Phong Tỏa Kinh Tế: Đòn Phản Công Định Giá Độc Quyền
Tiếng gió rít gào qua những khe nứt của cánh cửa gỗ tiệm vải Vân Sương nghe như tiếng cười nhạo báng của giới quý tộc hoàng thành hoàng đô. Bên ngoài, bão tuyết bắt đầu rơi dày đặc hơn, phủ một lớp màn trắng xóa lên những con đường lát đá xộc xệch của biên thành Tuyết Nguyệt.
Tô Mộc hớt hải đẩy cửa bước vào, mang theo một luồng hơi lạnh thấu xương và những bông tuyết còn chưa kịp tan trên vai áo xám xanh sờn cũ. Gương mặt vị quản sự trung thành tràn đầy vẻ lo lắng, đôi môi run rẩy không chỉ vì lạnh mà còn vì tin tức tồi tệ mà ông vừa nhận được từ các tuyến đường vận chuyển phía Nam.
"Tiểu thư!" Tô Mộc vội vàng phủi tuyết trên người, giọng nói run rẩy vang lên trong không gian ấm áp của tiệm vải. "Không xong rồi. Toàn bộ các chuyến xe chở tơ lụa thô và nguyên liệu dệt thêu từ hoàng thành hướng về biên giới đều bị chặn đứng tại trạm kiểm soát của cấm vệ quân. Phòng thương mại hoàng gia dưới sự chỉ đạo của Liễu Đại Phú đã ban hành sắc lệnh cấm vận tơ lụa toàn diện đối với tiệm vải của chúng ta."
Bên cạnh bàn thêu, Lục Kiều khẽ giật mình. Cây kim thêu bằng ngọc băng tinh trong tay cô gái câm run lên, suýt chút nữa đâm vào ngón tay mảnh mai. Cô ngước đôi mắt u buồn, đầy lo âu nhìn về phía Diệp Tuyết Vân đang ngồi ung dung bên bàn trà.
Trái ngược với sự hoảng hốt của hai thuộc hạ, Tuyết Vân vẫn giữ phong thái ung dung tự tại. Nàng chậm rãi nhấp một ngụm trà tuyết liên ấm áp, cảm nhận luồng nhiệt lượng nhẹ nhàng xoa dịu cơn đau buốt thấu xương tủy đang âm thầm cuộn lên trong kinh mạch do phản phệ của xương tủy đóng băng. Đôi mắt xanh băng của nàng khẽ liếc nhìn chiếc hòm gỗ đặt ở góc phòng, nơi chứa một ngàn năm trăm đồng tiền vàng mà vị quản gia của Tần Hoài Dạ vừa dâng lên ngày hôm trước.
"Liễu Đại Phú nghĩ hắn có thể dùng vài cuộn lụa thô để bóp chết hơi thở của ta sao?" Tuyết Vân đặt tách trà xuống bàn đá, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như sương muối phương Bắc. "Hắn và Liễu Thanh Mai ở hoàng thành quá ngây thơ rồi. Họ nghĩ ta trốn chạy ra biên cương này chỉ để làm một thợ may tầm thường, sống dựa vào việc bán vài chiếc áo choàng dệt thêu sao?"
"Nhưng tiểu thư, không có tơ lụa thô, xưởng thêu của Lục Kiều sẽ phải dừng hoạt động hoàn toàn trong ba ngày tới," Tô Mộc lo lắng bước lên, tay siết chặt cuốn sổ sách kế toán. "Chúng ta vừa mới khai trương, nếu không có hàng hóa cung cấp cho giới lính đánh thuê, danh tiếng của Vân Sương Các sẽ sụp đổ trước khi kịp đứng vững."
"Vậy thì chúng ta tạm thời đóng cửa tiệm vải," Tuyết Vân thản nhiên đứng dậy, tà váy lông cừu trắng muốt khẽ lay động theo từng bước chân của nàng. "Tô Mộc, treo biển tạm ngưng hoạt động dệt thêu vì lý do thời tiết khắc nghiệt. Toàn bộ nhân lực của tiệm vải, từ ngày mai, sẽ chuyển sang một mục tiêu kinh doanh hoàn toàn mới."
Nàng lấy từ trong ngực áo ra tấm thẻ bài bằng gỗ xám mà lão thương nhân Bùi Cảnh đã trao cho nàng ngày hôm trước. Tấm thẻ gỗ xám xịt, xù xì nhưng tỏa ra một luồng tinh thần lực ấm áp dịu nhẹ. Tuyết Vân nhìn chằm chằm vào những ký tự cổ khắc trên thẻ, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng đầy tính toán.
"Tô Mộc, mang theo một trăm đồng tiền vàng, đi cùng ta đến khu phố nghèo phía tây biên thành. Đã đến lúc chúng ta sử dụng đến món quà chỉ điểm của Bùi lão tiên sinh."
Khu phố nghèo phía tây biên thành Tuyết Nguyệt là một bãi rác khổng lồ của xã hội ma pháp. Nơi đây tập trung những thợ mỏ bị phế thải, những người dân ngoại tộc nghèo khổ không có ma lực chiến đấu, đang phải co rúm người lại trong những căn lều rách rưới dưới cái lạnh âm ba mươi độ của mùa đông biên cương. Đối với họ, cái lạnh không chỉ là sự khó chịu, mà là một bản án tử hình vô hình đang treo lơ lửng trên đầu mỗi đêm.
Tuyết Vân bước đi trên nền tuyết bẩn thỉu, đôi mắt xanh băng của nàng không hề có một chút thương hại hay thánh mẫu thường thấy của những tiểu thư khuê các hoàng thành. Nàng nhìn những con người nghèo khổ kia bằng con mắt của một nhà đầu tư thực dụng đang tìm kiếm những quân bài giá rẻ cho ván cờ chính trị của mình.
Nàng dừng lại trước một ngôi nhà gỗ đổ nát, nơi một nhóm cựu thợ mỏ đang ngồi sưởi ấm quanh một đống củi ẩm ướt rỉ ra những làn khói đen kịt. Tuyết Vân giơ cao tấm thẻ bài gỗ xám của Bùi Cảnh lên trước mặt họ.
Một lão thợ mỏ già nua, một mắt bị sẹo lớn che khuất, lập tức đứng bật dậy khi nhìn thấy tấm thẻ bài. Đôi mắt đục ngầu của lão rực lên sự kinh ngạc tột độ:
"Tín vật của Bùi đại nhân! Quý cô... người là người của Bùi đại nhân sao?"
"Ta là chủ nhân mới của các người từ ngày hôm nay," Tuyết Vân lạnh lùng lên tiếng, giọng nói của nàng vang vọng trong không gian lạnh giá, mang theo một uy áp tinh thần lực tuy nhỏ nhưng cực kỳ kiên quyết của một kẻ trùng sinh. "Ta không cần các người dệt vải hay may vá. Ta cần bàn tay thô ráp của các người cầm cuốc sắt lên, đi sâu vào thung lũng băng phía bắc của biên thành để khai thác một loại tài nguyên quý giá hơn tơ lụa gấp vạn lần."
"Khai thác? Nhưng thưa quý cô, mùa đông khắc nghiệt thế này, các mỏ đá của hoàng gia đều đã đóng cửa vì hàn khí đóng băng kinh mạch thợ mỏ," lão thợ mỏ run rẩy nói. "Chúng tôi lấy gì để chống chọi lại cái lạnh thấu xương sâu dưới lòng đất?"
Tuyết Vân không nói lời nào, nàng vung tay ném ra một túi tiền nặng trĩu lên chiếc bàn gỗ mục nát. Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, những đồng tiền vàng tinh khiết của vương triều Băng Phong rớt ra ngoài lấp lánh dưới ánh sáng tuyết.
"Mỗi thợ mỏ đồng ý đi theo ta sẽ được nhận trước hai đồng tiền vàng vốn khởi nghiệp, kèm theo ba bữa thịt ấm áp mỗi ngày và trang phục giữ ấm dệt từ vải lụa Tuyết Sương có trận pháp ẩn phòng ngự," Tuyết Vân chậm rãi nói, từng lời của nàng đánh thẳng vào bản năng sinh tồn của những kẻ đang đứng bên bờ vực cái chết. "Và thứ ta muốn các người khai thác, không phải là quặng sắt thông thường, mà là Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp nằm ở mạch quặng nông dưới thung lũng đá lạnh."
Nhờ ký ức trùng sinh của kiếp trước, Tuyết Vân biết rõ sâu dưới thung lũng băng phía bắc có một mạch quặng nông chứa hàng vạn viên Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp chưa từng được khai phá. Loại ma thạch này tuy có phẩm cấp thấp, nhưng lại có một đặc tính vô cùng kỳ diệu: khi được kích hoạt bằng một lượng nhỏ ma lực hệ băng sơ cấp, nó sẽ tỏa ra một nhiệt lượng nhẹ nhàng, ổn định, có thể sưởi ấm liên tục suốt mười hai canh giờ mà không cần đến củi đốt hay lò than.
Đối với mùa đông khắc nghiệt của biên cảnh phương Bắc, đây chính là huyết mạch sinh mệnh, là nguồn sưởi ấm duy nhất mà vạn dân thèm khát.
Nhìn thấy tiền vàng và lời hứa về thức ăn ấm áp, hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ lập tức quỳ sụp xuống dưới chân Tuyết Vân, ánh mắt họ rực lên sự trung thành cuồng nhiệt của những kẻ vừa được cứu sống khỏi địa ngục băng giá.
"Chúng tôi thề chết trung thành với tiểu thư! Nguyện vì tiểu thư khai thác mạch quặng!"
Sau khi thiết lập xong lực lượng khai thác mỏ, Tuyết Vân lập tức di chuyển đến Khách điếm Tuyết Liên – khách điếm lớn nhất và cũng là nơi hỗn loạn nhất của biên thành Tuyết Nguyệt. Nơi đây tràn ngập mùi rượu nồng, mùi thịt nướng thảo nguyên và tiếng cười nói thô lỗ của các lính đánh thuê ngoại tộc.
Nàng bước vào phòng bao VIP ở tầng hai, nơi một nữ tử ngoại tộc quyến rũ đang ngồi ung dung thưởng thức rượu mạnh. Nữ tử có làn da ngăm đen khỏe khoắn, mái tóc tết bím quấn quanh chiếc cổ cao kiêu hãnh, mặc giáp da thú ôm sát lộ ra những đường cong nảy nở đầy hoang dã. Hông cô ta đeo chiếc roi da ma pháp màu đỏ sậm *Xích Phong Tiên* tỏa ra những tia sáng phong hệ sắc lẹm.
Đó chính là Mộ Dung Sương – nữ thủ lĩnh của đoàn buôn ngoại tộc dũng cảm, người đang bị hoàng thất chèn ép thuế quan đến mức gần như kiệt quệ tài chính.
"Diệp tiểu thư," Mộ Dung Sương khẽ nhếch môi cười, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua dáng vẻ mảnh mai của Tuyết Vân. "Ta đã nghe nói về việc tiệm vải của cô bị Liễu Đại Phú phong tỏa nguyên liệu tại hoàng thành. Một tiểu thư hoàng đô sa sút như cô hẹn gặp ta lúc này, chẳng lẽ là muốn nhờ đoàn buôn của ta lén lút vận chuyển lụa thô vượt biên giới sao? Ta phải cảnh báo trước, cái đầu của ta đáng giá hơn vài cuộn lụa của cô nhiều."
"Ta không cần cô vận chuyển lụa, Mộ Dung thủ lĩnh," Tuyết Vân thản nhiên ngồi xuống đối diện với cô ta, đặt cuốn Sổ tay kinh tế Băng Vân lên bàn. "Ta hẹn cô đến đây để trao cho cô một cơ hội độc quyền kiểm soát toàn bộ tuyến đường vận chuyển nguồn năng lượng sưởi ấm duy nhất của biên thành Tuyết Nguyệt trong mùa đông này."
Nàng vung tay, một viên tinh thạch màu xanh băng nhạt, tỏa ra một làn sương ấm áp dịu nhẹ, từ từ lăn đến trước mặt Mộ Dung Sương.
Mộ Dung Sương nhướng mày, tò mò cầm viên tinh thạch lên. Ngay khi ngón tay cô ta chạm vào viên đá, một luồng nhiệt lượng ấm áp, ổn định lập tức truyền qua lòng bàn tay, xua tan hoàn toàn cái lạnh buốt giá của mùa đông biên cảnh đang ám ảnh cô ta suốt nhiều tuần qua.
"Đây là... Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp cực phẩm?" Mộ Dung Sương biến sắc, đứng bật dậy. Là một thương nhân lão luyện, cô ta lập tức nhận ra giá trị thương mại khổng lồ của viên đá này trong mùa đông khắc nghiệt phương Bắc. "Cô... cô lấy thứ này ở đâu ra? Mỏ đá của hoàng gia đều đã bị phong tỏa rồi cơ mà?"
"Mỏ đá của hoàng gia bị phong tỏa, nhưng mỏ đá của Diệp Tuyết Vân ta thì không," Tuyết Vân lạnh lùng nói, ánh mắt nàng rực sáng một ý chí thao túng thị trường thượng thừa. "Ta đã tuyển dụng hàng trăm thợ mỏ tinh nhuệ nhất để khai thác mạch quặng này. Ta muốn ký kết một hiệp ước giao thương độc quyền với liên minh thương nhân Mộ Dung của cô."
"Độc quyền vận chuyển?" Mộ Dung Sương nheo mắt, lòng tham và sự nhạy bén kinh tế trong cô ta bắt đầu trỗi dậy dữ dội. "Điều kiện của cô là gì?"
"Đoàn buôn của cô sẽ chịu trách nhiệm vận chuyển và phân phối Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp đến khắp các ngõ ngách của biên thành và các quốc gia lân bang vượt biên giới. Đổi lại, ta yêu cầu lực lượng kỵ binh dũng mãnh của cô phải bảo vệ tuyệt đối các chuyến hàng khỏi sự nhũng nhiễu của Trịnh thống lĩnh và cấm vệ quân biên phòng," Tuyết Vân chậm rãi đưa ra điều khoản. "Ta sẽ chia sẻ cho liên minh của cô đúng 30% lợi nhuận ròng từ việc bán ma thạch."
"30%?" Mộ Dung Sương im lặng suy tính. Đây là một con số khổng lồ, đủ để nuôi sống toàn bộ bộ tộc ngoại tộc của cô ta qua ba mùa đông khắc nghiệt nhất. Nhưng rủi ro đối đầu với quân đội biên phòng của Trịnh thống lĩnh cũng cực kỳ lớn.
Cô ta nhìn thẳng vào đôi mắt xanh băng không một chút dao động của Tuyết Vân, nhận ra sự tỉnh táo, thực dụng và bản lĩnh chính trị đáng sợ của thiếu nữ 19 tuổi này. Tuyết Vân không hề cầu xin, nàng đang đưa ra một giao dịch sòng phẳng dựa trên lợi ích sinh tồn của cả hai bên.
"Được! Diệp tiểu thư quả là người sảng khoái!" Mộ Dung Sương cười lớn, vung chiếc roi da *Xích Phong Tiên* quất mạnh xuống sàn gỗ tạo ra một tiếng nổ phong hệ giòn giã để thề ước. "Đoàn buôn ngoại tộc Mộ Dung ta đồng ý ký kết hiệp ước độc quyền này. Kỵ binh của ta sẽ là lá chắn sống bảo vệ từng viên ma thạch của cô vượt qua biên giới!"
Hiệp ước được ký kết thành công tại Khách điếm Tuyết Liên bằng dấu ấn huyết mạch ma pháp của hai người phụ nữ mạnh mẽ nhất biên thành.
Chỉ trong vòng năm ngày tiếp theo, dưới sự chỉ đạo tài tình của Tuyết Vân và mạng lưới vận tải dũng mãnh của Mộ Dung Sương, hàng vạn viên Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp đã được khai thác và phân phối ra khắp thị trường biên thành Tuyết Nguyệt.
Mùa đông khắc nghiệt ập đến sớm hơn dự tính, bão tuyết gầm rú dữ dội làm đóng băng mọi nguồn củi đốt và than đá thông thường. Trong khi người dân bình thường đang phải chịu lạnh thấu xương, Băng Vân Các của Tuyết Vân bất ngờ tung ra nguồn ma thạch sưởi ấm dồi dào với mức giá cực kỳ phải chăng dành cho dân nghèo. Danh tiếng của Tuyết Vân lập tức vang dội khắp biên thành, vạn dân tôn sùng nàng như một vị cứu tinh mang lại sự ấm áp.
Tuy nhiên, đối với các cơ sở quân sự, phủ tổng đốc và đặc biệt là doanh trại quân đội biên phòng dưới quyền kiểm soát của Trịnh thống lĩnh – kẻ đã nhận hối lộ của Diệp gia để phong tỏa tơ lụa thô của Tuyết Vân – nàng lại áp dụng một chiến thuật tàn nhẫn hoàn toàn khác: *Định giá độc quyền tài nguyên sưởi ấm*.
Tại văn phòng tổng bộ Băng Vân Các, Tô Mộc cầm tờ báo cáo doanh thu, gương mặt hớn hở báo cáo:
"Tiểu thư, Trịnh thống lĩnh vừa phái người đến đặt mua năm ngàn viên ma thạch sưởi ấm cho quân đội biên phòng đang bị đóng băng kinh mạch vì cái lạnh."
"Bán cho hắn," Tuyết Vân khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi hiện lên một nụ cười thâm độc. "Nhưng với mức giá tăng gấp ba lần so với giá thị trường thông thường. Mỗi viên ma thạch sưởi ấm bán cho quân đội biên phòng sẽ có giá là mười lăm đồng tiền bạc, thay vì năm đồng."
"Gấp ba lần?!" Tô Mộc kinh ngạc. "Trịnh thống lĩnh chắc chắn sẽ nổi điên lên mất."
"Hắn nổi điên thì đã sao?" Tuyết Vân lạnh lùng đáp, đôi mắt nàng rực lên sự khinh miệt tột độ. "Mùa đông khắc nghiệt thế này, nếu không có ma thạch của ta, năm vạn binh lính dưới quyền hắn sẽ bị đóng băng kinh mạch vĩnh viễn, trở thành những bức tượng đá vô dụng trước khi kịp rút kiếm chiến đấu. Hắn không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc cắn răng bỏ tiền túi ra mua mạng sống cho binh lính của mình."
Chiến thuật định giá độc quyền tàn nhẫn của Tuyết Vân lập tức phát huy tác dụng hủy diệt.
Trong doanh trại quân đội biên phòng Tuyết Nguyệt, không khí lạnh giá bao trùm mọi ngõ ngách. Những đống lửa than thông thường bị bão tuyết dập tắt liên tục, hơi lạnh thấu xương ăn mòn vào kinh mạch của các chiến sĩ hỏa hệ và kim hệ, khiến tu vi của họ bị ngưng trệ nghiêm trọng. Binh lính dưới quyền Trịnh thống lĩnh bắt đầu oán hận dữ dội, tiếng than vãn và đe dọa bạo loạn vang lên khắp nơi vì lạnh giá và đói rét.
Trịnh thống lĩnh ngồi trong phòng làm việc ấm trà đã đóng băng hoàn toàn từ lúc nào, gương mặt đỏ gay vì tức giận và lạnh buốt. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, tiếng gầm rú của một chiến sĩ hỏa hệ Lục cấp vang lên đầy bất lực:
"Khốn nạn! Một con nhóc phế vật bị hủy hôn từ hoàng đô đến mà dám dùng ma thạch sưởi ấm để tống tiền quân đội biên phòng của ta sao?!"
"Thưa thống lĩnh," một phó tướng run rẩy bước vào báo cáo. "Binh lính ở doanh trại phía tây đã bắt đầu đình công vì lạnh giá. Họ nói nếu đêm nay không có ma thạch sưởi ấm của Băng Vân Các, họ sẽ tự ý rời bỏ vị trí tuần tra để vào thành tìm hơi ấm. Chúng ta... chúng ta có nên chấp nhận mức giá gấp ba của Diệp Tuyết Vân không?"
"Chấp nhận cái rắm!" Trịnh thống lĩnh trợn trừng đôi mắt tham lam, hiểm độc đầy sát khí. Sự kiêu ngạo của một võ quan hoàng gia không cho phép hắn cúi đầu trước một thiếu nữ bị gia tộc ruồng bỏ. Hắn nhận hối lộ của Liễu Đại Phú năm trăm đồng tiền vàng để bóp nghẹt nàng, làm sao có thể dâng ngược lại tiền tài cho nàng được?
"Diệp Tuyết Vân dám đầu cơ tích trữ tài nguyên quốc gia trong mùa đông để trục lợi bất chính! Đây là tội phản quốc nặng nề!" Trịnh thống lĩnh đứng bật dậy, rút thanh kiếm rỉ sét khảm hỏa thạch bên hông ra, sát khí bùng phát dữ dội. "Truyền lệnh của ta! Điều động toàn bộ ba ngàn binh lính biên phòng vũ trang đầy đủ, tiến thẳng về phía tổng kho vận chuyển của Băng Vân Các ngay lập tức!"
Cơn bão tuyết ngoài trời càng lúc càng gầm rú dữ dội hơn khi màn đêm buông xuống biên thành Tuyết Nguyệt.
Tại cổng thành phía bắc, đoàn xe ngựa khổng lồ gồm hơn năm mươi chiếc chở đầy Băng Tinh Ma Thạch sơ cấp của Băng Vân Các đang chuẩn bị xuất phát để phân phối ra các khu vực lân bang. Đoàn xe được hộ tống bởi lực lượng kỵ binh dũng mãnh của đoàn buôn Mộ Dung Sương, tay ai nấy đều mang theo cung tên và roi da ma pháp sắc lẹm.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh của đêm bão tuyết. Hàng ngàn binh lính biên phòng biên cảnh rầm rộ kéo đến, cầm theo những bó đuốc rực lửa và vũ khí sáng loáng, bao vây chặt chẽ toàn bộ đoàn xe chở ma thạch của Băng Vân Các vào giữa.
Trịnh thống lĩnh cưỡi trên một con thiết mã khổng lồ, dẫn đầu đoàn quân oai vệ bước ra. Gương mặt bạo ngược của hắn lộ ra dưới ánh đuốc rực đỏ, đôi mắt tham lam quét qua những bao tải chứa đầy ma thạch sưởi ấm lấp lánh ánh sáng xanh băng dịu nhẹ.
"Toàn quân nghe lệnh!" Trịnh thống lĩnh giơ cao thanh hỏa kiếm rực lửa, giọng nói mang theo uy áp ma pháp Lục cấp vang vọng khắp cổng thành, át cả tiếng bão tuyết gầm rú. "Băng Vân Các đầu cơ tích trữ tài nguyên sưởi ấm bất hợp pháp, đe dọa đến an ninh và sự sinh tồn của quân đội biên phòng vương triều! Ta nhân danh Thống lĩnh biên phòng Tuyết Nguyệt, tuyên bố tịch thu toàn bộ số ma thạch này dưới danh nghĩa kiểm tra an ninh quốc gia! Kẻ nào dám phản kháng, trảm quyết tại chỗ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!