nhẩm bùa chú ma mị, thỉnh thoảng lại rung chiếc chuông đồng sát tai cô tạo ra những âm thanh u ám rợn người. Bà Hai Tuyết nhìn vũng máu loang lổ dưới đầu gối Út Mận với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, bà ta ghé sát tai Ông Hội Đồng thì thầm đầy mưu mô.


Giữa lúc bầu không khí chính điện đang ngột ngạt tột cùng bởi bạo lực phong kiến và mê tín dị đoan bẩn thỉu, từ dãy hành lang nhà Tây bỗng vang lên tiếng bánh xe gỗ căm xe rít lên những âm thanh loảng xoảng, chói tai.


"Két... Két... rầm!"


Chiếc xe lăn gỗ căm xe bám đầy bụi bặm của Minh Thiện bất ngờ lao vút ra từ bóng tối hành lang chính điện. Minh Thiện ngồi trên xe, đầu tóc xõa tung rũ rượi che nửa gương mặt nhợt nhạt bợt bạt. Đôi mắt anh trợn ngược, đờ đẫn không tiêu cự, miệng sùi bọt mép trắng xóa, phát ra những tiếng gào thét điên loạn u uất như một con quái vật hoang dã:


"A... A... Giết! Giết hết bọn bay! Lửa... lửa cháy trên sông Tiền rồi!"


Cơn điên loạn đột ngột của Cậu Cả khiến toàn bộ gia nhân nội viện và lính tuần sương hoảng hốt dạt ra hai bên. Minh Thiện dùng lực cánh tay vai cực mạnh, quay cuồng bánh xe lăn lao thẳng vào giữa chính điện, xô đổ chiếc bàn cúng tế đặt đầy nhang đèn và vò rượu cúng của thầy cúng Ba Vạt.


"Rầm! Xoảng!"


Bàn cúng tế bị lật nhào, vò rượu gốm nung vỡ tan tành, nước rượu cúng đổ lê láng hòa cùng tàn nhang khói tỏa nghi ngút khắp nền gạch tàu. Thầy cúng Ba Vạt hoảng hốt lùi lại, nhưng Minh Thiện không dừng lại ở đó. Anh gào thét điên cuồng, giả vờ co giật dữ dội, xô đổ cả chiếc xe lăn gỗ căm xe gài bẫy nhào xuống đất.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột độ khi mọi người đang dồn mắt vào cơn điên của Cậu Cả, Minh Thiện bò trườn cực nhanh trên sàn nhà gỗ dơ bẩn bám đầy bụi bặm. Đôi bàn tay to lớn, gân guốc của anh ngầm hốt lấy một nắm bột vôi củ (CaO) nung chín từ chiếc hũ sành phong thủy đặt góc cột chính điện, thẳng tay hất mạnh vào mắt thầy cúng Ba Vạt đang đứng sát bên cạnh.


"Á! Mắt tôi! Mắt tôi cháy rồi!"


Ba Vạt hét lên một tiếng đau đớn dã man, buông rơi thanh kiếm gỗ trừ tà, hai tay ôm chặt lấy đôi mắt đang bị bột vôi phản ứng với nước mắt tỏa nhiệt lượng cao bỏng rát dữ dội. Gã ngã nhào xuống đất, lăn lộn khóc lóc thảm thiết giữa vũng rượu cúng dơ bẩn.


Minh Thiện tiếp tục màn kịch điên loạn xuất sắc, anh bò trườn đến bên cạnh Út Mận, hai tay co quắp lại giả vờ co giật đập phá điên cuồng, xô đổ toàn bộ đống mảnh sành vỡ xung quanh đầu gối cô văng ra xa, giải vây hoàn toàn cực hình quỳ mảnh sành cho vợ.


"Cậu... Cậu Cả lên cơn điên cắn người rồi! Mau giữ Cậu Cả lại!" Bà Hai Tuyết hoảng hốt hét lớn, lùi lại sau lưng lính tuần sương tránh né.


Ông Hội Đồng Trần Uy đứng bật dậy khỏi chiếc ghế bành, chiếc tẩu thuốc bằng ngọc ngà trên tay ông ta run rẩy dữ dội. Đôi mắt độc đoán, tàn ác của ông ta không nhìn vào thầy cúng Ba Vạt đang gào khóc đau đớn dưới đất, mà xoáy sâu đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm vào đứa con trai bại liệt mười năm qua.


*Tại sao nó bại liệt chân mà lực vai cánh tay lại mạnh mẽ dứt khoát đến thế? Tại sao cơn điên của nó lại bộc phát đúng lúc nghi lễ trừ tà quỳ mảnh sành đang thi hành?*


Sự nghi ngờ tột cùng dâng cao trong tâm trí Ông Hội Đồng Trần Uy khi ông ta nhìn vào đôi mắt đờ đẫn không tiêu cự nhưng ẩn chứa một tia sắc lạnh dã tâm của đứa con trai phế nhân đang ôm chặt lấy cô dâu tá điền giữa chính điện đẫm máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!