Thanh Tẩy Ma Lực: Cái Giá Của Sự Quá Tải
Cái vuốt khổng lồ của Băng Sương Vương mang theo luồng hắc hỏa đỏ sậm rít gào trong không khí, chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Tuyết Vân chưa đầy ba tấc. Luồng hàn khí cuồng bạo xé rách da thịt, nhưng kinh mạch của nàng lúc này hoàn toàn đông cứng do phản phệ của chứng "Xương tủy đóng băng". Không thể lùi, cũng không thể né tránh.
Nhưng gương mặt thanh tú của Diệp Tuyết Vân không hề có lấy một tia hoảng loạn. Đôi mắt xanh băng của nàng lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng ngàn năm. Trải qua một kiếp sống bị phản bội và hiến tế dã man, cái chết đối với nàng không còn là nỗi sợ hãi, mà là một biến số cần phải được tính toán bằng lý trí thực dụng tối đa.
*Nghiệt súc, muốn giết ta? Ngươi chưa đủ tư cách.*
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, khóe môi Tuyết Vân khẽ rò rỉ một giọt máu tim rực sáng ánh lam tinh khiết. Đó không phải là dòng máu đỏ thông thường, mà là tinh huyết chứa đựng sức mạnh tối cao của huyết mạch Băng hoàng cổ đại vừa được đánh thức một phần. Giọt tinh huyết trượt xuống lòng bàn tay phải đang rách nát của nàng, lập tức kích hoạt nghi thức "Thanh tẩy hắc ám bằng máu tim".
"Thanh tẩy hắc ám sơ cấp... Khởi!"
Tuyết Vân thầm quát trong lòng. Một luồng sáng lam tinh khiết, rực rỡ và thiêng liêng đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay nàng, hóa thành một vòng tròn ma pháp băng tinh khổng lồ chắn ngang giữa nàng và dị thú Bát cấp.
*OÀNH!*
Cú tát trời giáng của Băng Sương Vương nện thẳng vào vòng tròn ma pháp thanh tẩy. Tiếng nổ chấn động dữ dội làm rung chuyển cả địa cung ngầm, đất đá từ trần hang rào rào trút xuống. Thế nhưng, chiếc vuốt khổng lồ rực lửa hắc ám kia không thể tiến thêm một phân nào nữa. Luồng sáng lam tinh khiết từ giọt máu tim của Tuyết Vân như một dòng nước lũ thiêng liêng, điên cuồng tràn lên cánh tay khổng lồ của dị thú, bắt đầu gột rửa những vết ma văn hắc ám màu đỏ sậm đang tàn phá linh hồn nó.
*GÀOOOOOO!*
Băng Sương Vương rú lên một tiếng đau đớn tột độ. Luồng ma khí hắc ám do Thần điện hắc ám bí mật gieo rắc vào cơ thể nó đang bị ma pháp thanh tẩy của Tuyết Vân điên cuồng triệt tiêu. Hai luồng năng lượng hắc ám và băng sương thanh khiết va chạm dữ dội bên trong kinh mạch của dị thú, khiến bộ lông trắng muốt của nó dựng đứng, máu tươi màu đen kịt không ngừng phun ra từ các lỗ chân lông.
Khuôn mặt Tuyết Vân ngày càng trắng bệch. Việc sử dụng máu tim để thanh tẩy cho một dị thú Bát cấp là một hành động quá tải cực hạn đối với một ma pháp sư sơ cấp Nhất cấp như nàng. Kinh mạch toàn thân nàng như bị nứt nẻ, cơn đau buốt xương tủy bùng phát khiến nàng cảm giác như linh hồn mình đang bị xé rách thành trăm mảnh. Thế nhưng, nàng vẫn cắn chặt răng, bàn tay phải run rẩy nhưng kiên quyết không hạ xuống. Ánh mắt nàng khóa chặt lấy đôi mắt đỏ ngầu đang dần lấy lại vẻ thanh khiết xanh lam của dị thú.
*Ta phải thu phục được ngươi. Ngươi là lá chắn sống mạnh nhất của mỏ đá này.*
*Xoẹt! Xoẹt!*
Những vệt ma văn màu đỏ sậm trên người Băng Sương Vương dần dần bị ánh sáng lam tinh khiết gột rửa sạch sẽ. Đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng của nó bắt đầu co rụt lại, thay vào đó là sự tỉnh táo và thông suốt của một linh thú cổ xưa. Khi luồng ma khí hắc ám cuối cùng bị trục xuất ra khỏi cơ thể, hóa thành một làn khói đen tan biến trong không khí, Băng Sương Vương khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục.
Chiếc vuốt khổng lồ đang giơ cao của nó nhẹ nhàng hạ xuống, không còn một chút sát khí. Dị thú khổng lồ cao hơn năm mét từ từ quỳ phục xuống trước mặt thiếu nữ 19 tuổi nhỏ bé, cúi đầu cung kính sát đất, biểu thị sự quy phục và lòng biết ơn tuyệt đối đối với người đã cứu rỗi linh hồn nó.
Từ trong lồng ngực của Băng Sương Vương, một viên tinh thể màu xanh băng đậm đặc, tỏa ra luồng sương mù ấm áp kỳ lạ từ từ bay ra. Đó chính là "Băng tủy dịch" cực phẩm ngàn năm, bảo vật vô giá được ngưng tụ từ lõi năng lượng tinh khiết nhất của núi tuyết phương Bắc. Dị thú dùng mũi khẽ đẩy viên tinh thể về phía Tuyết Vân, như một món quà dâng hiến cho chủ nhân mới.
Tuyết Vân nhìn viên Băng tủy dịch, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng đầy thỏa mãn. Nhưng ngay khi nàng vừa đưa tay chạm vào viên tinh thể, sợi dây cót tinh thần kéo căng suốt bấy lâu nay đột ngột đứt đoạn.
*Phụt!*
Tuyết Vân phun ra một ngụm máu đen. Sức lực cuối cùng cạn kiệt, cơ thể thanh mảnh của nàng đổ sụp xuống nền đá lạnh giá, bất tỉnh nhân sự. Cùng lúc đó, vết thương sượt qua vai do Ám Ảnh Tiễn của Tiễn Ảnh để lại từ cuộc trốn chạy kiếp trước (Tập 3) bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Máu đen mang độc tính hắc ám chưa được thanh tẩy hoàn toàn bắt đầu rỉ ra, nhuộm đen một mảng áo choàng của nàng. Chứng phản phệ "Xương tủy đóng băng" kết hợp với độc tố hắc ám biến dị khiến cơ thể nàng lạnh ngắt như một tảng băng trôi, nhịp tim yếu ớt đến mức gần như dừng lại.
"Tuyết Vân!" Băng Hạo Nhiên từ xa gầm lên một tiếng đau đớn. Ông cố gắng gượng dậy bằng lồng ngực gãy xương sườn, nhưng vết thương quá nặng khiến ông lại ngã quỵ xuống, bất lực nhìn cháu gái nằm bất động trong vũng máu.
"Mau! Vào cứu tiểu thư!"
Tiếng hét hốt hoảng của Tô Mộc vang lên từ phía lối vào địa cung. Ngay sau đó, hai bóng người lao vào với tốc độ nhanh nhất. Dẫn đầu là tiểu dược sư Lâm Duệ, thiếu niên 15 tuổi gầy gò mặc chiếc áo choàng dược sĩ quá khổ đầy vết bẩn thảo dược. Theo sau là Trương đại phu, lão y sĩ biên cảnh hiền hậu với bộ y phục xám mang đậm mùi thuốc bắc.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Lâm Duệ mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu lao đến quỳ sụp bên cạnh Tuyết Vân, bàn tay run rẩy đặt lên cổ tay nàng để bắt mạch. Đôi mắt sau chiếc kính bảo hộ ma pháp của cậu trợn trừng lên đầy kinh hoàng.
"Kinh mạch bị đông cứng hoàn toàn... Nhịp tim chỉ còn một nhịp sau mỗi mười hơi thở! Độc tố hắc ám từ vết thương cũ ở vai đang thừa cơ ăn mòn vào tim!" Lâm Duệ hét lên, giọng nói nghẹn ngào vì hoảng loạn. Cậu lập tức mở chiếc túi cứu thương bằng da thú, lấy ra một lọ bột dược thảo định đổ vào miệng Tuyết Vân.
"Dừng tay, Lâm Duệ!" Trương đại phu bước tới, giữ chặt tay thiếu niên lại. Gương mặt lão y sĩ vô cùng nghiêm nghị, đôi lông mày bạc nhíu chặt lại khi nhìn vào vết máu đen trên vai Tuyết Vân. "Cơ thể tiểu thư mang huyết mạch Băng hoàng cổ đại cực hạn. Lúc này kinh mạch nàng đang bị đóng băng tự vệ, nếu cháu dùng thuốc sưởi ấm thông thường của nhân loại, dược tính hỏa hệ sẽ xung đột dữ dội với huyết mạch Băng hoàng, khiến kinh mạch nàng lập tức đứt đoạn mà chết!"
"Nhưng... nhưng nếu không làm gì, tiểu thư sẽ chết vì cóng và nhiễm độc mất!" Lâm Duệ khóc ròng, đôi mắt đỏ hoe. Cậu không thể trơ mắt nhìn người ân nhân đã cứu mạng mình khỏi chết đói ngoài đường phố hoàng thành phải chết ngay trước mắt.
Trương đại phu hít một hơi thật sâu, lão đặt tay lên ngực Tuyết Vân, cảm nhận luồng hàn khí đáng sợ đang không ngừng tỏa ra. Lão quay sang nhìn Băng Hạo Nhiên đang nằm thở dốc bên vách đá, rồi nhìn sang con dị thú Băng Sương Vương đang lo lắng gầm rú nhỏ bên cạnh.
"Chúng ta phải dùng phương pháp 'lấy độc trị độc'. Dùng năng lượng chịu lạnh cực hạn để kích hoạt cơ chế tự bảo vệ của huyết mạch Băng hoàng, ép độc tố hắc ám ra ngoài," Trương đại phu quyết định dứt khoát. "Lâm Duệ, cháu có mang theo đóa 'Tuyết Liên Hoa cực hạn' mà đoàn thợ mỏ vừa thu hái được trên đỉnh núi băng không?"
"Dạ có! Con luôn mang theo bên người!" Lâm Duệ vội vàng gật đầu, lấy ra một hộp ngọc nhỏ chứa đóa hoa tuyết liên trắng muốt, tỏa ra luồng hàn khí mỏng manh nhưng cực kỳ tinh khiết.
"Tốt. Chúng ta không thể điều trị cho nàng ở đây. Địa cung này quá thiếu dưỡng khí và năng lượng ấm áp bổ trợ. Chúng ta phải đưa nàng đến 'Hồ Băng Tinh Linh' bí mật sâu trong núi tuyết ngay lập tức. Chỉ có nguồn nước ma pháp ở đó mới có thể giữ cho cơ thể nàng không bị đóng băng vĩnh viễn trong quá trình thanh tẩy," Trương đại phu ra lệnh.
Tô Mộc và các hộ vệ bộ lạc Tuyết Sơn lập tức hành động. Họ cẩn thận đặt Tuyết Vân lên một chiếc cáng lót lông thú ấm áp. Băng Sương Vương khẽ gầm lên một tiếng, tự nguyện cúi người xuống để họ đặt Băng Hạo Nhiên lên lưng nó. Con dị thú khổng lồ giờ đây đã hoàn toàn quy phục, bước đi lặng lẽ dẫn đường đưa họ vượt qua những lối đi ngầm hiểm trở hướng về phía thung lũng băng bí mật.
***
Sâu trong một hang động tự nhiên được bao phủ bởi những khối thạch nhũ băng tinh lấp lánh, Hồ Băng Tinh Linh hiện ra như một viên ngọc bích khổng lồ nằm giữa lòng núi tuyết. Nước hồ xanh ngắt, không hề đóng băng dù nhiệt độ xung quanh dưới độ âm, tỏa ra những làn hơi nước ấm áp kỳ lạ mang theo ma lực thanh tẩy tinh khiết.
Lâm Duệ và Trương đại phu cẩn thận đặt Tuyết Vân xuống hồ nước ấm. Cơ thể nàng lơ lửng giữa làn nước xanh bích, mái tóc đen dài xõa tung như một đóa hoa sen băng đang nở rộ.
"Lâm Duệ, bắt đầu bào chế thuốc!" Trương đại phu quát nhẹ, tay lão không ngừng châm những cây kim bạc "Bạch Châm Thanh Độc" vào các huyệt đạo xung quanh vết thương ở vai của Tuyết Vân để cô lập độc tố.
Lâm Duệ lập tức lấy ra chiếc bát đồng cổ, dùng móng tay bóp nát đóa Tuyết Liên Hoa cực hạn, hòa cùng một giọt nước hồ tinh khiết và một phần nhỏ của viên Băng tủy dịch cực phẩm mà Băng Sương Vương đã dâng hiến. Dưới sự khống chế ma lực mộc hệ Tứ cấp của Lâm Duệ, các dược liệu nhanh chóng dung hợp thành một loại dịch chất màu xanh lam nhạt, tỏa ra mùi hương thanh mát xoa dịu tinh thần.
"Tiểu thư, xin hãy nuốt lấy..." Lâm Duệ cẩn thận đổ chén thuốc vào khóe môi Tuyết Vân.
Dược dịch vừa vào miệng, lập tức hóa thành một luồng năng lượng chịu lạnh cực hạn chạy thẳng vào kinh mạch của nàng. Đúng như dự đoán của Lâm Duệ, năng lượng cực lạnh của Tuyết Liên Hoa cực hạn không hề bị huyết mạch Băng hoàng bài xích, ngược lại còn như một chất xúc tác, kích hoạt cơ chế tự bảo vệ mạnh mẽ nhất của dòng máu hoàng tộc.
*Uỳnh!*
Một luồng sáng xanh lam rực rỡ đột ngột bùng phát từ sâu trong đan điền của Tuyết Vân, bao phủ toàn bộ cơ thể nàng dưới lòng hồ. Dưới tác động của Băng tủy dịch và nước hồ tinh linh, luồng ma lực băng sương khổng lồ bắt đầu điên cuồng vận chuyển, tự động tấn công và đẩy lùi độc tố hắc ám của Tiễn Ảnh ra ngoài.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Từ vết thương ở vai của Tuyết Vân, những dòng máu đen kịt mang độc tố biến dị liên tục bị ép ra ngoài, hòa tan và bị nước hồ thanh tẩy hoàn toàn. Sắc mặt nàng từ trắng bệch dần dần hồng hào trở lại, nhịp tim bắt đầu đập mạnh mẽ, đều đặn trở lại.
Không chỉ dừng lại ở đó, luồng năng lượng vô hạn từ viên Băng tủy dịch cực phẩm đang không ngừng thâm nhập vào cơ thể nàng, gột rửa và mở rộng các kinh mạch vốn dĩ nhỏ hẹp của tu vi sơ cấp. Tuyết Vân dù đang hôn mê, nhưng bản năng của huyết mạch Băng hoàng vẫn tự động hấp thụ nguồn năng lượng khổng lồ này để thực hiện một cuộc đột phá ngoạn mục.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng rạn nứt của bình cảnh tu vi vang lên giòn giã trong tâm thức của nàng. Luồng ma lực băng sương bùng nổ, đẩy tu vi của nàng từ Nhất cấp sơ cấp vượt qua Nhị cấp, tiến thẳng lên Tam cấp – cảnh giới Trung cấp băng hệ chỉ trong vòng một canh giờ. Hàng rào bảo vệ băng tinh xung quanh cơ thể nàng trở nên dày đặc và kiên cố hơn gấp mười lần trước đây.
Chứng kiến cảnh tượng tráng lệ đó, Lâm Duệ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa trên trán. Cậu ngã quỵ xuống bên bờ hồ, đôi mắt ngập tràn niềm vui sướng: "Thành công rồi... Tiểu thư không những qua khỏi cơn nguy kịch, mà còn đột phá lên Trung cấp băng hệ!"
"Tốt lắm, Lâm Duệ. Cháu đã làm rất tốt," Trương đại phu mỉm cười hiền hậu, khẽ vỗ vai thiếu niên. "Bây giờ hãy để tiểu thư yên tĩnh ngâm mình thanh tẩy cơ thể trong hồ thêm vài canh giờ nữa để ổn định tu vi. Chúng ta ra ngoài chuẩn bị thêm một ít thảo dược bồi bổ."
Lâm Duệ gật đầu, cẩn thận thu dọn dụng cụ rồi cùng Trương đại phu bước ra ngoài hang động, để lại không gian yên tĩnh tuyệt đối cho Tuyết Vân.
Trong hang động mờ ảo, nước hồ Băng Tinh Linh khẽ gợn sóng, phản chiếu ánh sáng xanh lam huyền ảo lên những vách đá đóng băng. Tuyết Vân nhắm nghiền mắt, cơ thể lơ lửng giữa hồ nước ấm, gương mặt thanh tú toát lên vẻ thanh khiết, cao quý bất khả xâm phạm như một nữ thần băng sương đang ngủ say.
Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.
*Xoẹt...*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía lối vào tối tăm của hang động. Luồng không khí ấm áp trong hang bỗng nhiên đột ngột hạ thấp, một luồng áp lực hắc hỏa lạnh lẽo, đáng sợ âm thầm tràn vào, khiến những tinh thể băng trên vách đá khẽ run rẩy.
Từ trong bóng tối mù mịt của sương tuyết ngoài cửa hang, một bóng người cao lớn, oai nghiêm từ từ bước ra. Hắn mặc một bộ y phục đen thêu chỉ bạc hắc hám quý tộc sang trọng nhưng lúc này đã bị tuyết bám đầy. Mái tóc đen dài xõa vai, đôi mắt đỏ rực như chứa đựng vạn trượng hầm ngục hắc ám đang nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đang lơ lửng giữa hồ nước.
Tần Hoài Dạ.
Gia chủ gia tộc hắc ám tối cao, kẻ kiếp trước đã lạnh lùng quay lưng nhìn nàng bước lên đoạn đầu đài, lúc này đang đứng bên bờ hồ. Gương mặt tuấn mỹ tột cùng của hắn lúc này không còn vẻ kiêu ngạo, tàn bạo thường ngày, mà chỉ còn lại sự dằn vặt, hối hận và hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy vết thương rỉ máu trên vai nàng.
Hắn khẽ bước lên một bước, bàn tay mang chiếc nhẫn khế ước cũ run rẩy dữ dội. Nhìn thấy Tuyết Vân đang hôn mê, hắn không dám tiến lại gần, không dám chạm vào nàng vì sợ làm dơ bẩn sự thanh khiết của nàng, cũng sợ nỗi đau "Linh hồn phản chấn" từ bức thư từ hôn sẽ xé rách linh hồn hắn một lần nữa.
Tần Hoài Dạ quỳ một gối xuống bên bờ hồ lạnh giá, đôi mắt đỏ rực ngập tràn nước mắt dằn vặt. Hắn chậm rãi vươn tay ra phía nguồn nước hồ, không ngừng truyền ma lực hắc ám của mình vào sâu dưới lòng hồ để kích hoạt các mạch đá sưởi ấm, âm thầm sưởi ấm nguồn nước cho nàng mà không làm tổn hại đến ma pháp băng hệ thanh khiết của nàng.
"Tuyết Vân... ta xin lỗi..."
Lời thì thầm hèn mọn, đầy dằn vặt của kẻ phản diện tối cao vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa vào tiếng nước hồ gợn sóng đầy ám ảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!