Nhạc nềnShizima

Trạm Gác Sông Tiền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy bọc đồng của Quản gia Trần Trung gõ mạnh rầm rập vào cánh cửa buồng tối. Âm thanh khô khốc ấy dội thẳng vào lòng căn buồng dãy nhà Tây, phá nát bầu không khí đặc quánh mùi thuốc bắc và máu tươi vừa tạm lắng. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn nến sáp ong rừng sắp tắt, Út Mận đứng khựng lại. Sát lồng ngực phập phồng của cô, cuốn sổ sách mật nội viện – chứng cứ nợ khống năm ngàn thúng lúa của tá điền cù lao Phù Sa – đang được giấu chặt dưới lớp áo bà ba thô dính máu.


"Mở cửa! Mợ Cả có nghe thấy không? Thư ký Phong và tôi có lệnh của Bà Hai phải vào kiểm kê ngay lập tức!" Giọng Quản gia Trung oang oang từ phía ngoài hành lang, mang theo sự nôn nóng và lạnh lùng của kẻ thực thi gia pháp phong kiến.


Út Mận nhìn nhanh về phía sập giường căm xe. Trần Minh Thiện đang nằm sấp, tấm lưng rộng lớn của anh rách nát sau năm lằn roi da trâu ngâm nước muối ban chiều, lớp lá sống đời xanh mướt vừa được cô đắp lên vẫn còn rỉ nhựa chát. Đôi mắt anh đột ngột mở ra trong bóng tối, không còn vẻ đờ đẫn của kẻ điên loạn mà sắc lạnh như dao găm. Anh khẽ gật đầu, dùng ngón tay chỉ xuống sàn nhà gỗ căm xe dơ bẩn, nơi vết máu đen hôi tanh mùi độc tố thạch thính vừa rỉ ra từ màng xương chân anh.


Cô hiểu ý. Kế hoạch ngụy trang hiện trường giả phải được kích hoạt ngay lập tức. Út Mận nhanh tay bốc một nắm tro bếp mịn dính đầy muội than từ chiếc túi vải mà con Nhài vừa mang đến, chà xát thật mạnh lên các kẽ hở của tấm ván sàn gỗ lỏng lẻo dưới gầm giường để hấp phụ hoàn toàn lớp dầu mỡ và dấu vân tay của cô khi lục lọi hòm rương đêm qua. Tiếp đó, cô lết đôi chân tập tễnh với đầu gối dập nát rách thịt do cực hình quỳ sành ban sáng, cố tình bước đến bên niêu thuốc bắc sắc dở đã vỡ vụn dưới sàn gạch tàu.


"Cạch!"


Út Mận kéo mạnh chốt cửa gỗ. Ánh sáng từ cây đèn bão dầu hỏa trên tay Quản gia Trần Trung ập vào, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt nhưng cương nghị của cô. Ngay phía sau ông ta, Thư ký Phong đứng nép dưới bóng tối hành lang, đôi mắt hí sắc lẹm sau cặp kính cận dày cộp quét nhanh khắp căn phòng như một con rắn rình mồi.


"Có chuyện gì mà Quản gia và Thư ký lại kéo lính tuần sương đến buồng Cậu Cả giữa đêm khuya khoắt thế này?" Út Mận cất giọng lạnh lùng, một tay cô giắt chặt chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh sát ngực áo làm vật bảo mệnh.


Thư ký Phong không thèm chào hỏi, gã lách người bước qua Út Mận, xộc thẳng vào phòng. Mũi gã hếch lên, hít hà mùi thuốc bắc nồng nặc đang bốc lên từ vũng nước đen ngòm dưới sàn nhà. Gã nhìn chằm chằm vào những mảnh gốm nung vỡ vụn của niêu thuốc bắc sắc dở nằm lăn lóc bên cạnh sập giường căm xe.


"Mợ Cả sắc thuốc kiểu gì mà để vỡ niêu đổ tháo thế này?" Phong lạnh giọng hỏi, ánh mắt dừng lại ở những vệt đen loang lổ dính trên quần áo lụa gấm của Minh Thiện.


"Cậu Cả nửa đêm lên cơn co giật điên loạn, đập phá đồ đạc làm vỡ niêu thuốc sắc dở." Út Mận điềm tĩnh trả lời, đôi bàn tay thô ráp dính đầy muội than tro bếp khẽ siết chặt. "Nước thuốc bắc đen đặc dính đầy bã thuốc đổ vấy lên người cậu ấy. Tôi chưa kịp dọn dẹp thì các người đã gõ cửa đòi vào. Chẳng lẽ việc Cậu Cả lên cơn điên cũng cần Thư ký Phong phải đích thân đến kiểm kê sao?"


Thư ký Phong nhíu mày. Gã tiến lại gần sập giường, cúi người quan sát kỹ vết bẩn trên áo Minh Thiện. Mùi cam thảo đất và thạch xương bồ đắng ngắt từ nước thuốc bắc vỡ loang lổ đã ngụy trang hoàn hảo cho mùi máu đen hôi tanh của độc tố thạch thính rỉ ra từ vết roi da trâu trên lưng anh. Gã nghi ngờ đưa ngón tay quệt thử một vệt nước đen dưới sàn, định đưa lên mũi ngửi thì Minh Thiện đột ngột rú lên một tiếng kinh hoàng.


"Ma! Có ma bóp cổ tôi! Đi ra! Đi ra hết!"


Minh Thiện gào thét điên cuồng, cơ thể lực lưỡng của anh co giật dữ dội trên sập giường, tay chân quẫy đạp làm nước thuốc bắc đen ngòm bắn tung tóe lên mặt và áo dài trắng của Thư ký Phong. Gã thư ký hèn nhát hoảng sợ thét lên một tiếng, vội vàng lùi lại mấy bước, dùng khăn tay lau rối rít những vệt thuốc bắc dơ bẩn dính trên mặt kính cận.


"Cậu Cả điên loạn thế này thì kiểm kê cái nỗi gì!" Quản gia Trần Trung ái ngại nhìn vũng nước thuốc dơ bẩn và vẻ hung hãn giả vờ của Minh Thiện. Ông ta quay sang Phong: "Thư ký Phong xem, hòm xiểng đồ đạc vẫn nguyên vẹn bám đầy bụi tro bếp dưới gầm giường, chắc không có kẻ trộm nào lẻn vào đây đâu. Cậu Cả đang lên cơn co giật, chúng ta ở lại lâu e là không tiện."


Thư ký Phong dù vô cùng tỉ mỉ và nghi ngờ sợi tóc ngụy trang trên rương sắt bị đứt ban chiều, nhưng trước hiện trường giả vỡ niêu thuốc bắc đen đặc loang lổ và cơn điên loạn gớm ghiếc của Minh Thiện, gã không thể tìm ra bất kỳ chứng cứ vân tay hay vết máu lạ nào. Gã hậm hực nhìn Út Mận một lượt từ đầu đến chân, rồi hất hàm bảo lính tuần sương rút lui.


"Được rồi. Mợ Cả lo mà dọn dẹp cho sạch sẽ. Nếu để Bà Hai biết buồng dãy nhà Tây dơ bẩn thế này, mợ không gánh nổi gia pháp đâu." Phong lạnh lùng buông câu đe dọa rồi cùng Quản gia đóng chặt cửa buồng rời đi.


Khi tiếng gậy bọc đồng và tiếng bước chân lính tuần sương khuất hẳn nơi cuối hành lang dãy nhà Tây, Út Mận quỳ sụp xuống sàn gạch tàu lạnh ngắt. Đầu gối dập nát của cô nhói lên đau đớn tột cùng, máu tươi từ vết thương rách thịt ban sáng lại rỉ ra, hòa cùng nước thuốc bắc đen ngòm dưới sàn. Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, vội vàng rút cuốn sổ sách mật nội viện từ sát ngực áo ra, giấu kỹ vào mật đạo dưới gầm giường gỗ căm xe.


Thế nhưng, nguy hiểm thực sự mới chỉ bắt đầu.


Trên sập giường, Minh Thiện đột ngột ngưng tiếng gào thét giả vờ. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên vầng trán nhợt nhạt. Năm vết roi da trâu ngâm nước muối tàn bạo trên lưng anh sưng tấy đỏ lựng, nhưng đáng sợ hơn cả là đôi chân bại liệt giả vờ của anh bắt đầu co rút dữ dội. Chất độc thạch thính thạch arsenic liều nhẹ mà Bà Hai đầu độc anh suốt mười năm qua, nay gặp chấn thương đòn roi tàn khốc kích thích, đã bắt đầu ngược dòng phát tán dữ dội vào màng xương chân.


"Thiện... Cậu Cả! Chân cậu sao thế này?" Út Mận hốt hoảng lết lại gần, bàn tay cô chạm vào bắp chân anh và cảm thấy nó lạnh ngắt như đồng thau chết, các thớ cơ co giật liên hồi dưới lớp da xám xịt.


Minh Thiện nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ nanh, anh dùng ngón tay run rẩy viết nhanh lên lòng bàn tay cô theo quy ước 'Mật nghị bóng đêm': "Độc thạch thính phát tán... nhói buốt tận tủy xương... tôi không khống chế được cơ chân nữa..."


Út Mận bàng hoàng. Cô biết nếu độc tố thạch thính này ngấm sâu vào màng xương chân trong vòng ba canh giờ mà không có thuốc giải khẩn cấp, đôi chân của Minh Thiện sẽ bị hoại tử chết tủy thực sự, vỏ bọc bại liệt giả vờ của anh sẽ biến thành bi kịch tàn phế vĩnh viễn. Túi bột thạch xương bồ và vôi củ giắt bên sườn cô chỉ là chất giải độc khẩn cấp cho dạ dày, hoàn toàn vô dụng trước lượng độc tố khổng lồ đang tàn phá thần kinh vận động màng xương chân anh lúc này.


"Tôi phải đi tìm Thầy thuốc Nguyễn Văn Yên ngoài cù lao." Út Mận viết lại vào tay anh, ánh mắt đen lánh ngập tràn sự quyết tuyệt kiên cường. "Chỉ có thầy mới có công thức thuốc giải độc thạch thính màng xương chân cho cậu."


Minh Thiện bóp chặt lấy cổ tay cô, nét chữ run rẩy của anh viết vội vàng: "Nguy hiểm... Bà Hai đã cho lính tuần sương phong tỏa bến sông Tiền... Anh Tư Lôi kéo xe riêng đang rình rập ngoài cổng... em đi là tự nộp mạng..."


"Nếu tôi không đi, cậu sẽ chết tủy chân thực sự!" Út Mận nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh đang mờ đi vì đau đớn của chồng. Lời hứa bảo vệ mạng sống cho anh đêm tân hôn và tình cảm đồng minh sinh tử hoạn nạn có nhau suốt những ngày qua đã biến thành một sợi dây liên kết máu thịt mạnh mẽ trong lòng cô gái tá điền mười tám tuổi. "Cậu đã liều mạng đỡ cho tôi năm roi chí mạng ở chính điện. Lần này, mạng của cậu, để Út Mận tôi đi giành lại!"


Cô dứt khoát gỡ tay anh ra, khoác vội chiếc nón lá cũ rách và giắt con dao găm lá lúa tự vệ vào cạp quần bà ba thô dính máu. Út Mận lết đôi chân tập tễnh đau đớn bước ra cửa sau buồng tối, nương theo bóng tối rặng bần lách ra lối cổng phụ dinh thự hội đồng.


Đêm khuya, sương mù Nam Bộ giăng lối lạnh buốt. Ngay khi Út Mận vừa bước chân ra khỏi cổng phụ dinh thự hướng về phía chợ cù lao, một bóng đen gầy guốc bám theo sát phía sau. Đó chính là anh Tư Lôi – người kéo xe riêng cho gia đình hội đồng, kẻ đã bị Bà Hai mua chuộc bằng những đồng bạc hoa xòe Đông Dương để làm mật thám theo dõi hành tung tìm thuốc của cô.


Tiếng bánh xe kéo nện lộc cộc trên đường đất đỏ ngoằn ngoèo bám đuôi cô như một bóng ma di động. Út Mận không quay đầu lại, nhưng khứu giác nhạy bén của con nhà tá điền đã ngửi thấy mùi dầu hỏa thắp đèn bốc lên từ chiếc xe kéo phía sau. Cô biết mình đang bị bám đuôi gắt gao. Nếu cô đi thẳng ra bến đò ngang sông Tiền để gặp Thầy Yên, Tư Lôi sẽ lập tức báo cho cai tuần Huỳnh Báo bắt giữ cô về tội trốn khỏi nội viện.


"Mình phải cắt đuôi hắn tại chợ cù lao." Út Mận thầm tính toán trong đầu.


Cô cố tình bước đi tập tễnh, chậm rãi hướng về phía Chợ cù lao sông Tiền. Chợ đêm miền sông nước lúc này đã bắt đầu có vài sạp hàng thắp đèn dầu chuẩn bị đón ghe bầu chở thóc lúa cập bến. Út Mận lách người vào những con hẻm nhỏ chằng chịt, sầm uất đầy rơm rạ và các sạp rau quả dơ bẩn ven sông. Đây chính là địa bàn quen thuộc mà cô đã lao động sinh sống từ nhỏ.


Út Mận áp dụng phương pháp 'Cắt đuôi xe kéo' một cách nhịp nhàng. Cô cố ý đi vào lối sạp gạo của chị Ba Cám – người thương nhân chợ quê luôn căm ghét nhà hội đồng vì thuế gạo quá cao. Chị Ba Cám đang dọn dẹp các bao lúa mùa dưới ánh đèn bão mờ nhạt, vừa nhìn thấy Út Mận tập tễnh dính máu bước vào liền hiểu ý ngay.


"Mợ Cả! Lại bị bọn tay sai bám đuôi hả? Vào đây lẹ lên!" Chị Ba Cám thì thầm, nhanh tay gạt tấm rèm lụa che khuất lối ngõ sau sạp gạo.


Út Mận nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo bà ba gấm thêu hoa nhạt của mợ Cả, ngầm tráo đổi lấy chiếc áo bà ba đen mộc mạc cũ kỹ của tá điền do chị Ba Cám đưa cho để ngụy trang thân phận. Cô lách nhanh ra lối ngõ sau chật hẹp, dẫn thẳng ra bến sông Tiền hoang vắng khuất sau rặng bần tối tăm.


Phía trước sạp gạo, anh Tư Lôi vẫn kiên nhẫn đứng đợi bên chiếc xe kéo bọc đệm da cũ dính đầy bụi đường, đôi mắt đảo liên tục đầy cảnh giác mà không hề biết rằng mợ Cả xung hỷ đã cắt đuôi hắn hoàn hảo bằng chiếc áo bà ba đen ngụy trang.


Út Mận chạy thục mạng ra bến sông Tiền trước dinh thự. Đêm giông bão sông nước nổi sóng lớn, gió chướng thổi mạnh mang theo vị mặn chát của phèn mặn xâm nhập làm rít lên những tiếng ghê rợn qua rặng bần hoang vắng. Cô lội xuống đầm bùn lầy lội sâu ngang đầu gối, tìm thấy chiếc xuồng ba lá nhỏ cũ rách của gia đình tá điền mình đang giấu dưới rặng bần.


Đầu gối dập nát mưng mủ của cô chạm vào nước sông mặn chát, cơn đau rát buốt tột cùng xộc thẳng lên màng xương khiến cô suýt ngất lịm đi trong bùn tối. Út Mận nghiến chặt răng, dùng hết sức lực bắp tay vai đẩy chiếc xuồng ba lá lướt ra dòng nước sông Tiền rộng lớn sóng gió.


Cô sử dụng kỹ năng 'Chèo xuồng ba lá lách rạch mặn ban đêm' một cách điêu luyện. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần nắm chặt lấy dầm chèo bằng gỗ sao già dẻo dai, khua nhẹ mái chèo không gây ra một tiếng động loảng xoảng nước nào. Cô khéo léo điều khiển chiếc xuồng ba lá nương theo dòng triều ròng đang chảy xiết, thả trôi xuồng tự nhiên ẩn mật dưới những đám lục bình trôi nổi để tránh sự phát hiện của lính tuần gác bến.


Thế nhưng, dòng sông Tiền đêm nay không hề yên bình.


Cai tuần Huỳnh Báo – tay sai hung hãn của Cai Tổng Huỳnh Phú – đang chỉ huy một đội lính tuần sương bạo lực rà soát gắt gao mặt sông trên chiếc xuồng máy công suất lớn bọc đồng. Bà Hai từ dãy nhà ngang đã ngầm ra lệnh cho hắn phải chặn đứng mọi ngả đường thủy ra vào cù lao Phù Sa để ngăn cản tá điền trốn thuế và chặn đứng nguồn tiếp tế thảo dược của Út Mận.


"Tách!"


Một luồng ánh sáng hẹp, sắc lạnh từ chiếc đèn bão bọc vải đen đục lỗ nhỏ trên xuồng máy của Huỳnh Báo bất ngờ quét mạnh qua mặt sông Tiền, rọi thẳng vào những đám lục bình trôi nổi sát rặng bần. Tiếng máy nổ của xuồng tuần sương kêu xình xịch dồn dập, xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm giông bão.


Út Mận giật mình, cô vội vàng nằm rạp người xuống lòng xuồng ba lá dơ bẩn, kéo những nhánh lá bần mục nát đè lên người để ngụy trang. Trái tim cô đập liên hồi dồn dập dưới lồng ngực phập phồng sát bên chiếc khánh vàng xung hỷ. Luồng ánh sáng sắc lạnh của đèn bão quét sát sườn mui xuồng ba lá của cô, chỉ cách một gang tay.


"Có động tĩnh gì phía rặng bần kia không?" Tiếng quát hung hãn của Cai tuần Huỳnh Báo vang lên trên sông nước, át cả tiếng sóng vỗ rì rào.


"Dạ không có thưa Đại ca, chỉ là mấy đám lục bình trôi sông thôi!" Tiếng tên lính tuần sương Nguyễn Văn Hắc đáp lại từ phía mũi xuồng máy.


Út Mận thở phào nhẹ nhõm khi chiếc xuồng máy tuần tra lướt qua. Cô nhanh chóng ngồi dậy, dùng lực vai chèo mạnh để đưa xuồng vượt qua sông chính hướng về phía con rạch nhỏ dẫn đến chùa Linh Thứu cổ tự – nơi Thầy Yên đang lánh nạn.


Thế nhưng, đúng lúc cô định chèo thẳng qua sông chính thì tai biến thiên nhiên ập đến. Cơn bão mặn triều cường dâng cao đột ngột, gió chướng thổi ngược chiều mạnh mẽ tạo ra những con sóng lớn cao hàng mét cuồn cuộn đổ về từ phía cửa biển. Dòng nước sông Tiền dâng phèn mặn chát chao đảo dữ dội, cuốn phăng chiếc xuồng ba lá nhỏ nhoi của cô ra giữa dòng nước xoáy.


"Rắc!"


Một con sóng lớn đánh mạnh vào mạn xuồng khiến chiếc xuồng ba lá bị nghiêng hẳn một góc ba mươi độ, nước sông mặn chát tràn vào lòng xuồng ngập đến mắt cá chân. Đầu gối dập nát của Út Mận bị va đập mạnh vào thành xuồng gỗ, vết thương rách thịt hở lại rách miệng chảy máu tươi loang lổ. Cơn đau đớn thể xác cực hạn khiến đôi tay cô run rẩy, chiếc đèn bão dự phòng đặt ở mũi xuồng bị hất văng xuống lòng sông sâu hoắm, tắt ngúm trong bóng tối tăm.


Giữa dòng nước xoáy gầm thét và sương mù dày đặc, Út Mận hoàn toàn mất phương hướng. Cô không còn đèn thắp sáng, đầu gối chảy máu rã rời thể lực, chiếc xuồng ba lá bị hư hại nhẹ bên mạn sườn đang chìm dần dưới sức nặng của nước phèn mặn tràn vào.


Đúng lúc cô đang gồng hết chút sức lực vai cuối cùng để giữ vững dầm chèo gỗ sao, từ phía sau rặng bần tối tăm, tiếng còi xuồng máy của lính tuần sương lại vang lên dồn dập, rú còi báo động xé lòng. Luồng ánh sáng hẹp của chiếc đèn bão tuần đêm quét mạnh trở lại, khóa chặt lấy bóng dáng mộc mạc áo bà ba đen dính đầy bùn đất của cô gái tá điền đang chao đảo giữa sóng lớn sông Tiền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!