Nhạc nềnShizima

Sổ Nợ Khống Tá Điền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa dầm Nam Bộ rả rích rơi trên những mái ngói âm dương rêu phong của dinh thự Hội đồng Trần Uy, hòa cùng tiếng gió chướng rít qua rặng bần ven sông Tiền, tạo nên một bản nhạc u trầm, lạnh lẽo. Căn buồng u tối dãy nhà Tây lúc này ngập tràn mùi đắng ngắt của các thang thuốc bắc sắc dở, mùi nhang muỗi âm u và cả mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ hai tấm lưng tơi tả sau trận đòn roi gia pháp tàn bạo ban chiều.


Út Mận cắn chặt môi, cố nén cơn nhói buốt thấu màng xương ở đầu gối trái đang rách thịt chảy mủ vàng do cực hình quỳ sành sáng nay. Cô run rẩy gài chặt chiếc chốt gỗ căm xe của cánh cửa buồng, rồi lết đôi chân trần tập tễnh tiến về phía sập giường gỗ. Từ trong túi áo bà ba vải thô dính đầy máu và nước muối, Út Mận lấy ra ngọn nến sáp ong rừng bảo mật mà anh trai Ba Khỏe đã lén gửi vào cho cô qua ống tre truyền tin. Cô thắp ngọn nến lên. Ánh sáng vàng nhạt, ấm áp tỏa ra, cháy dịu nhẹ mà không hề để lại một vệt khói hay mùi hương nồng nào có thể lọt qua khe cửa, tránh được sự rình mò gắt gao của lính tuần đêm Ba Trợn ngoài hành lang.


Dưới ánh nến mờ ảo, Trần Minh Thiện đang nằm sấp trên sập gỗ căm xe cổ kính, tấm lưng rộng lớn vốn khoác chiếc áo lụa gấm vương giả giờ đây rách nát tả tơi, dính chặt vào những mảng thịt da rách rưới đẫm máu. Năm lằn roi da trâu ngâm nước muối tàn bạo của Nguyễn Văn Hắc đã cày nát vai lưng anh, máu tươi đỏ thẫm hòa cùng dịch vàng rỉ ra loang lổ. Thế nhưng, gương mặt tuấn tú nhợt nhạt của Cậu Cả vẫn đờ đẫn, đôi mắt khép hờ không tiêu cự, giữ nguyên vỏ bọc của một phế nhân bại liệt điên loạn.


Út Mận quỳ xuống bên sập giường, nước mắt phù sa mộc mạc không kìm được mà tuôn rơi lã chã trên đôi gò má dính đầy bụi đất hầm rượu. Cô lấy ra nắm lá sống đời và lá bỏng giã nát mà cô đã lén thu gom từ dãy nhà ngang dành cho gia nhân ban chiều. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của con gái tá điền run rẩy, nhẹ nhàng gạt những sợi vải lụa dính máu ra khỏi vết thương trên lưng chồng.


"Cậu Cả... tôi bôi thuốc cho cậu. Sẽ buốt lắm, cậu ráng chịu đựng..." Út Mận thì thầm, giọng run lên vì xót xa.


Ngay khi lớp nhựa cây sống đời mát lạnh nhưng đầy vị chát chạm vào màng thịt hở, cơ thể Minh Thiện co rút dữ dội. Các thớ cơ trên vai anh gồng cứng lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán. Nhưng anh không hề bật ra một tiếng rên rỉ nào. Đôi bàn tay gân guốc của anh bóp chặt lấy thành sập gỗ căm xe đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, phát ra tiếng kêu "răng rắc" nhỏ. Trong bóng tối u uất, anh khẽ quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh thâm trầm dã tâm nhìn thẳng vào Út Mận. Sự nghi kỵ sâu sắc giữa kẻ đi săn và con mồi đêm tân hôn dường như đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu ngầm thầm lặng và lòng tin tưởng tuyệt đối sau biến cố hoạn nạn có nhau.


"Em... cũng bị đánh. Tự bôi thuốc cho mình đi." Minh Thiện khẽ thốt ra những lời đứt quãng, giọng khản đặc vì khói nhang chính điện.


"Tôi không sao. Vết thương của cậu nặng hơn, cậu đã đỡ cho tôi năm roi chí mạng..." Út Mận nghẹn ngào, vừa khéo léo đắp thuốc lên các vết rách rỉ máu trên vai anh, vừa dùng vạt áo bà ba thô lau đi những giọt máu đen hôi tanh đang rỉ ra từ màng xương chân của Minh Thiện. Đó là dấu hiệu của độc tố thạch thính (thạch arsenic) liều nhẹ mà Bà Hai Lê Thị Tuyết đã đầu độc anh suốt mười năm qua, nay bị kích thích phát tán dữ dội sau chấn thương đòn roi.


Khi vết thương trên lưng tạm thời được dịu lại nhờ nhựa lá sống đời, Minh Thiện khẽ nâng người lên bằng lực cánh tay vai săn chắc cực mạnh của mình. Anh nghiêng người, đưa tay xuống dưới gầm sập giường gỗ căm xe dơ bẩn, cạy nhẹ một tấm ván sàn gỗ lỏng lẻo nằm sát vách tường. Từ bên trong mật đạo tối tăm, anh lôi ra một cuốn sổ tay bọc da dê cũ kỹ, bám đầy bụi bặm và mạng nhện, rồi đặt nó vào lòng bàn tay Út Mận.


"Đây là cuốn sổ sách mật nội viện của mẹ tôi – Bà Cả Cao Thị Huệ quá cố – lưu giữ từ mười lăm năm trước." Đôi mắt Minh Thiện rực lên một tia sáng sắc lạnh dưới ánh nến sáp ong. "Mẹ tôi đã ngầm ghi chép lại toàn bộ các giao dịch tài chính và sản lượng lúa ruộng thực tế của tá điền cù lao Phù Sa trước khi bà bị Bà Hai đầu độc sát hại. Em hãy dùng nó để đối chiếu."


Út Mận bàng hoàng đón lấy cuốn sổ cổ kính. Ký ức về những ngày lam lũ ngoài đồng ruộng, về tấm lưng còng rạp gánh nợ của cha già ông Tư Đất và đôi mắt sợ hãi của bé Mơ khi bị bọn cai tuần đe dọa siết nợ ập về, thôi thúc cô phải tìm ra sự thật. Cô mở cuốn sổ ra, dưới ánh sáng ngọn nến sáp ong rừng ấm áp, Út Mận bắt đầu sử dụng Trí tuệ thiên bẩm đọc hiểu sổ sách kế toán siêu tốc của mình.


Đôi mắt đen lánh đầy nghị lực của Út Mận lướt nhanh như gió qua từng trang giấy bản ố vàng dính đầy bụi thời gian. Cô không cần dùng đến bàn tính, chỉ cần nhìn qua các cột số liệu chữ nho cổ và chữ quốc ngữ thời kỳ đầu, bộ não thiên tài của cô gái tá điền đã tự động ghi nhớ và tái hiện lại toàn bộ sơ đồ con số nợ nần phức tạp. Cùng lúc đó, cô sử dụng Quy trình đối soát sổ nợ hai chiều mà Minh Thiện đã âm thầm dạy cô trong buồng tối ban đêm. Cô đối chiếu số lượng thúng lúa tá điền nộp thực tế được ghi trong sổ mật của Bà Cả với cuốn sổ nợ khống hiện tại của Thư ký Phong mà cô đã nhìn lướt qua ban chiều khi bị lính tuần sương áp giải lên chính điện.


Ngón tay thon thả của Út Mận gõ nhịp nhàng lên mặt sập gỗ căm xe, nhẩm tính cực nhanh:


"Năm Kỷ Mùi, tá điền cù lao Phù Sa nộp thực tế ba ngàn hộc lúa mùa... Nhưng trong sổ nợ hiện tại của Thư ký Phong lại ghi nhận nợ tồn đọng thêm một ngàn hộc thóc thuế mặn. Năm Canh Thân, thiên tai bão lụt sông Tiền tràn đê, Bà Cả đã ký lệnh miễn thuế tô ruộng cho mười hộ tá điền nghèo, có đóng dấu triện đồng đỏ... Nhưng Thư ký Phong và Bà Hai lại ngụy tạo chữ ký giả, tính lãi suất kép lên gấp mười lần..."


Càng đọc, hơi thở của Út Mận càng dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo bà ba thô dính máu. Đôi mắt cô trợn tròn đầy kinh hoàng trước chân tướng sổ nợ khống tá điền bẩn thỉu của nhà hội đồng.


"Cậu Cả..." Út Mận run giọng, ngước nhìn Minh Thiện. "Toàn bộ khoản nợ khổng lồ trói buộc ba thế hệ tá điền cù lao Phù Sa suốt ba mươi năm qua hoàn toàn là nợ khống! Thư ký Phong đã dùng các thủ thuật kế toán bẩn thỉu để tự ý nâng lãi suất khống lên gấp mười lần. Tổng số nợ khống chênh lệch mà chúng ngụy tạo để siết đất đai của tá điền lên tới năm ngàn thúng lúa mùa!"


"Năm ngàn thúng lúa..." Minh Thiện nhếch mép nở nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai, sắc lạnh. "Đó chính là sợi xích vô hình mà cha tôi và Bà Hai dùng để bóp nghẹt nguồn sống của tá điền, biến các người thành nô dịch truyền đời và cưỡng đoạt đất đai cù lao. Đây chính là tử huyệt tài chính của Bà Hai nội viện."


Út Mận căm hờn bóp chặt nắm tay, các vết thương trên lưng cô như nóng rực lên vì phẫn nộ: "Chúng ta phải sửa lại cuốn sổ này! Tôi sẽ dùng mực mật mã viết đè lên để xóa nợ cho cha tôi và tá điền ngay lập tức!"


"Không được!" Minh Thiện nhanh chóng vươn cánh tay gân guốc giữ chặt lấy cổ tay Út Mận. Ánh mắt anh thâm trầm đầy nét cảnh giác. "Em định dùng bút mực viết thẳng vào sổ nợ gốc sao? Thư ký Phong là kẻ cực kỳ tỉ mỉ và nhạy cảm với các con số. Chỉ cần một vết mực lệch, một nét chữ mới, hắn sẽ phát hiện ra sổ sách bị lục soát ngay lập tức. Lúc đó, cả liên minh của chúng ta sẽ bị vạch trần trước khi kịp dâng chứng cứ lên bô lão Ông Cả Tô."


Út Mận khựng lại, cô nhận ra sự nôn nóng của mình suýt chút nữa đã làm hỏng đại sự. Cô hít một hơi thật sâu, điều hòa lại nhịp thở điềm tĩnh sinh ra từ lao động nông nghiệp quê hương. Cô dùng ngón tay thon thả, tỉ mẩn sao chép lại toàn bộ các con số chênh lệch nợ khống, các tọa độ địa giới bị ngụy tạo và danh sách ba mươi hộ tá điền cù lao lên một mảnh giấy bản nhỏ, rồi giấu chặt sát lồng ngực phập phồng bên cạnh chiếc khánh vàng xung hỷ mỏng manh làm vật bảo mệnh.


Đôi mắt cô nhức mỏi đỏ hoe, nước mắt chảy ròng ròng vì phải tập trung trí não tột độ dưới ánh nến sáp ong mờ nhạt thâu đêm suốt sáng. Nhưng trong lòng cô lúc này, một ngọn lửa công lý rực cháy đang dần xua tan đi bóng tối u trầm của dinh thự hội đồng.


Trong lúc đó, tại gian phòng ghi chép sổ sách kế toán của dãy nhà Đông, Thư ký Phong đang ngồi bên bàn làm việc dưới ánh đèn bão dầu hỏa bập bùng. Gã thanh niên thư sinh gầy gò đeo kính cận dày cộp, tay luôn dính vệt mực xanh tàu đang cầm chiếc bàn tính gỗ trắc gạt đi gạt lại kêu "lách cách" đầy lo âu. Gã đứng dậy, cầm đèn bão tiến về phía chiếc rương sắt lớn nơi cất giữ các khế ước nợ gốc của tá điền cù lao Phù Sa.


Phong nheo mắt nhìn vào khe khóa rương sắt bám đầy bụi bặm. Đột nhiên, gã khựng lại, gương mặt xám ngoét đầy vẻ hoang mang. Sợi tóc ngụy trang mỏng manh mà gã lén giắt vào khe nắp rương để phòng hờ kẻ trộm... đã bị đứt làm đôi, rơi rụng xuống đất từ lúc nào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!