Quỳ Gối Đêm Tuyết: Sự Hèn Mọn Của Kẻ Hắc Ám
Dưới làn nước xanh bích ấm áp của Hồ Băng Tinh Linh, Diệp Tuyết Vân khẽ động đậy hàng mi dài còn vương những hạt nước li ti. Đôi mắt xanh băng của nàng từ từ mở ra, sâu thẳm và tĩnh lặng như đáy vực ngàn năm.
Cảm giác đầu tiên truyền đến đại não không phải là cơn đau buốt xương tủy quen thuộc của chứng "Xương tủy đóng băng", mà là một luồng nhiệt lượng ấm áp, ôn nhu chảy xuôi khắp các kinh mạch. Nàng khẽ vẫy nhẹ tay, một luồng ma lực hệ băng tinh khiết, mạnh mẽ hơn trước gấp mười lần lập tức dao động xung quanh, ngưng tụ thành những tinh thể băng nhỏ lơ lửng trên mặt nước.
Tam cấp. Nàng đã thực sự bứt phá giới hạn Nhất cấp phế vật, tiến thẳng lên Trung cấp băng hệ.
Nhưng ngay khi cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ của nước hồ, đồng tử của Tuyết Vân khẽ co rụt lại. Khứu giác nhạy bén của nàng ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ, rất lạnh, mang theo chút khí tức hắc ám âm u nhưng đã bị cố ý đè nén đến mức tối đa.
Tần Hoài Dạ.
Nàng không bao giờ quên được mùi hương này. Kiếp trước, mỗi khi hắn dùng bàn tay lạnh lẽo đẩy nàng vào bóng tối của Thần điện hắc ám, mùi hương ấy luôn bao vây lấy nàng như một cái bóng không thể xua tan.
Nàng lập tức nhìn quanh bờ hồ hoang vắng. Không có ai ở đó, chỉ có những khối thạch nhũ băng tinh đang nhỏ nước tí tách. Nhưng dòng nước hồ ấm áp bất thường này đã tố cáo tất cả. Một ma pháp sư hắc ám Thập cấp như hắn, lại hạ mình dùng ma lực hắc hỏa để sưởi ấm nước hồ cho nàng hồi phục, thậm chí còn hèn mọn che giấu khí tức để không làm nàng thức giấc.
Một tia giễu cợt lạnh lùng lướt qua mắt Tuyết Vân. Kiếp trước, hắn cao cao tại thượng, coi nàng như cỏ rác, nhìn nàng bị hiến tế mà không mảy may động lòng. Kiếp này, khi nàng quyết tâm từ hôn, xa lánh hắn, hắn lại điên cuồng bám theo, hèn mọn làm những việc dơ bẩn trong bóng tối để chuộc tội.
"Tiểu thư! Người tỉnh rồi!"
Tiếng reo mừng rỡ của Lâm Duệ vang lên từ phía cửa hang động. Thiếu niên dược sĩ gầy gò vội vàng chạy tới, theo sau là lão y sĩ Trương đại phu. Nhìn thấy Tuyết Vân đã có thể tự mình đứng vững trong nước hồ, sắc mặt hồng hào, hai người thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
"Kinh mạch của tiểu thư đã hồi phục hoàn toàn, ma lực bộc phát mạnh mẽ... Trời đất ơi, người đã đột phá lên Trung cấp băng hệ rồi sao?" Trương đại phu vuốt râu, đôi mắt già nua không giấu nổi vẻ kinh ngạc tột độ.
"Nhờ có Tuyết Liên Hoa cực hạn và Băng tủy dịch của mọi người," Tuyết Vân bước lên bờ hồ, ma lực băng hệ tự động vận chuyển, trong nháy mắt làm khô ráo y phục xanh băng của nàng. Nàng không hề nhắc đến sự hiện diện của Tần Hoài Dạ, ánh mắt lập tức khôi phục vẻ tỉnh táo, thực dụng thường ngày. "Tô Mộc đâu?"
"Dạ, Tô quản sự đang ở tổng bộ Băng Vân Các để điều phối các chuyến xe ma thạch sưởi ấm đầu tiên vào biên thành. Tình hình ở biên cương đang rất lạnh giá, người dân vô cùng cần ma thạch," Lâm Duệ nhanh nhẹn báo cáo.
"Thu dọn đồ đạc, chúng ta trở về tổng bộ ngay lập tức," Tuyết Vân dứt khoát ra lệnh. Nàng biết, mỏ Băng Tinh cổ xưa đã mở, dị thú Băng Sương Vương đã quy phục, nàng cần phải nhanh chóng củng cố đế chế kinh tế của mình tại biên thành Tuyết Nguyệt trước khi triều đình hủ bại kịp phản ứng.
***
Biên thành Tuyết Nguyệt, đêm tối muộn.
Trận bão tuyết gào rú điên cuồng bên ngoài vách đá, thổi tung những bông tuyết trắng xóa nện rầm rầm vào những khung cửa kính của Tổng bộ Băng Vân Các. Tòa nhà ba tầng nguy nga xây dựng từ đá băng tinh cực phẩm lúc này rực sáng ánh đèn ma pháp ấm áp, nổi bật giữa đêm đông lạnh giá của vùng biên cảnh hoang dã.
Tuyết Vân ngồi bên bàn làm việc bằng gỗ sồi đen tại tầng ba, tay cầm chiếc bút lông ngọc cẩn thận ghi chép vào cuốn Sổ tay kinh tế Băng Vân. Tô Mộc đứng bên cạnh, sắc mặt nghiêm nghị báo cáo số liệu tài chính.
"Tiểu thư, chuyến hàng Băng Tinh sơ cấp đầu tiên đã bán sạch trong vòng hai canh giờ. Doanh thu đạt hơn ba ngàn tiền vàng vương triều. Nhưng phòng thương mại hoàng gia chi nhánh biên cảnh đang bắt đầu gây khó dễ, họ đe dọa sẽ tăng thuế quan lên gấp đôi nếu chúng ta không chia sẻ quyền khai thác mỏ đá."
"Cứ để họ đe dọa," Tuyết Vân không thèm ngẩng đầu, nét bút vẫn đều đặn, sắc sảo. "Tổng đốc Tư Mã Trường Phong hành sự theo luật tự trị biên giới, phòng thương mại hoàng gia không có quyền tự ý tăng thuế mà không có sự đồng ý của ông ta. Ta đã gửi cho Tổng đốc một trăm viên Băng Tinh cực phẩm để sưởi ấm phủ tổng đốc, ông ta biết mình nên đứng về phía ai."
Tô Mộc nhìn thiếu nữ 19 tuổi trước mặt, trong lòng tràn ngập sự kính phục. Sự tỉnh táo, nhạy bén và thực dụng của nàng chính là chỗ dựa vững chắc nhất cho toàn bộ thương hội giữa sóng gió chính trị này.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang cuộc trò chuyện. Hộ vệ Khương Hải bước vào, sắc mặt có chút kỳ quái và căng thẳng. Anh liếc nhìn Tuyết Vân, ngập ngừng báo cáo:
"Hội chủ... bên ngoài... có người muốn gặp người."
"Ai? Đêm muộn thế này, nếu là đối tác thương mại thì bảo họ ngày mai quay lại," Tuyết Vân lạnh nhạt đáp.
"Không phải đối tác... là gia chủ Tần gia, Tần Hoài Dạ," Khương Hải nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy nhẹ. "Hắn... hắn đã đứng dưới mưa tuyết trước cửa tổng bộ suốt hai canh giờ rồi. Toàn thân hắn đã bị tuyết bao phủ, nhưng hắn không cho phép bất kỳ ai đến gần, cũng không chịu vào trong."
Tô Mộc khẽ biến sắc, lập tức nhìn về phía Tuyết Vân. Ai mà không biết Tần Hoài Dạ là vị hôn phu thứ nhất đã bị tiểu thư hủy hôn quyết liệt ngay tại đêm tiệc hoàng thành? Hắn là gia chủ hắc ám Thập cấp mạnh nhất vương triều, một kẻ tàn bạo coi mạng người như cỏ rác, vậy mà lúc này lại đứng chịu lạnh ngoài cửa như một kẻ hành khất?
Đầu ngón tay cầm bút của Tuyết Vân khẽ khựng lại trong một sát na, nhưng gương mặt nàng vẫn không có một chút gợn sóng. Nàng chậm rãi đóng cuốn sổ tay lại, đứng dậy bước về phía ban công, nhìn xuống dưới đường phố.
Dưới ánh đèn ma pháp mờ ảo của đêm mưa tuyết, một bóng người cao lớn, gầy gò đang đứng sừng sững giữa sân trước của tổng bộ Băng Vân Các. Bão tuyết gầm rú thổi tung mái tóc đen dài của hắn, những bông tuyết lạnh giá bám đầy trên bờ vai rộng và bộ y phục đen thêu chỉ bạc hắc ám quý tộc.
Hắn đứng đó, bất động như một bức tượng đá cô độc giữa đêm đông. Khí tức hắc ám Thập cấp quanh thân hắn vốn dĩ có thể xé rách bão tuyết, nhưng lúc này lại bị hắn thu hồi hoàn toàn, tự nguyện để cái lạnh cắt da cắt thịt của biên cương tàn phá cơ thể.
Tuyết Vân lạnh lùng nhìn xuống. Nàng không hề có một chút cảm động, chỉ có sự cảnh giác và khinh miệt sâu sắc. Kiếp trước, khi nàng quỳ dưới chân hắn cầu xin một sự tin tưởng, hắn đã làm gì? Hắn chỉ lạnh lùng quay lưng, để mặc Thần điện hắc ám xích nàng lên cột tế đàn.
"Tô Mộc, Khương Hải, hai người lui xuống đi," Tuyết Vân nhàn nhạt ra lệnh, rồi thản nhiên bước xuống cầu thang.
Khi cánh cửa gỗ lớn của tổng bộ Băng Vân Các từ từ mở ra, một luồng hàn khí mang theo hơi thở của tuyết tràn vào sảnh lớn. Tuyết Vân đứng trên bậc thềm cao, khoác chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp phòng ngự, lặng lẽ nhìn xuống nam tử đang đứng dưới sân.
Nhìn thấy cánh cửa mở ra, thân hình Tần Hoài Dạ khẽ run lên. Hắn ngước gương mặt tuấn mỹ nhưng trắng bệch vì lạnh lên nhìn nàng. Đôi mắt đỏ rực vốn dĩ chứa đựng sự tàn bạo vô tình của kẻ đứng đầu gia tộc hắc ám, lúc này lại tràn ngập sự hoảng loạn, dằn vặt và hèn mọn tột cùng.
*Bịch.*
Trước sự kinh ngạc của những hộ vệ Băng Vân Các đang ẩn nấp trong bóng tối, vị gia chủ Thập cấp tối cao của vương triều Băng Phong – kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, kể cả hoàng đế – đột ngột quỳ một gối xuống nền tuyết lạnh giá ngay trước mặt Tuyết Vân.
"Tuyết Vân..."
Giọng nói của hắn khàn đặc, run rẩy, hòa vào tiếng gió rít gào của đêm tuyết. Hắn run rẩy vươn tay ra, nâng lên một chiếc hộp bằng hắc ngọc tinh xảo, dâng lên trước mặt nàng.
"Đây là toàn bộ khế ước gia sản, mỏ hắc thạch và ấn tín tối cao của Tần gia... Ta dâng hiến tất cả cho nàng. Chỉ cầu xin nàng... đừng hủy bỏ hôn ước. Đừng lờ đi sự hiện diện của ta..."
Thái độ hèn mọn, cầu xin của hắn khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Sự ghen tuông ngầm và áp lực tinh thần tỏa ra từ hắn lớn đến mức khiến các hộ vệ canh gác từ xa phải nín thở. Hắn thà bị nàng lợi dụng, thà bị nàng hành hạ dã man, còn hơn phải chịu đựng sự lạnh lùng, lờ đi của nàng.
Tuyết Vân không hề đưa tay nhận chiếc hộp ngọc. Nàng đứng trên bậc thềm cao nhìn xuống, đôi mắt xanh băng không có lấy một tia ấm áp. Nàng sử dụng "Tâm lý chiến dằn vặt", chậm rãi bước xuống một bậc thềm, tiếng giày dẫm lên tuyết vang lên khô khốc.
"Tần gia chủ, ngươi đang làm cái trò hề gì thế này?" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh buốt hơn cả bão tuyết biên cương. "Dâng hiến toàn bộ gia sản? Ngươi nghĩ Diệp Tuyết Vân ta vẫn là con ngốc của kiếp trước, chỉ cần vài đồng tiền và sự bố thí quyền lực của ngươi là sẽ cảm động đến rơi nước mắt sao?"
Từ ngữ của nàng như những lưỡi dao băng nhọn hoắt, đâm thẳng vào vết thương linh hồn chưa lành của hắn. Tần Hoài Dạ run lên bần bật, gương mặt càng thêm tái mét.
"Kiếp trước..." Tuyết Vân khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười tàn nhẫn, ghé sát tai hắn thì thầm, "Khi ta bị trói trên cột tế đàn của Thần điện hắc ám, khi ngọn lửa hắc hỏa của ngươi thiêu rụi từng tấc da thịt của ta, khi ta khóc lóc cầu xin ngươi nhìn ta dù chỉ một lần... ngươi đã đứng ở đâu, Tần Hoài Dạ?"
*Ầm!*
Câu nói của nàng lập tức kích hoạt ký ức kiếp trước đầy máu và nước mắt trong tâm trí hắn. Chiếc nhẫn ngọc khế ước cũ bị nàng trả lại trước đây đang nằm trong ngực áo hắn bỗng nhiên phát ra luồng sáng đỏ sậm dữ dội.
Nỗi hối hận tột cùng và sự khước từ lạnh lùng của nàng đã kích hoạt "Linh hồn phản chấn" – hình phạt nhân quả tàn khốc dành cho kẻ phản bội hôn ước huyết mạch kiếp trước.
"Hự..."
Tần Hoài Dạ rên rỉ một tiếng đau đớn, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội.
*Phụt!*
Hắn phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ, nhuộm hồng cả mảng tuyết trắng tinh dưới chân nàng. Nỗi đau xé rách linh hồn do phản chấn mạnh đến mức khiến một ma pháp sư Thập cấp như hắn cũng phải run rẩy, nhưng bàn tay nâng hộp ngọc của hắn vẫn kiên quyết giữ vững, không hề hạ xuống.
"Ta biết... ta đáng chết..." Tần Hoài Dạ ngước đôi mắt đỏ hoe, đầy dằn vặt nhìn nàng, giọng nói nghẹn ngào vì máu và nước mắt. "Kiếp trước ta bị Thần điện dùng cấm thuật tẩy não, bị bóp méo nhận thức... Nhưng đó không phải là lý do để ta ngụy biện cho tội lỗi của mình. Tuyết Vân, nàng muốn giết ta, muốn xé rách linh hồn ta thế nào cũng được... Chỉ xin nàng đừng đuổi ta đi. Hãy để ta làm một con chó gác cổng cho nàng tại biên cương này..."
Hắn định giải thích về việc bị Thần điện hắc ám tẩy não kiếp trước, nhưng nhìn vào đôi mắt xanh băng vô cảm của nàng, hắn lập tức ngậm miệng. Hắn biết, mọi lời giải thích lúc này đều là giả tạo và hèn hạ trước nỗi đau đớn chết đi sống lại mà nàng đã phải gánh chịu.
Tuyết Vân nhìn ngụm máu tươi trên tuyết, rồi nhìn chiếc hộp hắc ngọc chứa ấn tín quyền lực tối cao của Tần gia. Sự thực dụng và tỉnh táo của nàng lập tức hoạt động.
Nàng ghét hắn, đúng. Nhưng nàng cũng biết rõ, biên thành Tuyết Nguyệt sắp sửa đối mặt với sự vây quét quân sự của hoàng thất và Thần điện hắc ám. Một ma pháp sư Thập cấp tự nguyện dâng hiến mạng sống làm lá chắn bảo mệnh miễn phí cho nàng – đây là một tài nguyên chính trị và quân sự vô giá mà nàng không thể bỏ qua chỉ vì cảm xúc thù hận cá nhân.
"Muốn chuộc tội?" Tuyết Vân lạnh lùng lên tiếng, bàn tay nàng khẽ lật ngược. Một tờ khế ước ma pháp bằng da thú cổ xưa, tỏa ra luồng sáng xanh băng mờ ảo đột ngột xuất hiện trên tay nàng.
Đây chính là "Khế ước liên kết sinh mệnh ngược" do nàng tự nghiên cứu dựa trên tri thức trùng sinh.
"Tần Hoài Dạ, ta không tin vào lời thề, càng không tin vào sự hối hận hèn mọn của ngươi," Tuyết Vân nhìn hắn bằng ánh mắt thực dụng đến đáng sợ. "Nếu muốn ở lại biên cương, ngươi phải ký vào bản khế ước này. Sinh mệnh của ngươi sẽ bị trói buộc hoàn toàn vào nhịp tim của ta. Nếu ta chịu bất kỳ tổn thương nào, linh hồn ngươi sẽ bị xé rách gấp mười lần. Nếu ta chết, ngươi lập tức hồn phi phách tán. Nhưng ngược lại, nếu ngươi chết, ta hoàn toàn vô sự. Ngươi... có dám ký không?"
Điều khoản khế ước tàn nhẫn và bất công đến cực hạn này đủ để khiến bất kỳ một cường giả nào cũng phải phẫn nộ. Nó biến hắn thành một nô lệ sinh mệnh đúng nghĩa, một tấm lá chắn sống không có quyền tự quyết.
Nhưng gương mặt Tần Hoài Dạ không hề có một chút do dự hay tức giận. Ngược lại, khi nghe thấy nàng đưa ra điều kiện, đôi mắt đỏ rực của hắn bỗng bùng lên một niềm hy vọng điên cuồng và hạnh phúc đến biến thái. Chỉ cần được trói buộc sinh mạng với nàng, chỉ cần nàng chịu sử dụng hắn, hắn sẵn sàng dâng hiến cả linh hồn.
"Ta ký..."
Tần Hoài Dạ run rẩy lên tiếng. Không đợi Tuyết Vân thúc giục, hắn lập tức dùng móng tay rạch nát lòng bàn tay mình, máu tươi mang ma lực hắc ám Thập cấp tuôn ra. Hắn ấn mạnh bàn tay đẫm máu vào tờ khế ước da thú, đồng thời kích hoạt ma lực hắc hỏa để khắc sâu huyết ấn của mình vào lõi khế ước.
*UỲNH!*
Một luồng sáng ma pháp lai tạo giữa xanh băng và đen kịt đột ngột bùng phát, hóa thành hai sợi xích vô hình bay thẳng vào lồng ngực của cả hai người. Tuyết Vân khẽ nhíu mày khi cảm nhận được một sợi dây liên kết sinh mệnh mỏng manh nối liền nhịp tim nàng với nguồn ma lực khổng lồ của Tần Hoài Dạ. Khế ước đã thành công. Từ nay về sau, gia chủ hắc ám mạnh nhất vương triều đã chính thức trở thành tấm lá chắn sống bất tử bảo vệ nàng.
Tuyết Vân thản nhiên thu hồi tờ khế ước, lạnh lùng nhìn hắn vẫn đang quỳ dưới đất:
"Đứng lên đi. Đừng làm bẩn sân trước của tổng bộ Băng Vân Các."
Tần Hoài Dạ run rẩy đứng dậy, gương mặt trắng bệch nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn đầy hèn mọn. Hắn lùi lại một bước, đứng thẳng người sau lưng nàng như một cái bóng trung thành tuyệt đối trong đêm bão tuyết.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc khế ước vừa được thiết lập, sự yên bình ngắn ngủi lập tức bị phá vỡ.
*HÚUUUUUUUUUUUU!*
Một tiếng còi báo động ma pháp chói tai, dồn dập đột ngột vang lên từ hướng thung lũng phía Bắc – nơi tọa lạc của mỏ Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa. Luồng ánh sáng đỏ rực từ trận pháp cảnh báo phóng thẳng lên bầu trời đêm, nhuộm đỏ cả một khoảng bão tuyết mù mịt.
Tuyết Vân khẽ biến sắc. Tiếng còi báo động dồn dập này chỉ vang lên khi có kẻ địch quy mô lớn xâm nhập và phong tỏa mỏ đá.
"Hội chủ! Có tin báo khẩn cấp từ tuần tra biên giới!" Khương Hải hốt hoảng chạy từ tầng ba xuống, gương mặt đầy vẻ kinh hoàng. "Truy binh hoàng gia do Triệu tổng quản dẫn đầu đã phong tỏa lối vào Đèo Gió Hú! Chúng mang theo sắc lệnh cưỡng chế thu hồi mỏ đá và đang tiến thẳng về phía biên thành!"
Đôi mắt xanh băng của Diệp Tuyết Vân híp lại, sát khí lạnh lẽo bùng phát.
Hoàng thất vương triều Băng Phong rốt cuộc đã ra tay. Chúng muốn cướp đoạt di sản của mẫu thân nàng, muốn dồn nàng vào con đường chết.
Nàng khẽ quay đầu nhìn cái bóng đen đang đứng sau lưng mình. Tần Hoài Dạ lúc này đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng tàn bạo vốn có, đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn về hướng Đèo Gió Hú đầy sát khí ngút trời.
"Tuyết Vân..." Giọng nói của hắn trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn khát máu của một gia chủ hắc hỏa Thập cấp. "Có cần ta đi dọn dẹp lũ rác rưởi đó không?"
Tuyết Vân không trả lời hắn ngay, nàng nhìn ra màn đêm bão tuyết ngoài cửa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng đầy tính toán. Trận chiến sinh tồn thật sự tại biên cương, bắt đầu từ đây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!