Nhạc nềnAfternoon_Garden

Biên Cương Tuyết Trắng: Đặt Nền Móng Băng Vân Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào qua những khe núi đá của dãy Tuyết Sơn vây quanh Biên thành Tuyết Nguyệt giống như tiếng gầm rú của một loài dã thú thời cổ đại. Nơi đây, tuyết phủ trắng xóa quanh năm, cái lạnh cắt da cắt thịt có thể đóng băng cả dòng máu trong huyết quản của những kẻ phàm trần không có ma lực hộ thể. Biên thành Tuyết Nguyệt là một vùng đất hoang dã, hỗn loạn, nằm ở rìa ngoài cùng của vương triều Băng Phong, nơi luật pháp hoàng gia trở nên mờ nhạt trước sức mạnh của nắm đấm và những giao dịch chợ đen đẫm máu.


Diệp Tuyết Vân kéo chặt chiếc áo choàng lông cừu thô sơ quanh người, che khuất gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt. Vết thương sượt qua vai do mũi tên Ám Ảnh Tiễn của sát thủ Tiễn Ảnh kiếp trước để lại vẫn còn đau nhói dưới lớp băng gạc. Độc tính hắc hỏa mặc dù đã được kiềm chế tạm thời nhờ khí hậu lạnh giá, nhưng mỗi khi nàng vận chuyển ma lực sơ cấp Nhất cấp của mình, một cơn đau buốt thấu xương tủy lại cuộn lên từ sâu trong kinh mạch.


Nàng đã đi bộ suốt nửa tháng trời, vượt qua Đèo Gió Hú hiểm trở để đến được nơi này. Phía sau nàng, Tô Mộc – vị quản sự trung thành với bộ y phục xám xanh gọn gàng – đang cẩn thận đẩy chiếc xe gỗ nhỏ chứa vài hòm đồ ít ỏi, trong đó có chiếc rương gỗ di vật của mẫu thân Băng Nguyệt Sương.


"Tiểu thư, phía trước chính là khu phố trung tâm của biên thành," Tô Mộc khẽ ho một tiếng, hơi thở hóa thành làn sương trắng đục trong không khí lạnh giá. "Nhưng tình hình kinh doanh ở đây phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Giới thương nhân bản địa cực kỳ bài ngoại, và họ đều nằm dưới sự kiểm soát ngầm của phòng thương mại hoàng gia chi nhánh biên cảnh."


"Chúng ta không cần tranh giành với họ ngay lập tức, Tô Mộc," Tuyết Vân lạnh lùng đáp, đôi mắt xanh băng quét qua những dãy nhà gỗ thấp bé, xộc xệch dọc hai bên đường. "Kẻ mạnh dùng võ lực để chiếm đất, kẻ khôn ngoan dùng tiền tài để thao túng thị trường. Chúng ta chỉ cần một điểm tựa đầu tiên."


Nàng dừng chân trước một cửa tiệm cũ kỹ nằm ở góc phố nghèo nhất của biên thành. Tòa nhà hai tầng bằng gỗ thông tuyết này đã bị bỏ hoang từ lâu, mái ngói sụp đổ một góc, những mảng tuyết dày đè nặng lên các thanh xà ngang. Trên tấm biển hiệu mục nát chỉ còn sót lại vài chữ mờ nhạt.


Chủ nhân của cửa tiệm, một thương nhân trung niên béo lùn tên là Mã Hữu, đang run rẩy đứng sưởi ấm bên một lò than nhỏ đặt ngoài cửa. Lão ta đang muốn bán tháo cửa tiệm này để lấy tiền chạy trốn về hoàng thành trước khi mùa đông khắc nghiệt nhất ập đến và lũ thổ phỉ biên cảnh bắt đầu càn quét.


Nhìn thấy Tuyết Vân và Tô Mộc dừng lại, đôi mắt hí của Mã Hữu lập tức rực lên sự xảo quyệt của một kẻ đầu cơ. Lão ta đánh giá bộ y phục lông cừu thô sơ nhưng sạch sẽ của Tuyết Vân, nhận ra khí chất thanh cao thoát tục của một thiếu nữ xuất thân từ hoàng đô sa sút.


"Ôi, quý cô trẻ tuổi! Người có con mắt tinh đời thật đấy!" Mã Hữu xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nở nụ cười giả tạo đầy nịnh bợ. "Cửa tiệm này tuy nhìn hơi cũ kỹ, nhưng vị trí của nó là độc nhất vô nhị ở biên thành này. Đặc biệt, sâu dưới nền đất của tiệm có một mạch địa nhiệt sưởi ấm tự nhiên, mùa đông sưởi ấm cực kỳ dễ chịu. Ta chỉ bán với giá hữu nghị là năm trăm đồng tiền vàng thôi!"


"Năm trăm đồng tiền vàng?" Tô Mộc biến sắc, lập tức bước lên phía trước. "Mã lão bản, ông đang đùa đấy à? Cửa tiệm này mái nhà đã sụp, xà gỗ mục nát, vị trí lại nằm ở góc phố nghèo nhất, làm sao có giá cao như vậy?"


"Này, vị quản sự này nói thế là sai rồi," Mã Hữu vênh mặt lên, giọng nói đầy sự đe dọa ngầm. "Biên thành Tuyết Nguyệt này đất chật người đông, muốn tìm được một nơi có mạch địa nhiệt tự nhiên thế này khó hơn lên trời. Nếu các người không mua, ngày mai sẽ có người của phòng thương mại hoàng gia đến thu mua với giá cao hơn đấy!"


Tuyết Vân không vội vã tranh cãi. Nàng tiến lên một bước, đôi mắt xanh băng bỗng nhiên rực sáng lên một luồng sáng u uẩn vô hình. Nàng kích hoạt năng lượng đặc thù "Thấu thị giá trị vật phẩm" từ đôi mắt trùng sinh của mình.


Trong tầm mắt của nàng, toàn bộ cấu trúc gỗ của cửa tiệm hiện lên dưới dạng những dòng năng lượng ma pháp. Không hề có một mạch địa nhiệt nào dưới lòng đất như lời Mã Hữu quảng cáo. Ngược lại, sâu dưới nền móng của cửa tiệm là một bầy mối băng ma pháp đang âm thầm ăn mòn các cột trụ chịu lực chính. Thanh xà ngang lớn nhất ở tầng hai đã bị nứt nẻ nghiêm trọng bên trong, chỉ cần một trận bão tuyết lớn nữa quét qua, toàn bộ tòa nhà sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Khóe môi Tuyết Vân khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng. Lão già này muốn dùng một đống củi mục để lừa sạch số vốn liếng ít ỏi của nàng.


"Mã lão bản," Tuyết Vân chậm rãi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như băng tuyết. "Ông nói nơi này có mạch địa nhiệt tự nhiên? Vậy tại sao lò than của ông lại phải đặt ngay sát cửa ra vào, và tại sao gạch dưới chân ông lại đóng một lớp băng dày đến nửa thốn thế kia?"


"Cái đó... đó là vì hôm nay bão tuyết quá lớn!" Mã Hữu hơi lúng túng, gương mặt béo phì đỏ lên.


"Không chỉ có vậy," Tuyết Vân bước đến sát cột trụ chính bằng gỗ thông trước cửa tiệm, dùng ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ vào thớ gỗ mục. "Cột trụ này đã bị mối băng ma pháp ký sinh từ ba năm trước. Lõi gỗ bên trong đã rỗng tuếch. Thanh xà ngang phía đông của tầng hai đã nứt một đường dài mười hai thốn. Mạch địa nhiệt mà ông nói thực chất chỉ là một rãnh nước thải đóng băng rò rỉ từ khu nhà bên cạnh."


"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó!" Mã Hữu hoảng hốt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán bất chấp cái lạnh. Lão ta không ngờ một thiếu nữ trẻ tuổi trông có vẻ yếu ớt lại có thể nhìn thấu mọi bí mật ẩn giấu của tòa nhà chỉ trong một cái liếc mắt.


"Có chuyện gì mà ồn ào ở đây thế?"


Một giọng nói thâm trầm, ung dung vang lên từ phía sau. Một lão nhân nho nhã khoác chiếc áo choàng xám giản dị bước ra từ màn sương tuyết. Lão nhân có mái tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo thâm trầm như chứa đựng vạn quyển sách thế sự, tay cầm một cuốn sổ da cũ.


Đó chính là Bùi Cảnh – cựu phú thương từng thống trị thị trường hoàng thành, hiện đang ẩn dật tại biên cảnh. Sự xuất hiện của ông khiến Mã Hữu lập tức rụt cổ lại, vẻ mặt đầy kính sợ.


"Bùi lão tiên sinh!" Mã Hữu vội vàng cúi đầu chào.


Bùi Cảnh không nhìn Mã Hữu, mà ánh mắt ông lại dừng lại trên người Diệp Tuyết Vân. Ông đã quan sát thiếu nữ này từ lúc nàng bước vào biên thành. Sự điềm tĩnh, lạnh lùng và đặc biệt là khả năng nhìn thấu cấu trúc ma lực của nàng vừa rồi đã khơi dậy sự tò mò lớn trong lòng lão thương nhân lão luyện.


"Mã Hữu, ngươi lại muốn dùng tòa nhà mục nát này để lừa gạt người từ nơi khác đến sao?" Bùi Cảnh thản nhiên lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng mang theo một uy áp tinh thần lực Bát cấp vô hình khiến Mã Hữu run rẩy. "Cửa tiệm này của ngươi, nửa năm trước ta đã thẩm định, giá trị thực tế của nó không quá một trăm đồng tiền vàng. Ngươi dám thét giá năm trăm đồng?"


"Bùi lão... tôi... tôi chỉ là đùa chút thôi..." Mã Hữu lắp bắp, gương mặt xám ngoét.


Tuyết Vân quay sang nhìn Bùi Cảnh, khẽ cúi đầu chào theo lễ tiết xã giao, nhưng ánh mắt nàng vẫn giữ sự cảnh giác tột độ. Nàng biết rõ ở vùng biên cương này, không có ai giúp đỡ ai vô điều kiện.


"Cảm ơn Bùi lão tiên sinh đã nói lời công đạo," Tuyết Vân bình tĩnh nói, sau đó quay lại nhìn Mã Hữu. "Tám mươi đồng tiền vàng. Nếu ông đồng ý, chúng ta ký khế ước chuyển nhượng ngay lập tức. Nếu không, ông cứ giữ lại tòa nhà này để chờ trận bão tuyết đêm nay sập xuống chôn sống mối băng của ông đi."


"Tám mươi đồng?!" Mã Hữu đau đớn như bị cắt thịt, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Tuyết Vân và sự hiện diện của Bùi Cảnh đứng bên cạnh bảo chứng, lão ta biết mình không còn cơ hội ép giá. Đêm nay bão tuyết lớn thực sự sẽ ập đến, nếu không bán nhanh, lão ta sẽ trắng tay.


"Được... được rồi! Tám mươi đồng thì tám mươi đồng!" Mã Hữu nghiến răng đồng ý.


Tô Mộc lập tức nhanh nhẹn lấy ra giấy tờ khế ước đã chuẩn bị sẵn, cùng Mã Hữu ký kết và đóng dấu ấn ký ma pháp chuyển nhượng quyền sở hữu đất đai dưới sự chứng kiến của Bùi Cảnh. Tuyết Vân mở túi tiền, lấy ra tám mươi đồng tiền vàng cuối cùng giao cho Mã Hữu. Nhận lấy tiền, lão chủ tiệm béo lùn vội vàng thu dọn đồ đạc rồi biến mất vào màn sương tuyết như sợ nàng đổi ý.


Bùi Cảnh nhìn theo bóng Mã Hữu, rồi quay lại nhìn Tuyết Vân, khẽ cười: "Cô nương trẻ tuổi, cô có con mắt rất sắc bén, và cả sự quyết đoán của một thương nhân thực thụ. Nhưng tiêu tốn gần như toàn bộ số tiền vàng mang theo để mua một tòa nhà mục nát thế này, cô định làm gì tiếp theo?"


"Bùi lão tiên sinh, mục nát hay không là do người sử dụng," Tuyết Vân thản nhiên đáp. "Trong mắt người khác, đây là một đống củi mục. Nhưng trong mắt ta, đây là nơi đặt nền móng cho thương hội Băng Vân Các sau này."


"Băng Vân Các?" Bùi Cảnh lẩm bẩm cái tên này, ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng sâu sắc. "Thú vị lắm. Biên thành Tuyết Nguyệt này lạnh giá khắc nghiệt, giới lính đánh thuê và thợ săn ma thú ở đây rất cần trang phục vừa giữ ấm tốt vừa có khả năng phòng ngự nhẹ. Nếu cô có thể giải quyết được vấn đề này, cô sẽ thống trị thị trường biên cương. Nhưng... nguồn nguyên liệu tơ lụa thô ở đây đều bị kiểm soát rất chặt chẽ."


"Ta tự có cách của mình," Tuyết Vân nói, đôi mắt nàng rực lên ý chí kiên định.


Bùi Cảnh gật đầu, không hỏi thêm sâu. Ông lấy từ trong ngực áo ra một tấm thẻ bài bằng gỗ xám, đưa cho Tuyết Vân: "Đây là tín vật của ta. Nếu cô gặp khó khăn trong việc tìm kiếm nguồn nhân lực dệt may ở biên thành này, hãy mang nó đến khu phố nghèo phía tây. Có lẽ cô sẽ tìm được thứ mình cần."


Tuyết Vân nhận lấy tấm thẻ gỗ, cảm nhận được hơi ấm nhẹ từ tinh thần lực của Bùi Cảnh lưu lại trên đó: "Đa tạ Bùi lão tiên sinh chỉ điểm."


Sau khi Bùi Cảnh rời đi, Tuyết Vân và Tô Mộc bước vào bên trong cửa tiệm cũ kỹ. Bụi bặm bám dày đặc trên những chiếc bàn gỗ nứt nẻ, mạng nhện giăng đầy các góc tường. Tô Mộc lập tức bắt tay vào việc dọn dẹp, quét tước đống đổ nát, trong khi Tuyết Vân đi sâu vào gian phòng nhỏ phía sau tầng một.


Tại đây, nàng nhìn thấy một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi đang ngồi co rúm trong góc tối. Thiếu nữ mặc bộ y phục thợ thêu giản dị màu lam đã sờn cũ, ngón tay thon dài mảnh mai nhưng đầy những vết chai sần do thêu thùa và bị lạnh đến đỏ ửng. Đôi mắt thiếu nữ mang vẻ u buồn, sợ hãi nhìn Tuyết Vân khi thấy người lạ bước vào.


Đó chính là Lục Kiều – nữ thợ thêu chính của cửa tiệm cũ. Cô bị câm bẩm sinh và đã bị Mã Hữu bỏ lại như một món nợ vô giá trị khi lão ta bán tháo cửa tiệm.


Tuyết Vân bước đến gần, ngồi xổm xuống trước mặt Lục Kiều. Nàng không dùng lời nói, mà chậm rãi nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô gái câm. Một luồng băng ma lực ấm áp, nhẹ nhàng truyền từ tay Tuyết Vân sang, xoa dịu những vết nứt nẻ do lạnh trên ngón tay Lục Kiều.


Lục Kiều ngẩn người, đôi mắt u buồn bỗng rực sáng lên một tia kinh ngạc và cảm động. Cô cảm nhận được sự thấu cảm và tôn trọng thực sự từ thiếu nữ xa lạ này, điều mà cô chưa từng nhận được từ lão chủ tiệm tham lam Mã Hữu.


Tuyết Vân lấy tấm bản viết nhỏ mang theo bên người, viết nhanh vài dòng chữ rồi đưa cho Lục Kiều xem: *"Ta là chủ nhân mới của nơi này. Ta cần bàn tay khéo léo của cô để dệt nên những bộ trang phục vĩ đại nhất biên cương. Cô có muốn ở lại giúp ta không?"*


Lục Kiều đọc xong dòng chữ, nước mắt khẽ lăn dài trên má. Cô gật đầu lia lịa, quỳ sụp xuống đất khẽ dập đầu bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và sự trung thành tuyệt đối dành cho Tuyết Vân.


Tuyết Vân đỡ Lục Kiều đứng dậy, mỉm cười nhẹ. Nàng lấy từ trong rương di vật của mẫu thân ra một cuộn vải lụa màu trắng tuyết tỏa ra một luồng hàn khí thanh khiết vô cùng dịu nhẹ – đây chính là "Vải lụa Tuyết Sương", di sản quý hiếm mà mẹ nàng để lại, có khả năng kháng ma pháp hắc ám cấp thấp tự nhiên.


Nàng định tự mình thi triển "Kỹ thuật thêu chỉ ma pháp độc quyền" lên vải lụa để chế tạo sản phẩm đầu tiên. Nhưng ngay khi nàng vừa cầm cây kim thêu lên, ngưng tụ ma lực băng hệ sơ cấp vào đầu ngón tay, một cơn đau buốt thấu xương tủy từ kinh mạch bị tổn thương do hắc độc và lôi điện đột ngột bùng phát.


*Hự!*


Tuyết Vân khẽ rên rỉ một tiếng, cây kim thêu rơi tuột khỏi tay, ma lực ngưng tụ lập tức vỡ vụn thành những đốm sáng xanh nhạt. Cơ thể nàng run rẩy, sắc mặt tái nhợt vì đau đớn.


Lục Kiều hốt hoảng, vội vàng đỡ lấy Tuyết Vân. Cô nhặt cây kim thêu lên, rồi ra hiệu bằng tay một cách khéo léo, ý muốn nói: *"Tiểu thư, người đang bị thương nặng, hãy để tôi làm việc này. Người chỉ cần hướng dẫn tôi cách dẫn truyền ma lực."*


Tuyết Vân nhìn thấu sự kiên định và khát khao được cống hiến trong đôi mắt của Lục Kiều. Nàng gật đầu, ngồi bên cạnh và bắt đầu chỉ dẫn tỉ mỉ cho cô gái câm.


"Kỹ thuật thêu chỉ ma pháp độc quyền" đòi hỏi thợ thêu phải sử dụng ma lực hệ Thủy hoặc Băng cực kỳ tinh tế để ngưng tụ các sợi chỉ ngân tuyến thành các trận pháp phòng ngự ẩn trên trang phục. Lục Kiều mặc dù chỉ có Thủy hệ ma pháp Nhị cấp, nhưng nhờ sự tập trung cao độ và bàn tay khéo léo thiên bẩm, cô đã nhanh chóng nắm bắt được bí quyết dưới sự hướng dẫn của Tuyết Vân.


Suốt hai ngày đêm liên tục, trong gian phòng nhỏ của tiệm vải Vân Sương mới được cải tạo, tiếng kim thêu đi xuyên qua lớp vải lụa Tuyết Sương tạo nên những âm thanh sột soạt đều đặn. Lục Kiều thêu thùa không ngừng nghỉ, mồ hôi thấm đẫm trán nhưng ánh mắt cô cực kỳ say mê. Những sợi chỉ ma pháp ngân tuyến lấp lánh dần dần tạo thành những hoa văn phượng hoàng băng ẩn hiện vô cùng tinh xảo trên bề mặt vải lụa.


Sản phẩm đầu tiên hoàn thành là ba chiếc áo choàng lông cừu trắng muốt, bên trong được lót bằng vải lụa Tuyết Sương thêu trận pháp phòng ngự ẩn. Chiếc áo choàng không chỉ có khả năng giữ ấm tuyệt đối trong bão tuyết cực hạn, mà còn có thể tự động phản chấn lại các đòn tấn công ma pháp hắc ám và vật lý cấp thấp của đối thủ.


Tô Mộc cẩn thận treo ba chiếc áo choàng lên giá gỗ trưng bày ngay sát cửa ra vào của tiệm vải Vân Sương vừa mới khai trương.


"Tiểu thư, ba chiếc áo này chúng ta định giá bao nhiêu?" Tô Mộc hỏi, giọng nói mang theo sự lo lắng. Số tiền vàng của họ đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi mua tiệm và nguyên liệu thô.


"Mỗi chiếc một trăm năm mươi đồng tiền vàng," Tuyết Vân thản nhiên đáp.


"Một trăm năm mươi đồng?" Tô Mộc hít vào một ngụm khí lạnh. "Giá này cao gấp mười lần so với những chiếc áo choàng thông thường ở biên thành. Giới lính đánh thuê nghèo khổ ở đây liệu có chịu bỏ ra số tiền lớn như vậy không?"


"Họ sẽ mua, Tô Mộc," Tuyết Vân tự tin nói. "Đối với những kẻ liều mạng ngoài biên ải, một chiếc áo có thể cứu mạng họ trong bão tuyết và các cuộc phục kích của ma thú đáng giá hơn nhiều so với tiền vàng. Chúng ta bán chất lượng và sự an toàn, chứ không bán vải vóc thông thường."


Quả nhiên, ngay khi tiệm vải mở cửa, giới thương nhân bản địa và những lính đánh thuê đi ngang qua đều đứng lại tò mò nhìn vào ba chiếc áo choàng lộng lẫy. Nhưng khi nhìn thấy mức giá một trăm năm mươi đồng tiền vàng treo bên cạnh, họ lập tức cười nhạo, xì xào bàn tán đầy sự khinh miệt.


"Một trăm năm mươi đồng tiền vàng cho một chiếc áo choàng? Cửa tiệm Vân Sương này điên rồi sao?"


"Một con nhóc từ hoàng đô đến định lừa gạt chúng ta à? Đúng là mơ mộng hão huyền!"


Những lời chế giễu, nghi ngờ vang lên không ngớt ngoài cửa tiệm. Tô Mộc đứng bên trong, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bàn tay siết chặt lấy sổ sách kế toán. Lục Kiều cũng lo lắng nhìn Tuyết Vân, nhưng thiếu nữ tóc đen vẫn ngồi ung dung bên bàn trà, thần thái lạnh lùng tĩnh lặng như nước hồ thu không một chút gợn sóng.


Đột nhiên, tiếng xì xào bàn tán ngoài cửa tiệm đột ngột im bặt.


Một cỗ xe ngựa màu đen sang trọng, tỏa ra khí tức hắc ám ma pháp vô cùng mạnh mẽ từ từ dừng lại trước cửa tiệm Vân Sương. Biểu tượng gia huy hình rồng hắc ám thêu chỉ bạc trên rèm xe khiến toàn bộ người dân biên thành xung quanh lập tức kinh hoàng dạt ra xa.


Đó chính là cỗ xe của gia tộc hắc ám Tần gia – thế lực đứng đầu hoàng thành.


Từ trên xe ngựa, một vị quản gia trung niên mặc y phục quý tộc đen sang trọng bước xuống. Ông ta không thèm nhìn đám đông xung quanh, oai vệ bước thẳng vào bên trong tiệm vải Vân Sương. Ánh mắt ông ta quét qua ba chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp ẩn, rồi dừng lại trên người Diệp Tuyết Vân.


"Quý cô Diệp Tuyết Vân," vị quản gia cúi đầu chào một cách cực kỳ cung kính, phong thái lễ độ hoàn hảo của quý tộc kinh đô. "Chủ nhân của ta vô cùng ngưỡng mộ kỹ thuật thêu ma pháp độc quyền của người. Ngài ấy muốn thu mua toàn bộ ba chiếc áo choàng này."


Tô Mộc mừng rỡ khôn xiết, định bước lên giao dịch, nhưng Tuyết Vân đã giơ tay ngăn lại. Đôi mắt xanh băng của nàng nhìn thẳng vào vị quản gia, giọng nói lạnh lùng không một chút cảm xúc:


"Chủ nhân của ông là ai?"


"Chủ nhân của ta là một vị khách giấu tên từ hoàng đô," vị quản gia mỉm cười lịch sự, né tránh câu hỏi trực diện. "Ngài ấy nói, ba chiếc áo choàng này là vô giá. Vì vậy, ngài ấy muốn trả giá năm trăm đồng tiền vàng cho mỗi chiếc, tổng cộng là một ngàn năm trăm đồng tiền vàng cho toàn bộ sản phẩm đầu tiên của Vân Sương Các."


Một ngàn năm trăm đồng tiền vàng!


Tiếng hít khí lạnh đồng loạt vang lên từ đám đông ngoài cửa tiệm. Mức giá cao gấp ba lần so với giá Tuyết Vân đưa ra, đủ để mua lại cả mười cửa tiệm lớn nhất biên thành Tuyết Nguyệt.


Tuyết Vân khẽ nheo mắt lại. Nàng bước đến trước bàn thu ngân, nhìn vị quản gia đặt ba túi tiền nặng trĩu chứa đầy những đồng tiền vàng tinh khiết của vương triều Băng Phong lên bàn đá.


Nàng vươn bàn tay thon dài chạm vào những đồng tiền vàng lấp lánh. Ngay trong khoảnh khắc đầu ngón tay nàng tiếp xúc với kim loại lạnh giá, một luồng dao động ma lực hắc ám vô cùng dịu nhẹ, quen thuộc và đầy dằn vặt từ sâu trong những đồng tiền vàng truyền qua kinh mạch nàng.


Khí tức hắc hỏa bạo tẩu của Tần Hoài Dạ.


Tuyết Vân lập tức hiểu ra chân tướng. Thế lực giấu tên thu mua vải thực chất chính là Tần Hoài Dạ. Anh ta đã âm thầm bám theo nàng ra biên cương, dùng tiền tài vô hạn của gia tộc hắc ám để âm thầm hỗ trợ nàng khởi nghiệp, nhưng vì sợ sự lạnh lùng và khước từ của nàng nên không dám lộ mặt.


Đôi mắt xanh băng của Tuyết Vân rực lên một ngọn lửa lạnh lẽo. Anh ta nghĩ dùng tiền bạc để chuộc tội kiếp trước thì có thể xoa dịu được nỗi hận thù thấu xương tủy của nàng sao?


Nàng không từ chối số tiền vàng. Nàng là một kẻ thực dụng, và hiện tại nàng đang rất cần tiền để đặt nền móng cho thương hội Băng Vân Các. Nàng sẽ nhận số tiền này, dùng chính sự hối hận hèn mọn của anh ta làm công cụ kiếm tiền và lá chắn bảo mệnh cho bản thân, nhưng trái tim nàng sẽ mãi mãi đóng băng trước anh ta.


"Tô Mộc, đóng gói ba chiếc áo choàng lại cho vị quản gia này," Tuyết Vân lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt nàng nhìn thẳng ra ngoài màn sương tuyết mù mịt ngoài cửa tiệm, nơi nàng biết có một cái bóng đen đang âm thầm đứng quan sát nàng từ xa trong đau đớn dằn vặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!