Nhạc nềnShizima

Nhựa Sống Đồi Sen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rả rích ngoài hiên dãy nhà Tây của dinh thự hội đồng Trần Uy chưa bao giờ dứt hẳn. Đêm Nam Bộ xưa mang theo cái lạnh ẩm ướt, luồn qua những kẽ lá bần sát mép sông Tiền, xộc thẳng vào căn buồng u tối ngập tràn mùi thuốc bắc nồng nặc. Trên sập giường gỗ căm xe cổ kính, ngọn nến sáp ong rừng bảo mật – thứ sáp ong nguyên chất cháy không khói, không mùi mà anh Ba Khỏe đã mạo hiểm gửi vào cho Út Mận qua ống tre truyền thư – bập bùng tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo. Thứ ánh sáng ấy chỉ đủ soi rõ hai bóng người đang nương tựa vào nhau giữa bốn bức tường gạch lạnh lẽo, nhưng lại là tấm lá chắn duy nhất bảo vệ họ khỏi những cặp mắt rình mò của lính tuần đêm ngoài hành lang.


Út Mận cắn chặt môi đến bật máu. Cơn đau từ năm vết roi da trâu ngâm nước muối tàn bạo của Nguyễn Văn Hắc ban chiều vẫn đang cày xé tấm lưng trần mảnh khảnh của cô. Mỗi nhịp thở, lớp vải thô của chiếc áo bà ba nâu sồng dính bết máu lại cọ xát vào da thịt hở, mang theo cái buốt nhói thấu tận tâm can. Thế nhưng, cô gái tá điền mười tám tuổi ấy không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đôi mắt đen lánh đầy nghị lực của cô lúc này chỉ đổ dồn vào tấm lưng rộng lớn của Trần Minh Thiện.


Cậu Cả nhà hội đồng đang nằm sấp, bờ vai gân guốc vốn khoác lụa gấm vương giả giờ đây nát bươm, rỉ máu loang lổ hòa cùng thứ dịch vàng rỉ ra từ màng xương chân bị độc tố thạch tín tàn phá suốt mười năm. Năm lằn roi chí mạng mà anh đã liều mình chắn cho cô trong phiên tòa gia pháp tại chính điện đang sưng tấy lên, đỏ lựng và hôi tanh mùi muối mặn.


Út Mận run rẩy quỳ xuống bên sập giường. Đầu gối cô dập nát, rách thịt chảy mủ do cực hình quỳ sành quỳ hương ban sáng, mỗi lần dịch chuyển là một lần máu tươi lại loang ra trên nền gạch tàu lạnh ngắt. Cô gạt nước mắt, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần nhẹ nhàng mở bọc lá sống đời và lá bỏng mà cô đã lén thu gom từ dãy nhà ngang dành cho gia nhân ban chiều. Nhựa sống đời mát lạnh nhưng đầy vị chát đắng khi giã nát chính là thứ thần dược thực tế duy nhất giúp ngụy trang vết thương đòn roi, làm khô miệng vết rách và ngăn chặn nhiễm trùng phèn mặn dơ bẩn.


"Cậu Cả... tôi bôi thuốc cho cậu. Sẽ buốt lắm, cậu ráng chịu đựng..." Út Mận thì thầm, giọng khản đặc vì khói nhang chính điện.


Ngay khi lớp nhựa cây sống đời đầu tiên chạm vào màng thịt hở trên lưng Minh Thiện, cơ thể gã đàn ông lực lưỡng ấy co rút dữ dội. Các thớ cơ trên vai anh gồng cứng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán nhợt nhạt. Nhưng anh không hề bật ra tiếng kêu nào. Đôi bàn tay gân guốc bóp chặt lấy thành sập gỗ căm xe đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, phát ra tiếng kêu răng rắc nhỏ. Trong bóng tối u uất, anh khẽ quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh thâm trầm dã tâm nhìn thẳng vào cô. Sự nghi kỵ sâu sắc giữa kẻ đi săn và con mồi đêm tân hôn dường như đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu ngầm thầm lặng sau biến cố hoạn nạn có nhau.


Anh khẽ nâng người lên bằng lực cánh tay vai săn chắc, đưa bàn tay thô ráp nắm lấy tay cô. Theo quy ước "Mật nghị bóng đêm" để tránh tai mắt nghe lén qua vách gỗ mỏng, Thiện dùng ngón tay cái viết nhanh những nét chữ quốc ngữ lên lòng bàn tay Út Mận. Da thịt chạm vào nhau, cái buốt giá của đêm mưa dường như bị hơi ấm từ lòng bàn tay hai người xua tan phần nào.


"Em tự bôi thuốc cho mình đi. Lưng em cũng bị đánh rách rồi."


Út Mận lắc đầu, viết lại vào lòng bàn tay anh: "Tôi là con nhà tá điền, da thịt trâu bò chịu quen rồi. Cậu Cả là thân ngọc ngà, lại đỡ cho tôi năm roi chí mạng. Để tôi làm sạch vết thương cho cậu trước, kẻo độc tố thạch thính trong xương chân bị kích thích phát tán thì vô phương cứu chữa."


Minh Thiện nhìn cô, ánh mắt thâm trầm dịu lại một tia ấm áp hiếm hoi. Út Mận tỉ mẩn dùng tà áo thô lau sạch những giọt máu đen hôi tanh rỉ ra từ lòng bàn chân anh, rồi khéo léo đắp lớp lá sống đời xanh mướt lên những vết roi rách thịt trên vai anh. Nhựa cây ngấm vào da thịt, xoa dịu cơn bỏng rát của nước muối gia pháp, mang lại một luồng sinh khí nhỏ nhoi giữa căn buồng u tối.


Đột nhiên, tiếng gõ cửa gấp gáp nhưng cực nhẹ vang lên ba nhịp ngắn từ phía hành lang Tây. Đó là ám hiệu của con Nhài.


Út Mận nhanh chóng kéo chăn gấm che khuất tấm lưng đắp thuốc của Minh Thiện, thổi tắt ngọn nến sáp ong rồi nhẹ nhàng lết đôi chân tập tễnh ra mở hé cửa. Con Nhài luồn nhanh vào phòng như một bóng ma, gương mặt nhỏ nhắn gầy guốc nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Trên trán cô hầu gái trung thành vẫn còn vết sẹo rách da chảy máu do gánh tội thay cho mợ Cả ban chiều, mủ vàng bết vào làn tóc rối.


"Mợ Cả ơi! Nguy to rồi!" Nhài thở hổn hển, giọng run rẩy thì thầm sát tai Út Mận. "Thư ký Phong... gã phát hiện ra rương sổ sách bên dãy nhà Đông có dấu hiệu bị động. Sợi tóc ngụy trang gã giắt trên nắp rương đã bị đứt làm đôi. Gã đang điên cuồng lục soát các hòm tài liệu và ráo riết tra hỏi gia nhân giặt giũ con Tấm về những vết bẩn lạ trên quần áo của Cậu Cả ban đêm!"


Tim Út Mận đập lệch một nhịp. Sổ sách mật nội viện – chứng cứ thép chứng minh khoản nợ khống năm ngàn thúng lúa của tá điền cù lao Phù Sa – hiện đang được giấu dưới tấm ván sàn gỗ lỏng lẻo ngay dưới gầm sập giường căm xe này. Nếu Thư ký Phong lần theo dấu vết tìm đến đây, không chỉ gia đình cô ngoài cù lao bị đẩy vào đường chết, mà cả mạng sống của cô và Minh Thiện cũng sẽ bị Bà Hai Lê Thị Tuyết tước đoạt ngay trong đêm.


"Phong là kẻ nhút nhát nhưng cực kỳ tỉ mỉ về chi tiết." Minh Thiện khẽ thốt lên từ bóng tối sập giường, giọng khàn đặc nhưng đầy vẻ lạnh lùng, mưu lược. "Hắn chắc chắn sẽ dùng bột tro hoặc dầu hỏa để đối chiếu dấu vết vân tay trên các góc rương sắt. Chúng ta phải xóa sạch dấu vết trước khi hắn dẫn lính tuần sương đột kích vào đây."


Út Mận nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh sắc sảo sinh ra từ lao động nông nghiệp. Cô quay sang con Nhài: "Nhài, em ra bếp ngay lập tức. Tìm cho tôi một ít tro bếp mịn, loại tro củi nhuyễn nhất dưới đáy lò sắc thuốc bắc. Mang vào đây cho tôi, nhanh lên!"


Con Nhài gật đầu lia lịa rồi lẻn ra ngoài bến sông. Trong lúc chờ đợi, Út Mận lết đôi chân đau nhức xuống gầm giường căm xe dơ bẩn. Cô cạy tấm ván sàn gỗ lỏng lẻo, lôi cuốn sổ sách mật nội viện bọc da dê cũ kỹ ra ngoài. Đôi mắt đen lánh của cô lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ. Cô biết Thư ký Phong sẽ không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, và vết máu rỉ ra từ vết roi da trâu trên áo của Minh Thiện chính là cái bẫy chết người thứ hai.


Ít phút sau, con Nhài quay lại với một túi vải nhỏ đựng đầy tro bếp mịn dính đầy muội than. Út Mận đón lấy túi tro, đôi bàn tay thô ráp thoăn thoắt bôi đều bột tro mịn lên khắp các góc rương sắt dưới gầm giường và các kẽ hở của tấm ván sàn gỗ lỏng lẻo. Tro bếp mịn có tính kiềm cao và khả năng hút dầu cực mạnh, khi chà xát lên bề mặt gỗ và sắt sẽ hoàn toàn hấp phụ lớp dầu mỡ tự nhiên từ dấu vân tay của Út Mận để lại khi cô lục lọi đêm qua, trả lại một bề mặt bám bụi mịn tự nhiên như chưa từng có người chạm vào.


"Mợ Cả, còn vết máu trên áo của Cậu Cả thì sao? Con Tấm đã lờ mờ nhìn thấy vết máu đen hôi tanh khi thu gom đồ giặt ban chiều." Nhài lo lắng hỏi.


Minh Thiện nhíu mày, lực cánh tay gồng lên bóp chặt thành giường: "Vết máu đen đó mang theo mùi độc tố thạch thính phát tán. Nếu Phong ngửi thấy hoặc mang đi thử nghiệm bằng nước vôi, hắn sẽ biết tôi đang dùng thuốc giải độc màng xương chân."


Út Mận nhìn quanh căn buồng u tối ngập tràn mùi thuốc bắc nồng nặc. Một kế hoạch ngụy trang vết thương và đánh lạc hướng thông minh lập tức hình thành trong trí óc cô. Cô chỉ tay vào niêu thuốc bắc sắc dở đang đặt trên bếp than nguội ở góc phòng.


"Nhài, em giúp tôi bê niêu thuốc bắc đó lại đây. Chúng ta sẽ dựng một hiện trường giả vỡ niêu thuốc bắc sắc dở." Út Mận dứt khoát ra lệnh. "Tôi sẽ cố ý làm vỡ niêu thuốc bắc ngay trên sập giường và sàn gỗ căm xe. Nước thuốc bắc đen đặc, đắng ngắt chứa đầy bã thuốc bám dính sẽ ngụy trang hoàn hảo cho mọi vết máu đen rỉ ra từ màng xương chân của Cậu Cả. Khi Phong hỏi, chúng ta cứ nói Cậu Cả lên cơn điên loạn ban đêm, đập phá niêu thuốc làm đổ vấy lên quần áo và sàn nhà."


Con Nhài hiểu ý, vội vàng bê niêu thuốc bắc đen đặc lại gần giường. Út Mận cắn răng chịu đựng cơn đau rách thịt ở đầu gối, cô cầm lấy niêu đất nung, cố ý đập mạnh xuống góc sập giường gỗ căm xe.


"Xoảng!"


Tiếng đất nung vỡ vụn vang lên khô khốc giữa đêm tĩnh lặng. Nước thuốc bắc đen ngòm, đặc quánh lập tức loang lổ khắp mặt sập gỗ, thấm đẫm vào những sợi vải lụa dính máu trên áo của Minh Thiện và chảy tràn xuống những kẽ hở của sàn nhà gỗ dơ bẩn. Mùi đắng ngắt, nồng nặc của cam thảo đất và thạch xương bồ bốc lên, át đi hoàn toàn mùi máu tanh và mùi độc tố thạch thính hôi tanh.


Út Mận nhanh chóng dùng bã thuốc bắc đen đặc chà xát lên những vết máu khô trên áo của Minh Thiện, biến chúng thành những vệt ố vàng đen loang lổ của nước thuốc sắc dở. Cô vừa hoàn tất việc dọn dẹp các mảnh gốm vỡ nứt ngầm thì tiếng bước chân nện rầm rập từ phía hành lang dãy nhà Đông đã dồn dập vọng lại.


Ánh đèn bão dầu hỏa quét những luồng sáng hẹp, sắc lạnh qua khe cửa sổ gỗ căm xe đóng chặt. Tiếng gậy bọc đồng của Quản gia Trần Trung khua loảng xoảng đầy uy quyền phong kiến địa chủ, đi kèm là giọng nói hống hách, mưu xảo của Thư ký Phong vang lên ngay trước cửa buồng tối:


"Mở cửa! Bà Hai có lệnh siết chặt kiểm kê đột xuất toàn bộ đồ đạc và sổ sách trong buồng Cậu Cả để phòng ngừa tá điền lén lút tuồn thảo dược cấm vào nội viện mưu hại gia chủ!"


Út Mận nín thở, cô vội vàng giấu cuốn sổ sách mật bọc da dê sát lồng ngực phập phồng bên cạnh chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh dính máu đòn roi làm vật bảo mệnh. Đôi bàn tay cô dính đầy bột tro mịn và bã thuốc bắc đen đặc, nhịp tim đập dồn dập dập dồn dưới lớp áo bà ba rách vai rỉ máu.


Bà Hai Lê Thị Tuyết đã ra lệnh siết chặt sợi dây thòng lọng kiểm kê, dồn liên minh bóng tối vào chân tường ngay trong đêm u tối này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!