Nhạc nềnAfternoon_Garden

Đêm Tuyết Trốn Chạy: Ký Ức Đột Ngột Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gầm rú ngoài cửa sổ gỗ cũ kỹ của tiệm vải Vân Sương, tiếng rít buốt lạnh như muốn xé toạc màn đêm u tối của hoàng thành Băng Phong. Diệp Tuyết Vân thoát ra khỏi lối hầm ngầm tối tăm, cơ thể rã rời vì kiệt sức. Cơn đau nhói từ vết thương lôi điện do Nhị thúc Diệp Khải gây ra vẫn còn âm ỉ chạy dọc theo các kinh mạch, khiến mỗi nhịp thở của nàng đều mang theo vị máu tanh nồng. Khí lạnh cực hạn từ phản phệ của xương tủy đóng băng khiến làn da nàng tái nhợt dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu.


"Tiểu thư! Người về rồi!" Tiểu Trúc, tì nữ thân cận nhất của nàng, đang đứng ngồi không yên trong gian phòng nhỏ phía sau tiệm vải. Vừa nhìn thấy Tuyết Vân bước ra với vạt váy xanh băng rách rưới và vết máu đỏ thẫm nơi khóe môi, thiếu nữ mười sáu tuổi lập tức lao đến, nước mắt rơi lã chã. "Trời ơi, người bị thương nặng thế này... Diệp gia... họ thực sự đã dùng gia hình với người sao?"


"Ta không sao, Tiểu Trúc," Tuyết Vân khẽ ho một tiếng, bàn tay run rẩy nhưng kiên quyết gạt tay Tiểu Trúc ra để giữ vững thăng bằng. Ánh mắt nàng lạnh lùng, tỉnh táo đến đáng sợ. "Không có thời gian để khóc đâu. Diệp Chấn và Diệp Khải bị kẹt lại trong đống đổ nát của tế đàn sẽ không lâu. Cấm vệ quân hoàng gia và ám vệ Diệp gia sẽ sớm phong tỏa toàn bộ hoàng thành. Chúng ta phải đi ngay lập tức."


Tiểu Trúc vội vàng lau nước mắt, gật đầu lia lịa. Nàng biết tính cách tiểu thư nhà mình từ sau khi tỉnh lại sau cơn bạo bệnh đã thay đổi hoàn toàn – không còn sự nhẫn nhục, yếu đuối cầu xin tình thương từ phụ thân hờ, mà chỉ còn lại sự quyết đoán tàn nhẫn và thực dụng đến lạnh người. Tiểu Trúc nhanh chóng kéo ra chiếc rương gỗ cũ kỹ mà nàng đã thu dọn sẵn theo lời dặn của Tuyết Vân từ trước. Bên trong rương, ngoài một ít y phục đơn giản và số tiền vàng ít ỏi tích lũy từ tiệm vải, là chiếc hộp gỗ cổ chứa chìa khóa Băng hoàng ấn ký và tấm bản đồ chi tiết dẫn đến mỏ Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa ở biên cương – di sản vô giá mà mẫu thân Băng Nguyệt Sương để lại.


Tuyết Vân cúi xuống, cẩn thận đặt chiếc lọ độc mãng xà bị cháy xém của Liễu gia vào góc sâu nhất của rương gỗ. Đây là vật chứng chứng minh mẹ kế Liễu Thanh Mai và cha ruột Diệp Chấn đã hạ độc sát hại mẫu thân nàng năm xưa. Nàng vuốt ve chiếc rương gỗ, ánh mắt rực lên ngọn lửa hận thù lạnh lẽo: "Mẹ, con sẽ mang di vật của mẹ rời khỏi nơi dơ bẩn này. Những kẻ đã hại mẹ, con sẽ bắt chúng phải trả giá gấp trăm lần."


"Tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong ở ngõ sau rồi. Người đánh xe Đại Tráng là người trung thực, anh ấy đã nhận tiền vàng và thề sẽ đưa chúng ta ra khỏi thành an toàn," Tiểu Trúc khẽ báo cáo, giọng nói vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.


"Tốt. Đi thôi."


Tuyết Vân khoác lên mình chiếc áo choàng lông cừu thô sơ, che khuất gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng. Hai thầy trò nhanh chóng bước ra ngõ sau, leo lên chiếc xe ngựa cũ kỹ đang chờ sẵn trong bóng tối. Đại Tráng vung roi da, chiếc xe ngựa chuyển bánh, tiếng bánh xe nghiến trên nền tuyết lạnh tạo nên những âm thanh kẽo kẹt cô độc. Bão tuyết rơi ngày một dày, nhanh chóng xóa sạch mọi dấu vết của chiếc xe ngựa trong đêm tối.


Cùng lúc đó, tại mật thất của Tần phủ nguy nga nằm ở trung tâm hoàng thành.


Tần Hoài Dạ – gia chủ của gia tộc pháp thuật hắc ám đứng đầu vương triều – đang ngồi cô độc trên chiếc ghế đá đen thạch anh. Xung quanh anh, những luồng hắc vụ đậm đặc dao động bất định như những con rắn đen đang giận dữ. Đôi mắt đỏ rực của anh nhìn chằm chằm vào chiếc "Nhẫn ngọc khế ước cũ" đặt trên bàn đá. Chiếc nhẫn đính hôn bằng ngọc băng tinh này vừa bị Diệp Tuyết Vân ném trả lại ngay trước mặt anh trong đêm tiệc từ hôn chấn động hoàng thành.


"Diệp Tuyết Vân... nàng thực sự hận ta đến mức này sao?" Tần Hoài Dạ lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn đầy sự dằn vặt. Trái tim anh đột ngột nhói đau một cách dữ dội, một luồng ma lực hắc hỏa bộc phát ngoài tầm kiểm soát, khiến hắc vụ quanh thân bùng lên dữ dội.


Anh vươn bàn tay thon dài, nhợt nhạt chạm vào chiếc nhẫn ngọc khế ước cũ. Ngay trong khoảnh khắc đầu ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt ngọc lạnh giá, một sự cộng hưởng ma pháp kỳ lạ xảy ra. Ma lực hắc ám của Tần Hoài Dạ vô tình kích hoạt "Tinh thạch ký ức vỡ" – một mảnh vỡ linh hồn kiếp trước của Tuyết Vân mà nàng đã vô tình để lại trên chiếc nhẫn khi trùng sinh.


*Rắc!*


Một tiếng nứt thanh giòn vang lên. Chiếc nhẫn ngọc xuất hiện một vết nứt mảnh, từ bên trong phóng ra một luồng ánh sáng xanh băng u uẩn, bao phủ lấy toàn bộ mật thất. Ngay lập tức, một dòng thác ký ức khổng lồ, điên cuồng và đẫm máu từ kiếp trước đột ngột tràn về trong tâm trí Tần Hoài Dạ như một cơn lũ quét phá hủy mọi phòng ngự tinh thần.


Trong ảo ảnh ký ức hiện lên:


Anh nhìn thấy Diệp Tuyết Vân bị trói chặt trên cột đá của tế đàn hắc ám Thần điện. Cơ thể nàng gầy gò, rách rưới, vạt váy trắng thấm đẫm máu tươi đỏ thẫm. Gương mặt nàng đầy những vết thương do roi điện hành hạ, nhưng đôi mắt xanh băng ấy vẫn nhìn thẳng về phía anh – lúc đó đang đứng trên cao với tư cách là người giám sát của Thần điện hắc ám.


"Hoài Dạ... cứu ta... ta không phải dị đoan... ta thực sự bị vu oan..." Tiếng khóc nghẹn ngào, tuyệt vọng của nàng vang vọng trong linh hồn anh.


Nhưng trong ký ức đó, anh của kiếp trước chỉ đứng im lặng, gương mặt lạnh lùng vô cảm dưới lớp mặt nạ hắc ám. Anh đã bị ma pháp tẩy não của Thần điện che mắt, tin rằng nàng là kẻ phản quốc tàn ác, tin rằng việc hiến tế huyết mạch của nàng cho Diệp Lâm Anh là mệnh lệnh tối cao của thần linh. Anh đã lạnh lùng quay lưng bước đi, để mặc cho những sợi xích hắc ám xuyên qua lồng ngực nàng, hút cạn giọt máu tim cuối cùng của nàng.


Anh nhìn thấy nàng chết cô độc trên đoạn đầu đài, đôi mắt xanh băng trợn trừng nhìn về phía bầu trời xám xịt của hoàng thành, mang theo nỗi hận thù thấu xương tủy và sự tuyệt vọng tột cùng đối với tình yêu hèn mọn mà nàng từng dành cho anh.


*Hự!*


Tần Hoài Dạ nôn ra một ngụm máu đen, cơ thể cao lớn lảo đảo ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo của mật thất. Anh ôm chặt lấy lồng ngực, nơi trái tim đang co thắt dữ dội như bị hàng vạn cây kim châm đâm xuyên qua. Nỗi đau đớn xé rách linh hồn từ khế ước từ hôn và sự hối hận điên cuồng bùng phát, khiến anh rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.


"Không... không thể nào..." Tần Hoài Dạ gào lên trong đau đớn, nước mắt dằn vặt lăn dài trên gương mặt tuấn mỹ nhợt nhạt. "Tuyết Vân... ta đã làm gì thế này? Ta đã tự tay giết chết nàng... Ta đã đứng nhìn nàng bị hiến tế..."


Chỉ số thức tỉnh ký ức "Hồi ức trùng phùng" trong linh hồn anh đột ngột tăng vọt lên mức 80%. Toàn bộ sự thật tàn khốc của kiếp trước hiện ra rõ ràng: Thần điện hắc ám tẩy não anh, Diệp gia lợi dụng anh, và Diệp Lâm Anh chỉ là một kẻ giả mạo huyết mạch thánh khiết hèn hạ. Người duy nhất anh yêu, người duy nhất mang huyết mạch Băng hoàng thanh khiết, đã bị anh gián tiếp bức tử.


"Tuyết Vân!"


Tần Hoài Dạ hoảng loạn đứng bật dậy, chiếc nhẫn ngọc khế ước cũ bị anh siết chặt đến mức găm sâu vào lòng bàn tay chảy máu. Anh không màng đến vết thương kinh mạch hắc hỏa đang bạo tẩu, điên cuồng lao ra khỏi mật thất. Cảm giác bất an và nỗi sợ mất nàng vĩnh viễn bóp nghẹt cổ họng anh. Anh phải tìm nàng, anh phải bảo vệ nàng, dù có phải chống lại cả thế giới, dù có phải quỳ gối cầu xin sự tha thứ dưới chân nàng suốt đời!


Trong khi đó, chiếc xe ngựa của Tuyết Vân đã di chuyển đến khu vực ngoại ô hoang vắng phía Bắc hoàng thành. Bão tuyết ở đây thổi mạnh hơn, quất vào thành xe ngựa những tiếng bôm bốp khô khốc. Đường đi gồ ghề, trơn trượt khiến Đại Tráng phải vô cùng chật vật để điều khiển đôi ngựa kéo.


"Tiểu thư, người cố chịu đựng một chút, vượt qua ngọn đồi này là chúng ta sẽ ra khỏi phạm vi kiểm soát của cấm vệ quân," Tiểu Trúc lo lắng nhìn Tuyết Vân, tay ôm chặt chiếc rương gỗ di vật.


Tuyết Vân khẽ gật đầu, sắc mặt nàng ngày càng kém do vết thương lôi điện của Diệp Khải đang có dấu hiệu nhiễm độc lôi điện. Nàng cố gắng ngưng tụ một ít băng ma lực sơ cấp để làm dịu vết thương, nhưng hàn khí cực lạnh xung quanh lại kích hoạt phản phệ xương tủy đóng băng, khiến cơ thể nàng run lên bần bật, ma lực vừa ngưng tụ lập tức vỡ vụn.


*Vút! Vút! Vút!*


Đột nhiên, những tiếng xé gió sắc nhọn vang lên, cắt đứt tiếng gầm rú của bão tuyết.


"A!" Đại Tráng hét lên một tiếng kinh hoàng từ phía trước. Ngay sau đó là tiếng ngựa hí vang đầy đau đớn và tiếng đổ rầm dữ dội của chiếc xe ngựa.


Chiếc xe bị lật nghiêng, trượt dài trên nền tuyết đóng băng trước khi đâm sầm vào một gốc cây cổ thụ. Tuyết Vân và Tiểu Trúc bị chấn động mạnh, ngã nhào ra khỏi khoang xe rách nát. Chiếc rương gỗ di vật văng ra xa, rơi xuống nền tuyết.


"Tiểu thư! Người có sao không?" Tiểu Trúc lồm cồm bò dậy, mặc kệ bả vai bị va đập đau đớn, vội vàng bò về phía Tuyết Vân để che chắn cho nàng.


Tuyết Vân gượng dậy, đôi mắt sắc bén quét nhanh xung quanh. Phía trước xe ngựa, đôi ngựa kéo đã bị bắn xuyên cổ bởi những mũi tên màu đen sẫm tỏa ra hắc khí ăn mòn. Đại Tráng nằm bất động trên vũng máu đỏ thẫm.


Từ trong màn đêm bão tuyết mịt mù, một cái bóng đen từ từ hiện ra. Kẻ đó mặc y phục sát thủ ôm sát màu đen, khuôn mặt che kín bởi mặt nạ ám khí bạc, tay cầm chiếc cung lớn chế tác từ gỗ hắc ám ngàn năm – "Ám Ảnh Ma Cung".


Đó chính là Tiễn Ảnh, sát thủ cấp cao Thất cấp của Ám các, kẻ nhận nhiệm vụ từ Liễu Thanh Mai để tiêu diệt Tuyết Vân hòng diệt khẩu.


"Diệp Tuyết Vân, ngươi trốn chạy khá nhanh đấy," giọng nói của Tiễn Ảnh lạnh lùng, không một chút cảm xúc như tiếng kim loại va chạm. "Nhưng nhận ủy thác huyết sắc của Ám các, chưa một ai có thể sống sót rời khỏi hoàng thành."


Tiễn Ảnh không lãng phí một giây, hắn lập tức giương cung. Ba mũi tên bóng tối "Ám Ảnh Tiễn" tự động ngưng tụ trên dây cung, tỏa ra sát khí lạnh lẽo nhắm thẳng vào lồng ngực Tuyết Vân.


"Tiểu thư, chạy mau!" Tiểu Trúc liều mạng lao ra trước mặt Tuyết Vân, dang rộng hai tay định lấy thân mình làm lá chắn.


"Tiểu Trúc, lùi lại!" Tuyết Vân quát lớn. Nàng biết rõ Tiểu Trúc chỉ là một tì nữ Nhất cấp không có sức chiến đấu, đỡ một mũi tên Thất cấp này chắc chắn sẽ hồn phi phách tán.


Tuyết Vân cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt xương tủy, vung mạnh tay phải hướng về phía trước:


"Băng vũ phong bạo!"


Nàng tận dụng bão tuyết tự nhiên xung quanh để khuếch đại ma pháp hệ băng sơ cấp của mình. Một trận gió tuyết cuồng bạo đột ngột nổi lên, cuốn theo hàng vạn tinh thể băng sắc nhọn như những lưỡi dao nhỏ, tạo thành một bức tường sương mù tuyết dày đặc che khuất tầm nhìn của Tiễn Ảnh.


*Vút! Vút! Vút!*


Ba mũi tên Ám Ảnh Tiễn bắn xuyên qua trận bão tuyết. Do tầm nhìn bị cản trở bởi Băng vũ phong bạo, hai mũi tên bắn lệch hướng găm sâu vào thân cây cổ thụ, ăn mòn lớp vỏ gỗ thành khói đen. Tuy nhiên, mũi tên thứ ba vẫn sượt qua bả vai Tuyết Vân, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu đen.


"Hự!" Tuyết Vân lùi lại vài bước, ngã quỵ xuống tuyết lạnh. Chất độc hắc ám từ mũi tên bắt đầu thâm nhập vào kinh mạch, khiến vết thương lôi điện của nàng càng thêm trầm trọng.


"Chỉ là chút xảo quyệt của phế vật Nhất cấp," Tiễn Ảnh cười lạnh. Thân hình hắn di chuyển nhanh như một cái bóng không hình hài cố định, lướt qua trận bão tuyết áp sát Tuyết Vân trong chớp mắt. Hắn vứt bỏ ma cung, rút ra chiếc đoản đao mang hắc ám ma lực rực sáng, chém mạnh xuống vạt váy xanh băng của nàng.


"Băng tinh hộ thể!"


Tuyết Vân cố gắng ngưng tụ lá chắn phòng ngự cuối cùng. Lớp giáp băng tinh ngưng tụ xung quanh nàng rực sáng rực rỡ dưới màn đêm.


*Răng rắc!*


Nhưng đoản đao Thất cấp của Tiễn Ảnh mang theo ma lực hắc ám ăn mòn quá mạnh mẽ. Chỉ trong một nốt nhạc, lá chắn băng tinh của Tuyết Vân đã bị chém rách hoàn toàn, vỡ vụn thành những mảnh tinh thể lấp lánh rơi rụng trên tuyết. Sức mạnh phản chấn khiến Tuyết Vân bị đánh bay về phía vách núi ngoại ô hoang vắng phía sau, sát rìa vực thẳm sâu hoắm không thấy đáy.


"Tiểu thư!" Tiểu Trúc gào khóc, định lao đến bảo vệ chiếc rương gỗ di vật và tiểu thư nhưng bị một luồng khí tức hắc ám từ đòn đánh của Tiễn Ảnh hất văng ra xa, bị thương nhẹ ở tay và ngất lịm đi trên tuyết.


Tuyết Vân nằm sát rìa vách đá, cơ thể đau đớn rã rời, kinh mạch bị tàn phá bởi độc tố lôi điện và hắc hỏa. Nàng nhìn thấy Tiễn Ảnh từ từ bước tới, lưỡi đoản đao đen sẫm tỏa ra sát khí lạnh lẽo hướng thẳng vào cổ họng nàng.


Nàng khẽ nhắm mắt lại, lòng tràn ngập sự bất cam. Chẳng lẽ trùng sinh một kiếp, nàng vẫn không thể thoát khỏi số phận bi thảm này sao? Không, nàng không cam lòng!


"Chết đi, nữ phụ phế vật," Tiễn Ảnh lạnh lùng tuyên án, vung đao chém xuống chí mạng.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc lưỡi đao chỉ còn cách cổ họng Tuyết Vân một thốn, không gian xung quanh đột ngột đóng băng hoàn toàn. Tiếng gió rít gào của bão tuyết dường như bị dập tắt bởi một luồng uy áp hắc ám kinh hoàng, tàn bạo tột cùng giáng xuống từ trên trời.


*Ầm!*


Một luồng hắc vụ khổng lồ như một con cự thú bóng tối từ phía sau lao đến, nuốt chửng hoàn toàn cơ thể của Tiễn Ảnh trước khi hắn kịp hạ đao. Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên rợn người bên trong làn khói đen kịt.


"Kẻ nào dám chạm vào nàng... chết vĩnh viễn không siêu sinh!"


Một giọng nói khàn khàn, điên cuồng chứa đựng sự phẫn nộ và hối hận tột cùng vang vọng khắp vách núi hoang vắng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!