Mở Khóa Phong Ấn: Thức Tỉnh Dị Thú Băng Sương
Càng đi sâu vào lòng đất phía bắc biên thành Tuyết Nguyệt, cái lạnh càng trở nên tàn nhẫn, như muốn đông cứng cả dòng máu đang chảy trong huyết quản. Bóng tối nơi đây không phải là một màu đen thuần túy, mà được khúc xạ qua những vách đá đóng băng ngàn năm, tạo nên những ánh sáng xanh lam u uất, mờ ảo như cõi mộng. Tiếng gió rít gào từ khe núi bên ngoài vọng vào đường hầm ngầm, âm u như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên.
Diệp Tuyết Vân khẽ ho một tiếng, bước chân hơi loạng choạng. Bàn tay nàng siết chặt lấy ngực áo, nơi cơn đau buốt thấu xương tủy đang âm thầm cuộn lên. Hàn khí bộc phát từ chiếc rương gỗ di vật bị vỡ phong ấn ở tập trước vẫn đang tàn phá kinh mạch của nàng, kích hoạt chứng phản phệ "Xương tủy đóng băng" đáng sợ. Mỗi nhịp thở của nàng lúc này đều hóa thành làn sương trắng đậm đặc, mang theo cảm giác như có hàng vạn cây kim băng đang đâm xuyên qua phổi.
"Tuyết Vân, con có sao không? Nếu không chịu nổi, cứ tựa vào ta."
Một giọng nói trầm đục, khàn khàn nhưng ngập tràn sự quan tâm vang lên bên cạnh nàng. Băng Hạo Nhiên – cậu ruột của Tuyết Vân, một cựu chiến binh tộc Băng hoàng phong trần bước lên một bước, vươn cánh tay thô ráp đỡ lấy bả vai mảnh mai của nàng. Ông khoác trên mình chiếc áo choàng lông thú thô sơ, gương mặt đầy những vết sẹo chiến tranh, đặc biệt là một vết sẹo lớn che khuất một bên mắt. Sau lưng ông, thanh đại rìu chiến "Băng Thiết Trọng Phủ" đúc từ sắt lạnh ngàn năm tỏa ra một luồng chiến khí băng sương dày đặc, nặng nề.
"Con không sao, cậu Hạo Nhiên," Tuyết Vân khẽ lắc đầu, gạt nhẹ tay ông ra với sự kiên định lạnh lùng quen thuộc. Nàng không cho phép bản thân lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào, ngay cả trước mặt người thân duy nhất của mình tại vùng biên ải này. "Chúng ta đã thâu tóm được mỏ đá này từ tay Chu Tử Sâm. Hoàng thất và Diệp gia chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra giá trị thực sự của nó và phái cấm vệ quân đến cưỡng đoạt. Chúng ta không có thời gian để chần chừ."
Băng Hạo Nhiên nhìn cháu gái bằng ánh mắt vừa xót xa vừa kính phục. Ông thở dài, tay siết chặt cán rìu chiến: "Mẹ con, Băng Nguyệt Sương, kiếp trước bị hại chết, di vật của muội ấy chính là chìa khóa mở ra vinh quang của tộc Băng hoàng phương Bắc. Thật không ngờ, con lại có thể dùng trí tuệ kinh tế để đoạt lại mỏ đá này từ tay giới quý tộc hoàng thành một cách ngoạn mục như vậy."
"Đó chỉ là bước đầu tiên," Tuyết Vân lạnh lùng đáp, đôi mắt xanh băng rực sáng dưới ánh sáng mờ ảo của hang động. "Kẻ thù kiếp trước nợ ta, ta sẽ bắt chúng phải trả lại gấp trăm lần. Nhưng trước hết, ta phải nắm giữ được nguồn năng lượng tối cao này."
Họ tiếp tục bước đi theo sự chỉ dẫn của bản đồ ma pháp vừa phát sáng từ chiếc rương gỗ di vật. Đường hầm ngầm ngày càng dốc xuống sâu, vách đá hai bên không còn là đá thông thường, mà dần được thay thế bởi những tinh thể Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa cực phẩm, tỏa ra luồng ma lực lạnh giá đến mức có thể đóng băng linh hồn của bất kỳ kẻ xâm nhập nào nếu không có phòng ngự ma pháp cao cấp.
Cuối đường hầm, một không gian khổng lồ mở ra trước mắt họ. Đó là một địa cung ngầm tráng lệ, được bao phủ hoàn toàn bởi những cột băng tinh khổng lồ dựng đứng như những thanh kiếm khổng lồ chỉ thiên. Ở trung tâm địa cung, một cổng đá cổ đại khổng lồ được khắc họa hình ảnh một con phượng hoàng băng đang tung cánh kiêu hãnh. Trên ngực con phượng hoàng có một khe rãnh hình lục giác hoàn mỹ.
"Chính là nơi này..." Băng Hạo Nhiên run giọng nói, quỳ một gối xuống bái lạy trước biểu tượng của tổ tiên tộc Băng hoàng. "Cổng mỏ Băng Tinh cổ xưa bị phong ấn suốt trăm năm qua."
Tuyết Vân từ từ bước đến trước cổng đá. Nàng đưa bàn tay run rẩy vì lạnh vào trong ngực áo, lấy ra "Chìa khóa Băng hoàng ấn ký" – mảnh ngọc thạch mang hình phượng hoàng băng tinh khiết lấp lánh. Ngay khi mảnh ngọc xuất hiện, những đường vân ma pháp trên cổng đá cổ đại bỗng nhiên sáng rực lên, như thể đang reo mừng sự trở lại của chủ nhân thực sự.
Tuy nhiên, ngay lúc nàng chuẩn bị đặt chìa khóa vào khe phong ấn, cơn đau từ chứng "Xương tủy đóng băng" đột ngột bùng phát dữ dội. Một luồng hàn khí cực hạn từ chiếc rương di vật chạy thẳng vào tim nàng, khiến Tuyết Vân quỵ sụp xuống nền đá băng lạnh giá, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Kinh mạch toàn thân nàng như bị đóng băng cứng đờ, không thể vận chuyển dù chỉ một tia ma lực sơ cấp.
"Tuyết Vân!" Băng Hạo Nhiên hốt hoảng định lao đến.
"Đừng qua đây!" Tuyết Vân cắn chặt môi đến bật máu, giọng nói run rẩy nhưng đầy uy nghiêm ngăn cản ông. Nàng dùng chút sức lực cuối cùng, dùng móng tay tự rạch một đường sâu trên lòng bàn tay phải. Dòng máu đỏ tươi mang theo những tia sáng xanh lam nhạt của huyết mạch Băng hoàng cổ đại chảy ra, nhỏ thẳng lên Chìa khóa Băng hoàng ấn ký.
*Uỳnh!*
Mảnh ngọc thạch hấp thụ máu của nàng, lập tức bộc phát ra một luồng sáng xanh băng rực rỡ chưa từng có, tự động bay lên và khảm chặt vào khe rãnh trên ngực con phượng hoàng đá. Cổng đá cổ đại khổng lồ rung chuyển dữ dội, những tiếng rắc rắc vang dội khi lớp phong ấn ngàn năm bị vỡ vụn. Cánh cổng từ từ hé mở, giải phóng một luồng năng lượng băng sương tinh khiết, khổng lồ tràn ra như một cơn bão tuyết dưới lòng đất.
Nhưng niềm vui chưa kịp đến, một sự dị biến kinh hoàng đã xảy ra.
Từ sâu trong bóng tối của mỏ cổ xưa vừa mở ra, một luồng ma khí hắc ám màu đỏ sậm, hiểm độc đột ngột bùng lên, hòa lẫn vào bão tuyết. Luồng ma khí này mang theo sát khí cuồng bạo tột cùng, như thể đã được Thần điện hắc ám bí mật cài cắm từ trước để phá hoại phong ấn.
*GÀOOOOOO!*
Một tiếng gầm rú trầm đục, kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong lòng mỏ cổ xưa, chấn động đến mức khiến những cột băng tinh khổng lồ trên trần địa cung nứt nẻ, rơi xuống như mưa kiếm. Sóng âm mang theo ma lực băng sương cực hạn quét qua, đóng băng mọi thứ trên đường đi của nó.
Từ trong màn sương tuyết và ma khí hắc hỏa màu đỏ sậm, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra. Đó là một con dị thú hình dáng gấu tuyết cổ đại cao hơn năm mét, bộ lông trắng muốt cứng như thép lạnh nhưng lúc này đang bị bao phủ bởi những vệt ma văn hắc ám màu đỏ sậm. Đôi mắt vốn dĩ xanh lam thanh khiết của nó giờ đây đỏ ngầu đầy sự điên cuồng, tàn bạo. Khí thế của nó mạnh mẽ đến mức tương đương với một Ma thú Băng hệ Bát cấp tuyệt đỉnh.
"Băng Sương Vương!" Băng Hạo Nhiên biến sắc, lập tức rút Băng Thiết Trọng Phủ sau lưng ra, đứng chắn trước mặt Tuyết Vân. Gương mặt ông đầy sự kinh hoàng. "Dị thú canh giữ mỏ cổ xưa của tổ tiên... Tại sao nó lại bị nhiễm ma khí hắc ám của Thần điện bạo tẩu thế này?!"
Băng Sương Vương gầm lên một tiếng đầy đau đớn và phẫn nộ, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Tuyết Vân. Đối với một dị thú bị nhiễm độc hắc ám, nguồn năng lượng huyết mạch Băng hoàng thanh khiết trên người nàng lúc này chính là thứ kích thích sự điên cuồng của nó mạnh mẽ nhất.
*Ầm!*
Dị thú khổng lồ lao tới với tốc độ kinh hoàng, mặt đất rung chuyển dữ dội dưới mỗi bước chân của nó. Nó giơ chiếc vuốt khổng lồ cứng như thiết tinh chịu lạnh phương Bắc, quét mạnh một nhát mang theo hàng vạn lưỡi đao gió bằng băng tinh chém thẳng về phía Tuyết Vân.
"Nghiệt súc! Mau lui lại!"
Băng Hạo Nhiên gầm lên, dồn toàn bộ ma lực băng hệ Bát cấp vào thanh đại rìu. Ông nhảy lên, vung Băng Thiết Trọng Phủ chém mạnh một nhát "Băng Sương Quyền" kết hợp rìu chiến, tạo ra một bức tường băng khổng lồ để cản phá đòn tấn công vật lý của dị thú.
*OÀNH!*
Sức mạnh hủy diệt của vuốt gấu đập mạnh vào bức tường băng của Băng Hạo Nhiên. Tiếng nổ ma pháp vang dội làm rung chuyển toàn bộ địa cung. Bức tường băng Bát cấp lập tức vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Băng Hạo Nhiên bị chênh lệch thể chất và ma lực cực hạn đẩy lui kịch liệt, bước chân loạng choạng thối lui mấy chục bước mới đứng vững, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi.
"Cậu Hạo Nhiên!" Tuyết Vân muốn đứng lên giúp đỡ, nhưng cơ thể nàng lúc này hoàn toàn bất động. Chứng phản phệ "Xương tủy đóng băng" đang ở đỉnh điểm, khiến kinh mạch toàn thân nàng như bị khóa chặt bởi hàng vạn sợi xích băng lạnh buốt. Nàng chỉ có thể bất lực nhìn dị thú khổng lồ tiếp tục điên cuồng áp sát.
Băng Sương Vương gầm rú, luồng ma khí hắc ám màu đỏ sậm quanh thân nó bùng phát dữ dội hơn. Nó không hề cho Băng Hạo Nhiên cơ hội thở dốc, tiếp tục lao lên, giơ vuốt khổng lồ định giáng đòn chí mạng thứ hai.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, trí tuệ và sự tỉnh táo thực dụng của một nữ phụ trùng sinh đã giúp Tuyết Vân vượt qua nỗi sợ hãi thể xác. Đôi mắt xanh băng của nàng lạnh lùng quan sát từng chuyển động của dị thú. Nàng nhận thấy đôi mắt đỏ ngầu của Băng Sương Vương thỉnh thoảng lại lóe lên những tia nhìn đầy đau đớn, dằn vặt.
*Nó không phải tự ý muốn tấn công ta,* Tuyết Vân nhanh chóng suy luận trong đầu. *Nó đang bị ma khí hắc ám của Thần điện thao túng linh hồn và tàn phá kinh mạch. Nếu ta cố gắng dùng võ lực để tiêu diệt nó, không những không thể thắng nổi một dị thú Bát cấp, mà còn hủy hoại linh thú hộ vệ mỏ đá duy nhất của tổ tiên để lại.*
Nàng cần phải thanh tẩy luồng ma khí hắc ám đó!
"Cậu Hạo Nhiên! Đừng tấn công trực diện vào yếu điểm của nó! Hãy tìm cách kìm chân nó trong vòng ba mươi nhịp thở!" Tuyết Vân hét lớn, giọng nói dù run rẩy vì lạnh nhưng vẫn tràn đầy sự quyết đoán.
Băng Hạo Nhiên dù chưa hiểu ý đồ của cháu gái, nhưng với lòng tin tưởng tuyệt đối, ông gầm lên một tiếng, tiếp tục lao lên. Ông không dùng rìu chiến để chém trực diện nữa, mà sử dụng kỹ thuật chiến đấu thực chiến rèn luyện chịu lạnh phương Bắc, liên tục di chuyển linh hoạt xung quanh dị thú khổng lồ, dùng Băng Thiết Trọng Phủ nện mạnh xuống đất tạo ra những cột băng nhỏ để hạn chế hướng di chuyển của nó.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Băng Sương Vương điên cuồng gầm rú, liên tục vung vuốt đập tan những cột băng cản đường. Sự chênh lệch thể chất quá lớn khiến Băng Hạo Nhiên liên tục phải chịu những chấn động vật lý cực mạnh, cơ thể ông chằng chịt những vết thương mới do mảnh băng sắc nhọn cứa vào, máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo choàng lông thú.
Trong khi cậu ruột đang liều mạng câu giờ, Tuyết Vân nhắm nghiền mắt, dồn toàn bộ tinh thần lực vào sâu trong đan điền. Nàng cố gắng kết nối với dòng chảy huyết mạch Băng hoàng cổ đại ẩn giấu sâu dưới tim mình. Cơn đau từ chứng phản phệ xương tủy đóng băng như muốn xé rách linh hồn nàng ra làm đôi khi nàng cố tình ép buộc ma lực vận chuyển vượt cấp.
*Thanh tẩy hắc ám sơ cấp...* Tuyết Vân thầm niệm trong lòng. Nàng biết, chỉ có ma pháp thanh tẩy độc quyền của huyết mạch Băng hoàng mới có thể vô hiệu hóa ma pháp hắc ám của Thần điện đang thao túng dị thú.
Kinh mạch của nàng bắt đầu xuất hiện những vết nứt tinh thể băng tinh nhỏ do quá tải ma lực thanh tẩy. Cơn đau buốt xương tủy khiến nàng suýt chút nữa ngất đi, nhưng ý chí sinh tồn tàn nhẫn đã giữ cho nàng luôn tỉnh táo.
*Bùm!*
Băng Hạo Nhiên bị một cú tát khổng lồ của Băng Sương Vương đánh bay thẳng vào vách đá băng, thanh Băng Thiết Trọng Phủ rơi tuột khỏi tay, ông phun ra một ngụm máu lớn rồi ngã quỵ xuống, không thể đứng dậy nổi.
Không còn chướng ngại vật cản đường, Băng Sương Vương đỏ ngầu đôi mắt, lao thẳng về phía Tuyết Vân đang ngồi bất động trên nền đất lạnh giá. Khoảng cách giữa nàng và dị thú khổng lồ chỉ còn chưa đầy mười bước chân.
Hàn khí cuồng bạo mang theo mùi máu tanh và ma khí hắc ám sực nức phả thẳng vào mặt nàng.
Tuyết Vân cắn chặt răng, cố gắng nhấc cánh tay phải lên, hướng lòng bàn tay đang rỉ máu về phía dị thú. Nhưng kinh mạch đóng băng hoàn toàn khiến nàng không thể phóng ra dù chỉ một tia ma lực thanh tẩy. Cơ thể nàng lạnh ngắt như một bức tượng băng vô tri.
Băng Sương Vương đã đến ngay trước mặt. Nó gầm lên một tiếng điên cuồng, giơ chiếc vuốt khổng lồ sắc nhọn như thép lạnh, mang theo sức mạnh vạn quân giáng thẳng xuống đầu nàng hòng nghiền nát phế vật muội muội này thành trăm mảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!