Đấu Trí Chợ Đen: Tương Kế Tựu Kế Thâu Tóm Mỏ Đá
Gió tuyết gào rú dữ dội ngoài cổng thành phía bắc biên thành Tuyết Nguyệt. Ánh lửa từ hàng trăm bó đuốc của binh lính biên phòng chập chờn trong màn sương lạnh, phản chiếu lên những lưỡi kiếm kim loại sáng loáng. Trịnh thống lĩnh cưỡi trên lưng con thiết mã khổng lồ, khuôn mặt bạo ngược lộ rõ vẻ tham lam khi nhìn chằm chằm vào đoàn xe chở đầy Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp của Băng Vân Các. Lời tuyên bố tịch thu tài sản dưới danh nghĩa "kiểm tra an ninh quốc gia" của hắn vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp nặng nề của một chiến sĩ hỏa hệ Lục cấp.
Trên chiếc xe ngựa đi đầu, Diệp Tuyết Vân đứng thẳng, tà váy lông cừu trắng muốt khẽ lay động trong gió lạnh. Đôi mắt xanh băng của nàng không hề có một tia hoảng loạn. Nàng khẽ liếc nhìn ba ngàn binh lính biên phòng đang vây quanh. Dưới lớp giáp sắt lạnh giá, cơ thể của họ đang run rẩy kịch liệt. Cái lạnh âm ba mươi độ của mùa đông biên cương không chừa một ai, ngay cả những chiến sĩ có ma lực cũng đang kiệt quệ vì thiếu nguồn sưởi ấm.
"Trịnh thống lĩnh," Tuyết Vân chậm rãi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt, dễ dàng xuyên qua tiếng gió rít gào. "Ông muốn tịch thu số ma thạch này? Nhưng ông có biết, việc cưỡng chế tịch thu tài sản của một thương hội đã đăng ký hợp pháp tại biên cảnh mà không có văn bản đóng dấu của Tổng đốc Tư Mã Trường Phong là vi phạm nghiêm trọng 'Quy tắc tự trị biên giới Tuyết Nguyệt' hay không?"
Trịnh thống lĩnh cười nhạo báng, thúc ngựa tiến lên một bước, hỏa kiếm trong tay chỉ thẳng vào mặt nàng: "Luật tự trị? Ở vùng biên cương này, binh quyền trong tay ta chính là luật! Con nhóc phế vật bị Diệp gia trục xuất như ngươi lấy tư cách gì để nói chuyện luật pháp với ta?"
"Ta không dùng tư cách của Diệp gia, mà dùng tư cách của người nắm giữ sinh mệnh của ba ngàn binh lính dưới trướng ông," Tuyết Vân lạnh lùng chỉ tay về phía những người lính đang đứng run rẩy trong tuyết. "Các người có biết, nếu Trịnh thống lĩnh tịch thu số ma thạch này, chúng sẽ được đưa thẳng vào kho riêng của hắn để đổi lấy tiền vàng từ hoàng thành, chứ không phải để sưởi ấm cho các người trong doanh trại đêm nay? Các người muốn tiếp tục đứng gác trong cái lạnh đóng băng kinh mạch này để làm giàu cho một kẻ nhận hối lộ sao?"
Lời nói của Tuyết Vân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đám binh lính. Những tiếng xầm xì bắt đầu vang lên trong đội ngũ biên phòng. Sự oán hận tích tụ suốt nhiều tuần qua vì lạnh giá và đói rét lập tức bùng phát. Những ánh mắt nhìn về phía Trịnh thống lĩnh không còn là sự kính sợ, mà là sự nghi ngờ và phẫn nộ ngầm.
Trịnh thống lĩnh biến sắc, hắn nhận ra lòng quân đang dao động dữ dội. Nếu hắn ra lệnh nổ súng lúc này, một cuộc bạo loạn nội bộ có thể xảy ra ngay lập tức.
Nắm bắt khoảnh khắc do dự của đối thủ, Tuyết Vân đưa ra một lối thoát chiến thuật: "Trịnh thống lĩnh, để chứng minh Băng Vân Các luôn thượng tôn pháp luật, ta đồng ý để lại 10% chuyến hàng này làm 'khoản ký gửi an ninh tạm thời' cho binh lính của ông sưởi ấm đêm nay, trong khi chờ đợi phán quyết chính thức từ Tổng đốc vào ngày mai. Ông thấy thế nào?"
Binh lính nghe vậy lập tức lộ vẻ mừng rỡ. Trịnh thống lĩnh cắn răng, biết mình đã rơi vào cái bẫy tâm lý của nàng. Nếu hắn từ chối, binh lính sẽ lập tức tạo phản. Hắn hậm hực thu kiếm, gầm lên: "Được! Để lại mười xe ma thạch! Số còn lại cho phép đi qua! Nhưng ngày mai, ta sẽ đích thân phong tỏa mỏ đá của ngươi!"
Tuyết Vân khẽ nhếch môi. Nàng không tiếc 10% ma thạch sơ cấp đó. Đối với nàng, đó chỉ là cái giá rẻ mạt để mua thời gian và kích động sự rạn nứt giữa Trịnh thống lĩnh và binh lính của hắn.
Sau khi đoàn xe vượt qua cổng thành an toàn dưới sự bảo vệ của kỵ binh Mộ Dung Sương, Tuyết Vân quay sang Tô Mộc, thì thầm: "Tô Mộc, ngươi đi cùng đoàn xe để hoàn thành việc giao nhận. Ta cần đến một nơi quan trọng hơn."
Nàng khoác lên mình chiếc áo choàng đen che kín dung nhan, lặng lẽ tách khỏi đoàn người, hướng về phía khu trung tâm biên thành, nơi lối vào của Chợ đen Tuyết Nguyệt ẩn giấu sâu dưới lòng đất.
Tuyết Vân cần phải thâu tóm mỏ Băng Tinh cổ xưa ngay trong đêm nay. Theo "Di chúc thật trong rương gỗ cũ" của mẫu thân Băng Nguyệt Sương để lại, mỏ ma thạch khổng lồ này vốn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của dòng họ ngoại tộc phương Bắc của nàng. Tuy nhiên, Chu Tử Sâm – một đại biểu mưu mô của giới quý tộc hoàng thành vừa đến biên cương – đã dùng thủ đoạn phong tỏa thông tin, dán nhãn mỏ đá này là "mỏ hoang phế không còn giá trị" để đưa lên sàn đấu giá chợ đen, hòng lừa Tuyết Vân tiêu tốn sạch số tiền vàng khởi nghiệp mà nàng có.
Lối vào Chợ đen Tuyết Nguyệt là một đường hầm ẩm ướt, tối tăm nằm sau một tiệm cầm đồ cũ nát. Tuyết Vân nộp một mảnh ma thạch sơ cấp làm phí vào cửa, đeo chiếc mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt rồi bước vào đại sảnh đấu giá dưới lòng đất. Không khí nơi đây ngột ngạt, tràn ngập mùi nến ma pháp và sự căng thẳng của những kẻ săn lùng bảo vật.
Trên đài đấu giá, Thẩm Vô Song – chủ tiệm cầm đồ chợ đen, người trung gian điều hành buổi đấu giá – đang gảy những hạt tính trên chiếc Huyền Kim Toán Bàn. Đôi mắt sắc sảo của ông ta sau thấu kính pha lê khẽ quét qua đám đông.
Ở một góc phòng VIP, Chu Tử Sâm đang ngồi ung dung trên ghế bọc da thú, tay cầm ly rượu ma pháp, ánh mắt chứa đầy sự tự phụ và mưu mô. Khi nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của Tuyết Vân bước vào, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười đắc ý. Hắn khẽ vẫy tay gọi một tên thuộc hạ, thì thầm: "Con nhóc đó đã đến. Bắt đầu tung tin đồn mỏ đá hoang chứa đầy tạp chất hắc ám để kích thích lòng tham của nàng ta. Ta muốn nàng ta phải dốc hết đồng tiền vàng cuối cùng để mua một đống đá vụn."
Thẩm Vô Song gõ mạnh búa gỗ xuống bàn, tuyên bố: "Vật phẩm đấu giá tiếp theo: Quyền sở hữu vĩnh viễn mỏ đá hoang phế thung lũng phía bắc. Mỏ đá này đã cạn kiệt năng lượng, chứa nhiều tạp chất hắc ám ăn mòn kinh mạch, nhưng vẫn còn một lượng nhỏ quặng sắt chịu lạnh. Giá khởi điểm: một trăm đồng tiền vàng."
Đám đông bên dưới lập tức xầm xì, không ai muốn lãng phí tiền bạc vào một mỏ hoang phế nguy hiểm.
Tuyết Vân đứng trong bóng tối, lặng lẽ kích hoạt năng lượng đặc thù "Thấu thị giá trị vật phẩm". Đôi mắt xanh băng của nàng dưới lớp mặt nạ bạc bỗng lóe lên một luồng sáng lam nhạt vô hình. Nàng soi chiếu qua viên đá mẫu của mỏ hoang đặt trên đài đấu giá, nhìn xuyên qua lớp vỏ xám xịt, đầy tạp chất đất đá bên ngoài.
Sâu dưới lòng đất của mỏ hoang đó, một mạch quặng khổng lồ tỏa ra nguồn năng lượng băng sương tinh khiết, rực rỡ như một mặt trời xanh băng đang ẩn mình. Đó chính là "Mỏ Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa" cực phẩm mà mẫu thân nàng đã phong ấn để lại! Năng lượng của nó mạnh mẽ đến mức có thể đóng băng cả linh hồn kẻ nào dám xâm phạm nếu không có huyết mạch Băng hoàng để mở khóa.
Trái tim Tuyết Vân đập nhanh một nhịp, nhưng gương mặt nàng vẫn duy trì sự lạnh lùng tuyệt đối. Nàng biết Chu Tử Sâm đang quan sát mình. Hắn muốn dùng mỏ hoang này để bẫy nàng phá sản.
"Một trăm mười đồng tiền vàng," Tuyết Vân chậm rãi giơ bảng lên, giọng nói tỏ ra có chút do dự và căng thẳng giả tạo.
Chu Tử Sâm thấy nàng cắn câu, lập tức nháy mắt cho tên thuộc hạ trong đám đông giơ bảng: "Một trăm năm mươi đồng tiền vàng!"
Tuyết Vân khẽ nhíu mày, quay sang Thẩm Vô Song, nói lớn với giọng chê bai để hạ nhiệt buổi đấu giá: "Thẩm chưởng quỹ, viên đá mẫu này chứa đầy tạp chất hắc ám, ma lực hỗn loạn. Băng Vân Các của ta mua về chỉ để tận dụng quặng sắt chịu lạnh rèn cuốc mỏ, chứ giá trị ma pháp của nó gần như bằng không. Một trăm sáu mươi đồng tiền vàng!"
Chu Tử Sâm nghe vậy càng thêm tin tưởng Tuyết Vân đang rất cần mỏ đá này để duy trì hoạt động của thương hội sau khi bị phong tỏa nguyên liệu lụa. Hắn quyết định đẩy giá lên cao để bóp nghẹt tài chính của nàng.
"Ba trăm đồng tiền vàng!" Một tên proxy của Chu Tử Sâm hô lớn.
"Ba trăm năm mươi đồng!" Tuyết Vân giơ bảng, bàn tay nàng khẽ run nhẹ (diễn xuất hoàn hảo của một kẻ đang cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thực chất đang hoảng loạn).
"Năm trăm đồng tiền vàng!" Chu Tử Sâm trực tiếp giơ bảng từ phòng VIP, giọng nói đầy sự kiêu ngạo của kẻ bề trên.
Đám đông chợ đen bắt đầu xôn xao. Họ không hiểu tại sao hai thế lực lại tranh giành một mỏ hoang phế với mức giá điên cuồng như vậy. Thẩm Vô Song khẽ nheo mắt, gảy nhẹ bàn tính Huyền Kim, ông ta bắt đầu nhận ra có điều gì đó không bình thường dưới sự quan sát của Chân Giả Nhãn.
Tuyết Vân cắn môi, tỏ vẻ đấu tranh nội tâm dữ dội, nàng giơ bảng lần nữa: "Sáu trăm đồng tiền vàng! Đây là giới hạn cuối cùng của Băng Vân Các!"
Chu Tử Sâm cười lớn trong lòng. Hắn biết Tuyết Vân vừa nhận được một ngàn năm trăm đồng tiền vàng từ giao dịch áo choàng dệt thêu trước đó. Hắn muốn nàng phải tiêu tốn ít nhất một ngàn đồng để không còn vốn liếng nhập nguyên liệu.
"Tám trăm đồng tiền vàng!" Tên thuộc hạ của Chu Tử Sâm tiếp tục nâng giá.
"Tám trăm năm mươi đồng!" Giọng Tuyết Vân đã mang theo vài phần khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng của kẻ sắp mất đi ván cược sinh mệnh.
Chu Tử Sâm đứng bật dậy bên lan can phòng VIP, vung tay hô lớn đầy đắc ý: "Chín trăm đồng tiền vàng! Diệp tiểu thư, nếu cô không thể đưa ra mức giá cao hơn, mỏ hoang này sẽ thuộc về Chu gia ta!"
Hắn nhìn chằm chằm vào Tuyết Vân, chờ đợi nàng giơ bảng lên mức một ngàn đồng.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc cả đại sảnh nín thở chờ đợi, Tuyết Vân đột nhiên hạ bảng đấu giá xuống. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh băng dưới lớp mặt nạ không còn một chút căng thẳng hay tuyệt vọng nào, mà chỉ toàn là sự giễu cợt và lạnh lùng tột độ.
Nàng khẽ phủi bụi trên tà váy lông cừu, thản nhiên ngồi xuống ghế, giọng nói trong trẻo vang lên rõ ràng khắp đại sảnh:
"Chu thiếu gia quả là hào phóng. Một mỏ hoang phế đầy tạp chất độc hại mà ông lại sẵn sàng bỏ ra chín trăm đồng tiền vàng để mua về sưởi ấm cho gia tộc. Sự giàu có của Chu gia khiến ta vô cùng khâm phục. Băng Vân Các xin tự nguyện rút lui. Mỏ đá này... là của ông."
*Bốp!*
Chu Tử Sâm đứng sững sờ tại chỗ, ly rượu ma pháp trên tay hắn rơi xuống đất vỡ tan tành. Gương mặt hắn từ đắc ý lập tức chuyển sang trắng bệch, rồi đỏ gay vì nhục nhã và kinh hoàng.
Hắn bị gài bẫy ngược lại!
Hắn chỉ muốn nâng giá giả để lừa nàng, chứ hắn hoàn toàn không muốn mua một mỏ hoang phế thực sự với cái giá điên cuồng chín trăm đồng tiền vàng! Gia tộc hắn ở hoàng thành tuy giàu có, nhưng dòng tiền lưu động của hắn tại biên cương lúc này chỉ có chưa đầy năm trăm đồng tiền vàng. Chín trăm đồng tiền vàng là một khoản nợ khổng lồ có thể khiến hắn phá sản ngay lập tức nếu không thể thanh toán cho chợ đen.
Thẩm Vô Song gõ mạnh búa gỗ xuống bàn, âm thanh giòn giã như một bản án tử hình đối với Chu Tử Sâm:
"Chín trăm đồng tiền vàng, lần thứ nhất! Lần thứ hai! Lần thứ ba! Thành giao! Mỏ hoang thung lũng phía bắc thuộc về Chu thiếu gia! Đề nghị Chu thiếu gia bước lên ký kết khế ước và thanh toán ngay lập tức."
Chu Tử Sâm run rẩy bước xuống đài, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Hắn lắp bắp: "Thẩm chưởng quỹ... ta... ta hiện tại không mang đủ tiền mặt. Cho ta khất nợ ba ngày..."
"Chợ đen Tuyết Nguyệt không có quy tắc khất nợ, Chu thiếu gia," Thẩm Vô Song lạnh lùng cắt ngang, chiếc Huyền Kim Toán Bàn trên tay ông ta tỏa ra một luồng áp lực ám hệ Ngũ cấp mạnh mẽ. Những hộ vệ chợ đen cao lớn, mang theo vũ khí sát khí đằng đằng lập tức tiến lên bao vây chặt chẽ lấy hắn. "Nếu không thể thanh toán, theo quy luật chợ đen, chúng ta sẽ tịch thu toàn bộ tài sản hiện có của ông tại biên thành để gán nợ, bao gồm cả quyền sở hữu đất đai và các xưởng dệt thêu của Chu gia."
Chu Tử Sâm hoảng loạn tột độ. Hắn biết luật pháp chợ đen tàn bạo thế nào, nếu bị tịch thu tài sản, hắn sẽ trắng tay trở về hoàng thành và bị gia tộc ruồng bỏ vĩnh viễn.
Ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất của hắn, Tuyết Vân chậm rãi bước ra từ bóng tối. Nàng đứng trước mặt hắn, từ trong ngực áo lấy ra một xấp tiền vàng tinh khiết lấp lánh ánh sáng, thản nhiên nói:
"Chu thiếu gia, ta là người luôn có lòng từ bi. Để giúp ông vượt qua kiếp nạn này, Băng Vân Các đồng ý mua lại quyền sở hữu mỏ hoang phế đó từ tay ông."
Chu Tử Sâm như người chết đuối vớ được cọc, mắt rực sáng: "Cô... cô muốn mua lại với giá chín trăm đồng?"
"Chín trăm đồng?" Tuyết Vân cười lạnh, nụ cười của nàng sắc bén như một nhát dao cắt đứt mọi ảo tưởng của hắn. "Chu thiếu gia, ông đang mơ ngủ sao? Mỏ hoang phế đầy tạp chất đó, ta chỉ đồng ý mua lại với giá một trăm đồng tiền vàng. Đồng thời, ông phải ký giấy gán nợ thêm mảnh đất nông nghiệp biên giới của ông cho ta để bù vào khoản thâm hụt. Nếu không đồng ý, ông cứ việc để Thẩm chưởng quỹ xử lý theo luật chợ đen."
"Một trăm đồng?! Cô... cô cướp đoạt trắng trợn!" Chu Tử Sâm gào lên, nhưng khi nhìn thấy những lưỡi kiếm sắc lẹm của hộ vệ chợ đen đang kề sát cổ mình, ý chí kiêu ngạo của hắn hoàn toàn sụp đổ.
Hắn biết mình không còn sự lựa chọn nào khác. Hắn cắn răng, run rẩy ký tên và ấn dấu ấn huyết mạch gia tộc vào bản khế ước chuyển nhượng mỏ đá và đất đai cho Tuyết Vân với giá rẻ mạt một trăm đồng tiền vàng.
Tuyết Vân nhận lấy bản khế ước sở hữu hợp pháp mỏ Băng Tinh cổ xưa từ tay Thẩm Vô Song, đôi mắt nàng rực lên một tia sáng quyền lực tuyệt đối. Nàng đã dùng chính lòng tham và mưu mô của Chu Tử Sâm để thâu tóm nguồn tài nguyên vô giá này mà không tốn nhiều công sức.
Nàng quay người bước ra khỏi đại sảnh đấu giá. Ngay trong khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào chữ ký khế ước, chiếc "Rương gỗ di vật của mẫu thân" mà nàng luôn mang theo bên mình bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Từ sâu trong chiếc rương gỗ cũ kỹ, một luồng ánh sáng xanh băng rực rỡ, tinh khiết đột ngột bộc phát, chiếu sáng cả không gian tối tăm của đường hầm chợ đen. Tiếng rắc rắc vang lên giòn giã khi phong ấn ma pháp cổ xưa đầu tiên trên nắp rương tự động nứt vỡ, giải phóng một luồng hàn khí cực hạn lan tỏa khắp cơ thể Tuyết Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!