Nhạc nềnShizima

Bóng Tối Phòng Tân Hôn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm khi chiếc kiệu hoa tiến vào cổng dinh thự nhà hội đồng, nơi giông bão tăm tối đang chờ đón cô dâu mới.


Chiếc kiệu hoa lắc lư rồi hạ rầm xuống nền gạch tàu lạnh ngắt của dãy hành lang nhà Tây. Tiếng đòn kiệu tre nện xuống sàn đá nghe khô khốc như tiếng nắp quan tài sập xuống. Út Mận ngồi bên trong, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo bà ba lụa gấm thêu hoa nhạt – chiếc áo cưới trớ trêu mà bà mối Bảy Lé đã ném cho cô trước khi bước xuống xuồng. Ngực cô phập phồng, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng khi nghe tiếng xích sắt ở cổng lớn dinh thự Trần gia loảng xoảng khép lại, cắt đứt hoàn toàn con đường rút lui của cô gái tá điền mười tám tuổi.


"Mợ Cả xung hỷ tới rồi! Đưa mợ vào buồng Cậu Cả mau đi, trễ giờ lành trừ tà của Bà Hai phạt roi cả lũ bây giờ!"


Giọng nói lanh lảnh, lạnh lùng của con hầu gián điệp tên Sen vang lên bên ngoài kiệu. Tấm màn che bằng vải đỏ cũ kỹ, bốc mùi ẩm mốc bị một bàn tay thô bạo giật phắt ra. Út Mận nín thở bước ra ngoài. Đôi chân trần của cô chạm vào nền gạch tàu lạnh toát của dãy nhà Tây biệt lập, cái lạnh xộc thẳng lên màng xương, làm cô rùng mình. Xung quanh cô, những bức tường gạch kiên cố quét vôi xám xịt án ngữ như những phiến đá mộ khổng lồ. Ánh hoàng hôn đỏ quạch ngoài bến sông Tiền chỉ còn là một vệt sáng yếu ớt, mỏng manh lọt qua những khe cửa gỗ căm xe được đóng chặt bằng những thanh chốt lớn.


Không có pháo hồng, không có tiếng cười nói chúc tụng, cũng không có bóng dáng của một hôn lễ hào môn thực sự. Chỉ có những ánh mắt lạnh lẽo, đầy khinh miệt của đám gia nhân nội viện đang đứng nép dưới bóng tối hành lang. Họ nhìn cô – một đứa con gái tá điền nghèo khổ gánh nợ truyền đời, bị bán vào đây làm con cờ xung hỷ thế mạng cho gã chồng bại liệt điên dại.


Con hầu Sen đi trước, tay cầm cây đèn dầu hỏa bốc khói khét lẹt, dẫn Út Mận đi sâu vào dãy hành lang u tối của nhà Tây. Càng đi sâu, mùi thuốc bắc càng nồng nặc. Đó là một thứ mùi vị ngột ngạt, đắng ngắt của rễ cây mốc, mùi lưu huỳnh nồng hắc của những thang thuốc bắc sắc dở, hòa quyện với mùi nhang muỗi âm u tạo nên một bầu không khí chết chóc bao trùm khắp các gian phòng.


"Vào đi. Từ nay đây là buồng của mợ và Cậu Cả. Nhớ hầu hạ cho chu đáo, Cậu Cả mà lên cơn điên cắn xé thì mợ tự chịu lấy, đừng có gào thét làm động đến chính điện."


Con hầu Sen nhếch mép cười độc địa, đẩy mạnh vai Út Mận vào trong phòng. Cánh cửa gỗ căm xe dày nặng phía sau lập tức bị đóng sầm lại, tiếng chốt gỗ gài ngoài vang lên một tiếng "cạch" lạnh lùng. Út Mận bị nhốt vào bóng tối.


Căn buồng u tối của Cậu Cả Trần Minh Thiện rộng lớn nhưng lạnh lẽo vô cùng. Ánh trăng mờ nhạt từ cửa sổ gỗ bị chặn bởi các thanh sắt lớn chỉ đủ rọi sáng một góc nhỏ sàn nhà dơ bẩn bám đầy bụi bặm. Mùi thuốc bắc ở đây nồng nặc gấp mười lần ngoài hành lang, như một tấm lưới vô hình siết chặt lấy lồng ngực Út Mận, khiến cô ho khan vài tiếng nhỏ. Cô lùi lại sát cánh cửa gỗ, hai bàn tay instinctively tìm kiếm chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh đang giắt chặt trong ngực áo bà ba lụa gấm cũ. Chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh, cô như thấy lại gương mặt già nua đẫm máu của cha – ông Tư Đất, và tiếng khóc xé lòng của em gái bé Mơ dưới gậy bọc đồng của bọn cai tuần Huỳnh Báo.


"Phải sống... mình phải sống để gửi thuốc về cứu cha..." Út Mận cắn chặt môi, tự nhủ thầm.


Cô cố gắng điều chỉnh thị giác để nhìn rõ mọi vật trong phòng. Ở góc phòng phía Tây, chiếc giường cổ khổng lồ làm bằng gỗ căm xe đen bóng đứng sừng sững như một nấm mộ gỗ. Ngay sát bên cạnh giường là chiếc xe lăn gỗ căm xe cổ kính bám đầy bụi bặm, các khớp lò xo bằng sắt rỉ sét xám xịt. Trên giường, có một bóng người đang nằm bất động dưới lớp chăn gấm màu đỏ sẫm.


Út Mận run rẩy tiến lại gần từng bước một. Đôi chân trần của cô không gây ra một tiếng động nào trên nền gạch tàu lạnh ngắt. Cô nhìn thấy gương mặt của người chồng xung hỷ. Dưới ánh trăng mờ, Trần Minh Thiện hiện ra với gương mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt đến đáng sợ, làn da trắng bợt bạt của một kẻ không thấy ánh mặt trời suốt mười năm ròng rã. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung che nửa gương mặt, đôi môi mỏng dính tái nhợt không một chút huyết sắc.


Bỗng nhiên, cơ thể Minh Thiện bắt đầu co giật dữ dội. Đầu anh ngoẹo sang một bên, hai tay co quắp lại, miệng phát ra những tiếng rên rỉ u uất, điên loạn như một con thú hoang bị thương nặng. Anh liên tục đập đầu vào thành giường gỗ căm xe nghe "bôm bốp".


"Cậu... Cậu Cả! Cậu có sao không?"


Út Mận hoảng hốt, lòng nhân ái của một cô gái tá điền trỗi dậy vượt qua nỗi sợ hãi. Cô nghĩ anh đang lên cơn co giật điên loạn do bệnh tật tủy xương hành xác tàn bạo. Cô vội vã lao tới, quỳ sụp bên mép sập giường gỗ, hai tay vươn ra định giữ lấy bả vai gầy guốc của anh để ngăn anh tự làm tổn thương mình.


Nhưng ngay khoảnh khắc đôi bàn tay chai sần của Út Mận vừa chạm vào bờ vai của Minh Thiện, cơn co giật điên loạn của anh đột ngột dừng lại một cách kỳ dị.


Trước khi Út Mận kịp nhận ra có điều gì bất thường, một lực cánh tay cực mạnh, rắn chắc như gọng kìm sắt rèn nguội bất ngờ vươn ra từ dưới lớp chăn gấm. Minh Thiện chộp lấy hai cổ tay cô, dùng lực vai tàn bạo kéo xốc cô xuống sập giường căm xe dơ bẩn.


"Á..."


Tiếng hét của Út Mận bị dập tắt ngay lập tức trong cổ họng. Minh Thiện lật người đè nghiến lấy cô. Một bàn tay to lớn, lạnh ngắt và đầy vết chai sần của anh bóp chặt lấy chiếc cổ thon thả của Út Mận, ghim chặt cô xuống mặt sập gỗ cứng cáp. Lực cánh tay của anh mạnh mẽ tột cùng, hoàn toàn không phải là sức lực của một phế nhân bại liệt mười năm qua.


Út Mận trợn tròn mắt kinh hoàng. Dưới khoảng cách cực gần, mái tóc xõa của Minh Thiện rơi xuống gương mặt cô, mang theo mùi thuốc bắc nồng nặc và mùi sắt lạnh lùng. Đôi mắt anh không hề đờ đẫn, điên loạn như lời đồn đại của bách tính cù lao Phù Sa. Đó là một đôi mắt sắc lạnh như dao cạo, thâm trầm, dã tâm và ngập tràn sát khí tột cùng của một kẻ đi săn trong bóng đêm.


"Ai sai mày tới đây?" Giọng nói của Minh Thiện vang lên bên tai cô – một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn tỉnh táo và sắc bén. "Bà Hai? Hay tên Cai Tổng Huỳnh Phú? Nói!"


Bàn tay anh siết chặt hơn. Khí quản của Út Mận bị bóp nghẹt, lồng ngực cô nóng rát như lửa đốt, oxy trong phổi cạn kiệt nhanh chóng. Cô cố gắng há miệng thở dốc nhưng chỉ nhận lại sự đau đớn tột cùng từ khớp cổ. Đôi bàn tay cô instinctively vung vẩy, cào cấu vào bắp tay rắn chắc của anh để tìm kiếm sự sống, nhưng cơ thể anh vững chãi như một bức tường đá căm xe, không hề lay chuyển.


Cái chết đang cận kề trong gang tấc. Trong cơn giãy giụa sinh tử tột cùng, đôi chân trần dính bùn đất của Út Mận đạp mạnh vào giường, cơ thể cô uốn cong lên để chống cự. Đùi và bắp chân cô va chạm mạnh vào hai chân của Minh Thiện đang đè lên người cô.


Ngay trong khoảnh khắc va chạm đó, một luồng điện xẹt qua tâm trí Út Mận.


Là một cô gái tá điền quanh năm lao động chân tay chân trần dính bùn đất, cô vô cùng nhạy cảm với các phản xạ cơ bắp. Đôi chân của một người bại liệt thực sự mười năm qua phải bị teo tủy, các cơ thịt phải mềm nhũn, lạnh ngắt và hoàn toàn không có lực nâng đỡ. Nhưng bắp đùi và bắp chân của Minh Thiện đang đè chặt lên chân cô lúc này lại cực kỳ cứng cáp, gân guốc cuồn cuộn gồng lực để khóa chặt mọi chuyển động của cô dưới sập giường.


*Đôi chân này... không hề bị liệt! Anh ta đang gồng lực thực sự!*


Phát hiện chấn động này nổ tung trong đầu Út Mận như một tia sét giữa đêm giông bão sông nước Tiền Giang. Gã Cậu Cả bại liệt điên dại chờ chết thực chất là một thiên tài mưu mô đang giả bệnh bại liệt mười năm qua để ẩn mình tránh bị đầu độc sát hại!


Út Mận ngừng cào cấu bắp tay anh. Cô biết, nếu cô tiếp tục vùng vẫy bằng sức mạnh thể chất, cô chắc chắn sẽ bị anh bóp gãy cổ chết nghẹt ngay trên chiếc giường căm xe này mà không một ai hay biết. Cô phải dùng trí tuệ để đàm phán giành đường sống.


Cô cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng của ngón tay, ngầm chỉ xuống bắp chân đang gồng lực của anh, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh đầy sát khí của Minh Thiện. Cô khẽ mấp máy môi, không phát ra tiếng động lớn mà chỉ dùng khẩu hình miệng và hơi thở yếu ớt rỉ ra từ cổ họng bị bóp nghẹt:


"Cậu... chân của cậu... không hề... bị liệt..."


Ánh mắt Minh Thiện lập tức co rút lại. Sát khí trong mắt anh dâng cao tột đỉnh, bàn tay bóp cổ cô siết chặt thêm một nấc chí mạng. Bí mật lớn nhất cuộc đời anh – bí mật mà anh đã dùng mười năm ròng rã chịu đựng tủi nhục, đòn roi và độc dược thạch tín để che giấu – nay lại bị một đứa con gái tá điền mười tám tuổi phát hiện ngay trong đêm tân hôn.


"Mày biết quá nhiều rồi." Minh Thiện ghé sát tai cô, giọng nói lạnh thấu xương tủy. "Kẻ giữ bí mật tốt nhất chỉ có người chết."


Út Mận cảm thấy mắt mình bắt đầu nhòe đi, những đốm đen lấp lóe xuất hiện trước mặt cô. Nhưng tinh thần kiên cường của con gái tá điền cù lao không cho phép cô gục ngã. Cô dùng ngón tay bấm mạnh vào chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh giắt trong áo gấm cũ, cảm nhận góc nhọn của nó đâm vào da thịt đau nhói để giữ vững sự tỉnh táo tột cùng. Cô dùng chút hơi tàn cuối cùng, thì thầm sát bên tai anh:


"Tôi... tôi biết y thuật giải độc... Tôi ngửi thấy... mùi thạch thính... trong chén thuốc bắc của cậu... Tôi không phải... người của Bà Hai... Tôi gả vào đây... chỉ để cứu cha tôi..."


Lời nói đứt quãng của Út Mận như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn khát máu của Minh Thiện.


Bàn tay đang bóp cổ cô khựng lại một nhịp. Minh Thiện nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt đỏ bừng vì nghẹt thở của Út Mận. Anh nhìn thấy sự kiên cường, dũng cảm và một trí tuệ sắc sảo phi thường lấp lánh trong đôi mắt đen lánh kia – hoàn toàn không có vẻ sợ hãi hèn nhát của một con mồi chờ chết.


"Mày nói mày biết y thuật giải độc? Mày biết có thạch thính trong thuốc của tao?" Minh Thiện nới lỏng lực tay bóp cổ ra một chút, nhưng vẫn ghim chặt cô xuống sập giường gỗ căm xe gài bẫy. "Một đứa con gái tá điền dơ bẩn chân trần dính bùn đất như mày thì biết cái thá gì về y học triều đình?"


Út Mận ho sặc sụa, hít lấy hít để từng ngụm không khí ngột ngạt mùi thuốc bắc để hồi sức. Cổ họng cô đau rát như bị cào xé, vệt hằn đỏ sâu bộc lộ rõ rệt trên làn da trắng mộc mạc của cô dâu mới. Cô cắn răng chịu đau, giọng nói thì thầm nhưng điềm tĩnh vô cùng:


"Tôi là học trò của Thầy thuốc Nguyễn Văn Yên ẩn sĩ cù lao. Tôi ngửi thấy mùi tỏi khét nhẹ đặc trưng của thạch arsenic liều nhẹ lẫn trong khói thuốc bắc sắc dở trong buồng này. Đôi chân của cậu... tuy có thể cử động được ban đêm, nhưng cơ thịt đang bị tê tủy từ màng xương do tác dụng phụ của độc dược tẩm suốt mười năm qua. Nếu không có y thuật châm cứu đả thông kinh lạc và bột vôi củ kết tủa của tôi... chân của cậu sẽ liệt thực sự trong vòng ba năm tới."


Minh Thiện sững sờ. Lần này, anh thực sự bị chấn động. Những gì cô nói hoàn toàn chính xác với tình trạng sức khỏe thực tế mà anh đang gánh chịu. Đôi chân anh tuy đi lại được ban đêm nhưng màng xương chân đang bị hủy hoại từ bên trong, đau nhức tột cùng mỗi khi gió chướng muối mặn thổi về.


"Mày muốn gì?" Minh Thiện gặng hỏi, tay vẫn đặt trên cổ cô phòng bị.


Út Mận nhìn thẳng vào mắt anh, đưa ra khế ước liên minh bóng tối sinh tử:


"Tôi giữ bí mật đôi chân cho cậu. Tôi dùng y thuật giải độc tố thanh lọc màng xương chân cho cậu phục hồi sức mạnh thể chất hoàn toàn. Đổi lại, cậu phải dùng thế lực Cậu Cả nhà hội đồng để bảo vệ gia đình tá điền của tôi khỏi nợ nần khống và sự bức hại bạo lực của Bà Hai Lê Thị Tuyết ngoài cù lao. Chúng ta lập liên minh trong bóng tối buồng Tây này... để cùng nhau sống sót qua cạm bẫy nội viện."


Minh Thiện nhìn chằm chằm vào cô dâu xung hỷ mộc mạc của mình suốt một lúc lâu. Trong căn buồng u tối ngập tràn mùi thuốc bắc lạnh lẽo, một liên minh bóng tối ngầm giữa mợ Cả tá điền thông minh sắc sảo và cậu Cả vương giả mưu mô dã tâm chính thức được thiết lập, thắp lên tia sáng đầu tiên cứu rỗi cuộc đời của hai linh hồn cô độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!