Nhạc nềnAfternoon_Garden

Đoạn Tuyệt Gia Tộc: Phá Hủy Tế Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng tàn bạo từ ngọn lửa Bát cấp của Diệp Chấn cuồn cuộn đổ ập xuống như một bàn tay khổng lồ của tử thần, muốn bóp nát vạt váy xanh băng đơn giản của Diệp Tuyết Vân. Không khí xung quanh vặn vẹo, tiếng la hét của giới quý tộc hoàng thành vang lên chói tai. Ai cũng nghĩ rằng phế vật Nhất cấp như nàng sẽ bị thiêu rụi kinh mạch ngay lập tức.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tuyết Vân không hề hoảng loạn. Đôi mắt nàng lạnh lùng như mặt hồ đóng băng vĩnh cửu. Nàng siết chặt chiếc trâm cài tóc Băng Hoàng Trĩ – di vật duy nhất của mẫu thân Băng Nguyệt Sương.


"Băng tinh hộ thể!"


Tuyết Vân khẽ quát trong lòng. Một luồng hàn khí cực hạn đột ngột bộc phát từ chiếc trâm cài, cộng hưởng với dòng máu Băng hoàng cổ xưa đang thức tỉnh dưới tim nàng. Ngay lập tức, một lớp giáp băng tinh trong suốt, cứng cáp như kim cương ngưng tụ xung quanh cơ thể nàng, tạo thành một lá chắn hình lục giác hoàn mỹ.


*Ầm!*


Ngọn lửa khổng lồ đập mạnh vào lá chắn băng tinh. Tiếng nổ ma pháp vang lên đập vào màng nhĩ mọi người, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ thổi bay những chiếc bàn mạ vàng và ly rượu xung quanh. Sự va chạm giữa hỏa diễm cuồng bạo và băng sương cực lạnh tạo nên một trận sương mù hơi nước dày đặc, màu trắng đục bao phủ toàn bộ đại sảnh Hoàng thành Băng Phong.


"Cái gì?!" Diệp Chấn kinh ngạc thốt lên, bước lùi lại một bước. Ông ta không thể tin được đòn tấn công đầy phẫn nộ của mình lại bị chặn đứng bởi một kẻ vô năng.


Tần Hoài Dạ đứng cách đó không xa, làn hắc vụ quanh thân anh ta bỗng nhiên dao động dữ dội. Trái tim anh ta thắt lại, một nỗi sợ hãi mơ hồ từ kiếp trước dâng lên khiến anh ta muốn lao vào làn sương mù để tìm kiếm bóng hình nàng. Nhưng Tuyết Vân đã nhanh hơn. Nàng tận dụng làn sương mù dày đặc che mắt mọi người, xoay người lao ra phía cửa sau của đại sảnh. Nàng biết rõ sơ đồ kiến trúc của hoàng thành từ kiếp trước, từng ngõ ngách, từng lối đi bí mật đều nằm lòng trong trí nhớ.


Nàng không trốn ra ngoài hoàng thành ngay lập tức. Nàng phải quay lại Diệp phủ.


Tại sao lại là Diệp phủ – nơi hang hùm miệng cọp? Bởi vì nàng biết, trong mật thất tế đàn hắc ám sâu dưới lòng đất Diệp phủ, nơi kiếp trước nàng bị trói hiến tế linh hồn, có ẩn giấu một bí mật lớn hơn. Mẫu thân nàng trước khi mất đã ngầm xây dựng một lối đi bí mật kết nối mật thất tế đàn đó thẳng tới "Địa cung mẫu thân" nằm sâu dưới tiệm vải Vân Sương – di sản duy nhất bà để lại cho nàng. Nàng phải lấy lại di vật và bản đồ mỏ Băng Tinh trước khi Diệp Chấn kịp phong tỏa toàn bộ phủ đệ.


Mưa tuyết ngoài trời bắt đầu rơi dày đặc, gió rít gào qua những mái ngói cổ kính của hoàng thành. Tuyết Vân chạy nhanh trong đêm tối, vạt váy xanh băng thấm đẫm nước mưa lạnh buốt, nhưng bước chân nàng cực kỳ kiên định.


Khi nàng lén đột nhập vào Desolate Backyard – khu vườn hoang vắng phía sau Diệp phủ, không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ. Tiếng bão tuyết gầm rú dường như bị che lấp bởi một bầu không khí u ám, đầy sát khí. Tuyết Vân tiến sát đến vách đá giả sơn, nơi ẩn giấu lối vào mật thất tế đàn. Nhưng ngay khi nàng chuẩn bị chạm vào cơ quan đá, một tiếng sét khô khốc đột ngột xé rách màn đêm.


*Đoàng!*


Một tia sét màu xanh lam sẫm đánh thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi chân Tuyết Vân, để lại một vết cháy xém đen ngòm trên nền tuyết trắng.


"Nghịch nữ, ngươi nghĩ mình còn đường trốn chạy sao?"


Một giọng nói khàn khàn, tàn nhẫn vang lên từ trong bóng tối của giả sơn. Một lão già gầy gò, khuôn mặt dài xám xịt như mặt ngựa bước ra. Ông ta mặc bộ áo bào màu xám đen thêu luật hình của Diệp gia, tay đeo chiếc nhẫn "Gia Pháp Chỉ Hoàn" đang tỏa ra những luồng điện quang lách tách.


Đó chính là Nhị thúc của nàng – Diệp Khải, Trưởng lão gia pháp của Diệp gia, một pháp sư Lôi hệ Lục cấp tàn nhẫn.


Trên tay Diệp Khải là chiếc "Lôi Hình Tiên" – roi điện ma pháp chuyên dùng để trừng phạt gia nhân và những kẻ phản nghịch. Những tia sét chạy dọc theo thân roi da gân bò, phát ra tiếng kêu xè xè ghê rợn.


"Nhị thúc," Tuyết Vân đứng thẳng người, đôi mắt không một chút gợn sóng nhìn lão già tàn ác trước mặt. "Các người quả nhiên hành động nhanh thật."


"Hừ, từ hôn hoàng gia, bôi nhọ thánh nữ, phản nghịch gia tộc! Mỗi một tội danh đều đáng bị phế bỏ kinh mạch, giam cầm vào ngục tối vĩnh viễn!" Diệp Khải cười lạnh, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn Tuyết Vân. "Hôm nay, ta sẽ nhân danh gia quy Diệp gia, dùng Lôi Hình Tiên này để dạy dỗ lại một kẻ phế vật không biết trời cao đất dày như ngươi!"


Không đợi Tuyết Vân trả lời, Diệp Khải vung mạnh tay phải. Chiếc Lôi Hình Tiên hóa thành một con mãng xà lôi điện khổng lồ, mang theo uy áp sấm sét cuồng bạo xé rách màn mưa tuyết, quất thẳng về phía bả vai nàng.


Áp lực sấm sét cực lớn khiến da mặt Tuyết Vân cảm thấy đau rát. Sự chênh lệch giữa Nhất cấp và Lục cấp là một khoảng cách không thể bù đắp bằng võ lực thông thường. Nàng biết mình không thể né tránh đòn đánh tầm rộng này.


"Băng tinh hộ thể!"


Tuyết Vân một lần nữa kích hoạt kỹ năng phòng ngự tối đa. Lớp giáp băng tinh ngưng tụ xung quanh cơ thể nàng rực sáng.


*Chát!*


Roi lôi điện đập mạnh vào lá chắn băng tinh. Điện quang xanh lam bùng phát dữ dội, tiếng nổ chói tai vang vọng khắp khu vườn hoang vắng. Sức mạnh của pháp sư Lục cấp quá mạnh mẽ, lá chắn băng tinh của Tuyết Vân lập tức xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện rồi vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng.


Dù lá chắn đã triệt tiêu phần lớn lực lượng vật lý, nhưng luồng điện quang còn sót lại vẫn thâm nhập vào cơ thể Tuyết Vân. Cơn đau buốt nhói thấu xương tủy từ lôi điện kết hợp với tác dụng phụ "Xương tủy đóng băng" của huyết mạch chưa hoàn chỉnh bùng phát cùng một lúc. Cơ thể Tuyết Vân run lên bần bật, một dòng máu tươi trào ra từ khóe môi nàng, nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng dưới chân.


"Hừ, chỉ là một cái mai rùa băng yếu ớt. Để xem ngươi đỡ được mấy roi!" Diệp Khải cười lớn đầy đắc ý, tiếp tục vung roi thứ hai.


Tuyết Vân cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững thần trí trước cơn đau đớn tột cùng. Đôi mắt nàng lóe lên một tia sáng sắc sảo. Nàng không hề yếu đuối chịu đựng; ngược lại, đầu óc nàng đang hoạt động với tốc độ cực nhanh.


Nàng nhận ra Diệp Khải là kẻ kiêu ngạo, luôn coi thường nàng là phế vật. Ông ta muốn dùng gia hình để hành hạ nàng dần dần chứ không muốn giết nàng ngay lập tức, vì Diệp Chấn vẫn cần nàng sống để làm vật hiến tế. Đây chính là điểm yếu của ông ta.


Tuyết Vân giả vờ lảo đảo, cơ thể yếu ớt ngã quỵ xuống đất, cố tình để lộ ra vẻ kiệt quệ hoàn toàn. Nàng lùi dần về phía cửa đá của giả sơn.


"Nhị thúc... người thật tàn nhẫn..." Tuyết Vân thều thào, giọng nói run rẩy đầy vẻ tuyệt vọng.


"Ha ha! Bây giờ mới biết hối hận sao? Đáng tiếc đã muộn rồi!" Diệp Khải bước tới, vung roi thứ hai định quấn chặt lấy cổ nàng.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc Diệp Khải áp sát, Tuyết Vân đột ngột ngước đầu lên. Sự yếu đuối trên khuôn mặt nàng biến mất không một dấu vết, thay vào đó là một nụ cười lạnh lùng đầy giễu cợt.


Nàng dùng bàn tay đẫm máu đập mạnh vào viên đá cơ quan ẩn giấu dưới nền tuyết.


*Ầm ầm!*


Cánh cửa đá của mật thất tế đàn đột ngột mở ra dưới chân Diệp Khải. Một luồng trọng lực ma pháp khổng lồ từ bên trong hút mạnh xuống. Diệp Khải biến sắc, định dùng lôi điện để bay lên, nhưng Tuyết Vân đã nhanh hơn. Nàng dùng chút ma lực cuối cùng ngưng tụ thành những sợi xích băng nhỏ quấn chặt lấy cổ chân ông ta – "Băng tinh tỏa xích".


"Ngươi!" Diệp Khải gầm lên kinh hoàng khi cơ thể mất thăng bằng, bị kéo tuột xuống lòng đất hắc ám. Tuyết Vân cũng chủ động buông mình rơi xuống theo để thoát khỏi vòng vây của lính canh bên ngoài.


*Rầm!*


Cánh cửa đá khổng lồ khép chặt lại, cô lập hoàn toàn khu vườn phía trên.


Tuyết Vân rơi xuống nền đá lạnh lẽo của "Mật thất tế đàn Diệp gia". Không gian xung quanh tối tăm, ẩm ướt, chỉ có ánh sáng đỏ rực lờ mờ phát ra từ những đường vân trận pháp hiến tế khổng lồ khắc trên mặt đất. Giữa mật thất là một cột đá đen lớn chằng chịt những sợi xích hắc ám – nơi kiếp trước nàng đã bị trói chặt và chảy cạn máu tim.


Diệp Khải lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, chiếc nhẫn Gia Pháp Chỉ Hoàn trên tay ông ta bùng phát lôi điện rực sáng để chiếu sáng mật thất. Khuôn mặt ông ta vặn vẹo vì tức giận và nhục nhã:


"Nghịch nữ! Ngươi dám gài bẫy ta! Hôm nay ta phải lột da ngươi!"


Đúng lúc đó, một tiếng cười lạnh lùng vang vọng khắp mật thất. Cửa đá chính của tế đàn mở ra, Diệp Chấn bước vào cùng với Liễu Thanh Mai và Diệp Lâm Anh. Phía sau họ là hàng chục hộ vệ tinh nhuệ của Diệp gia.


"Nhị đệ, không cần tốn lời với nó nữa." Diệp Chấn bước lên tế đàn, ánh mắt nhìn Tuyết Vân như nhìn một món đồ tế đã hoàn thành. "Nó tự mình dẫn xác vào đây, quả là ý trời. Hôm nay, nghi thức hiến tế huyết mạch sẽ được tiến hành sớm hơn dự kiến!"


Liễu Thanh Mai đứng bên cạnh che miệng cười hiểm độc: "Đúng vậy, gia chủ. Con tiện tỳ này dám làm loạn đêm tiệc, chỉ có dùng máu của nó để hoàn thiện huyết mạch cho Lâm Anh của chúng ta mới rửa sạch được nỗi nhục này."


Diệp Lâm Anh khẽ nép sau lưng mẹ, đôi mắt ngây thơ lộ ra sự thèm khát tột cùng khi nhìn vào lồng ngực Tuyết Vân: "Tỷ tỷ, đừng trách muội muội. Huyết mạch Băng hoàng của tỷ đặt trên người muội mới có thể phát huy tối đa giá trị. Tỷ hãy an nghỉ đi."


Diệp Chấn không lãng phí thời gian, ông ta lập tức lấy ra "Gia Chủ Ấn" bằng hỏa tinh, ấn mạnh xuống bệ đá trung tâm tế đàn.


*Oàng!*


Huyết trận ma pháp dưới đất đột ngột rực sáng. Những đường vân màu đỏ rực như máu chảy lan tỏa khắp mật thất, tỏa ra một nhiệt lượng khủng khủng khiếp. Sức nóng của hỏa hệ ma pháp bạo tẩu bắt đầu ăn mòn kinh mạch của Tuyết Vân, mưu toan cưỡng chế hút cạn sinh mệnh lực của nàng.


Cơn đau đớn từ hỏa trận khiến Tuyết Vân cảm thấy như cơ thể mình đang bị nướng trên lửa đỏ. Nhưng nàng không hề kêu la. Nàng nhớ lại cái chết bi thảm kiếp trước, nỗi căm hận tột cùng biến thành một nguồn sức mạnh tinh thần sắt đá.


"Hiến tế ta sao?" Tuyết Vân cười khàn khàn, đôi mắt xanh băng rực sáng rực rỡ trong bóng tối. "Kiếp này, các người không có tư cách đó!"


Nàng ngầm vận hành dòng máu Băng hoàng cổ xưa dưới tim. Đặc tính "Kháng ma pháp hắc ám tuyệt đối" giúp nàng tạm thời miễn nhiễm với sự khống chế linh hồn của huyết trận. Tuyết Vân không cố gắng tấn công Diệp Chấn hay Diệp Khải – nàng biết tu vi Nhất cấp của mình không thể làm tổn thương họ. Mục tiêu của nàng là phá hủy hoàn toàn tế đàn này.


Nàng bò rạp trên mặt đất lạnh lẽo, lén di chuyển bàn tay đẫm máu của mình về phía một khe nứt nhỏ ẩn giấu dưới chân cột đá tế đàn. Đó chính là vị trí cơ quan kết nối mật thất tế đàn của Diệp gia với "Địa cung mẫu thân" ẩn giấu dưới tiệm vải cũ.


Mẫu thân nàng, Băng Nguyệt Sương, vốn là tộc nhân Băng hoàng phương Bắc cực hạn. Bà đã sớm nhìn thấu dã tâm của Diệp Chấn nên đã bí mật thiết lập cơ chế tự hủy này để bảo vệ con gái.


Tuyết Vân ấn mạnh bàn tay đẫm máu của mình vào khe đá, để dòng máu Băng hoàng tinh khiết chảy thẳng vào lõi ma pháp của tế đàn.


*Rắc... rắc...*


Ngay khi dòng máu Băng hoàng tiếp xúc với lõi hỏa hệ của tế đàn, một phản ứng hóa học ma pháp cực đoan xảy ra. Dòng chảy ma pháp thanh tẩy hệ băng cực hạn va chạm dữ dội với ma lực hỏa hệ bạo tẩu của huyết trận.


*Ầm!*


Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ lòng đất Diệp phủ. Những đường vân huyết trận màu đỏ rực bỗng chốc bị bao phủ bởi một lớp băng xanh dày đặc, rồi nứt vỡ ra thành từng mảnh. Mật thất tế đàn bắt đầu sụp đổ, những tảng đá khổng lồ từ trần hầm rơi xuống rào rào.


"Cái gì?! Trận pháp hiến tế bị phá hủy rồi!" Diệp Chấn gào lên kinh hoàng, khuôn mặt vặn vẹo vì không thể tin được di sản ngàn năm của gia tộc lại bị phá hủy trong tay một phế vật.


"Gia chủ! Mật thất sắp sập rồi! Mau rút lui!" Diệp Khải hốt hoảng hét lớn, lôi điện quanh thân bộc phát để gạt đi những tảng đá đang rơi xuống.


Trong đống đổ nát hỗn loạn, một bức tường đá phía sau cột tế đàn sụp đổ, lộ ra một lối vào đường hầm ngầm rực sáng ánh sáng xanh băng dịu nhẹ – lối vào "Địa cung mẫu thân".


Tuyết Vân cố gắng lết cơ thể kiệt quệ về phía lối vào đường hầm. Nhưng ngay trong khoảnh khắc nàng chuẩn bị bước vào, ánh mắt nàng bỗng chạm vào một vật phẩm rơi ra từ bệ đá trung tâm tế đàn bị vỡ nát.


Đó là một chiếc lọ kim loại nhỏ màu đen bị cháy xém một nửa, trên thân lọ khắc hình một con mãng xà độc hắc ám – biểu tượng độc quyền của gia tộc họ Liễu. Chiếc lọ vẫn còn vương lại một chút bột độc màu tím sẫm.


Tuyết Vân chấn động kịch liệt.


Mùi hương của bột độc này... hoàn toàn trùng khớp với mùi hương trên thi thể của mẫu thân nàng năm xưa khi bà đột ngột qua đời vì "bạo tẩu ma lực". Kiếp trước nàng luôn nghĩ mẹ mình chết vì tai nạn tu luyện, nhưng hóa ra... chính cha ruột Diệp Chấn và mẹ kế Liễu Thanh Mai đã dùng độc tố hắc ám này để hạ độc sát hại bà nhằm cướp đoạt ấn ký mỏ Băng Tinh!


Lòng căm hận ngập tràn lồng ngực Tuyết Vân, biến thành một ngọn lửa băng sương lạnh lẽo vô cùng. Nàng vươn tay chộp lấy chiếc lọ độc, siết chặt trong lòng bàn tay đẫm máu.


"Diệp Chấn, Liễu Thanh Mai... nợ máu kiếp này, ta sẽ bắt các người phải trả bằng cả gia tộc!" Tuyết Vân nghiến răng thề độc.


Nàng xoay người lao thẳng vào lối vào đường hầm ngầm của "Địa cung mẫu thân". Ngay khi bóng dáng nàng biến mất vào ánh sáng xanh băng, nàng dùng chút ma lực cuối cùng kích hoạt cơ quan tự hủy của đường hầm.


*Rầm ầm ầm!*


Toàn bộ lối vào mật thất sụp đổ hoàn toàn, những tảng đá khổng lồ chắn chặt đường hầm, cô lập hoàn toàn Diệp Chấn và Diệp Khải ở phía bên kia đống đổ nát.


Tuyết Vân chạy nhanh trong đường hầm ngầm lạnh lẽo, hướng về phía tiệm vải cũ Vân Sương dưới lòng đất hoàng thành, cơ thể đau đớn rã rời nhưng ánh mắt nàng rực sáng một ý chí sinh tồn mãnh liệt. Cuộc chạy trốn vĩ đại của nàng ra biên cương bắt đầu từ đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!